Chương 173: Lữ Y
Ba tháng.
Chín mươi ngày kể từ khi Tạ Trường An rời Ẩn Sơn cùng Viên Chủ. Chín mươi ngày không thư, không tin, không thần thức, không dấu hiệu. Chín mươi ngày Ẩn Sơn không có thầy.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trong điện chính. Bàn cờ trước mặt, quạt gấp trong tay, tóc búi gọn, áo sạch. Nhìn giống bình tĩnh. Nhưng quạt gấp trong tay khác: quạt mới, không phải quạt quen, vì quạt cũ gãy trong trận Mạng Viên. Quạt mới cầm chưa quen, và mỗi khi gõ bàn cờ, tiếng khác.
Trước mặt nàng, bản đồ Thiên Khuyết trải rộng. Sáu vùng ảnh hưởng, sáu màu, sáu đệ tử. Bản đồ quen thuộc, từ trước khi thầy đi, nhưng bây giờ thêm nhiều dấu hỏi. Dấu hỏi ở biên giới yêu vực. Dấu hỏi ở kinh thành. Dấu hỏi ở Thanh Vân Tông. Và dấu hỏi lớn nhất: Viên Chủ ở đâu?
Cửa mở. Diệp Hàn bước vào.
Hắn trông khác ba tháng trước. Gầy hơn, kiểu gầy khi luyện kiếm nhiều hơn ăn. Mắt phải (mắt duy nhất) sáng hơn, sắc hơn, kiểu sáng khi kiếm ý tầng bốn chạm đáy rồi bật lên. Tay phải bọc vải, vết thương cổ tay từ trận Liêm vẫn chưa lành hẳn.
Kiếm mới trên lưng. Không phải kiếm sắt gãy. Kiếm đá, tự gọt từ đá Ẩn Sơn, thô, nặng, nhưng bền. Bốn thanh kiếm sắt đã gãy trong đời hắn, và hắn mệt vì kiếm gãy, nên gọt đá.
– Có tin gì không? Hắn hỏi. Giọng thấp, ít lời, kiểu ít lời khi ba tháng hỏi câu này mỗi ngày.
– Không. Ninh Tiểu Nguyệt nói.
Diệp Hàn đứng. Không ngồi. Đứng kiểu đứng khi muốn đi nhưng không biết đi đâu.
– Ta muốn ra ngoài tìm. Hắn nói.
Ninh Tiểu Nguyệt không quay nhìn. Quạt gấp gõ bàn cờ, nhẹ, đều, tiếng lạ.
– Tìm đâu? Nàng hỏi.
– Bên ngoài.
– Bên ngoài Thiên Khuyết. Nàng nói. Nơi ngươi chưa bao giờ đến. Nơi không có bản đồ, không có linh lực quen, không biết Viên Chủ ở đâu, không biết thầy ở đâu. Ngươi đi một mình, kiếm đá, Kim Đan, ra ngoài hư không, rồi sao?
Im lặng.
– Ta biết nơi thầy đi. Diệp Hàn nói. Thầy đi với Viên Chủ. Viên Chủ dẫn ra ngoài. Vết nứt vẫn còn.
– Vết nứt đóng rồi. Nàng nói. Viên Chủ đóng khi đi. Dương Khuynh xác nhận. Rào cản Thiên Khuyết đã vá, không có lỗ.
– Cắt.
Ninh Tiểu Nguyệt quay nhìn.
– Ngươi muốn cắt rào cản Thiên Khuyết. Nàng nói. Bằng kiếm đá.
– Bằng kiếm ý.
– Kiếm ý tầng bốn cắt rào cản do Viên Chủ vá. Nàng nhìn hắn. Giọng bằng, nhưng mắt không bằng. Ngươi biết điều đó không khả thi.
Diệp Hàn nhìn nàng. Rồi nhìn bản đồ. Rồi nhìn lại nàng.
– Vậy ta ngồi đây chờ?
– Chờ.
– Thầy có thể đang gặp nguy.
– Thầy đi với Viên Chủ. Viên Chủ không giết thầy. Nàng nói. Nếu Viên Chủ muốn giết, đã giết từ đầu, không cần dẫn ra ngoài.
– Ngươi tin Viên Chủ?
– Ta không tin Viên Chủ. Ta tin phán đoán. Viên Chủ bốn ngàn năm, hắn có mục đích, mục đích đó cần thầy sống. Nên thầy sống.
Diệp Hàn nhìn nàng. Lâu.
– Ngươi nói giống thầy. Hắn nói. Tính toán. Phán đoán. Lý trí. Nhưng ta không phải ngươi. Ta là kiếm. Kiếm không ngồi chờ.
– Kiếm không ngồi chờ thì gãy. Ninh Tiểu Nguyệt nói. Kiếm gãy bốn lần, ngươi muốn gãy lần năm?
Im lặng. Nặng. Kiểu im khi hai người ngang tài ngang tuổi lần đầu đối đầu thật sự, không phải vì ghét nhau mà vì cách nhìn khác nhau.
Diệp Hàn quay lưng. Bước ra cửa.
– Ta đi luyện kiếm. Hắn nói. Nếu có tin, gọi ta.
Cửa đóng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn cửa đóng. Quạt gấp gõ bàn cờ. Lần thứ chín mươi trong chín mươi ngày, Diệp Hàn hỏi có tin, nàng nói không, hắn muốn đi, nàng cản, hắn đi luyện kiếm, nàng ngồi lại.
Chín mươi ngày. Đang rạn.
A Cẩu ngồi trên mái điện chính. Chân thả, mắt phải đen nhìn trời, mắt trái đỏ nhìn xa. Xa hơn Ẩn Sơn. Xa hơn Thiên Khuyết. Ma khí trong người kéo giãn ra, mỏng, nhẹ, cố với tới rào cản, cố xuyên qua, cố tìm.
Tìm thầy.
Ba tháng nay hắn cố mỗi đêm. Ma khí xuyên rào cản, nhưng bên ngoài rào cản là hư không, mênh mông, không hướng, không mốc. Thần thức truyền ra, rung, rung, rồi tan. Giống ném sỏi vào biển: có sóng, nhưng sóng tan trước khi đến bờ.
Thần Khôi ngồi cạnh. Im. Kiểu im khi đứa trẻ câm điếc luôn im, nhưng im lần này khác: im lo lắng. Tay nhỏ nắm vạt áo A Cẩu, chặt.
A Cẩu nhìn Thần Khôi. Mắt phải mềm, kiểu mềm khi sư huynh nhìn đệ đệ.
– Ta tìm không ra. Hắn nói bằng thần thức. Giọng thần thức khàn, kiểu khàn khi nói qua đêm.
Thần Khôi không nghe được. Nhưng cảm được. Ma tâm của đứa trẻ cảm xúc xuyên da, xuyên thần thức, cảm được A Cẩu đang lo.
Thần Khôi đặt tay lên ngực mình. Rồi chỉ ra ngoài. Rồi đặt tay lên ngực A Cẩu.
Ta cảm được. Ngoài kia. Có người buồn giống sư huynh.
A Cẩu nhìn đứa trẻ. Mười tuổi. Câm. Điếc. Ma tâm. Nhưng cảm xúc xuyên giới, xuyên rào cản, cảm được thứ mà ma khí Thiên Mệnh không với tới.
– Ngươi cảm được ai? Hắn hỏi bằng thần thức.
Thần Khôi đặt tay xuống đất. Nhắm mắt. Lâu. Rồi mở mắt, nhìn A Cẩu, tay chỉ nhiều hướng, chỉ nhanh, kiểu chỉ khi muốn nói nhiều nhưng không có lời.
Nhiều. Nhiều người buồn. Ở xa. Rải rác. Nhưng có.
A Cẩu nhìn hắn. Rồi nhìn trời. Nhiều người buồn ở xa. Rải rác. Bên ngoài Thiên Khuyết.
Thầy ở trong số đó không?
Thần Khôi lắc đầu. Chậm. Không phải "không," mà "không biết." Cảm xúc nhiều, nhưng không phân biệt được ai là ai. Chỉ biết: ngoài kia, có nhiều nỗi buồn, rải rác, như đom đóm trong đêm.
A Cẩu ngồi lại. Nhìn trời. Tay nắm vạt áo Thần Khôi, kiểu nắm khi sư huynh giữ đệ đệ, và cũng kiểu nắm khi cần ai để giữ mình.
Ba tháng. Thầy đi ba tháng, và hắn, Ma Chủ Thiếu Niên, kẻ có thể dẫn vạn ma, đang ngồi trên mái nhà giữ tay đứa trẻ câm mười tuổi, vì không biết làm gì khác.
Bạch Ly ở yêu vực. Không về.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn lá thư. Chữ Bạch Ly, gọn, nhỏ, kiểu chữ khi con cáo viết bằng bút lông thay vì bằng vuốt.
"Sư tỷ. Thầy đi rồi. Yêu vực đang loạn. Liêm #3 Nguyệt Vô Hà ở đây, chiết cành lỏng, cần chăm. Bạch Tuyết cần dạy. Ngân Vĩ cần quản. Yêu hoàng cần thuyết phục. Ta không về được. Gửi đan cho Nguyệt Vô Hà. Gửi cháo cho sư đệ. – BL"
Không về được. Ba tháng, Bạch Ly không về Ẩn Sơn. Yêu vực là trách nhiệm của cô, và trách nhiệm đó không chờ thầy về.
Lục Vô Ưu ở Bạch Thạch Nguyên. Cũng không về. Thư ngắn hơn.
"Vong Nguyên đứng yên. Ta canh. Không có gì để nói. – LVU"
Ba chữ cuối. "Không có gì để nói." Kiểu viết của Lục Vô Ưu: ngắn, lạnh, đủ. Nhưng Ninh Tiểu Nguyệt đọc được giữa dòng: hắn không muốn rời vì sợ Vong Nguyên mất kiểm soát. Thượng Liêm #1, mạnh nhất, đang đứng yên vì Mạng Viên đứt, nhưng đứng yên không có nghĩa vô hại.
Hạ Linh ở Ẩn Sơn. Ở phòng luyện đan. Suốt ba tháng gần như không ra.
Ninh Tiểu Nguyệt đẩy cửa phòng đan. Mùi thuốc đặc, nóng, hơi nồng. Bên trong, lò đan cháy, Hạ Linh ngồi trước lò, tóc buộc lỏng, áo dính tro, tay run nhẹ, kiểu run khi kinh mạch rạn quá nhiều lần mà vẫn ép làm việc.
– Lần rạn thứ bảy. Ninh Tiểu Nguyệt nói.
Hạ Linh không quay đầu.
– Con đang luyện đan. Cô nói. Giọng nhẹ, ấm, kiểu ấm khi Hạ Linh luôn ấm dù kinh mạch rạn bảy lần.
– Ngươi kinh mạch rạn bảy lần. Ninh Tiểu Nguyệt nói. Thầy cấm ngươi luyện đan một mình từ trước khi đi. Ngươi đang vi phạm.
– Thầy không ở đây.
Im lặng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn Hạ Linh. Nhìn tay run, nhìn mắt đỏ (thiếu ngủ hay khóc, không rõ), nhìn đan dược xếp gọn trên kệ. Nhiều. Ba tháng, Hạ Linh luyện không ngừng: đan chữa thương cho Diệp Hàn, đan bổ khí cho A Cẩu, đan giải độc cho Nguyệt Vô Hà, đan hồi phục gửi Lục Vô Ưu, đan dưỡng mạch cho yêu tộc.
Và đan mà cô giấu ở góc kệ, che bằng vải: Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan. Đan chữa kinh mạch mục. Đan cho thầy.
– Ngươi đang luyện đan cho thầy. Ninh Tiểu Nguyệt nói. Vì ngươi sợ thầy về mà kinh mạch xấu hơn.
Hạ Linh không đáp. Tay run mạnh hơn. Lò đan chao, lửa chao, và cô nắm lấy lò, giữ, ép lửa đều, kiểu ép khi kinh mạch rạn nhưng ý chí không rạn.
– Sư tỷ. Cô nói, vẫn không quay. Con biết mình đang vi phạm. Nhưng nếu thầy về mà con chưa luyện xong, con sẽ không tha thứ mình.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn cô. Rồi quay lưng.
– Đừng chết trước khi thầy về. Nàng nói.
Rồi đi ra. Đóng cửa.
Đêm. Điện chính. Ninh Tiểu Nguyệt ngồi một mình.
Bản đồ trải rộng. Quạt gấp gõ bàn cờ. Tiếng lạ. Quạt quen đã gãy, và quạt mới, dù cùng kích thước, cùng chất liệu, gõ ra tiếng khác.
Chín mươi ngày.
Diệp Hàn muốn đi tìm. A Cẩu muốn xuyên rào cản. Bạch Ly không về. Lục Vô Ưu không nói. Hạ Linh ép mình luyện đan đến rạn kinh mạch.
Và nàng. Ninh Tiểu Nguyệt. Thiên Cơ Nữ. Người tính toán. Người lý trí. Người giữ nhà.
Nàng nhìn bàn cờ. Quân đen, quân trắng, xếp theo tình hình hiện tại. Quân đen là Ẩn Sơn. Quân trắng là thiên hạ. Và ô trống ở giữa, ô không có quân, là thầy.
Thầy ở đâu?
Nàng gấp quạt. Mở quạt. Gấp quạt. Mở quạt.
Ba tháng. Nàng giữ bình tĩnh ba tháng. Phân tích ba tháng. Tính toán ba tháng. Phán đoán: thầy sống, Viên Chủ cần thầy, thầy sẽ về. Lý trí nói: chờ. Phán đoán nói: chờ. Tất cả trí tuệ Thiên Cơ mà nàng có đều nói: chờ.
Nhưng tay run.
Quạt gấp run trong tay. Nhẹ. Nàng nắm chặt, ngừng run. Không ai thấy. Không ai biết. Thiên Cơ Nữ không run.
Nhưng đứa trẻ mười tuổi ngồi gần cửa sổ thấy.
Dương Khuynh. Mười tuổi. Tóc ngắn. Mắt nhìn "quy tắc." Đứa trẻ ít nói nhất thế hệ hai, vì luôn nhìn thứ người khác không nhìn.
– Sư mẫu. Cô bé nói. Giọng nhỏ, rõ, kiểu giọng khi đứa trẻ nói ít mà mỗi chữ nặng.
Ninh Tiểu Nguyệt quay nhìn. Không biết Dương Khuynh ở đó từ bao giờ.
– Sao chưa ngủ?
– Quy tắc thay đổi. Dương Khuynh nói. Cô bé nhìn không khí, kiểu nhìn khi thấy thứ vô hình. Quanh Ẩn Sơn, quy tắc đang thay đổi. Có cái gì đó... nới.
– Nới?
– Rào cản. Dương Khuynh nói. Rào cản Thiên Khuyết đang nới. Không nhiều. Một chút. Kiểu nới khi ai đó đang cố mở từ bên ngoài.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng dậy. Nhanh. Quạt gấp rơi.
– Từ bên ngoài?
– Có người đang đến. Dương Khuynh nói. Cô bé nhìn trời, mắt sáng, kiểu sáng khi thiên phú "nhìn quy tắc" cảm nhận được thứ mà cả Ẩn Sơn không ai cảm.
Ninh Tiểu Nguyệt chạy ra sân. Nhìn trời. Đêm, sao, mây mỏng.
Không thấy gì.
Nhưng nàng tin Dương Khuynh. Đứa trẻ từ ngày đến Ẩn Sơn chưa bao giờ nói sai về quy tắc.
– Gọi tất cả. Nàng nói.
Cổng Ẩn Sơn. Năm người đứng.
Ninh Tiểu Nguyệt. Diệp Hàn. A Cẩu. Hạ Linh. Dương Khuynh.
Tiêu Vân ngồi trên bậc cổng, kiếm đá trên đùi (kiếm DH gọt cho), mắt mù nhìn trời bằng kiếm khí. Bạch Tuyết ngồi cạnh, bảy đuôi quấn quanh người, ngái ngủ.
Thần Khôi đứng cạnh A Cẩu. Tay nắm vạt áo. Mắt mở rộng, không nghe, không thấy, nhưng cảm.
Diệp Hàn đứng trước. Tay trên kiếm đá. Mắt nhìn trời.
– Ai? Hắn hỏi.
– Không biết. Ninh Tiểu Nguyệt nói. Dương Khuynh nói có người đến từ bên ngoài.
– Viên Chủ?
– Không biết.
Im lặng. Gió đêm thổi qua cổng Ẩn Sơn. Bảng tên "Ẩn Sơn" treo trên cổng, bảng gỗ cũ Bạch Ly khắc từ năm đầu tiên, chữ xấu, nhưng vẫn treo.
A Cẩu nhắm mắt. Ma khí mỏng trải ra. Xa. Xa hơn Ẩn Sơn. Xa hơn cổng. Xa hơn thành. Chạm rào cản Thiên Khuyết.
Và ở rào cản, hắn cảm.
Mắt trái đỏ mở. Sáng.
– Thầy. Hắn nói. Giọng khàn. Thần thức rung. Thầy đang ở ngoài rào cản.
Tất cả quay nhìn hắn.
– Chắc chưa? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi.
– Chắc. A Cẩu nói. Ma khí ta nhận ra hơi thở thầy. Ba năm trồng rau cùng thầy, ta nhớ.
Diệp Hàn rút kiếm.
– Mở rào cản. Hắn nói.
– Không cần. Dương Khuynh nói. Đang tự mở.
Trên trời, rào cản Thiên Khuyết rung. Nhẹ. Sáng. Rồi mở, nhỏ, vừa đủ một người lọt qua.
Bóng rơi xuống.
Chậm. Kiểu chậm khi người rơi kiểm soát, không phải rơi tự do. Bóng gầy, áo xám, tóc búi trâm gỗ, kiếm trên lưng.
Tạ Trường An rơi xuống sân Ẩn Sơn. Đứng. Hơi lảo đảo, vì bay xuyên hư không một mình tốn lực, vì kinh mạch hao, vì ba tháng không nghỉ.
Nhưng đứng.
Hắn nhìn. Năm đứa trẻ. Ba đứa thế hệ hai. Tất cả đứng ở cổng. Chín mươi ngày chờ, và bây giờ, đứng ở cổng.
Không ai nói.
Diệp Hàn đứng trước. Tay nắm kiếm đá. Mắt nhìn thầy. Nhìn lâu. Kiểm tra: có thương không, có yếu không, có thiếu gì không.
Không thiếu gì. Thầy vẫn thầy. Gầy hơn, mệt hơn, kinh mạch hao hơn, nhưng vẫn thầy.
Diệp Hàn bỏ tay khỏi kiếm. Không nói. Chỉ đứng. Kiểu đứng khi kiếm tu chào người về.
A Cẩu bước lên. Một bước. Rồi dừng. Mắt phải đen, mắt trái đỏ, cả hai ướt. Hắn muốn chạy đến. Muốn nắm tay thầy. Muốn kiểm tra mạch. Muốn hỏi mười vạn câu.
Nhưng hắn mười bốn tuổi rồi, không phải đứa trẻ mười một tuổi đuổi theo thầy nữa. Nên chỉ đứng. Và mắt ướt.
Hạ Linh khóc. Không giấu. Nước mắt chảy, tay bọc vải (giấu vết bỏng luyện đan), vai rung, kiểu rung khi ba tháng kinh mạch rạn để luyện đan chữa thầy, và bây giờ thầy về, đan chưa xong, nhưng thầy về.
– Con tưởng... cô nói, giọng nghẹn.
– Ta về rồi. Tạ Trường An nói.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng sau. Quạt gấp trong tay. Không khóc. Không chạy. Đứng. Nhìn thầy.
Rồi nàng cúi xuống nhặt quạt gấp đã rơi lúc nãy. Phủi bụi. Cầm lại.
– Thầy đi ba tháng. Nàng nói. Giọng bằng. Giọng Thiên Cơ Nữ. Không tin. Không thư. Không dấu hiệu.
– Không kịp. Tạ Trường An nói.
– Lần sau kịp. Nàng nói.
Hắn nhìn nàng. Rồi cười. Nhẹ.
– Được.
Thần Khôi chạy đến. Không chạy đến thầy. Chạy đến chỗ Tiêu Cốt thường đứng, nhìn quanh, không thấy. Quay nhìn Tạ Trường An, mắt hỏi: Người buồn đâu?
– Tiêu Cốt sẽ về sau. Tạ Trường An nói. Đang đưa một người bạn cũ về nhà.
Thần Khôi gật. Chậm. Rồi chạy đến Tạ Trường An, ôm chân, kiểu ôm khi đứa trẻ mười tuổi câm điếc không có cách nào khác để nói "mừng."
Tạ Trường An đặt tay lên đầu đứa trẻ. Nhẹ. Kiểu nhẹ khi thầy về nhà.
Dương Khuynh đứng xa nhất. Mắt nhìn Tạ Trường An, kiểu nhìn khi thấy "quy tắc" quanh thầy khác. Nàng nhíu mày.
– Thầy mang theo cái gì đó. Cô bé nói. Quy tắc quanh thầy có thêm... nhiều sợi mới. Nối đi nhiều hướng.
Tạ Trường An nhìn cô bé. Mười tuổi. Thiên phú nhìn quy tắc. Và cô bé vừa nhìn thấy: bảy sợi dây mới, nối từ thầy đến bảy vườn ươm bên ngoài Thiên Khuyết.
– Nhiều sợi mới. Hắn gật. Và nhiều chuyện để kể.
Hắn nhìn năm đứa trẻ. Ba đứa thế hệ hai. Cổng Ẩn Sơn. Đêm. Gió nhẹ.
– Nhưng trước hết. Hắn nói. Cháo.