Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 91: Thiên Đạo Điện Tấn Công
Chương 91

Thiên Đạo Điện Tấn Công

Diệp Hàn thức dậy vì kiếm.

Không phải kiếm của hắn. Kiếm nằm ngang lưng, yên, lạnh, im như mọi đêm. Nhưng kiếm ý trong người hắn bùng, tự bùng, kiểu mầm lửa gặp gió: không ai châm, nhưng cháy.

Hắn mở mắt. Một mắt. Mắt phải nhìn trần nhà gỗ, quen, vân gỗ nứt, rêu bám mép, ánh sáng lọt qua khe cửa, nhợt. Chưa sáng hẳn. Bình minh. Kiểu ánh sáng mà hai năm qua hắn thức dậy mỗi ngày: nhẹ, lạnh, yên.

Nhưng hôm nay ánh sáng sai.

Không nhợt. Đen. Ánh sáng bình minh bị nuốt, kiểu mực loang trên giấy ướt, kiểu bóng tối không phải vì thiếu nắng mà vì có thứ gì đó che nắng. Hắn ngồi dậy, tay chạm chuôi kiếm, bước ra cửa.

Bầu trời Ẩn Sơn bị phủ đen.

Không phải mây. Mây thì nhẹ, trôi, có hình. Thứ này nặng, đặc, đứng yên, kiểu tấm màn khổng lồ trải trên trời, che từ chân trời phía bắc đến đỉnh đầu Ẩn Sơn. Linh lực nén thành hình, đen, nặng, áp lực đè xuống kiểu nước đè xuống đáy hồ.

Kiếm ý trong người Diệp Hàn gào.

Không phải gào vì sợ. Gào vì nhận ra. Kiểu kiếm sĩ nhận ra đối thủ trước khi mắt nhìn thấy: bằng bản năng, bằng kiếm ý, bằng hai năm luyện kiếm dưới gió và trăng.

Thiên Đạo Điện.

Ẩn Sơn thức dậy trong ba nhịp thở.

Nhịp một: Ninh Tiểu Nguyệt mở cửa phòng, tay cầm quạt gấp tre, mắt nhìn trời, nhíu mày. Nàng tính. Thiên cơ chạy nhanh hơn mắt: lực lượng, phương vị, thời gian. Kết quả khiến nàng cắn môi.

Sớm hai ngày. Đồng minh chưa đến kịp.

Nhịp hai: A Cẩu đứng trước cửa phòng, ma khí cuộn quanh chân bùng lên kiểu lửa gặp dầu. Hắn cảm nhận, không cần mắt, không cần thần thức. Huyết mạch Ma Thần trong ngực nhịp mạnh, run, kiểu con thú ngửi mùi kẻ thù: bốn nguồn lực khổng lồ, mỗi nguồn nặng hơn bất kỳ thứ gì hắn từng cảm nhận. Và một nguồn nữa. Phía sau bốn nguồn. Lớn hơn. Sâu hơn. Cổ hơn.

Nhịp ba: Bạch Ly nhảy từ mái xuống sân, tai cáo dựng, đuôi xù. Hạ Linh chạy ra từ bếp, tay còn dính bột, mặt trắng. Lục Vô Ưu đã đứng ở rìa sân, không ai biết hắn thức từ lúc nào, sát khí cuộn quanh người, dày, gọn, im.

Sáu đệ tử. Ba nhịp thở. Ẩn Sơn sẵn sàng.

Nhưng không đủ.

Tạ Trường An bước ra từ nhà gỗ.

Trường bào xám, tóc búi trâm gỗ, tay còn dính đất vườn. Bình thường. Kiểu bình thường của hai mươi năm: không vội, không hoảng, không khác ngày nào.

Nhưng mắt hắn khác.

Diệp Hàn nhìn thầy bước ra, và kiếm ý trong người lạnh đi. Không phải vì sợ. Vì nhận ra. Mắt thầy hôm nay không bình tĩnh. Không yên. Lần đầu tiên trong hai năm Diệp Hàn theo thầy, hắn thấy mắt thầy có thứ gì đó ngoài bình thản.

Giận.

Không phải giận nóng, giận gào, giận kiểu người thường. Giận lạnh. Giận sâu. Giận kiểu người đã giận hai mươi năm rồi nén, rồi giấu, rồi trồng rau cho qua, bây giờ thấy thứ mình ghét nhất đứng trước cổng nhà.

Tạ Trường An nhìn lên trời. Nhìn bóng đen. Rồi nhìn vườn rau.

Luống cải hắn tưới đêm qua, lá non mềm, đất ẩm. Luống đậu mới cắm cọc. Luống dưa leo bò lan.

Dưới bóng đen ấy, cây vẫn xanh. Nhưng lâu thì sẽ chết. Thứ gì bị che nắng đủ lâu cũng chết.

Hắn bước qua sân. Đi thẳng ra cổng Ẩn Sơn. Đệ tử xếp sau lưng, không ai bảo, tự xếp, kiểu đã luyện ngàn lần trong đầu: Diệp Hàn bên trái, Lục Vô Ưu bên phải, Ninh Tiểu Nguyệt phía sau, A Cẩu và Bạch Ly hai bên, Hạ Linh giữa.

Cổng Ẩn Sơn. Bảng tên gỗ xiên xẹo, chữ khắc nguệch ngoạc, Bạch Ly khắc hai năm trước bằng móng cáo vì không có dao. "Ẩn Sơn Tông." Xiên, xấu, nhưng là bảng tên duy nhất.

Tạ Trường An dừng trước cổng. Nhìn ra.

Bốn bóng đen đứng giữa trời.

Không đứng trên đất. Đứng trên không, cách mặt đất ba mươi trượng, bốn phương, đông tây nam bắc. Áo đen, mặt che, linh lực tỏa ra kiểu bốn cột trụ chống trời. Bốn sứ giả Thiên Đạo Điện. Bốn cảnh giới Đại Đế.

Đại Đế. Cao hơn Thiên Mệnh chỉ một bậc. Bốn người cùng lúc.

Diệp Hàn kiếm ý quét qua, cảm nhận, và tay nắm chuôi kiếm chặt hơn. Bốn Đại Đế. Hắn ở Nguyên Anh sơ kỳ, kiếm ý tầng bốn, có thể chặn một người. Hai người thì khó. Ba người thì chết. Bốn người thì không có ý nghĩa.

Nhưng không phải bốn.

Phía sau bốn sứ giả. Xa hơn. Cao hơn. Một bóng.

Bóng ấy không đứng trên không. Bóng ấy là không. Không gian quanh bóng méo mó, kiểu kính vỡ, kiểu nước sôi, ánh sáng cong, linh lực uốn. Bóng ấy đứng đó, và thế giới quanh bóng ấy phải nhường chỗ.

Điện Chủ.

Cảnh giới Thiên Mệnh. Người đã giết sư huynh Cố Hành Vân hai mươi năm trước trong sáu hơi thở. Người đã tồn tại ngàn năm. Người đứng trên đỉnh thế giới này.

Áp lực đè xuống Ẩn Sơn kiểu tảng đá đè cỏ. Cỏ quanh sân ngả rạp. Mái nhà gỗ kêu răng rắc. Nước trong gáo tưới rung. Bạch Ly đuôi cụp, tai dẹp, răng nghiến. Hạ Linh đầu gối run, nắm tay Bạch Ly. A Cẩu ma khí bùng mạnh hơn, chống lại áp lực, nhưng mồ hôi chảy dọc thái dương. Lục Vô Ưu sát khí phóng ra bất giác, dày, che Hạ Linh và Bạch Ly phía sau.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng thẳng. Tay cầm quạt gấp tre, mắt nhìn Điện Chủ, không run. Nhưng quạt gấp run. Nhẹ.

Diệp Hàn đứng cạnh thầy. Kiếm ý bùng, chống áp lực, kiểu kiếm chống núi: không đủ, nhưng không lùi.

Điện Chủ nói.

Giọng không to. Không cần to. Giọng ấy vang trong đầu mọi người, kiểu thần thức, kiểu sấm trong xương, kiểu tiếng nói từ bên trong chứ không phải bên ngoài.

– Tạ Trường An.

Ba chữ. Nhẹ. Nhưng mỗi chữ nặng kiểu núi đổ. Cỏ quanh cổng Ẩn Sơn cháy. Không phải lửa, là linh lực quá dày, cỏ không chịu nổi.

– Hơn hai mươi năm.

Điện Chủ nhìn xuống. Nhìn Tạ Trường An. Nhìn sáu đệ tử xếp sau lưng. Nhìn bảng tên gỗ xiên xẹo.

– Ngươi nghĩ ta không biết ngươi ở đâu sao?

Im lặng. Gió chết. Không chim, không dế, không tiếng lá. Cả Ẩn Sơn im kiểu ngộp thở.

– Ta đợi. Đợi ngươi gom đủ quái vật. Để ta diệt một lần.

Tạ Trường An đứng trước cổng. Lưng thẳng. Tay buông hai bên, tay trái đen nửa cẳng, tay phải dính đất vườn. Trường bào xám bay nhẹ trong áp lực Thiên Mệnh, kiểu cờ trong bão.

Hắn nhìn Điện Chủ. Lâu. Rồi cười.

Không cười vui. Không cười gượng. Cười kiểu người nghe câu nói ngớ ngẩn nhất đời.

– Ngươi chờ hai mươi năm. Vậy mà vẫn không hiểu.

Giọng hắn nhẹ. Bình thường. Kiểu giọng nói với đệ tử lúc ăn cháo: thấp, chậm, không vội.

– Ta không gom quái vật. Ta nuôi người.

Điện Chủ im. Bốn sứ giả im. Không gian im.

Rồi Điện Chủ cười. Tiếng cười rung không gian, kiểu sấm, kiểu đá nứt.

– Người. Ngươi gọi chúng là người?

Bóng đen nhìn xuống. Nhìn Diệp Hàn, mắt một, kiếm ngang lưng, kiếm ý cuồng bạo. Nhìn A Cẩu, mười hai tuổi, ma khí cuộn đen, huyết mạch Ma Thần. Nhìn Bạch Ly, tai cáo trắng, đuôi cụp, yêu lực rỉ qua hóa hình. Nhìn Lục Vô Ưu, sát khí dày kiểu tường, mắt lạnh.

– Kiếm Quỷ. Ma Tôn. Yêu Hoàng. Sát Thần. Thiên Cơ Nữ. Dược Thần. Sáu quái vật. Ngươi nuôi sáu quái vật rồi gọi chúng là người?

Tạ Trường An không trả lời. Hắn quay lại, nhìn sáu đệ tử.

Nhìn Diệp Hàn. Đệ tử đầu tiên. Đứa trẻ ăn mày một mắt hắn cõng về Ẩn Sơn hai năm trước. Bây giờ mười bốn, cao hơn, gầy, kiếm ngang lưng, mắt phải sáng rực.

Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt. Cô gái hắn mua tự do ở lầu đỏ. Mười sáu, quạt gấp tre, ánh mắt tính toán.

Nhìn A Cẩu. Đứa trẻ câm hắn cứu khỏi lửa. Mười hai, nhỏ, sẹo khắp tay, ma khí cuộn quanh chân.

Nhìn Bạch Ly. Bé cáo giả ngốc hắn cứu khỏi thợ săn. Mười ba, tai trắng, đuôi trắng, mắt vàng kim.

Nhìn Hạ Linh. Cô gái bệnh tật hắn đưa lên núi. Mười lăm, tay dính bột, mắt đỏ.

Nhìn Lục Vô Ưu. Đứa trẻ bị truy sát hắn nhận cuối cùng. Mười bốn, sát khí dày, mắt lạnh nhưng đứng gần.

Sáu người. Sáu mầm hắn trồng. Sáu quái vật hắn nuôi thành người.

Hắn quay lại. Nhìn Điện Chủ.

– Đúng. Người.

– Các ngươi rút.

Tạ Trường An nói. Nhẹ. Không nhìn đệ tử. Nhìn Điện Chủ.

– Ta chặn.

Im lặng. Nửa nhịp thở.

– Không.

Diệp Hàn. Giọng ngắn, kiểu mọi khi. Nhưng nặng hơn mọi khi. Tay nắm chuôi kiếm, đốt ngón trắng.

Tạ Trường An quay lại. Nhìn Diệp Hàn. Ánh mắt nghiêm, kiểu ánh mắt hắn chưa bao giờ dùng với đệ tử, ánh mắt lệnh, ánh mắt không cho cãi.

– Lệnh.

Diệp Hàn nhìn thầy. Lâu. Mắt phải sáng rực, kiếm ý cuồng, kiểu muốn chém cả trời. Nhưng hắn hiểu. Hiểu kiểu thầy trò hiểu nhau hai năm: không bằng lời, bằng mắt, bằng đứng cạnh.

Thầy biết đối thủ này, sáu đệ tử không chặn được. Thầy biết nếu ở lại, cả sáu sẽ chết. Thầy muốn sáu đứa sống.

Diệp Hàn cắn môi. Máu rỉ.

Ninh Tiểu Nguyệt gấp quạt. Giọng bình tĩnh, nhưng mắt đỏ.

– Thầy. Thiên cơ tính: 47% nếu không có đồng minh. 93% nếu thầy mở phong ấn. Đồng minh cần hai ngày. Thầy chỉ cần giữ hai ngày.

– Ta biết.

– Thì đừng bảo chúng con rút.

Tạ Trường An nhìn Ninh Tiểu Nguyệt. Rồi nhìn cả sáu. Đứa nào cũng nhìn hắn. Đứa nào cũng không lùi. A Cẩu đứng chắc, ma khí cuộn, mắt đen nhìn thầy, gật. Bạch Ly đuôi vẫn cụp nhưng chân bước lên, đứng cạnh Diệp Hàn. Hạ Linh nắm chặt hộp đan dược trong túi áo, môi mím. Lục Vô Ưu không nói, nhưng sát khí dày thêm, kiểu trả lời.

Tạ Trường An nhìn.

Lần này phải khác.

Hắn hít sâu. Thở ra.

– Được.

Rồi quay lại. Nhìn Điện Chủ. Nhìn bốn Đại Đế. Nhìn bóng đen phủ trời.

Và mở phong ấn.

Sáu lớp phong ấn trong người Tạ Trường An, hai mươi năm tuổi, hai mươi năm nén, hai mươi năm ăn mòn kinh mạch. Lớp một: Kim Đan chuyển sang Nguyên Anh. Lớp hai: Nguyên Anh lên Hóa Thần. Lớp ba: lung lay nhưng chưa mở.

Hắn mở hai lớp.

Tu vi từ Kim Đan nhảy lên Hóa Thần. Linh lực bùng, mạnh, sáng, kiểu mặt trời mọc trong đêm. Trường bào xám bay dữ, tóc xổ, trâm gỗ gãy rơi. Áp lực từ người hắn tỏa ra, đẩy bóng đen Điện Chủ lùi, không lùi, nhưng bóng đen phải nén lại, kiểu hai lực va nhau.

Diệp Hàn cảm nhận. Kiếm ý quét qua thầy. Và hắn thấy: bên dưới Hóa Thần, phong ấn lớp ba rung, lớp bốn rung, lớp năm rung. Bên dưới nữa, vực không đáy hắn từng chạm ở cổng Ẩn Sơn ngày thầy trở về. Thiên Mệnh. Thầy từng là Thiên Mệnh.

Nhưng kinh mạch mục. Hai mươi năm không dùng. Cơ thể không chịu nổi.

Tạ Trường An khạc máu. Đỏ, tươi, rơi trên cỏ cháy trước cổng. Tay trái đen nửa cẳng co giật, ma khí tích tụ bao năm cộng hưởng với linh lực bùng, đau.

Nhưng hắn đứng thẳng. Nhìn Điện Chủ.

– Hai mươi năm trước, ngươi giết sư huynh ta sáu hơi thở.

Giọng bình thản. Máu ở khóe miệng.

– Hôm nay, thử xem ta được mấy hơi.

Điện Chủ nhìn xuống. Im. Rồi nói, nhẹ, kiểu nói với người quen.

– Ngươi biết. Hóa Thần không đủ.

– Ta biết.

– Vậy sao còn đứng?

Tạ Trường An không trả lời. Hắn nhìn vườn rau sau lưng. Luống cải xanh dưới bóng đen. Rồi nhìn sáu đệ tử sau lưng. Rồi nhìn Điện Chủ.

– Vì đằng sau ta có vườn rau.

Bốn sứ giả Đại Đế cười. Tiếng cười vang, khinh, lạnh. Vườn rau. Kẻ Hóa Thần đối đầu Thiên Mệnh, lý do là vườn rau.

Điện Chủ không cười.

Bóng đen nhìn Tạ Trường An. Nhìn lâu. Rồi giơ tay.

– Được. Thì ta giết vườn rau trước.

Một chiêu. Bóng đen phóng xuống, không phải đánh Tạ Trường An, đánh Ẩn Sơn. Đánh vườn rau. Đánh nhà gỗ. Đánh sân luyện. Đánh nơi sáu đệ tử gọi là nhà.

Tạ Trường An lao ra. Hai tay giơ, một trắng một đen, linh lực Hóa Thần đỡ. Chặn.

Va chạm. Không gian nứt. Mặt đất rung. Cổng Ẩn Sơn kêu răng rắc. Bảng tên gỗ rung.

Tạ Trường An chặn được. Nhưng khạc máu lần hai. Đầu gối run. Kinh mạch mục rạn thêm, kiểu bình nứt bị đổ thêm nước: không vỡ, nhưng đường nứt lan.

Trận chiến bắt đầu.

Bốn sứ giả Đại Đế đồng loạt xuống. Mỗi người một hướng. Đông tây nam bắc. Bao vây Ẩn Sơn.

Diệp Hàn rút kiếm.

Kiếm sắt bình thường. Kiếm ý tầng bốn bùng. Sáng. Trắng. Kiểu kiếm chém trời.

Hắn lao về phía đông. Chặn sứ giả thứ nhất. Kiếm gặp linh lực Đại Đế, Diệp Hàn bị đẩy lùi mười trượng, chân cày rãnh trên đất, kiếm rung, tay tê. Nhưng đứng. Không ngã.

Lục Vô Ưu lao về phía tây. Không kiếm. Sát khí phóng ra, hẹp, sắc, kiểu mũi giáo. Chạm sứ giả thứ hai. Sứ giả phẩy tay, sát khí tan. Lục Vô Ưu bị đánh bật, lưng đập vào tường đá, máu rỉ khóe miệng.

A Cẩu đứng phía nam. Ma khí bùng, đen, dày, kiểu đêm. Sứ giả thứ ba bước tới, linh lực quét. Ma khí chống, rung, run. A Cẩu mười hai tuổi đối diện Đại Đế, kiểu con mèo đối diện sư tử. Nhưng hắn đứng. Ma khí cuộn quanh chân, bám đất, không lùi.

Bạch Ly nhảy lên, yêu lực bùng, ba đuôi xòe. Chín đuôi hiện thoáng rồi thu, kiểu vũ khí chưa đủ sức giữ. Nàng cùng Ninh Tiểu Nguyệt chặn phía bắc. Ninh Tiểu Nguyệt giăng trận pháp, bùa trận vẽ sẵn từ đêm qua, ba lớp, nhưng trước Đại Đế, bùa cháy rụi trong ba nhịp thở.

Hạ Linh đứng giữa. Tung đan dược. Hồi Khí Đan cho Diệp Hàn. Chỉ Huyết Đan cho Lục Vô Ưu. Hộ Mạch Đan cho A Cẩu. Tay nàng nhanh, chính xác, kiểu phát đan trên chiến trường: mỗi viên đúng người, đúng lúc.

Sáu đệ tử. Bốn Đại Đế. Chênh lệch ngàn vạn dặm.

Nhưng sáu đứa không cần thắng. Chỉ cần giữ. Giữ cho thầy đánh Điện Chủ. Giữ cho đồng minh tới kịp. Giữ hai ngày.

Trên cao, Tạ Trường An đối diện Điện Chủ. Hóa Thần đối Thiên Mệnh. Chênh lệch vẫn tuyệt vọng.

Nhưng hắn đứng. Lưng thẳng. Máu ở khóe miệng. Tay một trắng một đen.

Đằng sau hắn, bảng tên "Ẩn Sơn Tông" rung trong gió chiến, xiên xẹo, xấu, nhưng vẫn treo.

Lần này. Phải khác.

Ch.91/233
2.674 từ