Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 39: Cái Giá Của Thiên Phú
Chương 39

Cái Giá Của Thiên Phú

Đêm.

Ẩn Sơn, tuyết rơi. Nặng hơn mọi đêm trong mùa. Bông tuyết lớn, chậm, phủ mái, phủ sân, phủ luống rau. Không gió. Im lặng kiểu im lặng mà tuyết tạo ra, nặng, mềm, nuốt mọi tiếng động.

A Cẩu thức giấc.

Không phải thức, bật. Mắt mở trừng, mồ hôi lạnh, tay nắm chặt vải chăn đến trắng đốt ngón. Ngực, nặng. Kiểu nặng không phải do thở, mà vì thứ gì đó bên trong đang đẩy ra.

Hắn vừa mơ.

Biển máu.

Không phải biển nước, biển máu. Đỏ, đặc, sóng lười, mùi tanh ngọt thấm vào mũi dù trong mơ. Và hắn, đứng giữa. Chân trần trên xác. Ngàn xác. Vạn xác. Không phải xác người, xác tu sĩ, xác ma tu, xác yêu thú, xác thú thường, xác cây cỏ. Mọi thứ, chết. Dưới chân hắn.

Và giọng đó.

Không phải giọng người. Không phải giọng ma. Giọng, cũ. Kiểu giọng đã nói từ trước khi có ngôn ngữ, từ trước khi có tu sĩ, từ trước khi có đại lục này.

"Ngươi là ta."

Hắn quay. Không thấy ai. Chỉ thấy, bóng. Bóng lớn, không hình, không mặt, nhưng có MẮT. Đỏ. Sâu. Kiểu đỏ mà A Cẩu thấy khi nhìn vào gương và mắt trái lóe.

"Ta là ngươi."

Không phải đe dọa. Không phải cám dỗ. Chỉ, phát biểu. Kiểu nói sự thật mà không cần ngươi tin.

"Ngươi sẽ quay lại. Luôn luôn."

A Cẩu ngồi trên giường. Run. Không phải run vì lạnh, run vì nhận ra. Giấc mơ lần trước ở Huyết Nguyệt Cốc, mơ hồ, xa, như nhìn qua sương. Lần này, gần. Giọng đó, trong đầu. Không phải vọng từ xa. Là, ở đây. Trong máu. Trong xương. Trong từng sợi kinh mạch mà ma khí chảy qua.

Ma khí, cuộn. Mạnh hơn. Rễ đen trong ngực mở rộng, hắn cảm nhận được, từng rễ, từng nhánh, bám vào nội tạng như dây leo bám tường. Đen. Đặc. Đói.

Nó muốn ra.

A Cẩu truyền âm thần thức, run, ngắn, yếu, kiểu trẻ con gọi cha giữa đêm.

"Thầy..."

"Con sợ..."

"Nó muốn ra."

· · ·

Tạ Trường An đến, nhanh. Không biết từ bao giờ hắn đã thức (có lẽ chưa ngủ). Mở cửa phòng A Cẩu, tuyết phủ vai, chân đất, tay cầm đèn dầu.

Đèn chiếu vào phòng, A Cẩu ngồi góc giường, ôm gối, mắt đen tròn, mắt trái lóe đỏ nhạt (huyết mạch). Ma khí tỏa, nhẹ, nhưng có ở đó. Góc phòng, tường gỗ bị ma khí ăn mòn, đen, mốc, kiểu gỗ mục trăm năm dù nhà mới xây hai năm.

Tạ Trường An đặt đèn xuống. Ngồi cạnh giường. Không nói.

A Cẩu nhìn thầy. Mắt, ướt. Không khóc (hắn không biết khóc thành tiếng), nhưng nước mắt, .

Truyền âm thần thức, run, đứt quãng.

"Thầy... nó nói con là nó."

"Nó... rất cũ. Rất mạnh. Con, con không chắc..."

Tạ Trường An nắm tay A Cẩu.

Ma khí, cắn. Ngay lập tức. Xâm nhập qua da, qua kinh mạch, vào tay Tạ Trường An. Đen, lan từ ngón A Cẩu sang ngón hắn, lên mu bàn tay, lên cổ tay. Đau. Không phải đau kiểu kiếm cắt, đau kiểu lạnh thấu xương, kiểu xâm thực từ bên trong, kiểu thứ gì đó cổ đại và đói đang nếm thử.

Tay trái hắn, đã đen từ trước. Từ lần đầu nắm tay A Cẩu đêm ma khí bùng, qua lần hai khi A Cẩu mơ ác mộng Ma Thần, qua lần ba ở trận vây công tuần trước. Đen, ngón, mu tay, cổ tay, bắt đầu lan lên cẳng tay. Mỗi lần, thêm một chút. Không hồi phục hoàn toàn.

Hắn biết. Hắn vẫn nắm.

– Nó không phải ngươi.

Giọng, nhẹ. Bình. Không dao động. Kiểu giọng mà A Cẩu đã nghe trăm lần và chưa bao giờ không tin.

– Ngươi là ngươi. A Cẩu. Đệ tử Ẩn Sơn. Thích ngồi thềm. Giữ nửa củ khoai. Biết kéo chăn cho Bạch Ly.

A Cẩu nhìn thầy. Nước mắt rơi, một giọt, hai giọt, ba giọt. Không lau. Hắn không biết lau (chưa bao giờ ai dạy).

Tạ Trường An giơ tay kia, tay phải, cũng mang vết sẹo (sát khí Lục Vô Ưu từ đêm cứu hắn khỏi liên minh ba tông), lau nước mắt cho hắn. Nhẹ. Ngón tay thô (trồng rau nhiều năm), nhưng chạm da A Cẩu, mềm.

– Ngủ đi. Thầy ngồi đây.

A Cẩu, nằm xuống. Tay vẫn nắm tay thầy. Ma khí vẫn cắn. Hắn vẫn nắm.

Đêm dài. Tuyết rơi.

· · ·

Vườn rau phía đông, Lục Vô Ưu ngồi.

Một mình. Giữa tuyết. Chân trần (bao giờ cũng chân trần, mùa đông cũng vậy). Y phục đen phủ tuyết trắng, trông như bức tranh thủy mặc ai đó vẽ dở rồi bỏ.

Hắn nhìn tay.

Tay, sạch. Trắng. Ngón dài. Không vết máu, không vết thương, không dấu vết gì từ đêm Hắc Phong Lĩnh. Gần trăm người chết dưới sát khí hắn, và tay hắn sạch.

Ta giết gần trăm người.

Tay ta sạch.

Lòng ta, cũng sạch.

Đó là vấn đề.

Hắn không đau. Không hối hận. Không mất ngủ (không phải vì đêm Hắc Phong, mà vì bao giờ cũng vậy). Hắn chọn giết. Hắn giết đúng. Hắn giải cứu ba mươi người. Hắn thậm chí dẫn đám dân đi (không, gã Tống Vạn Niên dẫn, nhưng hắn, hắn mở cửa). Hắn làm đúng.

Nhưng, không đau.

Ta chọn giết vì đúng. Nhưng, kẻ giết mà không đau, có khác gì kẻ giết vì thích?

Ta nói "ta chọn ai được sống." Nghe, hùng. Nghe, có nguyên tắc.

Nhưng nếu ta chọn mà không cảm gì, thì "chọn" có ý nghĩa gì?

Hắn nhìn tuyết. Tuyết rơi lên tay, tan. Vì sát khí tàn dư trong kinh mạch vẫn ấm hơn bình thường, dù hắn đã rút sạch bên ngoài. Bên trong, sát khí chảy, luôn chảy, kiểu máu thứ hai mà hắn sinh ra đã có.

Tiếng bước chân. Nhẹ. Quen.

Diệp Hàn ngồi xuống cạnh. Không nói. Kiếm sắt đặt ngang đùi. Tuyết rơi lên vai áo xám.

Im lặng. Lâu. Kiểu im lặng mà hai người không cần lời.

Rồi, Diệp Hàn nói. Giọng thấp, ít từ (bao giờ cũng ít từ).

– Ta cũng giết người.

Lục Vô Ưu liếc.

– Ở Luận Kiếm Đài. Không giết, nhưng kiếm ý ta chạm, mấy người gục. Có người gần chết. Diệp Hàn nhìn thẳng. Ta biết mình mạnh đến mức một chiêu có thể giết. Và ta suýt làm. Vì giận.

Im.

– Thầy nói, đau mới là đúng.

Lục Vô Ưu nhìn Diệp Hàn. Mắt đỏ nhạt, tĩnh.

– Ta không đau.

Diệp Hàn không ngạc nhiên. Gật nhẹ.

– Vậy ngồi đây. Cho đến khi đau.

Lục Vô Ưu, nhìn. Lâu. Rồi, quay lại nhìn tuyết.

Không nói gì. Không cười. Không đứng dậy.

Hai người ngồi. Giữa tuyết. Giữa đêm. Im lặng.

Tuyết phủ vai, trắng trên xám (Diệp Hàn), trắng trên đen (Lục Vô Ưu). Hai bóng. Hai kiểu giết. Hai kiểu sống với việc giết.

Và cùng, ngồi chờ đau.

· · ·

Phòng Hạ Linh, đèn dầu leo lắt. Mùi thuốc.

Nàng nằm. Mặt, xanh hơn bình thường. Tay nắm chặt sách cha (ba cuốn, gáy sờn, luôn để đầu giường). Ho, khan, sâu, kiểu ho mà đàm kéo từ phổi, có vị tanh nhẹ (hàn khí). Không phải ho bình thường.

Hàn mạch, hai phần mười còn sót, bùng.

Không phải bùng vì bệnh nặng thêm. Bùng vì, quá sức. Thanh Tâm Đan, ba mươi sáu viên, ba ngày không ăn, linh lực cạn, Trúc Cơ tầng một ép luyện đan cấp Kim Đan. Cơ thể nàng, nhỏ, mảnh, kinh mạch vốn bị hàn khí ăn mười ba năm, không chịu nổi.

Kinh mạch tay trái, rạn. Không gãy, chỉ rạn. Nhưng đủ để linh lực rỉ, đủ để hàn khí từ hai phần mười thừa len vào kẽ hở, đủ để, đau. Đau âm ỉ, dai, kiểu đau mà nàng quen (mười ba năm sống cùng bệnh) nhưng mạnh hơn.

Tạ Trường An đẩy cửa vào. Vừa từ phòng A Cẩu, tay trái còn đen, chưa kịp băng. Nhìn, nhanh. Quét kinh mạch bằng linh lực.

Và, dừng.

– Kinh mạch tay trái rạn.

Giọng, bình. Bình đến mức Hạ Linh, quen nghe thầy nói bình thường, sợ. Vì nàng biết: thầy càng bình thì càng giận. Và thầy không giận ai ngoài, đệ tử tự làm đau mình.

– Con...

– Ta nói gì?

Hạ Linh, mắt đỏ, nước mắt ứa, cắn môi.

– Thầy nói... đừng cố quá sức.

– Và ngươi?

– Con... Giọng run. Họ sắp chết. Ba trăm người. Con không thể không cứu. Thầy, thầy cũng sẽ cứu.

Im. Tạ Trường An nhìn nàng. Lâu.

Đúng. Ta cũng sẽ cứu. Và ta cũng sẽ trả giá.

Giống nhau.

Hắn không nói câu đó. Hắn thở dài, nhẹ, ngắn, kiểu thở dài mà đệ tử hiếm khi nghe.

Ngồi xuống cạnh giường. Đặt tay lên cổ tay nàng, bắt mạch. Tay phải (tay trái đang đen, không dùng được). Mạch, loạn, yếu, hàn khí rỉ.

– Từ giờ, mỗi lần luyện đan cấp cao, phải có ta bên cạnh.

Hạ Linh khóc nhẹ. Không phải khóc vì đau, khóc vì nhẹ. Câu đó, không phải mắng. Là sẽ ở bên.

– Dạ.

Tạ Trường An lấy từ túi, kim bạc (kim châm cứu linh mạch, đồ cũ, bọc vải), bắt đầu châm. Chậm. Kỹ. Từng huyệt, mở, thông, dẫn hàn khí ngược về kinh mạch chính, để cơ thể tự giải thay vì ép. Mỗi mũi kim, chính xác, kiểu người đã làm rất nhiều lần.

Hạ Linh nằm. Nhắm mắt. Nước mắt khô trên má. Tay, vẫn nắm sách cha.

– Thầy.

– Ừ.

– Con luyện được rồi. Thanh Tâm Đan. Đỉnh phẩm. Giọng nhẹ, mệt, nhưng, tự hào. Cha con viết trong sách... bước cuối để dược liệu tự tìm nhau. Con làm được.

Tạ Trường An, kim châm không dừng, nhưng mắt, mềm. Kiểu mềm mà Diệp Hàn không bao giờ thấy, Ninh Tiểu Nguyệt không bao giờ đoán được, chỉ Hạ Linh, đứa trẻ bệnh tật, ấm áp, bán thuốc, mới gọi ra.

– Ta biết. Cha ngươi sẽ tự hào.

Hạ Linh cười. Mắt nhắm. Mệt.

– Thầy bôi thuốc tay đi. Tay thầy... đen rồi.

– Không sao.

– Có sao. Nàng mở mắt. Nhìn tay trái thầy, đen, từ ngón đến cẳng tay. Lần nào cũng vậy. Lần nào thầy cũng nói không sao.

Tạ Trường An, không trả lời. Rút kim. Đặt lại vào bọc vải. Kéo chăn đắp cho nàng.

– Ngủ đi.

Hạ Linh nhắm mắt. Nhưng trước khi ngủ, tay nàng chạm tay trái thầy. Nhẹ. Ngón nhỏ, lạnh, chạm da đen. Không sợ. Không nắm. Chỉ, chạm.

Con biết. Thầy đang trả giá.

Nhưng con không nói. Vì thầy không muốn con biết.

· · ·

Đỉnh núi.

Tạ Trường An ngồi. Một mình. Tuyết rơi, nặng hơn, bông lớn, phủ vai, phủ tóc, phủ tay.

Hắn giơ hai tay lên. Nhìn.

Tay trái, đen. Từ ngón đến nửa cẳng tay. Ma khí A Cẩu xâm thực tích tụ, ba lần nắm tay, ba lần chịu. Đen không đều, kiểu vân đá, kiểu gỗ mục, kiểu thứ gì đó cổ đại đang ăn dần. Đau, âm ỉ. Luôn luôn. Nhưng hắn quen.

Tay phải, sẹo. Trắng, mỏng, chi chít, từ cổ tay đến ngón. Sát khí Lục Vô Ưu, đêm cứu hắn khỏi liên minh ba tông, sát khí không kiểm soát cắt qua da hắn. Sẹo lành, nhưng kinh mạch, . Đôi khi ngón tay phải không cảm giác. Châm cứu cho Hạ Linh, hắn phải dùng mắt nhìn thay vì dùng tay cảm nhận.

Hai tay. Hai đệ tử. Hai cái giá.

Và gáy, vết đen ma khí từ lần đầu. Vai, sát khí từ lần hai. Ngực, gì đó cũ hơn, sâu hơn, từ trước khi đến Ẩn Sơn.

Ta đang nuôi quái vật.

Hay quái vật đang ăn ta?

Hắn nhìn tuyết. Rơi. Chậm. Trắng. Phủ mọi thứ, kể cả vết đen trên tay.

Rồi, nhớ.

Bát cháo đầu tiên. Diệp Hàn cắn bánh bao, mắt cảnh giác, rồi, ngẩng đầu, mắt sáng.

"Ngươi muốn học kiếm không?"

A Cẩu ngồi vào bàn ăn lần đầu, chân co, tay nắm bát hai tay, nhìn mọi người, không tin nhưng, ngồi.

Bạch Ly đuôi cáo vẫy khi nghe gọi tên. "Thầy ơi~"

Hạ Linh bôi thuốc tay hắn, tay bé, mềm, vấy bột thuốc vàng. "Đừng giấu con. Con biết đau."

Ninh Tiểu Nguyệt chơi cờ một mình giữa đêm, lần đầu tiên nàng không tính toán, chỉ khóc. Rồi sáng hôm sau, nấu cháo cho cả nhà như không có gì.

Lục Vô Ưu cười thật lần đầu, ngạc nhiên chính mình biết cười. "Thầy, ta có thể... ở lại không?"

Không. Đây không phải quái vật ăn ta.

Đây là cái giá. Và ta, sẵn sàng trả.

Hắn hạ tay. Đặt lên đùi. Tuyết phủ.

Nhưng, ta phải trả đến bao giờ?

Câu hỏi đó, không ai trả lời. Kể cả hắn.

· · ·

Bước chân. Nhẹ. Nhanh. Chân nhảy chân sáo.

Bạch Ly chạy lên đỉnh, tay ôm chăn bông (cũ, sờn, nhưng ấm), đuôi cáo vẫy (lạnh quá, giấu không nổi).

– Thầy ơi~ Lạnh quá~

Tạ Trường An nhìn nàng. Bạch Ly, mười một tuổi (tương đương), tóc trắng rối (vừa ngủ dậy, chưa chải), mắt hổ phách tròn, nghiêng đầu. Giả ngốc. Nhưng, mắt nhìn tay thầy.

Hắn biết nàng không ngốc. Nàng biết hắn biết.

Bạch Ly đặt chăn lên vai thầy. Kéo chặt. Rồi, ngồi cạnh. Không nói. Đuôi cáo quấn quanh eo mình (lạnh), tai cáo dựng (nghe gió).

Hai thầy trò ngồi nhìn tuyết. Im lặng. Kiểu im lặng không cần lời.

Tuyết rơi. Phủ chăn. Phủ tóc trắng. Phủ tay đen.

Bạch Ly nghiêng, nhẹ, đầu tựa vai thầy. Mắt nhắm. Đuôi cáo, vẫy chậm. Kiểu vẫy khi yên lòng.

Tạ Trường An, không cử động. Nhìn tuyết. Nhìn xa. Nhìn, không thấy gì, hoặc thấy quá nhiều.

Rồi, mắt mềm. Một phần giây. Ngắn. Nhưng, .

· · ·

Sáng.

Bếp Ẩn Sơn, khói bay, mùi cháo gạo tẻ nấu gừng (thầy nấu, không phải Hạ Linh, vì Hạ Linh bị cấm dậy sớm hôm nay).

Bàn gỗ, sáu chỗ. Ghế, không đều (có cái cao, có cái thấp, có cái ba chân phải kê gạch). Bát sành, cũ, sứt một cái ở miệng (Bạch Ly làm rơi tháng trước, dán lại bằng nhựa cây).

A Cẩu ngồi, tay run. Nhẹ. Cầm đũa, vẫn cầm được, nhưng run. Mắt đen có quầng (thức dậy lúc nào đó giữa đêm, ngủ lại nhờ bàn tay thầy). Mắt trái, không lóe đỏ. Sáng nay, yên.

Lục Vô Ưu ngồi, mắt đỏ vì thức cả đêm (ngồi vườn rau cùng Diệp Hàn đến sáng). Tuyết vẫn trên vai, chưa phủi. Nhưng, ngồi vào bàn. Lần đầu ngồi đúng giờ (bình thường hắn ăn sau, một mình, gốc cây).

Diệp Hàn ngồi, im, kiếm dựa tường, mắt hơi nặng (cũng thức cả đêm). Nhưng, lưng thẳng. Kiểu người không để ai thấy mình mệt.

Hạ Linh ngồi, ho nhẹ một tiếng. Tay trái băng vải (kinh mạch rạn, thầy băng). Nhưng, cười. Mắt cong. Ấm. Kiểu cười mà chỉ Hạ Linh có, cười dù đau.

Bạch Ly ngồi, đuôi cáo vẫy dưới bàn (vui vì có cháo gừng), tai cáo dựng, nghiêng đầu nhìn bát cháo. Bình thường nhất trong cả bàn.

Tạ Trường An, đặt bát cháo trước từng người. Tay trái, giấu trong tay áo (đen, nhưng đã băng lá thuốc trước khi vào bếp). Tay phải, gắp rau. Cải xoăn, lá dày, giòn. Gắp cho A Cẩu. Gắp cho Lục Vô Ưu. Gắp cho Diệp Hàn. Gắp cho Hạ Linh. Gắp cho Bạch Ly.

Im lặng hơn bình thường. Không ai nói. Không ai cười. Chỉ tiếng đũa chạm bát, tiếng cháo húp, tiếng Bạch Ly nhai (nhai to hơn mọi ngày, cố ý, để bớt im).

Tạ Trường An ngồi xuống. Nhìn đệ tử. Từng người.

– Ăn đi. Rau vụ đông ngắn.

Bình thường. Câu nói bình thường nhất. Giọng bình thường nhất. Mặt bình thường nhất.

Bình thường đến mức, đó chính là thứ chữa lành tất cả.

A Cẩu cầm đũa, tay run, nhưng gắp được rau. Cho vào miệng. Nhai. Nuốt.

Lục Vô Ưu, nhìn bát cháo. Lâu. Rồi, cầm thìa. Ăn. Chậm.

Có gì đó, ở đây. Trong bát cháo. Trong tiếng đũa. Trong câu "ăn đi."

Không phải đau. Nhưng, gần.

Hạ Linh cười. Ho nhẹ. Cười tiếp.

Diệp Hàn ăn. Im. Mắt, nhìn thầy. Nhìn tay áo trái thầy giấu. Nhìn, biết.

Thầy đang trả giá. Cho tất cả chúng con.

Không nói. Ăn tiếp.

Bạch Ly gắp cải xoăn cho A Cẩu (thêm, vì thấy hắn gắp ít).

– Đệ đệ ăn thêm đi~ Tiểu Ly không ăn hết đâu~

A Cẩu nhìn. Truyền âm thần thức, ngắn. Hai chữ.

"Cảm ơn."

Bạch Ly, tai cáo dựng. Mắt tròn. Rồi, cười. Cười rộng, cười sáng, đuôi cáo vẫy điên cuồng dưới bàn.

Tạ Trường An, nhìn. Mắt, mềm. Lại một phần giây. Ngắn. Nhưng lần này, lâu hơn.

Cái giá.

Đáng.

Ăn cháo. Tuyết bên ngoài, vẫn rơi. Nhưng bếp, ấm.

Ch.39/50
2.931 từ