Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 227: Câu Chuyện Lan Đi
Chương 227

Câu Chuyện Lan Đi

Không ai đánh bại Thiên Viên Hội.

Thiên Viên Hội tự tan. Tan kiểu tan khi tường mục đổ vì gió, không phải vì ai đẩy. Tan từ bên trong. Tan vì câu chuyện.

· · ·

Vườn 7. Ba người trên đỉnh núi.

Ba người này sống trên đỉnh núi từ ba trăm năm. Ba người thuộc nhóm Hạt Giống mà Tạ Trường An tìm thấy khi ra ngoài Thiên Khuyết. Ba người giữ lửa. Lửa thật, lửa trên đỉnh núi, lửa mà ba trăm năm không tắt vì ba người thay nhau canh.

Khi Mạng Viên đứt, khi Liêm được giải phóng, khi rễ gốc Viên Chủ kiệt, ba người trên đỉnh núi thấy: rào cản Vườn 7 nứt. Nứt nhẹ. Nứt kiểu nứt khi rào cản mất nguồn nuôi. Ba người nhìn nhau. Nhìn kiểu nhìn khi ba trăm năm chờ, bây giờ đến lúc.

Họ xuống núi. Mang lửa. Đi vào làng nhỏ dưới chân núi, làng mà dân Vườn 7 sống, dân mà bốn nghìn năm bị chiết cành mà gọi đó "vinh dự."

Họ kể. Kể câu chuyện.

Câu chuyện về ông trồng rau ở một vườn ươm xa lắm, vườn tên Thiên Khuyết. Ông trồng rau nhặt sáu đứa trẻ bị bỏ rơi, nuôi thành sáu người mạnh nhất thiên hạ. Ông không hái. Ông chỉ trồng. Và khi Viên Chủ chiết cành sáu đứa trẻ mới, sáu đứa trẻ lớn đi sáu hướng cứu, mỗi người bằng cách riêng. Kiếm sĩ cắt giới. Quân sư phá vườn bằng lời. Ma tôn xuyên rào cản bằng cảm xúc. Hồ ly nung phá bằng yêu lực. Sát thần mở đường. Dược sĩ đi bộ bốn ngày.

Dân làng nghe. Nghe kiểu nghe khi bốn nghìn năm nghe "bị hái là vinh dự" mà lần đầu nghe "có người không hái, chỉ trồng." Nghe và hỏi: "Ông trồng rau đó tên gì?" Và ba người trên núi nói: "Tạ Trường An. Ẩn Sơn Tông. Thiên Khuyết."

Câu chuyện lan. Lan từ Vườn 7 sang Vườn lân cận (rào cản nứt, dân đi lại được). Lan kiểu lan khi câu chuyện hay thì tự lan, không cần ai đẩy, không cần ai ép.

· · ·

Vườn 23. Cũ. Trống. Rào cản vỡ từ khi Diệp Hàn cắt giới.

Nhưng Vườn 23 không trống hoàn toàn. Có người. Bảy mươi ba người. Nhóm Hạt Giống do Lưu Nguyệt dẫn (nữ kiếm tu sĩ, mạnh nhất Vườn 23, tóc bạc dù mới bốn mươi). Bảy mươi ba người sống sót qua sáu mươi mốt lần thất bại, bảy mươi ba người mà ba trăm năm chiến đấu với hệ thống Viên Chủ và thua.

Bây giờ không thua nữa. Vì hệ thống sụp. Vì Liêm mất. Vì rễ gãy.

Lưu Nguyệt đứng trên đống rào cản vỡ. Nhìn ra ngoài. Nhìn hư không. Nhìn các vườn ươm khác (một trăm lẻ bảy bong bóng lơ lửng, nhiều cái tối, nhiều cái sáng, vài cái đang nứt).

Cô kể câu chuyện cho bảy mươi ba người. Câu chuyện mà Tạ Trường An kể khi đến Vườn 23 lần đầu. Câu chuyện về Ẩn Sơn. Về cháo. Về sáu đứa trẻ. Về "mầm lớn lên để thành cây, không phải để bị hái."

Bảy mươi ba người nghe. Rồi bảy mươi ba người đi. Đi sang các vườn lân cận. Mỗi người mang câu chuyện. Mỗi người kể. Kể cho dân vườn nghe. Dân vườn nghe, rồi kể cho dân vườn khác. Kể cho dân vườn khác khác. Lan. Lan kiểu lan khi hạt giống không phải linh lực, là lời.

· · ·

Vườn 8. Cô Dung (Nguyên Anh đỉnh phong, ẩn hai trăm năm). Nghe câu chuyện từ dân Vườn 12 chạy qua. Cô Dung không kể chuyện (Cô Dung ít lời hơn Diệp Hàn). Cô Dung làm thứ khác: mở cổng. Mở cổng Vườn 8 hoàn toàn. Cổng mà cô phá từ khi chiến tranh vườn ươm bắt đầu, bây giờ mở toàn bộ, không rào, không giữ, để ai muốn đi thì đi, ai muốn ở thì ở.

Vườn 8 mở. Dân Vườn 8 (vài trăm người, mắt bớt mờ vì rễ gãy kinh mạch đang hồi phục chậm) nhìn cổng mở. Nhìn bầu trời ngoài cổng. Nhìn lần đầu trong bốn nghìn năm, bầu trời không có rào cản.

Ông già (ông già mà Ninh Tiểu Nguyệt bảo "đạp" ở chương trước) đứng ở cổng. Nhìn ra. Không đi (già rồi, chân yếu). Nhưng nhìn. Và nói với người bên cạnh: "Cô gái quạt gãy nói đúng. Rễ mục."

Câu chuyện lan tiếp.

· · ·

Vườn 55. Trống. Rào cản vỡ từ khi A Cẩu ma khí thấm qua. Rễ gãy. Ma khí vẫn phảng phất trong đất (ma khí A Cẩu bền, bền kiểu bền khi ma khí là thứ tồn tại ở khe, và khe thì luôn có).

Dân Vườn 55 (không nhiều, vài chục người, vườn nhỏ nhất) đứng trên đất trống. Đất mà A Cẩu phủ ma khí, đất mà ma khí truyền "về nhà," và dân Vườn 55 cảm. Cảm không bằng tai (ma khí không phải lời). Cảm bằng da. Bằng xương. Bằng phần nào đó trong ngực mà bốn nghìn năm bị chiết cành không xóa được.

Một phụ nữ trẻ đứng giữa đám. Nhìn quanh. Nhìn rào cản vỡ, nhìn rễ gãy, nhìn đất phảng phất ma khí. Và cô hỏi, hỏi ai cũng được: "Ai đã đến đây? Ai phá vườn?"

Không ai trả lời. Không ai biết. Chỉ biết: có ai đó đến, ma khí phủ, rễ gãy, rào cản vỡ. Và trong ma khí, có hai chữ lặp đi lặp lại, hai chữ mà ai cảm cũng hiểu: "Về nhà."

Phụ nữ trẻ ngồi xuống đất. Chạm đất bằng tay. Cảm ma khí trong đất. Cảm hai chữ đó. Và cô khóc. Khóc không phải vì buồn. Khóc vì lần đầu ai đó nói "về nhà" với cô, dù bằng ma khí thay bằng miệng.

Câu chuyện lan đến Vườn 55 bằng ma khí thay bằng lời. Khác. Nhưng cùng nghĩa.

· · ·

Vườn 71. Yêu khí phảng phất. Yêu lực bạch hồ chín đuôi vẫn vương trong không khí (yêu lực hoàng tộc bền, bền kiểu bền khi yêu lực là lửa trắng mà lửa trắng không tắt dễ).

Vườn 71 gần yêu vực. Dân vườn phần lớn yêu tộc nhỏ (thỏ, sóc, cáo thường, không phải hồ ly hoàng tộc). Yêu tộc nhỏ cảm yêu lực hoàng tộc vương trong không khí. Cảm và sợ (hoàng tộc mạnh, yêu tộc nhỏ sợ hoàng tộc). Nhưng yêu lực này khác. Yêu lực này không đe dọa. Yêu lực này nung rào cản nhưng không nung dân. Yêu lực này ấm.

Một con cáo già (hóa hình ông lão, tai cáo chưa giấu hết) ngồi gốc cây nơi Bạch Tuyết bị rễ quấn. Rễ gãy vương trên đất. Cáo già nhìn rễ gãy, nhìn yêu lực vương, nhìn vết chân nhỏ trên đất (chân Bạch Tuyết, tám tuổi, nhỏ).

– Hoàng tộc đã đến đây, cáo già nói. Giọng khàn. Nói với ai không biết. Hoàng tộc đến cứu đứa nhỏ.

Im lặng. Yêu tộc nhỏ nhìn nhau. Hoàng tộc cứu đứa nhỏ. Hoàng tộc không hái. Hoàng tộc nung phá rào cản cho đứa nhỏ thoát. Khác. Khác với bốn nghìn năm bị hái.

Câu chuyện lan bằng yêu lực thay bằng lời. Bằng vết chân nhỏ trên đất. Bằng rễ gãy. Bằng mùi hoa lan yêu lực bạch hồ vương trong gió.

· · ·

Vườn 31. Cụ già phàm nhân năm trăm tuổi. Người mà Tạ Trường An gặp khi ra ngoài Thiên Khuyết, người câu suối không cá, người kể về Giám Sát Viên thứ ba phản Thiên Viên Hội và thua.

Cụ già nghe câu chuyện. Nghe từ Mặc Hà (Giám Sát Viên thứ hai, máu bạc, sáu trăm tuổi). Mặc Hà đến Vườn 31 kể. Kể bằng giọng bình, giọng kiểu giọng khi kẻ sáu trăm năm kể chuyện mà không kịch tính, vì sáu trăm năm kể gì cũng bình.

Cụ già nghe xong. Ngồi bên suối. Nhìn nước. Nước vẫn không có cá (suối chết từ khi vườn chết năm trăm năm trước). Nhưng cụ già cười.

– Lần trước, có người đi một mình, cụ già nói. Giám Sát Viên thứ ba. Đi một mình, thua.

– Lần này khác, Mặc Hà nói. Không một mình.

Cụ già gật. Nhìn suối. Nhìn nước không cá. Rồi nói:

– Suối này năm trăm năm không có cá. Nhưng nước vẫn chảy.

Câu chuyện lan. Từ vườn này sang vườn khác. Từ người này sang người khác. Không phải kiếm ý cắt giới. Không phải ma khí xuyên rào cản. Không phải yêu lực nung phá. Chỉ là lời. Lời kiểu lời khi ai đó kể "có ông trồng rau không hái mầm" và người nghe kể lại cho người khác, và người khác kể lại cho người khác nữa, và câu chuyện lan kiểu hạt giống bay trong gió, rơi ở đâu thì mọc ở đó.

Vườn 99. Trống. Rào cản vỡ từ hai nhát sát khí Lục Vô Ưu. Sát khí vương (sát khí không bền như ma khí hay yêu lực, nhưng vương đủ để ai bước vào đều cảm: lạnh, sắc, và dưới lạnh sắc đó, ấm). Ấm kiểu ấm khi sát thủ bảo vệ đệ tử. Sát khí bảo vệ, không phải giết.

Vườn 12. Rào cản tan. Dân phàm nhân bắt đầu hồi phục (mắt bớt mờ, chân bớt yếu). Ông già ở rìa làng kể cho ai đến: "Có cô gái đi bộ đến. Đi bộ bốn ngày. Không kiếm, không gì. Chỉ đôi chân. Cõng đứa nhỏ đi về." Kể kiểu kể khi ông già kể chuyện cho cháu, giọng chậm, giọng tin. "Cô ấy nói: về nhà."

Một trăm lẻ tám vườn ươm. Lần lượt nghe. Lần lượt biết. Lần lượt hiểu: Viên Chủ sụp. Liêm mất. Rễ gãy. Hệ thống tan. Và có ông trồng rau ở Thiên Khuyết nấu cháo cho Viên Chủ ăn.

Mầm ở khắp nơi bắt đầu từ chối bị hái.

Không từ chối bằng kiếm. Không từ chối bằng chiến đấu. Từ chối bằng cách đứng lên. Đứng lên kiểu đứng khi rễ mục mà dân giẫm (Vườn 8 đã giẫm, Vườn 7 đang giẫm, Vườn 31 sắp giẫm). Đứng lên kiểu đứng khi bốn nghìn năm quỳ mà lần đầu biết mình có thể đứng.

Thiên Viên Hội sụp đổ. Không bằng kiếm. Bằng câu chuyện. Câu chuyện về ông trồng rau.

· · ·

Thiên Khuyết. Đêm.

Tạ Trường An không biết câu chuyện đang lan. Gã ngồi bên bếp, nấu cháo cho sáng mai (cháo mười tám người bây giờ, Viên Chủ ăn cùng). Viên Chủ ngồi góc sân, bát cạn trên đùi, chân trần, mắt nhìn đèn cổng. Không nói. Không làm gì. Chỉ ngồi.

Gã nhìn Viên Chủ ngồi. Nhìn kẻ bốn nghìn năm ngồi trong sân nhà gã, bát cạn, chân trần, mắt nhìn đèn. Nhìn và nghĩ: giống. Giống đứa trẻ. Giống Diệp Hàn ngày đầu tiên, ngồi bên bàn, nhìn bát cháo, không biết cầm đũa. Giống A Cẩu đêm đầu tiên, ngồi góc phòng, không dám lên giường. Giống Bạch Ly lần đầu bỏ giả ngốc, sợ. Giống Hạ Linh ho ra máu mà cười. Giống Lục Vô Ưu giết xong rồi ngồi run.

Đều là đứa trẻ bị bỏ rơi. Đều là mầm bị vứt. Viên Chủ cũng vậy. Bị bỏ rơi lúc bảy tuổi. Bị vứt vào kiếm thay cháo. Chỉ khác: Viên Chủ lớn lên thành kẻ bỏ rơi người khác, vì không ai dạy hắn cách khác.

Gã vo gạo. Gạo cuối (gạo Thiên Khuyết gần hết, cần mua thêm, nhưng bây giờ rào cản mở, có thể mua được). Vo kiểu vo khi tay run mà vẫn vo, vì cháo sáng mai cần gạo tối nay.

Đêm. Bếp. Cháo sôi nhẹ trên bếp lửa. Viên Chủ ngồi ngoài sân, im lặng, mắt nhìn đèn.

Viên Chủ ngồi ngoài sân. Bát cạn trên đùi. Chân trần. Mắt nhìn đèn cổng. Không nói. Nhưng nghe. Nghe cháo sôi trong bếp. Nghe tiếng vo gạo. Nghe tiếng Tạ Trường An vo gạo bằng tay run, tiếng nước xào xạo, tiếng gạo chạm thành nồi. Nghe kiểu nghe khi bốn nghìn năm không nghe tiếng bếp, bây giờ nghe, và tiếng bếp đơn giản hơn mọi thứ hắn từng nghe (nghe tiếng chiết cành, nghe tiếng vườn ươm, nghe tiếng hệ thống) nhưng đơn giản đó ấm hơn mọi thứ.

Hắn nhìn đèn cổng. Đèn vàng. Ấm.

Rồi hắn nói. Nói nhỏ. Nói kiểu nói khi bốn nghìn năm ra lệnh bây giờ không ra lệnh, chỉ nói, nói bằng giọng khàn, nói với đêm, nói với đèn, nói với không ai:

– Tạ Trường An.

Gã trong bếp nghe. Nghe tên mình. Nghe Viên Chủ gọi tên gã. Lần đầu Viên Chủ gọi tên gã bằng giọng không phải kẻ thù, không phải kẻ kiểm soát, chỉ bằng giọng kiểu giọng khi ai đó gọi tên ai đó vì cần gọi, vì không biết nói gì khác, vì tên là thứ duy nhất biết gọi.

Gã không đáp. Vo gạo tiếp. Cháo sáng mai cần gạo tối nay.

Viên Chủ không nói thêm. Hắn không biết nói gì sau khi gọi tên. Bốn nghìn năm, hắn gọi tên rồi ra lệnh. Bây giờ không có lệnh. Chỉ có tên. Và tên đó treo trong đêm, treo giữa sân, treo kiểu treo khi lời nói ra mà không có câu tiếp theo, và im lặng sau tên đó ấm hơn bất cứ lệnh nào.

Ở bên ngoài Thiên Khuyết, trong một trăm lẻ tám vườn ươm, câu chuyện về ông trồng rau đang lan. Lan mà ông trồng rau không biết. Lan kiểu lan khi mầm tự trồng mầm, không cần ai dạy, không cần ai ép. Mầm nghe chuyện, mầm kể lại, mầm lan đi.

Mầm tự đi.

Ch.227/233
2.350 từ