Độc Và Thuốc
Hạ Linh xoay kim thăm dò giữa ngón tay. Chậm. Đều. Kiểu xoay khi đang nghĩ, kiểu xoay mà mười sáu năm đã thay cho cắn môi.
Trước mặt nàng, trên bàn gỗ phòng thí nghiệm, bày mười bảy lọ thủy tinh. Mỗi lọ chứa một mẫu máu. Máu bạc. Máu Tiêu Cốt.
Bên cạnh mười bảy lọ, một cuốn sổ dày. Ghi chú của nàng, ba đêm liền. Phân tích thành phần máu bạc, so sánh cấu trúc "chiết cành" với ghép kinh mạch thông thường, tìm cách tháo phần ghép mà không giết người.
Và bên cạnh cuốn sổ, Lữ Y ngồi.
Mười hai tuổi. Nhỏ. Gầy. Da hơi xám, kiểu xám khi cơ thể đã quen hấp thụ độc. Mắt sáng, bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của đứa trẻ đã bị cho uống bốn mươi bảy loại độc trước khi biết đọc.
– Sư phụ, con có thể giúp.
Hạ Linh dừng xoay kim. Nhìn đệ tử. Nhìn đôi mắt sáng, bình tĩnh, và lớp xám nhẹ dưới da mà chỉ dược sư mới thấy.
– Con nghĩ con giúp được gì?
Lữ Y đặt tay lên lọ máu bạc. Ngón nhỏ chạm thủy tinh, chạm nhẹ, kiểu chạm khi thợ khóa chạm ổ khóa, kiểu chạm mà Dương Khuynh cũng hay làm, hai đứa trẻ cùng thế hệ, cùng kiểu chạm khi đọc thứ gì đó bằng ngón tay thay vì mắt.
– Máu bạc này có ba thành phần. Phần đầu: máu gốc của Tiêu Cốt, bình thường. Phần hai: linh lực ngoại lai, phần được ghép, phần "cành." Phần ba...
Lữ Y dừng. Nhìn sư phụ.
– Phần ba là chất kết dính. Loại keo giữ cành ghép không rơi. Và chất kết dính đó, sư phụ, là độc.
Hạ Linh nhìn lọ máu. Nhìn lại. Nhặt lọ lên, đưa trước ánh đèn dầu. Máu bạc lắc nhẹ trong lọ, lấp lánh, đẹp theo kiểu đáng sợ.
Nàng đã biết. Ba đêm phân tích, nàng đã nhận ra thành phần thứ ba. Nhưng nàng chưa nói ra, vì nói ra sẽ dẫn đến câu hỏi tiếp theo, và câu hỏi đó nàng sợ.
Lữ Y nói ra giúp nàng.
– Con là Độc Đan Thể. Cơ thể con hấp thụ độc, biến thành đan dược. Nếu con chạm vào máu bạc, nếu con để cơ thể hấp thụ phần kết dính, con có thể tách cành ghép ra khỏi thân gốc.
Im lặng.
Kim thăm dò trong tay Hạ Linh dừng hẳn. Không xoay. Lần đầu tiên trong rất lâu.
– Con biết điều đó từ khi nào?
– Từ khi sư phụ lấy mẫu máu Tiêu Cốt. Con đứng cạnh. Con ngửi thấy.
– Ngửi?
– Dạ. Cơ thể con nhận ra độc. Bản năng. Kiểu bản năng khi lò lửa nhận ra củi.
Hạ Linh đặt lọ máu xuống. Chậm. Tay hơi run, nhẹ, kiểu run mà nàng giấu giỏi nhưng Lữ Y vẫn thấy.
– Con biết quá trình đó nguy hiểm cho con thế nào không?
Lữ Y gật.
– Bốn mươi bảy loại độc dược phái cho con uống, sư phụ cần ba tháng giải. Độc chiết cành không phải độc thường, nó là cấu trúc linh lực liên giới. Nếu con hấp thụ, cơ thể con sẽ phải xử lý thứ chưa từng tồn tại trong Thiên Khuyết.
– Và?
– Và con có thể chết.
Nàng nói "con có thể chết" bằng giọng bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của đứa trẻ đã từng nghĩ mình sẽ chết mỗi ngày trong sáu năm, kiểu bình tĩnh khi chết không còn là thứ đáng sợ.
Hạ Linh nhắm mắt. Hít sâu. Mở mắt.
– Không.
Một chữ. Dứt khoát. Kiểu dứt khoát mà nàng ít khi dùng, vì nàng thường nhẹ nhàng, thường "để con xem thử," thường dùng cam thảo hơn dao mổ. Nhưng hôm nay, không.
– Sư phụ...
– Không. Con không được dùng cơ thể mình làm thí nghiệm. Không phải vì ta sợ thất bại. Vì ta sẽ không để con thành chuột thí nghiệm lần nữa.
Im lặng nặng.
Lữ Y nhìn sư phụ. Mắt sáng, bình tĩnh, và dưới lớp bình tĩnh đó, một thứ gì đó run. Không phải sợ. Không phải buồn. Mà xúc động, kiểu xúc động khi lần đầu có ai đó nói "không" vì lo cho mình, không phải vì sợ mất nguồn nguyên liệu.
Dược phái Vạn Hoa nói "không" khi nàng muốn ngừng uống độc. "Không" của họ nghĩa là: "Mày chưa uống đủ."
"Không" của sư phụ nghĩa là: "Tao sợ mất mày."
· · ·
Hai người ngồi trong phòng thí nghiệm. Đèn dầu leo lét. Ngoài trời đã tối.
Hạ Linh mở cuốn sổ. Lật. Chỉ vào một trang.
– Phương án khác. Không dùng cơ thể con. Dùng đan dược.
Lữ Y nhìn. Trên trang, sơ đồ phức tạp: một viên đan, liệt kê thành phần, nhiệt độ, thời gian, quy trình.
– Con luyện một viên đan có thể phân giải chất kết dính. Từ từ, an toàn, không cần ai hấp thụ. Nhưng...
– Nhưng gì?
Hạ Linh xoay kim trở lại. Chậm.
– Nhưng cần thời gian. Nhiều thời gian. Ít nhất sáu tháng luyện thử, sáu tháng tinh chỉnh. Một năm.
– Mình có một năm.
– Mình có một năm cho mọi thứ. Chống chiết cành chỉ là một phần. Nếu ta dành cả năm cho viên đan này, những thứ khác sẽ chậm.
Lữ Y nhìn sư phụ. Nhìn tay nàng xoay kim, nhìn mắt nàng, mắt dược sư, mắt người đã cứu nàng khỏi dược phái, mắt người cầm kim thăm dò mà run khi nghe đệ tử nói "con có thể chết."
– Còn nếu dùng cơ thể con?
– Nhanh hơn. Một tháng, có thể hai. Con hấp thụ trực tiếp, giải mã cấu trúc, tìm cách tháo, rồi sư phụ dùng kết quả đó luyện đan cho những người khác.
Im lặng.
Hạ Linh nhìn lọ máu bạc. Nhìn đệ tử. Nhìn lọ máu.
Nàng nghĩ đến Tiêu Cốt. Máu bạc, kinh mạch bị xén bảy mươi phần trăm, ba nhánh nhân tạo ghép vào. Hắn sống, nhưng không phải là hắn. Thiên phú gốc mất vĩnh viễn, phần còn lại là của Thiên Viên Hội.
Nàng nghĩ đến Vong Nguyên, Liêm #7, đánh dấu thiên tài khắp đại lục. Một năm. Sau một năm, chúng sẽ hái. Hái nghĩa là chiết cành, nghĩa là máu bạc, nghĩa là kinh mạch bị xén, nghĩa là thiên tài bị biến thành công cụ.
Nàng nghĩ đến sư muội. Mười hai tuổi. Bốn mươi bảy loại độc.
Rồi nàng nghĩ đến thầy. Thầy sẽ nói gì?
"Hạ Linh, con là dược sư. Nhiệm vụ con là chữa người. Nhưng người đầu tiên con phải chữa là chính mình."
Nàng nghe tiếng thầy trong đầu, rõ ràng, kiểu rõ khi đã nghe quá nhiều lần.
– Lữ Y.
– Dạ.
– Ta sẽ tìm cách khác. Không dùng cơ thể con, không dùng một năm. Ta sẽ tìm cách nhanh hơn, an toàn hơn.
– Và nếu không tìm được?
Hạ Linh nhìn đệ tử. Mắt dược sư sáng lên, kiểu sáng khi nàng nói về dược liệu, kiểu sáng mà cả người như biến thành người khác.
– Thì ta sẽ tìm tiếp. Vì ta là dược sư. Và dược sư không bao giờ ngừng tìm.
· · ·
Đêm. Phòng thí nghiệm.
Lữ Y đã ngủ. Nằm co trên ghế, tay vẫn nắm lọ mẫu, kiểu nắm khi đang mơ về chuyện gì đó liên quan đến độc. Nàng hay mơ về độc. Đẹp, nàng bảo. Trong mơ, độc có màu.
Hạ Linh đắp chăn cho đệ tử. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà nàng học từ thầy, kiểu nhẹ khi chạm đứa trẻ bị bỏ rơi.
Rồi ngồi lại bàn, mở sổ ra trang mới.
Viết: Phương án 3: Kết hợp.
Dùng một lượng nhỏ cơ thể Lữ Y (kiểm soát, an toàn, giám sát chặt) để phân tích cấu trúc độc. Đồng thời luyện đan giải độc song song. Hai hướng hỗ trợ, không đặt hết rủi ro lên một đứa trẻ.
Nàng viết. Tay không run nữa. Kim thăm dò nằm yên trên bàn.
Sáu năm trước, dược phái dùng Lữ Y như chuột thí nghiệm. Hôm nay, ta dùng y thuật của ta để biến thứ họ làm thành vũ khí chống lại chính hệ thống đó.
Cùng một thứ. Khác cách dùng.
Nàng viết đến khuya. Đèn dầu cạn. Thay tim đèn. Viết tiếp.
Ngoài cửa sổ, trăng sáng. Gió mang mùi dược liệu từ vườn thuốc Ẩn Sơn. Mùi cam thảo, mùi bạc hà, mùi hoàng kỳ. Mùi nhà.
Hạ Linh viết. Một viên đan. Một năm. Một đệ tử cần bảo vệ.
Kim thăm dò nằm yên. Lần đầu tiên trong ba đêm.