Thiên Đạo Điện Xuất Hiện
Bạch Dạ Hành đến Ẩn Sơn vào buổi chiều.
Hắn đi bộ. Không phi hành, không dùng thần thức dò đường, không áp chế lĩnh vực Thánh Cảnh. Đi bộ như một lữ khách bình thường, áo đen, mũ trùm, giày vải mòn, bước qua rừng trúc, qua con suối cạn, qua đường mòn đất đỏ lên núi.
Hắn muốn nhìn.
Bốn mươi ba ngày theo dõi từ xa. Bốn mươi ba ngày quan sát sáu đệ tử qua mạng lưới Thiên Đạo Điện. Hắn đã đọc báo cáo về Kiếm Quỷ chém thánh tử Thanh Vân. Đã đọc báo cáo về Thiên Cơ Nữ lật triều đình. Đã đọc về Ma Tôn, Yêu Hoàng, Sát Thần, Dược Nữ. Sáu báo cáo, sáu biến số, mỗi cái dày ba mươi trang, đóng dấu mật.
Và một báo cáo mỏng, chỉ ba trang, về Tạ Trường An. Vì không có gì để viết. Kim Đan. Trồng rau. Dạy học. Không giao đấu, không lộ diện, không bày cờ. Ba trang toàn "không".
Đó mới là điều khiến Bạch Dạ Hành bất an nhất.
Một người tạo ra sáu biến số cấp cao nhất đại lục, mà bản thân hắn chỉ có ba trang "không".
Hoặc hắn yếu thật. Hoặc hắn giỏi giấu hơn bất kỳ ai Thiên Đạo Điện từng gặp.
Hắn bước qua cổng. Bảng gỗ xiên xẹo, chữ khắc vụng: "Ẩn Sơn Tông". Sơn tróc, gỗ mục, cọc nghiêng. Hắn nhìn tấm bảng lâu hơn cần thiết.
Tông môn tạo ra sáu quái vật. Bảng tên khắc bởi trẻ con.
Sân trước: vườn rau. Rau muống, cải, hành, gừng. Tưới đều, luống thẳng, đất ẩm. Vài căn nhà gỗ, mái tranh, cửa sổ mở. Quần áo phơi trên dây. Một lò luyện đan góc sân, lửa cháy nhỏ, tỏa hơi ấm.
Bên lò đan, một cô gái ngồi. Mười lăm, mười sáu tuổi, tóc buộc cao, mặt lem nhem bồ hóng, mắt đỏ vì thiếu ngủ. Đang kiểm tra ngọn lửa, tay khẽ xoay van lò, tập trung cao độ. Không nhìn lên.
Hạ Linh. Dược Nữ. Trúc Cơ tầng một mà luyện được đan Kim Đan đỉnh phẩm. Biến số thứ sáu.
Bạch Dạ Hành nhìn cô gái. Trúc Cơ tầng một. Hắn đã đọc báo cáo. Cô gái này cứu ba trăm người bằng ba mươi sáu viên đan. Cha cô là dược sư bị giết, sách cha để lại, thiên phú bẩm sinh. Bình thường, Thiên Đạo Điện sẽ phân loại cô vào hạng "tiềm năng, theo dõi dài hạn". Nhưng cô là đệ tử Tạ Trường An. Và Tạ Trường An không nuôi người bình thường.
Hắn bước qua sân, đi vào vườn rau.
Và thấy hắn.
Tạ Trường An đứng giữa luống cải, lưng hơi cúi, tay cầm bình tưới, đang tưới. Trường bào xám cũ, vá vai trái, tay áo xắn cao. Gầy. Mặt xương, mắt sáng, tóc búi lỏng bằng trâm gỗ. Trông như một nông dân có đọc sách.
Kim Đan.
Ít nhất, bề mặt linh lực là Kim Đan.
Bạch Dạ Hành dừng bước. Cách mười trượng. Không nói. Không phóng thần thức. Chỉ đứng, nhìn.
Tạ Trường An tưới nốt luống cải. Đặt bình tưới xuống. Ngẩng đầu.
Nhìn hắn.
Không sợ. Không ngạc nhiên. Mắt bình, lưng thẳng, như thể đang nhìn một người quen đến muộn.
— Đến rồi à.
Giọng bình thản. Hơi khàn, kiểu khàn của người ít nói.
— Sớm hơn ta nghĩ một tháng.
Bạch Dạ Hành không đáp ngay. Hắn đang đọc. Đọc ánh mắt, đọc tư thế, đọc linh lực, đọc nhịp thở. Bốn mươi năm làm Giám Sát Sứ dạy hắn: kẻ nguy hiểm nhất không phải kẻ lộ sát khí. Là kẻ bình tĩnh khi không nên bình tĩnh.
Và Tạ Trường An bình tĩnh. Bình tĩnh trước Thánh Cảnh.
— Tạ tiên sinh, Bạch Dạ Hành nói, giọng trầm, lịch sự, kiểu lịch sự mà Thiên Đạo Điện dạy: tôn trọng trước khi giết.
— Thiên Đạo Điện. Giám Sát Sứ khu vực Trung Nguyên. Bạch Dạ Hành.
Tạ Trường An gật nhẹ. Như đã biết tên, biết chức, biết cảnh giới. Như đã biết tất cả.
— Ngồi không? Có trà.
Bạch Dạ Hành không ngồi.
— Tôi đến không phải uống trà.
— Ta biết.
Im lặng. Gió thổi qua vườn rau, lá cải xào xạc. Hạ Linh bên lò đan vẫn chưa nhìn lên, hoặc đang cố không nhìn.
Bạch Dạ Hành nói:
— Thiên Đạo Điện theo dõi vận mệnh thiên hạ. Ngài biết điều này.
— Ta biết.
— Biến số phải được kiểm soát hoặc loại bỏ. Ngài cũng biết.
— Ta biết.
— Ngài đang tạo ra biến số chưa từng có trong lịch sử Thiên Đạo Điện. Sáu đệ tử, sáu biến số cấp cao, cùng một thầy. Chúng tôi không thể phớt lờ.
Tạ Trường An nhìn hắn. Mắt không thay đổi. Giọng không thay đổi.
— Ngươi đến để nói ta ngừng?
— Tôi đến để đánh giá. Và đề xuất.
— Đề xuất gì?
— Ngừng lại. Gọi đệ tử về. Giải tán Ẩn Sơn Tông. Hoặc chuyển đệ tử sang quản lý của Thiên Đạo Điện. Chúng tôi có nguồn lực tốt hơn. Đệ tử của ngài sẽ được bảo vệ.
Im lặng.
Rồi Tạ Trường An cười.
Không cười nhạt. Không cười khổ. Cười thật. Môi mở, răng hở, mắt nheo. Kiểu cười mà Bạch Dạ Hành chưa ghi nhận trong bất kỳ báo cáo nào.
— Bảo vệ, Tạ Trường An lặp lại, như nếm thử một từ lạ. Thiên Đạo Điện bảo vệ thiên tài. Bằng cách nhốt họ trong lồng vàng, hay bằng cách giết họ khi họ không vâng lời?
Bạch Dạ Hành không đáp.
Tạ Trường An không cần đáp. Hắn đã biết. Bạch Dạ Hành thấy điều đó trong mắt gã: gã biết Thiên Đạo Điện từ lâu. Biết sâu. Biết nhiều hơn một Kim Đan nên biết.
— Ngươi biết ta ghét gì nhất không?
Bạch Dạ Hành im.
— Kẻ tự cho mình quyền quyết định ai được sống.
Giọng vẫn bình thản. Nhưng trong từng chữ, có thứ gì đó nặng hơn sát khí. Nặng hơn uy áp cảnh giới. Nặng như ba mươi năm nhìn thiên tài bị giết.
— Đệ tử ta bị thiên hạ vứt bỏ. Ăn mày mù mắt. Kỹ nữ bị bán. Đứa trẻ câm bị thiêu. Hồ ly bị săn. Sát nhân bị truy. Bệnh nhân sắp chết. Ta nhặt hết. Nuôi. Dạy. Và bây giờ, vì chúng mạnh, ngươi đến bảo ta ngừng?
Im lặng.
— Ta không ngừng. Muốn ngừng ta, phải giết ta.
Bạch Dạ Hành đứng im. Gió thổi. Rau lay. Lò đan bên sân reo nhẹ.
Hắn không sợ. Thánh Cảnh, hắn có thể diệt cả Ẩn Sơn trong một nhịp thở. Nhưng hắn không hành động. Vì hắn đang cảm nhận điều gì đó.
Không phải sát khí. Không phải uy áp.
Là sự quen thuộc.
Ánh mắt Tạ Trường An. Cách gã đứng, cách gã nói, cách gã nhìn Thiên Đạo Điện như nhìn thứ gã đã biết từ lâu, đã nghiên cứu, đã hiểu. Ánh mắt đó, Bạch Dạ Hành từng thấy.
Ở đâu?
Hắn lục ký ức. Bốn mươi năm phục vụ Thiên Đạo Điện. Trăm biến số. Ngàn cuộc đánh giá. Nhưng ánh mắt này, hắn chỉ thấy ở một nơi.
Cấm địa.
Bên trong Thiên Đạo Điện.
Những kẻ từng ở BÊN TRONG nhìn ra ngoài, đều có ánh mắt đó. Ánh mắt của người biết quá nhiều.
Hắn lùi nửa bước. Không phải sợ. Là bản năng.
— Ngài...
— Về đi, Tạ Trường An nói, giọng nhẹ, gần như dịu dàng. Về nói với chủ của ngươi: ta không ngừng. Không bao giờ ngừng. Và nếu Thiên Đạo Điện muốn chiến tranh, ta sẽ cho Thiên Đạo Điện chiến tranh.
Im lặng.
— Nhưng không phải hôm nay.
Bạch Dạ Hành nhìn gã. Lâu. Mắt đen sâu của hắn đọc mọi thứ có thể đọc, và vẫn không đọc được Tạ Trường An.
Rồi hắn quay lưng. Bước đi. Không chào, không đe dọa, không hứa hẹn. Chỉ đi.
Bước qua sân, qua tấm bảng xiên xẹo, qua cổng, vào rừng trúc. Biến mất.
Và trên đường đi, trong đầu hắn, một câu hỏi lặp đi lặp lại:
Gã từng ở bên trong.
Tạ Trường An từng ở bên trong Thiên Đạo Điện.
Nhưng gã ra ngoài. Sống. Và bây giờ nuôi quái vật.
Gã biết gì? Gã thấy gì? Gã trốn thoát hay... được thả?
Hắn không có câu trả lời. Và lần đầu trong bốn mươi năm, Bạch Dạ Hành viết báo cáo mà tay run.
· · ·
Hạ Linh chạy ra vườn khi bóng áo đen biến mất sau rừng trúc.
Nàng đã nghe. Từ đầu đến cuối. Nghe mà không quay đầu, vì thầy không ra hiệu, và nàng đã học: khi thầy không ra hiệu, tức là đang xử lý.
Nhưng bây giờ, khi kẻ đó đi rồi, nàng không nhịn được nữa.
— Thầy, ai vậy?
Tạ Trường An nhìn hướng rừng trúc. Mắt hắn vẫn bình, nhưng có thứ gì đó ở đáy sâu. Thứ mà Hạ Linh hiếm khi thấy. Không phải sợ. Gần hơn với... mệt.
— Kẻ thù thật sự.
Hạ Linh nuốt nước bọt.
— Mạnh hơn Vương trưởng lão?
— Vương trưởng lão chỉ muốn kiểm soát Ẩn Sơn. Kẻ này muốn kiểm soát vận mệnh.
Nàng không hiểu hết. Nhưng nàng thấy tay thầy, tay đang cầm bình tưới, run nhẹ. Nhẹ thôi. Ai khác sẽ không nhận ra. Nhưng Hạ Linh nhìn tay thầy mỗi ngày, biết từng đốt ngón, biết tay trái đen nửa cẳng dưới tay áo, biết tay phải hay tê buổi sáng.
Tay đang run.
— Thầy...
— Luyện đan đi, Tạ Trường An nói, quay lại vườn rau. Giọng bình. Lưng thẳng.
— Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan. Ngươi phải luyện xong.
Hạ Linh gật. Quay về lò đan. Mắt đỏ hơn.
Nàng không hỏi tại sao. Không hỏi bao giờ. Không hỏi cho ai.
Nàng chỉ biết: thầy bảo luyện, nàng luyện. Đó là thư của nàng.
· · ·
Đêm. Ẩn Sơn.
Tạ Trường An ngồi bậc thềm trước nhà. Chén trà nguội. Trăng khuyết.
Hắn nhìn bầu trời, và nghĩ về ba mươi năm trước.
Thiên Đạo Điện.
Cấm địa.
Và người đã chết ở đó.
Tay trái hắn, nửa cẳng đen, đặt trên đùi. Đau. Luôn đau. Nhưng đêm nay đau hơn, vì ký ức đau hơn vết thương.
Ta đã nói sẽ quay lại. Ba mươi năm rồi.
Bây giờ, chúng đến trước.
Hắn nhấp trà nguội. Đắng.
Không sao. Ta đã chuẩn bị.
Sáu đứa trẻ. Sáu quái vật.
Chúng là kế hoạch.
Chúng cũng là gia đình.
Và ta sẽ không để lịch sử lặp lại.
Hắn đặt chén. Nhắm mắt. Gió đêm thổi qua vườn rau, mang theo mùi đất ẩm và hương đan thoảng từ lò của Hạ Linh.
Ẩn Sơn vẫn yên.
Nhưng yên lần này khác. Không phải yên của bình an. Là yên của kẻ đang nín thở trước bão.