Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 98: Dược Thần Cứu Quân
Chương 98

Dược Thần Cứu Quân

Hạ Linh không rời Ẩn Sơn.

Sáu đệ tử, năm người đi, nàng ở lại. Không phải vì yếu (nàng yếu, nhưng không phải vì yếu mà ở). Vì thầy bảo: "Giữ lửa."

Giữ lửa. Hai chữ. Thầy nói trước khi rời Ẩn Sơn, đêm chia nhiệm vụ cuối. Diệp Hàn giữ kiếm. Ninh Tiểu Nguyệt giữ hoàng triều. A Cẩu giữ mình. Bạch Ly giữ cửa. Lục Vô Ưu sống. Và nàng: giữ lửa.

Lửa là gì? Là bếp. Là đan lô. Là cháo nấu sáng, là thuốc luyện đêm, là thứ giữ người sống khi người muốn chết.

Nàng giữ lửa trên Ẩn Sơn mười ngày. Luyện đan. Băng bó chính mình (kinh mạch tay trái rạn từ trước, giờ đau hơn vì quá sức). Nấu cháo cho Lục Vô Ưu (trước khi hắn đi). Đặt bát cháo trước mặt Diệp Hàn ba ngày liền (cháo lạnh nguyên, lạnh nguyên, lạnh nguyên). Đắp thuốc cho Bạch Ly. Nhét đan dược vào túi A Cẩu (A Cẩu không biết, nhưng nàng nhét).

Mười ngày, một mình trên núi đổ nát. Lửa bếp không tắt.

Ngày thứ mười một, tin đến.

Chim truyền tin Ninh Tiểu Nguyệt gửi. Thư ngắn, mực nhanh, chữ sắc.

Chiến tranh toàn diện. Thương vong nặng cả hai phía. Cần Dược Thần. Xuống núi. Lập trại y tế dã chiến tại Bạch Lộ Trấn (giao lộ trung nguyên). Hoàng triều hộ tống sẽ đến chân Ẩn Sơn trong hai ngày.

P.S. Mang hết đan dược. Hết.

Hạ Linh đọc thư. Gấp. Nhét vào ngực áo.

Rồi bắt đầu đóng gói.

Mười ngày trên núi, nàng không ngủ nhiều nhưng luyện đan không ngừng. Đan chữa thương (Linh Phục Đan), đan giải độc (Thanh Độc Đan), đan hồi phục linh lực (Hồi Linh Đan), đan cầm máu (Chỉ Huyết Đan). Bốn loại. Luyện bằng bếp đổ nát, bằng dược liệu còn sót trong kho (kho cũng đổ nát, nhưng bình dược chôn dưới đất không vỡ hết). Luyện bằng tay phồng rộp, bằng mắt đỏ, bằng kinh mạch rạn.

Tổng: bốn trăm hai mươi viên. Mười ngày. Bốn trăm hai mươi viên. Kỷ lục mà bất kỳ dược sư nào trên đại lục cũng phải kinh ngạc, vì Hạ Linh mới mười lăm tuổi, Trúc Cơ, kinh mạch rạn, bệnh hàn mạch chưa dứt hẳn. Nhưng thiên phú luyện đan bùng nổ dưới áp lực, kiểu hoa nở trong bão: không lý tưởng, nhưng nở.

Nàng xếp đan dược vào hai cái bao lớn, vác lên vai (nhỏ, gầy, vai mỏng, bao nặng). Nhìn Ẩn Sơn lần cuối.

Đống đổ nát. Nhà gỗ sụp. Vườn rau đen. Bếp đổ. Nhưng trâm gỗ thầy cắm vẫn đứng trên luống đất mới (Ninh Tiểu Nguyệt cắm lại trước khi đi). Và lửa trong bếp tạm vẫn cháy.

Nàng nhìn lửa. Muốn tắt, nhưng không nỡ. Thầy bảo giữ lửa. Tắt lửa đi... kiểu phản bội.

Nàng lấy đá xếp quanh bếp, che gió, để lửa nhỏ. Sẽ tắt sớm thôi (không ai thêm củi). Nhưng ít ra bây giờ vẫn cháy.

Quay lưng. Xuống núi. Mắt ướt, nhưng không khóc. Quen rồi.

Bạch Lộ Trấn. Mười lăm ngày sau khi Ẩn Sơn bị đồ sát.

Trấn nhỏ, giao lộ trung nguyên, bình thường chỉ vài trăm dân. Bây giờ: trại y tế dã chiến. Lều vải trắng dựng khắp, hàng trăm lều, xếp hàng dọc đường cái. Thương binh nằm trong lều, trên đất, trên cỏ, bất kỳ đâu có chỗ nằm. Tiếng rên, tiếng khóc, tiếng gọi, tiếng chửi thề (tu sĩ bị thương cũng chửi).

Hạ Linh đến. Nhỏ. Gầy. Mười lăm tuổi. Hai bao đan dược trên vai, kiểu đứa trẻ vác gạo. Tóc buộc cao, tay vấy bột thuốc (thói quen, luôn vấy), mắt sáng (dù đỏ vì thiếu ngủ).

Y giới đại lục đã có người ở đây. Mười hai dược sư, ba y sĩ, từ các tông phái khác nhau. Họ đến vì chiến tranh, vì thương binh, vì nghĩa vụ (hoặc vì Ninh Tiểu Nguyệt gửi thư mời, kiểu mời mà không từ chối được).

Hạ Linh bước vào lều chính. Nhìn quanh. Thương binh khắp nơi. Vết kiếm, vết cháy, vết linh lực phá kinh mạch, vết sát khí (sát khí tàn dư từ các trận đánh, xâm nhập vết thương, kiểu nhiễm trùng nhưng nguy hiểm hơn).

Một dược sư già (Vương lão, Kim Đan, dược sư nổi tiếng vùng trung nguyên) nhìn nàng. Nhìn hai bao đan dược. Nhìn cô bé mười lăm tuổi.

– Con bé. Ai?

– Hạ Linh. Ẩn Sơn Tông.

Im. Ẩn Sơn Tông. Cái tên bây giờ ai cũng biết. Cái tên mà Kiếm Quỷ, Nữ Đế, Ma Tôn, Yêu Hoàng, Sát Thần đều gọi là "nhà."

Vương lão nhìn nàng kỹ hơn.

– Đệ tử Tạ Trường An?

– Dạ.

– Ngươi luyện đan?

– Dạ. Bốn trăm hai mươi viên. Mang hết.

Vương lão mở bao. Lấy viên đan ra, ngửi, nhìn, kiểm tra bằng linh lực. Mắt lão mở to. Dần dần. Kiểu mắt người nhận ra thứ quý: từ nghi ngờ sang kinh ngạc.

– Linh Phục Đan phẩm cao... Thanh Độc Đan phẩm cao... Con bé, đây là...

– Con luyện mười ngày. Dược liệu hạn chế nên chỉ phẩm cao, không đạt thượng phẩm. Xin lỗi.

Vương lão nhìn nàng. Lâu. "Chỉ phẩm cao." Lão luyện đan ba mươi năm, phẩm cao là trần của lão. Con bé mười lăm tuổi nói "chỉ phẩm cao" kiểu nói "chỉ cơm trắng, không có thịt."

– Dược Thần.

Lão nói. Nhẹ. Kiểu nói cho mình nghe.

– Truyền thuyết Dược Thần. Lão nghe từ khi còn trẻ. "Một viên đan cứu vạn người." Không tin. Nhưng bây giờ...

Hạ Linh không nghe. Nàng đã bước qua lão, đi vào lều thương binh, bắt đầu làm việc.

Ba ngày.

Hạ Linh không ngừng.

Phát đan dược cho thương binh nặng. Linh Phục Đan cho vết thương sâu, Chỉ Huyết Đan cho cầm máu, Thanh Độc Đan cho nhiễm sát khí. Mỗi viên nàng đánh giá vết thương trước, chọn đan phù hợp, liều phù hợp. Không lãng phí. Mỗi viên đan là mười ngày trên Ẩn Sơn, là tay phồng rộp, là kinh mạch rạn.

Bốn trăm hai mươi viên hết trong ba ngày. Cứu được hai trăm bảy mươi người (một số cần nhiều hơn một viên, một số nhẹ chỉ cần nửa viên nàng cắt ra).

Khi đan hết, Hạ Linh lập đan lô tại trại. Dược liệu do Hoàng triều cung cấp (Ninh Tiểu Nguyệt điều phối, lệnh quân y hậu cần chuyển dược liệu về Bạch Lộ Trấn). Đan lô tạm, đắp bằng đất sét và đá, không bằng đan lô Ẩn Sơn nhưng đủ dùng.

Nàng luyện đan. Ngày đêm. Mỗi mẻ bốn canh giờ, ra lò hai mươi viên. Nghỉ nửa canh giờ, lại luyện. Hai mươi viên nữa. Vòng lặp.

Tay phồng rộp vỡ, da non bên dưới đỏ, nước trong rỉ ra. Nàng quấn vải, tiếp tục. Mắt đỏ, mờ, nàng dụi, tiếp tục.

Y giới nhìn nàng. Vương lão nhìn nàng. Mười hai dược sư nhìn nàng.

Không nói gì. Kiểu nhìn mà không cần nói: nể phục, đau lòng, không dám cản. Con bé mười lăm tuổi luyện đan kiểu người luyện mạng: không phải luyện cho mình, luyện cho người khác.

– Dược Thần.

Vương lão đứng cạnh nàng, đêm thứ ba, khi nàng suýt ngã vì kiệt sức.

– Con bé. Nghỉ.

– Còn ba mươi người chưa có thuốc.

– Lão luyện cho. Lão chậm hơn, phẩm thấp hơn, nhưng luyện được. Con bé nghỉ.

Hạ Linh nhìn lão. Mắt mờ. Rồi gật. Ngồi xuống cạnh đan lô, dựa lưng vào tường đất, nhắm mắt. Ngủ trong mười nhịp thở.

Vương lão đắp chăn lên nàng. Nhẹ. Kiểu đắp chăn cho cháu gái.

– Thầy con dạy con gì mà con thành ra vậy?

Nàng không nghe. Đã ngủ. Nhưng trong giấc ngủ, miệng nàng mấp máy. Vương lão cúi xuống nghe.

– ...cha con dạy... thầy con nuôi...

Giữa luyện đan và cứu người, Hạ Linh tách riêng.

Đêm. Khi trại ngủ, khi thương binh rên nhỏ dần (thuốc ngấm, bớt đau), khi mười hai dược sư nghỉ, khi Vương lão ngáy. Hạ Linh mở bao nhỏ giấu trong ngực áo, lấy ra một bình đan dược đặc biệt. Nhỏ. Sứ trắng. Không nhãn.

Hồi Mệnh Đan.

Không phải đan chữa thương. Là đan dược bù thọ mệnh. Cho thầy.

Nàng biết: thầy mở phong ấn ba lớp trong trận chiến Ẩn Sơn, kinh mạch vỡ, thọ mệnh tổn hại. Nếu thầy còn sống (nàng tin, 91% sư tỷ nói, nàng tin 100%), thầy sẽ cần viên đan này.

Luyện Hồi Mệnh Đan cần: linh thảo ngàn năm (có, kho Ẩn Sơn còn một gốc), huyết ngọc (có, Ninh Tiểu Nguyệt gửi từ kinh thành trước chiến tranh), và máu của dược sư (người luyện). Máu không phải giọt. Nhiều hơn. Và không phải máu thường. Máu kinh mạch. Máu từ kinh mạch chính, nơi linh lực và tinh huyết hòa. Rút máu kinh mạch giảm thọ mệnh người luyện.

Hạ Linh đã thử bảy lần. Trên Ẩn Sơn. Mười ngày. Mỗi lần thất bại, đan vỡ, dược liệu mất, và nàng yếu đi một chút (mỗi lần rút máu kinh mạch). Bảy lần. Bảy lần.

Đêm nay là lần thứ tám.

Nàng ngồi ngoài trại, dưới gốc cây cổ thụ, đan lô nhỏ xách tay (đan lô riêng, nhỏ bằng nắm tay, dùng cho đan dược đặc biệt). Dược liệu bày xung quanh. Linh thảo. Huyết ngọc. Bình nước suối tinh.

Và con dao nhỏ.

Nàng cắt cổ tay. Không sâu (cắt sâu chết). Nông, nhưng đúng vị trí: trên kinh mạch chính, nơi mạch nhảy mạnh nhất. Máu chảy, đỏ nhưng lẫn ánh vàng nhạt (tinh huyết kinh mạch, khác máu thường). Đau. Nàng cắn môi, không kêu.

Máu nhỏ vào đan lô. Lửa bùng. Dược liệu tan. Linh thảo hòa huyết ngọc, máu kinh mạch làm chất dẫn, linh lực nàng thổi vào lò, kiểu thổi sáo: nhẹ, đều, không được mạnh (mạnh thì đan vỡ), không được yếu (yếu thì đan không thành).

Một canh giờ. Mồ hôi ướt trán, ướt áo, ướt đất dưới chỗ ngồi. Cổ tay đau, máu vẫn chảy (phải chảy suốt quá trình luyện, dừng là thất bại). Mắt mờ, đầu choáng (mất máu).

Hai canh giờ. Lửa trong lò chuyển từ đỏ sang vàng sang trắng. Dược liệu ngưng tụ. Hình dạng viên đan bắt đầu thành hình, tròn, nhỏ, trong suốt kiểu ngọc.

Đừng vỡ. Đừng vỡ. Đừng vỡ.

Nàng cầu. Không cầu ai. Cầu viên đan. Cầu bản thân. Cầu kinh mạch đừng đứt (rạn sẵn, bây giờ rút máu thêm, gần giới hạn).

Ba canh giờ.

Lửa tắt. Lò nguội. Bên trong: một viên đan. Tròn. Trong suốt. Ánh vàng nhạt bên trong, kiểu mặt trời thu nhỏ, kiểu giọt nắng đông lại.

Hồi Mệnh Đan. Thành.

Hạ Linh cầm viên đan, tay run, máu từ cổ tay vẫn nhỏ (nàng quấn vải, ấn, cầm máu). Nhìn viên đan. Trong. Đẹp. Nhỏ bằng hạt đậu.

Viên đan này bù thọ mệnh. Người uống được thêm mười năm. Nhưng cái giá: Hạ Linh mất mười năm thọ mệnh của chính mình.

Mười năm.

Nàng mang bệnh hàn mạch, thầy chữa khỏi phần lớn nhưng không hết, thọ mệnh nàng vốn không dài (năm mươi, sáu mươi năm thay vì hàng trăm năm của tu sĩ). Mất mười năm, nàng sẽ sống ngắn hơn. Bốn mươi, năm mươi. Có thể ít hơn.

Nàng nhìn viên đan. Không do dự.

Cất vào bình sứ trắng, đậy nắp, nhét vào ngực áo, sát tim.

– Thầy. Con luyện xong rồi.

Giọng nhỏ. Nhẹ. Kiểu giọng con gái nói với cha: không hào hùng, không bi tráng, chỉ ấm.

Sáng hôm sau. Tin đến.

Chim truyền tin. Từ Huyền Thiên Thành. Nội dung: Lục Vô Ưu, Sát Thần, một mình phá tháp chỉ huy Thiên Đạo Điện, bị thương nặng, đang hôn mê, vị trí ước đoán: phía tây Huyền Thiên Thành, khu tường thành đổ.

Hạ Linh đọc thư. Tay run.

Sư huynh.

Lục Vô Ưu. Sư huynh ít nói nhất Ẩn Sơn. Sư huynh mà mỗi lần ăn cháo, sát khí rỉ ra, thầy phải ngồi cạnh. Sư huynh mà nàng pha thuốc mỗi đêm (thuốc ức chế sát khí, nàng tự nghiên cứu, thầy gợi ý). Sư huynh mà nàng chưa bao giờ dám ngồi gần quá (sợ sát khí, dù hắn kiểm soát tốt, nhưng vẫn sợ). Sư huynh mà nàng lo nhất, vì hắn luôn cười nhưng không bao giờ vui thật.

– Sư huynh ở đâu?

Nàng hỏi to. Không ai trong trại biết chính xác. Chim truyền tin của Ninh Tiểu Nguyệt chỉ ghi vị trí ước đoán.

Hạ Linh giao trại cho Vương lão. Nhanh. Không giải thích nhiều.

– Vương tiền bối. Con phải đi. Sư huynh con bị thương.

Vương lão gật. Nhìn nàng chạy, nhỏ bé, túi thuốc trên vai, hướng tây.

– Dược Thần cứu Sát Thần.

Lão nói. Cho mình nghe. Cười.

– Thiên hạ đâu biết, hai đứa trẻ này từ cùng một mái nhà.

Hạ Linh chạy hai ngày.

Kiểu chạy mà nàng không quen (nàng là dược sư, không phải chiến sĩ, thể lực yếu nhất Ẩn Sơn). Linh lực Trúc Cơ phi thân, mệt, chậm, nhưng chạy. Uống Hồi Linh Đan của chính mình mỗi bốn canh giờ. Ăn khô lương trên đường. Ngủ hai canh giờ mỗi đêm.

Ngày thứ hai, nàng tìm thấy hắn.

Phía tây Huyền Thiên Thành. Tường thành đổ. Đống đổ nát. Đá trắng nhuộm đen (sát khí). Mùi chết trong không khí, nặng, kiểu mùi rừng cháy nhưng không có khói.

Lục Vô Ưu nằm giữa đống đổ nát. Áo đen rách, máu khô khắp người, mặt trắng bệch (trắng hơn bình thường, kiểu giấy), mắt nhắm. Thở. Yếu, nhưng thở.

Xung quanh hắn: chết. Đất chết (cỏ khô, sâu bọ chết, kiến chết). Tu sĩ Thiên Đạo Điện nằm rải rác, chết hoặc bất tỉnh. Phó chỉ huy Thánh Cảnh dựa tường xa hai mươi trượng, mắt nhắm, thở nặng (sống, nhưng không tỉnh).

Hạ Linh chạy đến. Quỳ cạnh Lục Vô Ưu. Tay chạm trán hắn, lạnh. Kiểm tra mạch, yếu. Kiểm tra kinh mạch, đứt ba mạch phụ, hai mạch chính tổn thương. Nội thương nặng. Mất máu nhiều. Sát khí kiệt (thả hết, không còn).

Nàng mở túi thuốc. Tay run, nhưng nhanh. Linh Phục Đan nhét vào miệng hắn, đẩy bằng linh lực (hắn không nuốt được, nàng phải dùng linh lực đẩy đan xuống). Thanh Độc Đan bôi lên vết thương (sát khí tàn dư trong vết thương hắn, từ chính hắn, cần thanh tẩy). Chỉ Huyết Đan đắp lên vết xuyên ngực.

Một canh giờ. Hai canh giờ. Hạ Linh ngồi cạnh, liên tục kiểm tra mạch, liên tục bơm linh lực nhẹ vào kinh mạch hắn (kiểu truyền lực, chậm, nhẹ, đều). Tay phồng rộp đau, vết cắt cổ tay đêm qua chưa lành, nhưng tay vẫn ấn mạch, vẫn đắp thuốc, vẫn bơm linh lực.

Ba canh giờ.

Lục Vô Ưu mở mắt. Hé. Mắt đỏ nhạt, mờ, kiểu mắt người vừa tỉnh sau giấc ngủ rất dài.

Nhìn thấy Hạ Linh. Nhỏ. Gầy. Mắt đỏ. Tay phồng rộp, vấy máu (máu hắn, máu nàng). Quỳ cạnh hắn, kiểu người canh bệnh: kiên nhẫn, mệt, nhưng không bỏ.

– ...đau.

Hắn nói. Một chữ. Giọng khàn, kiểu giọng người gần chết: yếu, nhỏ, kiểu gió thổi qua khe.

Hạ Linh khóc. Không kìm được. Nước mắt rơi, kiểu mưa nhỏ giọt, nhanh, nhiều. Nhưng cười. Cười qua nước mắt, kiểu cười mà chỉ người lo lắng quá lâu mới cười được: nhẹ nhõm, đau, vui, lẫn lộn.

– Sư huynh mà cũng biết đau à?

Lục Vô Ưu nhìn nàng. Mắt đỏ nhạt, mờ, nhưng nhìn. Kiểu nhìn mà hắn hiếm khi nhìn ai: lâu, kỹ, không phải đánh giá, là nhìn.

– ...sư muội.

Lần đầu.

Lần đầu hắn gọi nàng vậy. Trước giờ hắn gọi tên: "Hạ Linh." Hoặc không gọi. Hoặc gật đầu. "Sư muội" là thứ hắn chưa bao giờ nói, vì hắn chưa bao giờ thực sự coi Ẩn Sơn là nhà (hoặc không dám coi, sợ sát khí giết nhà).

Nhưng bây giờ, nằm giữa đống đổ nát, gần chết, một mình phá cả tháp chỉ huy, được cứu bởi con bé mười lăm tuổi tay phồng rộp chạy hai ngày tìm hắn...

"Sư muội" tự nhiên kiểu thở: không cần nghĩ, chỉ ra.

Hạ Linh khóc mạnh hơn. Cười mạnh hơn. Kiểu người vỡ ra sau khi nén quá lâu.

– Sư huynh ngốc. Đi một mình. Không nói ai. Thầy bảo sư huynh sống. Sống mà nằm đây thế này hả?

Lục Vô Ưu mỉm cười. Kiểu cười mà lần đầu tiên có cảm xúc: nhẹ, yếu, nhưng thật. Không phải nụ cười lạnh thường ngày. Là nụ cười của người tìm được lý do để cười.

– ...sống mà.

Hạ Linh lau nước mắt. Bằng mu tay (thói quen, kiểu Bạch Ly, kiểu đệ tử Ẩn Sơn: lau nhanh, không muốn ai thấy).

– Nằm yên. Để con chữa. Đừng cử động. Đừng cười. Đừng nói. Đặc biệt đừng thả sát khí.

Lục Vô Ưu gật. Nhẹ. Nhắm mắt.

Hạ Linh tiếp tục chữa. Tay phồng rộp, vết cắt cổ tay, kinh mạch rạn, mệt, đói, hai ngày không ngủ đủ. Nhưng tay vẫn đặt trên ngực sư huynh, linh lực vẫn bơm, thuốc vẫn đắp.

Dược Thần cứu Sát Thần.

Hai đứa trẻ đối lập nhất Ẩn Sơn: một đứa chữa lành, một đứa giết. Một đứa mềm nhất, một đứa lạnh nhất. Một đứa khóc, một đứa cười.

Nhưng cùng một mái nhà. Cùng một thầy. Cùng một bát cháo.

Đêm.

Hạ Linh ngồi cạnh Lục Vô Ưu. Hắn ngủ (lần này ngủ thật, không phải hôn mê, mạch đều hơn, hơi thở sâu hơn). Nàng ngồi canh, kiểu ngồi canh bệnh nhân: lưng thẳng, mắt mở, tai nghe.

Tay nàng chạm bình sứ trắng trong ngực áo. Hồi Mệnh Đan. Viên đan cho thầy.

Thầy. Con luyện xong rồi. Con đang giữ lửa. Lửa Ẩn Sơn, lửa đan lô, lửa trong ngực con.

Thầy về nhé. Con có thuốc.

Nàng nhìn Lục Vô Ưu ngủ. Mặt trắng bệch, nhưng bình. Không cười (ngủ không cười). Lần đầu nàng thấy hắn không cười: bình thường, kiểu người bình thường, kiểu đứa trẻ mười tám tuổi ngủ.

Nàng kéo chăn (chăn mỏng, lấy từ trại) đắp lên hắn. Nhẹ. Sợ đánh thức.

– Sư huynh ngủ ngon.

Giọng nhỏ. Nhẹ. Kiểu giọng Hạ Linh nấu cháo cho mọi người trên Ẩn Sơn: ấm, không cần ai nghe, chỉ cần nói.

Gió thổi qua đống đổ nát. Lạnh. Mang mùi thuốc và mùi máu. Nhưng cũng mang mùi linh thảo (từ túi thuốc Hạ Linh), mùi đan dược (từ bình sứ), mùi sống.

Giữa chiến tranh, giữa chết chóc, Dược Thần ngồi canh. Nhỏ. Gầy. Tay phồng rộp. Mắt đỏ.

Nhưng lửa trong ngực vẫn cháy.

Ch.98/233
3.219 từ