Đệ Tử Đầu Tiên Quỳ Xuống
Diệp Hàn nhìn thấy thầy trước tất cả mọi người.
Không phải vì hắn mắt sắc hơn. Vì hắn đứng trên vách đá phía đông Ẩn Sơn suốt bảy ngày, nhìn về hướng thầy đi, không ngủ quá hai canh giờ mỗi đêm. Kiếm ý tầng bốn cho phép hắn cảm nhận sinh mệnh trong bán kính mười dặm, nhưng phạm vi đó vô dụng khi thầy ở xa hàng trăm dặm. Hắn biết. Vẫn đứng.
Bóng người xuất hiện ở khúc cua cuối con đường mòn dẫn lên Ẩn Sơn. Trường bào xám. Dép cỏ. Trâm gỗ. Bước chân chậm, đều, giống hệt lúc đi.
Nhưng khác.
Diệp Hàn nhảy xuống vách đá, rơi ba trượng không tiếng, chân đặt lên mặt đất nhẹ như lá. Hắn chạy ra cổng.
Bảng tên "Ẩn Sơn" xiên xẹo treo trên cổng tre, chữ phai quá nửa, gỗ mối ăn một góc. Diệp Hàn đứng dưới bảng tên, nhìn thầy bước tới.
Mười trượng. Bảy trượng. Ba trượng.
Tạ Trường An dừng trước cổng. Nhìn Diệp Hàn. Mỉm cười.
– Đứng đây lâu chưa?
– Bảy ngày.
Tạ Trường An gật. Không nói "không cần đợi." Không nói "ngốc." Chỉ gật, rồi bước qua cổng.
Diệp Hàn đi phía sau. Mắt hắn nhìn lưng thầy. Kiếm ý bình, phẳng, nhưng bên dưới mặt nước phẳng ấy, kiếm cảm của Kiếm Quỷ đang rung.
Lưng thầy hơi nghiêng bên trái. Nhẹ, gần như không thấy, nhưng Diệp Hàn nhìn lưng này mười mấy năm. Vai trái hạ thấp hơn vai phải nửa tấc. Bước chân trái ngắn hơn bước chân phải một phần. Tay trái giấu trong tay áo, không đung đưa như bình thường.
Thầy bị thương.
Diệp Hàn không hỏi. Hắn đi nhanh hơn nửa bước, vượt qua, đẩy cửa bếp mở sẵn, rót bát nước đặt lên bàn. Rồi quay ra, đứng ở hiên, lưng tựa cột, mắt nhìn ra sân.
Canh gác. Như mười mấy năm trước, đứa trẻ một mắt gác trước cửa phòng thầy.
Tin thầy về lan khắp Ẩn Sơn trong vòng nửa khắc.
Hạ Linh chạy xuống bếp trước, mang theo túi thuốc. Nàng luôn mang túi thuốc, dù đang ngủ hay đang luyện đan, túi thuốc trong tầm tay. Thói quen từ ngày cha mất: thuốc phải gần, vì người cần thuốc không chờ được.
Nàng nhìn thầy ngồi uống nước. Mắt quét nhanh. Da mặt xanh hơn bình thường. Mạch ở cổ đập nhanh hơn nhịp nghỉ. Tay phải cầm bát ổn, nhưng tay trái đặt trên bàn, ngón giữa hơi co, không duỗi hết.
– Thầy.
– Thầy không sao.
Hạ Linh dừng ở cửa. Không vào. Không ép. Nhưng mắt nàng nói: con không tin.
Bạch Ly xuất hiện sau Hạ Linh, không chạy, bước nhanh, đuôi cáo giấu gọn nhưng đầu đuôi lấp ló dưới gấu áo. Mắt hổ phách nhìn thầy, lâu, rồi nàng cười.
– Thầy ơi! Thầy về rồi! Tiểu Ly nhớ thầy quá!
Giọng nhõng nhẽo. Đuôi cáo vẫy nhẹ. Nhưng mắt cáo không vẫy theo. Mắt cáo đang đếm: vết bụi trên trường bào, cách thầy nghiêng người, mùi máu loãng mà mũi hồ ly bắt được từ ba trượng.
Nàng ngồi cạnh thầy, đầu tựa vai, đuôi cáo quấn quanh eo thầy nhẹ nhàng. Động tác quen thuộc. Nhưng lần này, khi đuôi chạm lưng thầy phía bên trái, Tạ Trường An hít nhẹ. Rất nhẹ. Người khác không nghe thấy.
Cáo nghe thấy.
Bạch Ly không nhúc nhích. Đuôi cáo rời lưng thầy, quấn sang eo phải thay vì trái. Mắt nàng cúi xuống, che dưới tóc trắng.
A Cẩu không xuống bếp. Hắn đứng trên mái nhà, nhìn xuống sân, mắt đen. Ma khí cuộn nhẹ trong lồng ngực, không bùng, chỉ rung, như con thú đánh hơi chủ trở về. Hắn cảm nhận được linh lực trong người thầy qua ma khí: yếu hơn. Không phải yếu kiểu mệt. Yếu kiểu bị cắt.
A Cẩu nhắm mắt. Tay nắm chặt mép mái ngói. Ma khí rễ đen loang trên ngón tay rồi rút lại.
Lục Vô Ưu đi ra từ rừng tre phía sau. Tay đút túi. Mặt không đổi. Hắn đi qua sân, nhìn thầy trong bếp qua cửa sổ, gật đầu, rồi đi tiếp. Không vào.
Nhưng sát khí trong người hắn, lần đầu sau bảy ngày, lắng xuống hoàn toàn. Phẳng. Yên. Nghĩa là hắn vừa thở ra.
Ninh Tiểu Nguyệt xuống cuối cùng. Nàng bước vào bếp, quạt gấp trong tay, nhìn thầy, nhìn bát nước, nhìn Bạch Ly tựa vai thầy, nhìn Hạ Linh đứng cửa.
Mắt nàng dừng ở tay trái thầy. Một giây. Rồi lướt qua, tự nhiên, như không thấy gì.
– Thầy. Về rồi thì ăn cơm. Con nấu.
Giọng bình thản. Quạt gấp gõ nhẹ lên bàn, một tiếng, gọn. Nàng đi vào bếp, mở nắp nồi, kiểm tra gạo, nhóm lửa.
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn từng đứa. Sáu đứa, sáu cách lo. Diệp Hàn gác cửa. Hạ Linh mang thuốc. Bạch Ly tựa vai. A Cẩu canh trên mái. Lục Vô Ưu thả sát khí. Ninh Tiểu Nguyệt nấu cơm.
Hắn mỉm cười. Uống hết bát nước.
Bữa cơm. Bảy người. Bảy bát.
Ninh Tiểu Nguyệt nấu cháo gà. Gà hầm xương, thêm táo đỏ, kỷ tử, đương quy. Kiểu cháo bồi bổ cho người bị thương. Nàng không nói cháo này để làm gì, chỉ múc, đặt trước mặt thầy, mỉm cười.
– Gà tốt. Lão Trần bán rẻ.
Tạ Trường An nhìn bát cháo. Nhìn nàng. Gật. Ăn.
Bữa ăn im lặng. Không ai hỏi chuyến đi thế nào. Không ai hỏi Điện Chủ ra sao. Không ai hỏi thầy bị thương không.
Họ biết rồi. Sáu đệ tử, mỗi đứa biết theo cách của mình, và không đứa nào cần hỏi.
Diệp Hàn ăn chậm. Mắt hắn không nhìn bát. Kiếm ý mở rộng, nhẹ, bao trùm cả bếp, cảm nhận từng người. Thói quen khi có nguy hiểm: xác nhận tất cả đang ở đây, an toàn, đủ.
Rồi kiếm ý chạm vào thầy.
Hắn buông đũa.
Kiếm ý tầng bốn cho phép Diệp Hàn cảm nhận dòng chảy linh lực trong cơ thể người khác, mơ hồ, không chính xác, nhưng đủ để phân biệt cảnh giới. Hắn đã cảm nhận linh lực thầy nhiều lần. Kim Đan. Ổn định. Sâu, nhưng trong giới hạn Kim Đan.
Bây giờ, dưới lớp Kim Đan ấy, có thứ gì đó khác.
Kiếm ý hắn chạm vào và bật ngược ra. Như lưỡi kiếm chém vào vực, không có đáy. Không phải bị đẩy. Không phải bị chặn. Là sâu. Sâu đến mức kiếm ý tầng bốn rơi xuống mà không chạm đáy.
Diệp Hàn ngồi yên. Mặt không đổi. Nhưng tay cầm đũa run.
Hắn nhìn thầy. Thầy đang ăn cháo, bình thản, tay phải cầm thìa, tay trái đặt trên bàn. Khuôn mặt bình thường, không đẹp không xấu, đôi mắt sáng nhưng hiền, kiểu mắt của người trồng rau trên núi.
Nhưng bên dưới.
Diệp Hàn nhắm mắt. Mở lại. Kiếm ý rút về, thu gọn, lắng xuống.
Bữa cơm tiếp tục. Không ai nhận ra Diệp Hàn vừa run tay. Không ai, trừ Ninh Tiểu Nguyệt, người lướt mắt qua đũa hắn rồi quay lại bát cháo của mình, không nói gì.
Sau bữa cơm. Trời tối.
Tạ Trường An đi ra vườn rau. Thói quen. Về đến nhà thì tưới rau. Dù mệt, dù đau, dù vừa đối diện kẻ mạnh nhất đại lục. Vườn rau không chờ được.
Hắn cúi xuống, sờ đất. Ẩm. Ai đó tưới rồi. Hắn vẫn xới nhẹ quanh gốc cải, nhổ cỏ dại, kiểm tra lá. Tay phải làm, tay trái buông bên hông.
Diệp Hàn đứng ở bậc thềm bếp, nhìn thầy xới đất.
Mười mấy năm. Hắn nhìn thầy trồng rau mười mấy năm. Cảnh này quen đến mức hắn thuộc từng động tác: cách thầy nghiêng người khi nhổ cỏ, cách thầy vỗ đất quanh gốc, cách thầy đứng lên phủi tay rồi nhìn luống rau bằng ánh mắt hài lòng.
Nhưng tối nay, tay trái thầy không làm việc.
Và kiếm ý hắn vẫn rung.
Thứ hắn cảm nhận trong bữa cơm không phải ảo giác. Bên dưới cảnh giới Kim Đan của thầy, có thứ gì đó lớn. Lớn đến mức kiếm ý tầng bốn, kiếm ý từng chém nát kiếm chiêu Trúc Cơ đỉnh, từng xuyên qua phòng ngự Nguyên Anh, không đủ sức chạm đáy.
Hắn nhớ. Lần đầu hắn dùng kiếm ý cảm nhận thầy, ngày còn bé, trên vách đá. Ngày đó hắn mới chạm kiếm ý tầng hai, non nớt, mơ hồ. Hắn cảm nhận thầy và thấy: Kim Đan, sâu, lạ. Hắn nghĩ "lạ" là vì mình yếu. Kiếm ý yếu thì cảm nhận sai.
Mười mấy năm sau, kiếm ý tầng bốn, và cái "lạ" ấy không biến mất. Nó lớn hơn. Sâu hơn. Hoặc, hắn mạnh hơn nên cảm nhận rõ hơn.
Thầy không phải Kim Đan.
Câu đó chạy qua đầu Diệp Hàn như lưỡi kiếm rạch ngang sương mù. Rõ. Sắc. Không thể giả vờ không nghe.
Hắn nhìn thầy đứng lên, phủi đất khỏi tay phải, quay vào. Ánh trăng chiếu trường bào xám, vai trái hơi thấp, bước chân hơi lệch.
Và vết thương trên người thầy đang lành.
Diệp Hàn nhìn rõ. Kiếm ý cho phép hắn thấy dòng chảy linh lực, và linh lực trong người thầy đang chảy về phía vết thương bên trái, nhanh, đều, mạnh hơn nhiều so với tốc độ hồi phục của Kim Đan. Kim Đan hồi phục vết thương nội tạng cần vài ngày đến vài tuần, tùy mức độ. Thầy bị thương sáng, bây giờ tối, linh lực đã bao phủ gần hết vùng tổn thương.
Tốc độ đó không phải Kim Đan. Không phải Nguyên Anh. Có thể không phải cả Hóa Thần.
Tạ Trường An bước lên thềm. Nhìn Diệp Hàn đứng đó. Dừng.
Hai thầy trò nhìn nhau. Ánh trăng giữa họ, nhạt, lạnh.
Diệp Hàn mở miệng. Lần đầu tiên trong đời, hắn nói nhiều hơn năm từ liên tiếp với thầy:
– Thầy. Vết thương thầy đang tự lành. Nhanh hơn Kim Đan rất nhiều. Con nhìn thấy. Kiếm ý con nhìn thấy.
Tạ Trường An không đáp.
– Con dùng kiếm ý cảm nhận thầy. Bên dưới Kim Đan... con không chạm được đáy.
Im lặng. Gió thổi qua vườn rau, lay nhẹ lá cải.
– Thầy. Thầy không phải Kim Đan.
Tạ Trường An đứng yên. Đôi mắt sáng, nhìn đệ tử đầu tiên. Đứa trẻ một mắt hắn nhặt bên vệ đường mười mấy năm trước, bây giờ cao hơn hắn nửa đầu, kiếm ý tầng bốn, Kiếm Quỷ mà thiên hạ nghe tên run sợ. Đứa trẻ ấy đang nhìn hắn bằng đôi mắt không run, không sợ, chỉ có một thứ duy nhất: muốn biết sự thật.
Hắn không đáp. Đôi mắt sáng lên một lúc, rồi tắt. Như ngọn đèn chớp rồi tối.
Diệp Hàn thấy. Hắn thấy rõ. Khoảnh khắc ánh mắt thầy sáng lên, kiếm ý trong người hắn rung mạnh đến mức gần vỡ. Không phải uy áp. Không phải sát khí. Là cảnh giới. Cảnh giới thoáng lộ, chưa đầy một nhịp thở, nhưng đủ để Diệp Hàn biết: thứ bên dưới Kim Đan không phải Nguyên Anh. Không phải Hóa Thần. Là thứ gì đó hắn chưa từng chạm, chưa từng nghe, chưa từng tưởng tượng nổi.
Tiếng bước chân phía sau. Nhẹ, nhiều người. Sáu đệ tử, không ai ngủ, lần lượt ra hiên.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng bên trái, mắt sáng, quạt gấp siết trong tay. Nàng đã nghe. Nàng đã đoán, từ lâu, nhưng không bao giờ hỏi vì chưa đủ chắc. Bây giờ Diệp Hàn hỏi rồi, nàng nhắm mắt, thở nhẹ, như người chờ đợi cuối cùng cũng nghe thấy tiếng sấm.
Hạ Linh đứng cạnh Bạch Ly, tay bịt miệng, mắt mở to. Nàng không dùng kiếm ý, không đọc thiên cơ, nhưng nàng bắt mạch thầy nhiều lần, và mỗi lần đều thấy điều không giải thích nổi: kinh mạch thầy hư tổn nặng, nhưng dòng chảy linh lực lại ổn định đến kỳ lạ, ổn định kiểu có thứ gì đó đang giữ từ bên dưới.
A Cẩu đứng trên mái, nhìn xuống. Ma khí cuộn nhẹ. Qua thần thức, hắn nói, nhẹ, chỉ đủ thầy nghe:
...con biết từ đầu.
Bạch Ly không nhõng nhẽo. Đuôi cáo buông, không giấu, chín cái bạc óng dưới trăng. Mắt hổ phách nhìn thầy, nghiêm, lần đầu hoàn toàn nghiêm.
Lục Vô Ưu tựa cột hiên. Tay đút túi. Mặt không đổi. Nhưng sát khí trong người hắn bùng nhẹ rồi tắt ngay, như ai đó nắm tay rồi buông.
Tạ Trường An nhìn sáu đệ tử. Từng đứa. Lâu.
Im lặng kéo dài. Gió thổi. Lá cải xào xạc. Trăng khuyết treo trên đỉnh Ẩn Sơn, sáng vừa đủ thấy mặt nhau.
Diệp Hàn quỳ xuống.
Không phải quỳ bái sư. Hắn đã bái sư rồi, mười mấy năm trước, bằng bát cháo đầu tiên và tiếng "thầy" khô khốc. Lần quỳ này khác. Đầu gối chạm đá lạnh, lưng thẳng, mắt nhìn lên, không cúi.
Kiểu quỳ của người xin câu trả lời.
– Thầy.
Giọng hắn trầm, nhẹ, nhưng mỗi chữ nặng như kiếm rơi.
– Con theo thầy mười mấy năm. Thầy cho con cháo. Cho con kiếm. Cho con Ẩn Sơn. Con không hỏi thầy từ đâu đến. Không hỏi thầy muốn gì. Không hỏi thầy giấu gì. Vì con tin.
Hắn dừng. Nuốt. Hốc mắt trái, nơi vết sẹo chéo vĩnh viễn đóng lại, nhức nhẹ. Nó luôn nhức khi hắn xúc động, như vết thương cũ nhớ.
– Nhưng bây giờ thầy đi gặp kẻ mạnh nhất thiên hạ. Một mình. Và thầy về mang thương. Thầy giấu. Thầy luôn giấu.
Giọng hắn không run. Kiếm ý không run. Nhưng bàn tay đặt trên đầu gối nắm chặt đến trắng khớp.
– Thầy nợ con một câu thật.
Tạ Trường An nhìn đệ tử đầu tiên quỳ trước mặt mình. Khuôn mặt đứa trẻ một mắt năm xưa hiện lên, chồng lấn lên khuôn mặt thanh niên lạnh lùng trước mắt. Đứa trẻ gầy gò, sợ hãi, không tin ai, bám chiếc cành tre ngủ ngoài cửa phòng hắn. Bây giờ quỳ đây, kiếm ý đủ sức chém núi, nhưng lại xin thầy một điều đơn giản nhất: sự thật.
Hắn thở dài. Nhẹ. Như gió qua vườn rau.
Nhìn sáu đệ tử. Từng đứa.
– Ngày mai.
Giọng hắn bình thản, không lay, không run. Giọng của người trồng rau hai mươi năm, giọng mà sáu đứa trẻ lớn lên nghe.
– Ta sẽ kể cho các ngươi nghe.
Rồi hắn quay lưng. Bước vào phòng. Không nói thêm.
Diệp Hàn quỳ thêm ba nhịp thở. Rồi đứng lên. Phủi đầu gối. Quay nhìn năm sư đệ muội.
Mắt hắn gặp mắt Ninh Tiểu Nguyệt. Nàng gật, nhẹ. Hắn gật lại.
Rồi hắn đi ra cổng. Ngồi xuống bậc đá trước cổng Ẩn Sơn, lưng tựa cổng tre, kiếm đặt ngang đùi. Canh gác.
Đêm nay, hắn canh cả đêm. Không phải canh kẻ thù bên ngoài. Canh thầy. Sợ thầy bỏ đi lần nữa giữa đêm, lần này không về.
Bạch Ly lẳng lặng đi ra, ngồi cạnh, đuôi cáo quấn quanh eo hắn. Không nói. Diệp Hàn không đẩy ra.
Hạ Linh mang ra hai chén trà nóng, đặt bên cạnh, rồi quay vào. Bước chân nàng nhẹ, nhưng đến cửa bếp thì dừng, quay lại nhìn hai người ngồi trước cổng dưới trăng, mắt đỏ.
A Cẩu trên mái, im. Ma khí lắng. Hắn nhìn sao.
Lục Vô Ưu đi vào rừng tre. Một mình. Sát khí tỏa nhẹ, tre hai bên lay, nhưng không gãy. Hắn đi lâu, vòng quanh Ẩn Sơn một vòng, rồi quay lại. Ngồi trên tảng đá phía sau bếp, tay đút túi, mặt ngửa lên trời.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trong phòng. Quạt gấp đặt trên bàn. Bàn cờ bày sẵn. Nhưng nàng không chơi.
Nàng nhìn quạt gấp tre. Nan tre, giấy dó, thầy tặng ngày nàng rời Ẩn Sơn đi kinh thành lần đầu. Quạt đã cũ, nan tre nứt một chỗ, giấy phai màu. Nàng dùng quạt này quạt mát, che nắng, gõ bàn cờ, gõ tay ghế rồng. Quạt tre của ông thầy trồng rau tặng con bé kỹ viện.
Nàng nhắm mắt. Tay chạm nan tre, ngón vuốt nhẹ vết nứt.
Thầy. Thầy giấu bao nhiêu thứ.
Nàng biết. Từ lâu. Thiên cơ cho nàng nhìn thấy những gì người khác giấu, nhưng nàng chọn không hỏi. Không phải vì sợ. Vì nàng tin: thầy sẽ nói khi đến lúc.
Bây giờ, Diệp Hàn quỳ xong, đến lúc rồi.
Ninh Tiểu Nguyệt mở mắt. Mắt sáng, sắc, lạnh. Giọng Nữ Đế, nhưng chỉ nàng nghe:
Ngày mai. Dù sự thật là gì, ta vẫn ở đây.
Rồi nàng tắt đèn. Nằm xuống. Nhắm mắt. Không ngủ.
Không ai ngủ đêm đó trên Ẩn Sơn.
Sáu đệ tử, sáu góc núi, sáu cách chờ. Nhưng cùng chờ một thứ: ngày mai.
Và trong phòng, Tạ Trường An ngồi trên giường, nhìn vết thương bên sườn trái. Áo cởi, da lộ ra. Vết thương dài nửa thước, sâu đến xương, nhưng đang lành. Nhanh. Linh lực chảy về, bao phủ, kéo mô, hàn vết. Tốc độ mà Kim Đan không bao giờ có.
Hắn nhìn vết thương. Nhìn linh lực hồi phục. Nhìn cánh tay trái, đen đến khuỷu, ma khí tích tụ từ bao năm nắm tay A Cẩu. Nhìn tay phải, sẹo sát khí Lục Vô Ưu đã mờ nhưng ngón giữa vẫn tê. Nhìn ngực, nơi phong ấn nằm, vết nứt mới từ trận đối đầu với Điện Chủ.
Phong ấn đang nứt.
Không phải nứt vì yếu. Nứt vì hắn đã dùng. Trước Điện Chủ, hắn buộc phải nhích phong ấn ra một tí, chỉ một tí, đủ để sống sót. Và phong ấn, vốn đã lung lay mỗi lần đệ tử gặp nguy, bây giờ có thêm một vết rạn.
Hắn đặt tay lên ngực. Cảm nhận phong ấn. Vẫn giữ được. Nhưng không lâu nữa.
Thanh Dạ. Hơn hai mươi năm rồi. Mai ta phải kể.
Hắn ngả lưng. Nhắm mắt. Không ngủ.
Bên ngoài, gió thổi qua vườn rau. Luống cải xanh. Dưa leo trên giàn. Bảng tên "Ẩn Sơn" xiên xẹo dưới trăng.
Và trước cổng, Kiếm Quỷ ngồi canh. Bên cạnh, Tiểu Hồ Ly đã ngủ gật, đầu tựa vai sư huynh, chín đuôi cáo bạc xòe trên đất, lấp lánh.
Diệp Hàn không nhúc nhích. Mắt nhìn về phía xa, nơi thầy đã đi và đã về. Kiếm ý phẳng. Bình. Sâu.
Nhưng nếu ai đó đủ nhạy, sẽ thấy: kiếm ý ấy, lần đầu trong mười mấy năm, không bình vì chọn bình.
Mà bình vì đã quyết.
Dù sự thật ngày mai là gì, Diệp Hàn sẽ không rời đi.
Lưỡi kiếm đặt ngang đùi. Lạnh. Sáng. Chờ.