Kẻ Đang Nuôi Tai Họa
Thư đến Thanh Phong vào đêm thứ ba.
Lưu Bách Tuế đang ngồi trong tĩnh thất, kiếm ngang đùi, mắt nhắm. Lão tu luyện theo thói quen, ba canh ba đến canh năm, đã bốn mươi năm không đổi. Chim ưng đâm vào cửa sổ, mỏ ngậm ống trúc bọc sáp, dấu triện đồng rỉ mà lão nhận ra ngay.
Trần Huyền Cơ.
Ba mươi năm không liên lạc. Lần cuối gặp là tang lễ tiên đế, Huyền Cơ đứng hàng cuối, áo xám giữa đám áo trắng, mắt không nhìn quan tài mà nhìn người đứng quanh quan tài. Mưu sĩ, ngay cả trong đám tang cũng đang nối điểm.
Lưu Bách Tuế mở thư.
Đọc.
Đọc lại.
Kiếm trên đùi lão rung. Không phải kiếm khí bộc phát. Là tay lão run, truyền qua chuôi.
Sáu quái vật. Một thầy. Ẩn Sơn Tông.
Lão đặt thư xuống. Đứng dậy. Lưng thẳng, vai mở, kiểu đứng của tướng quân khi nhận mật lệnh. Bốn mươi năm trước lão đứng như thế khi tiên đế nói "Trẫm không tin Hàn Kiếm Tông." Và lão đã đúng.
Trần Huyền Cơ cũng chưa bao giờ sai.
Lão gọi đệ tử: "Truyền thư cho Vương trưởng lão. Khẩn."
· · ·
Buổi sáng hôm sau, Vương Uy Viễn nhận thư.
Lão ngồi trong mật đường Thanh Phong, trà nguội, giấy trải, bút chưa chấm mực. Đọc thư Lưu Bách Tuế, trong đó đính kèm nguyên văn thư Trần Huyền Cơ. Lão đọc chậm, từng chữ, kiểu đọc mà bốn mươi năm Nguyên Anh đỉnh phong dạy lão: không bỏ sót ý nào.
Đọc xong.
Im lặng.
Rồi cười. Cười khổ.
Tạ Trường An. Lại là ngươi.
Lão đã biết tên này từ lâu. Từ khi Vân Thanh báo cáo lần đầu, từ khi biết Kiếm Quỷ xuất thân Ẩn Sơn. Nhưng lão nghĩ đó chỉ là một tông chủ nhỏ, may mắn nhặt được đệ tử có thiên phú. Một biến số nhỏ, không đáng lo.
Bây giờ lão biết: không phải biến số nhỏ. Là bàn cờ.
Lão gọi truyền âm cho đại trưởng lão Thanh Phong, cho Trần Khải Minh tông chủ Thanh Vân, cho liên minh ba đại tông. Nội dung ngắn: "Họp. Ngay. Ẩn Sơn."
Trước khi rời mật đường, lão đứng bên cửa sổ, nhìn về phương nam, nơi Ẩn Sơn nằm giữa rừng núi Trung Nguyên. Xa quá, không thấy. Nhưng lão cảm được.
Gã đang ngồi ở đó. Trồng rau. Tưới nước. Và cười.
Vì gã biết ta sẽ nhận thư này.
Gã biết tất cả.
· · ·
Thanh Vân Sơn. Nửa ngày sau.
Trần Khải Minh, tông chủ Thanh Vân, Hóa Thần sơ kỳ, nghe xong báo cáo của Vương Uy Viễn qua truyền âm ngọc. Lão ngồi trong đại điện, trà bốc khói, ánh nến lung linh trên vách đá khắc kiếm phổ ngàn năm.
Lão không ngạc nhiên.
Trần Khải Minh từng phái Trương Vạn Trường đi đánh giá Ẩn Sơn, và Trương Vạn Trường về báo: "Không phải Kim Đan." Lão đã biết Tạ Trường An không đơn giản. Nhưng mức độ này...
Lão nhấp trà. Đặt chén. Gọi phó tông chủ vào.
— Sáu đệ tử. Kiếm Quỷ, Thiên Cơ Nữ, Ma Tôn, Yêu Hoàng, Sát Thần, Dược Nữ. Tất cả từ Ẩn Sơn Tông.
Phó tông chủ Lý Huyền Chương, Nguyên Anh đỉnh phong, mặt biến sắc.
— Tông chủ, ngài nói... tất cả?
— Tất cả. Một người dạy.
Im lặng. Rồi Lý Huyền Chương hỏi câu mà cả đại lục sẽ hỏi:
— Hắn muốn gì?
Trần Khải Minh nhìn vách đá, nơi kiếm phổ đời thứ nhất khắc ba chữ "Kiếm Tại Tâm". Lão nhớ Tạ Trường An ba mươi năm trước, nhớ ván cờ, nhớ nụ cười trẻ tuổi và đôi mắt nhìn thiên hạ như nhìn một bài toán chưa giải xong.
— Ta không biết, lão nói chậm. Và đó mới đáng sợ.
· · ·
Kinh thành. Cùng ngày.
Tin đến triều đình qua hai đường: mạng lưới chính đạo của Vương trưởng lão, và tai mắt riêng của Lý Đình Phương.
Lý Đình Phương, Thượng thư bộ Lại, bảy mươi tuổi, ba đời phục vụ, mới nghe xong báo cáo mà lão đã bảo thuộc hạ truy tìm suốt hai tuần qua: "Thiên Cơ Nữ. Ninh Tiểu Nguyệt. Quốc sư phó." Và bây giờ, có thêm một mảnh ghép: "Đệ tử Tạ Trường An."
Lão ngồi trong thư phòng, đèn dầu, bút nghiên, và một tờ giấy mà lão đã ghi kín tên người. Bây giờ lão thêm một tên, viết to hơn tất cả: Tạ Trường An.
Và bên dưới, một câu hỏi: "Quốc sư phó phục vụ triều đình, hay phục vụ thầy?"
Lão gấp giấy. Cất vào ngăn khóa. Đứng dậy, đi về phía cung điện.
Thái tử Lý Thừa Hanh phải biết. Và nếu thái tử là bù nhìn của Ninh Tiểu Nguyệt như lão nghi, thì thái tử sẽ xanh mặt. Và phản ứng của hắn sẽ cho lão biết mức độ kiểm soát.
· · ·
Huyết Ngục Thành. Ma đạo.
Tin đến chậm hơn, vì ma đạo không có mạng lưới truyền thư nhanh như chính đạo. Nhưng ma tu có cách riêng: tin đồn.
Trong tửu lâu ma vực, nơi sát thủ và tà tu ngồi chung bàn, câu chuyện lan nhanh hơn chim ưng:
"Ma Tôn có thầy."
"Thầy là tu sĩ. Chính đạo."
"Không phải chính đạo. Kim Đan. Tông môn nhỏ xíu."
"Kim Đan nuôi ra Ma Tôn? Bốc phét."
"Không bốc phét. Kiếm Quỷ cũng từ đó. Thiên Cơ Nữ cũng từ đó. Sáu quái vật, một thầy."
Im lặng. Rồi ai đó nói, giọng run:
"Vậy gã đó... khủng khiếp hơn Ma Tôn?"
Không ai trả lời. Vì không ai dám trả lời.
Trong Huyết Ngục Thành, bảy ma chủ ngồi quanh bàn tối, đèn đỏ lập lòe. Huyết Nha, tu vi bị phong nhưng miệng vẫn hoạt, là kẻ đầu tiên nói:
— Ma Tôn có thầy. Và thầy hắn là người.
Vạn Thi Vương, mặt tái nhợt vì bị phong ấn, cười khẩy:
— Người? Ma Tôn chúng ta gọi một con người là thầy?
— Không phải "một con người", Cửu U Ma Tổ lên tiếng, giọng già cỗi, nặng như đá. Lão ngồi cuối bàn, mắt nhắm, tràng hạt xương đen lăn chầm chậm giữa các ngón tay khô. Là kẻ nuôi ra Kiếm Quỷ, Thiên Cơ Nữ, Yêu Hoàng, Sát Thần và Dược Nữ. Sáu quái vật. Cùng lúc.
Im lặng.
— Ngàn năm ta sống, Cửu U Ma Tổ nói tiếp, mắt vẫn nhắm. Chưa nghe chuyện như vậy. Ma Thần năm xưa cũng chỉ nuôi được hai đệ tử trước khi biến mất.
Huyết Nha nuốt nước bọt. Vạn Thi Vương hết cười.
— Vậy gã đó... mạnh cỡ nào?
Cửu U Ma Tổ mở mắt. Đồng tử đen sâu, không có tròng trắng.
— Không quan trọng gã mạnh cỡ nào. Quan trọng là gã dạy ra những kẻ mạnh cỡ nào. Và nếu Ma Tôn gọi gã là thầy mà không hổ thẹn, thì gã xứng.
Huyết Nha im. Nhưng trong mắt hắn, ánh hận lập lòe. Không hận Tạ Trường An. Hận vì hắn bị phong ấn bởi đệ tử của kẻ đó, và giờ phải kính.
· · ·
Yêu vực. Cửu Vĩ Sơn.
Tin đến qua yêu thú liên lạc, nhanh nhất đại lục vì yêu thú bay nhanh hơn chim ưng.
Ngân Vĩ, trưởng lão hồ tộc, Hóa Thần trung kỳ, ngàn tuổi, nghe xong báo cáo mà bà không hề ngạc nhiên.
Bà đã biết.
Mười một năm trước, khi Bạch Nguyệt chết, khi bạch hồ hoàng tộc "tuyệt", bà đã tìm kiếm đứa bé sống sót. Không tìm được. Ai đó đã giấu cô bé. Và bây giờ, cô bé quay về, mạnh hơn bất kỳ bạch hồ nào trong ba trăm năm. Bà đã tự hỏi: ai nuôi?
Bây giờ bà biết.
Tạ Trường An.
Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Cửu Vĩ Sơn trải dài dưới ánh trăng, rừng cổ thụ xào xạc, hồ phản chiếu ánh bạc. Bạch Ly đang ở đâu đó trong yêu phủ, đang vạch kế hoạch cắt tiếp tế thợ săn, đang giả ngốc trước những kẻ không đáng cho cô bé thấy mặt thật.
Gã nuôi cháu ta. Dạy cháu ta. Biến một đứa trẻ mồ côi suýt chết thành kẻ khiến mười hai tộc phải quỳ.
Gã là ân nhân.
Nhưng gã cũng nuôi Ma Tôn. Nuôi Sát Thần.
Gã muốn gì?
Bà thở dài. Câu hỏi đó, cả đại lục đang hỏi, và không ai có câu trả lời.
· · ·
Năm ngày. Tin lan như nước vỡ bờ.
Trong tửu lâu, trà quán, chợ phiên, trạm dịch, nơi tu sĩ tụ tập, nơi thương nhân nghỉ chân, nơi nông dân nghe kể, một cái tên được nhắc đi nhắc lại:
Tạ Trường An.
Kèm theo là sáu danh hiệu: Kiếm Quỷ, Thiên Cơ Nữ, Ma Tôn, Yêu Hoàng, Sát Thần, Dược Nữ.
Và một câu hỏi, lặp đi lặp lại như bùa chú, từ đông sang tây, từ bắc xuống nam:
"Hắn muốn gì?"
"Hắn mạnh cỡ nào?"
"Hắn ở đâu?"
Không ai biết. Không ai trả lời được. Và chính sự không biết đó mới đáng sợ nhất.
Vì thiên hạ đã quen với quái vật. Kiếm Quỷ chém thánh tử, thiên hạ sợ nhưng hiểu: kiếm mạnh. Ma Tôn thống nhất ma đạo, thiên hạ sợ nhưng hiểu: huyết mạch Ma Thần. Thiên Cơ Nữ lật triều đình, thiên hạ sợ nhưng hiểu: mưu trí.
Nhưng Tạ Trường An? Hắn không chém ai. Không thống nhất ai. Không lật ai. Hắn chỉ nuôi. Và những thứ hắn nuôi ra đang lay chuyển cả thế giới.
Kẻ đáng sợ nhất không phải kẻ mạnh nhất. Là kẻ tạo ra kẻ mạnh nhất.
Câu này, không ai biết ai nói đầu tiên. Nhưng nó lan khắp đại lục. Như một lời sấm.
· · ·
Bảy ngày. Tin đến nơi cuối cùng.
Biên giới phía đông đại lục. Vùng đất không tên, nơi rừng già nuốt ánh sáng, nơi ngay cả yêu thú cũng tránh. Một ngôi miếu cổ, rêu phủ, tường nứt, trông như đã bỏ hoang trăm năm.
Bên trong, một người ngồi.
Không đèn. Không trà. Không kiếm, không bút, không sách. Chỉ một người, áo đen, mũ trùm, mặt khuất trong bóng tối. Trước mặt hắn, trên bàn đá mục, một cuốn sổ nhỏ bọc da đen, và một viên ngọc truyền âm đang phát sáng nhạt.
Hắn nghe.
Nghe hết.
Mọi tin tức về Tạ Trường An, về sáu đệ tử, về phản ứng của thiên hạ. Hắn nghe bằng tai của trăm con mắt rải khắp đại lục, mạng lưới mà ngay cả Khu Mật Viện thời hoàng kim cũng không sánh được.
Nghe xong.
Hắn mở sổ. Lật đến trang mới. Cầm bút, chấm mực đen sánh. Viết.
Một dòng.
"Tạ Trường An. Ẩn Sơn Tông. Kim Đan (nghi). Sáu biến số cấp cao. Hành vi: nuôi dưỡng thiên tài. Cấp độ nguy hiểm: chưa xác định."
Dừng bút. Nhìn chữ vừa viết. Mực chưa khô.
Rồi viết thêm một dòng, dưới cùng:
"Đề xuất: tiếp xúc trực tiếp. Đánh giá. Nếu không hợp tác – loại bỏ."
Gấp sổ. Đứng dậy. Bóng dáng hắn hòa vào bóng tối miếu cổ, không phân biệt được đâu là người, đâu là bóng.
Giám Sát Sứ khu vực Trung Nguyên. Thiên Đạo Điện.
Tên: Bạch Dạ Hành.
Hắn đã biết về Tạ Trường An từ lâu. Từ trước cả Trần Huyền Cơ. Nhưng bây giờ, khi cả đại lục đã biết, hắn không thể chỉ biết nữa. Phải hành động.
Hắn bước ra khỏi miếu. Rừng già, gió lạnh, trăng non. Nhìn về phía tây, nơi Ẩn Sơn nằm giữa đại lục, nhỏ bé, vô danh, và đáng sợ hơn bất kỳ đại tông nào.
Tạ Trường An.
Ngươi nuôi quái vật.
Nhưng ngươi có biết – có kẻ đang nuôi quái vật lớn hơn ngươi không?
Hắn biến mất. Rừng già nuốt hết dấu vết.
Chỉ còn miếu cổ, rêu phủ, và gió thổi qua cửa trống như tiếng thở dài.