Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 38: Ẩn Sơn Không Có Người Yếu
Chương 38

Ẩn Sơn Không Có Người Yếu

Thanh Phong Sơn, đại điện trưởng lão, tầng cao nhất. Cửa đóng. Trận pháp cách âm kích hoạt, kiểu trận pháp chỉ dùng khi bàn chuyện không muốn ai nghe.

Vương Uy Viễn ngồi ghế chủ.

Nguyên Anh tầng một. Sáu mươi ba tuổi. Tóc bạc cắt ngắn, mặt vuông, cằm rắn, mắt nhỏ và sắc, kiểu mắt người quen đọc báo cáo tình báo hơn đọc sách. Trưởng lão ngoại sự Thanh Phong Tông, phụ trách quan hệ với các tông phái nhỏ vùng Đông, gián điệp, thu thập tin, và dọn dẹp những thứ tông chủ không muốn tự tay làm.

Trước mặt hắn, năm người. Năm tông chủ. Run.

Triệu Thiết Sơn, Thiết Phong Tông, quỳ. Không phải quỳ vì lễ. Quỳ vì chưa đứng lại nổi. Ba ngày rồi, kiếm ý Diệp Hàn truyền qua vai vẫn ê ẩm, kinh mạch tay phải tê, cầm kiếm không vững. Mặt tái.

Hà Vĩnh Đức, Vạn Đao Môn, đứng, nhưng lưng cong, mắt liếc trái phải, tay giấu sau lưng (tay run, không muốn ai thấy). Gã vẫn cố bình tĩnh, nhưng mồ hôi rịn trán dù trời đông.

Lý Chấn, Huyền Vũ Sơn, đứng thẳng. Bình tĩnh nhất. Nhưng mắt, khác. Kiểu mắt người vừa nhìn thấy thứ vượt quá hiểu biết.

Hai tông chủ còn lại, Thanh Liên Phái và Cự Nham Tông, ngồi ghế phụ, im, nhìn xuống.

Vương Uy Viễn nhấp trà. Đặt tách xuống. Nhẹ. Nhưng năm người đều giật.

– Kể.

· · ·

Triệu Thiết Sơn kể trước.

– Thằng nhóc... Luyện Khí. Luyện Khí tầng bốn. Giọng khàn, nghẹn. Con ba chiêu thua. Ba chiêu. Trúc Cơ đỉnh, thua Luyện Khí bốn. Kiếm ý... Hắn nuốt nước bọt. Kiếm ý tầng ba. Chạm vào vai con mà kinh mạch tay phải đến giờ không cảm giác. Thằng nhóc, chỉ nói hai từ. "Về đi." Rồi quay lưng.

Hà Vĩnh Đức chen:

– Con bé bạch hồ!, Giọng the thé, cố bình tĩnh nhưng không giấu được. Yêu lực! Ảo ảnh bạch hồ ba đuôi! Năm mươi người quỳ cùng lúc! Con, con dùng tà trận khóa khí, vô dụng! Yêu lực không phải linh lực, không khóa được!

Lý Chấn, giọng trầm, chậm hơn:

– Và ở cổng, có một người nữa. Thiếu niên. Y phục đen. Chân trần. Mắt đỏ. Cười. Hắn không ra, không đánh. Chỉ đứng. Sát khí tỏa ra, mười mấy người ngất. Trong đó có hai Trúc Cơ tầng ba. Ngất đứng. Không tiếp xúc, không chiêu thức. Chỉ, sát khí.

Im lặng. Vương Uy Viễn đặt tay lên đùi. Ngón tay gõ, cộc, cộc, cộc, nhẹ, đều, kiểu người đang sắp xếp thông tin trong đầu.

– Còn gì?

Lý Chấn nhìn thẳng.

– Có đứa trẻ ngồi thềm. Không ra tay. Nhưng ma khí, con cảm nhận rõ dù cách hai mươi trượng. Ma khí thuần. Nặng. Kiểu... Hắn ngập ngừng. Kiểu chỉ thấy trong sách. Ma Thần.

– Và phía sau, cô gái mang túi thuốc, phát đan dược cho mấy đứa kia. Hậu cần. Hà Vĩnh Đức nói thêm, giọng chua. Tông môn rách mà hậu cần đầy đủ hơn Vạn Đao Môn con.

Vương Uy Viễn, im. Lâu.

– Và thầy chúng nó?

Triệu Thiết Sơn, cúi đầu sâu hơn.

– Ngồi. Nhổ cỏ. Từ đầu đến cuối, không đứng dậy.

Phòng, im.

· · ·

Thuộc hạ vào, Trần Bách, Trúc Cơ đỉnh, đầu bạc, mặt gầy, tay cầm cuộn trúc dày. Gã là người tổng hợp tình báo cho Vương trưởng lão, mười lăm năm không sai sót. Hắn mở cuộn trúc, đặt lên bàn. Sáu tờ, sáu bản báo cáo, từ sáu nguồn khác nhau.

– Trưởng lão. Giọng khô. Đệ tử đã tổng hợp.

Đọc.

Một. Kiếm Quỷ, Diệp Hàn, mười ba tuổi, mắt một, kiếm sắt bình thường. Thắng Luận Kiếm Hội lần bốn mươi bảy. Hạ Cố Thanh Sơn Trúc Cơ đỉnh bảy chiêu. Hạ Tiêu Lạc Hà một chiêu. Kiếm ý tầng ba. Luyện Khí tầng bốn. Xuất thân, Ẩn Sơn Tông.

Hai. Thiên Cơ Nữ, Ninh Tiểu Nguyệt, mười lăm tuổi. Ba tuần đổi cục diện kinh thành. Hoàng trưởng tử mất quyền quân biên. Thừa tướng Lý Doãn Trạch biết có người giật dây mà không tìm ra. Giới mưu sĩ gọi: Thiên Cơ Nữ. Xuất thân, chưa xác nhận. Nhưng có liên hệ với Thái tử thứ ba, và từng xưng tông phái "trồng rau."

Ba. Ma Chủ Thiếu Niên, A Cẩu, chín tuổi, câm. Huyết mạch Ma Thần dòng chính, ba trăm năm không xuất hiện. Huyết Nguyệt Cốc, bốn trưởng lão ma đạo quỳ. Huyết Ảnh, Nguyên Anh tầng hai, sáu trăm năm, cúi đầu. Xuất thân, Ẩn Sơn Tông.

Bốn. Yêu Hồ Hóa Hình, Bạch Ly, tương đương mười một tuổi. Bạch hồ hoàng tộc. Ba đuôi. Ngân Vĩ, Hóa Thần, ngàn năm, gọi "tiểu chủ." Hóa hình hoàn toàn. Yêu lực đè năm mươi tu sĩ quỳ. Xuất thân, Ẩn Sơn Tông.

Năm. Dược Nữ, Hạ Linh, mười bốn tuổi. Trúc Cơ tầng một luyện Thanh Tâm Đan cấp Kim Đan, ba vòng đan văn, đỉnh phẩm. Cứu cả trấn Thanh Hà ba trăm hộ. Đan lô cấp một. Chưa có tiền lệ. Xuất thân, Ẩn Sơn Tông.

Sáu. Sát Thần, Lục Vô Ưu, mười bảy tuổi. Sát khí thiên sinh. Một người diệt Hắc Phong Tông, gần trăm đệ tử, tông chủ Trúc Cơ đỉnh, mười lăm phút. Sát khí có chọn lọc, bỏ qua dân thường và khách. Xuất thân, Ẩn Sơn Tông.

Trần Bách đặt cuộn trúc cuối xuống. Nhìn Vương trưởng lão.

– Và tất cả... đều từ Ẩn Sơn.

Phòng, im lặng. Kiểu im lặng mà không ai dám thở mạnh.

Vương Uy Viễn, đặt tách trà xuống. Tay, run. Không nhiều. Nhưng run. Nguyên Anh tầng một, sáu mươi ba tuổi, nửa đời kiểm soát tình báo vùng Đông, tay hắn chưa từng run trước báo cáo.

– Tạ Trường An. Giọng khàn. Kim Đan. Phế vật. Trồng rau nuôi trẻ.

Im.

– Hắn nuôi cái gì vậy?

Không ai trả lời. Vì không ai biết trả lời thế nào.

· · ·

Kinh thành, phủ Thừa tướng.

Lý Doãn Trạch, sáu mươi hai tuổi, Nguyên Anh tầng một, mưu sĩ lão luyện nhất triều đình, ngồi thư phòng, tay cầm cuộn trúc vừa đến từ tai mắt phía Đông.

Đọc. Chậm. Kỹ.

Rồi, đặt cuộn trúc xuống. Gọi mưu sĩ riêng, Châu Lâm, năm mươi, mặt dài, mắt mỏng, kiểu người quen ngồi trong bóng tối.

– Thiên Cơ Nữ. Lý Doãn Trạch nói, giọng nhẹ. Ba tuần trước, ta mất quyền kiểm soát quân lương vùng biên. Người giật dây, nữ, trẻ, thông minh vượt bậc. Ta tìm ba tuần không ra dấu vết.

– Vâng. Châu Lâm gật.

– Và bây giờ, ta đọc được rằng Kiếm Quỷ, Ma Chủ, Yêu Hồ, Dược Nữ, Sát Thần... đều từ một tông phái tên Ẩn Sơn. Tông chủ là một gã Kim Đan trồng rau.

– Vâng.

– Thiên Cơ Nữ, từng nói mình từ tông phái "trồng rau."

Châu Lâm, im. Mắt, nhíu.

Lý Doãn Trạch nhấp trà. Đặt xuống.

– Sáu người. Sáu thiên tài. Sáu lĩnh vực khác nhau, kiếm đạo, mưu lược, ma đạo, yêu tộc, dược thuật, sát khí. Không trùng lặp. Không xung đột. Mỗi người bổ khuyết cho người kia. Giọng chậm dần. Đây không phải tình cờ.

– Thừa tướng muốn nói...

– Ta muốn nói, ai có thể nhìn ra sáu loại thiên phú khác nhau, nhặt đúng sáu đứa trẻ bổ sung cho nhau, rồi nuôi chúng mà không ai biết cho đến khi chúng nổi cùng lúc?, Lý Doãn Trạch đặt tay lên bàn. Kim Đan? Phế vật? Trồng rau?

Im lặng.

– Gã đó không phải Kim Đan.

Châu Lâm nuốt nước bọt.

– Thừa tướng, nếu gã đó mạnh hơn Kim Đan...

– Thì ta đang ngồi trong phủ của một lão già không biết mình đang bị ai nhìn. Lý Doãn Trạch cười, cười nhẹ, cười kiểu người già thấy bàn cờ hay. Tìm thêm. Nhưng đừng chạm. Đừng chạm vào Ẩn Sơn.

– Sao?

– Vì ta muốn xem, gã đó định làm gì.

· · ·

Ma vực, Huyết Nguyệt Cốc.

Đại điện đá đen, sương ma khí phủ, đèn xanh lập lòe.

Huyết Ảnh, Nguyên Anh tầng hai, sáu trăm năm, ngồi ghế đá. Tóc bạc. Mắt đỏ đục. Áo huyết đỏ. Trước mặt, ba trưởng lão ma đạo: Thiên La, Hắc Xà, Lão Cốt.

Huyết Ảnh nói. Giọng, khô, cũ, kiểu giọng người đã nói quá nhiều trong sáu trăm năm.

– Ma Chủ Thiếu Niên. Huyết mạch Ma Thần dòng chính. Ba trăm năm. Hắn đến, ta cúi đầu. Các ngươi cũng thấy.

Ba trưởng lão gật. Không ai phản đối. Vì, đều cúi.

– Nhưng hắn đi rồi. Thiên La nói, giọng lạnh, đẹp. Về nhà. Nhà hắn, Ẩn Sơn.

Huyết Ảnh gật.

– Hắn có sư phụ.

Im lặng. Ma vực, cái nơi mà sư phụ là từ lạ. Ma đạo không có truyền thống thầy trò. Chỉ có mạnh nuốt yếu.

– Sư phụ hắn, Kim Đan. Hắc Xà nói, giọng rít. Kim Đan mà nuôi được huyết mạch Ma Thần?

– Không chỉ Ma Thần. Huyết Ảnh nhắm mắt. Kiếm Quỷ. Thiên Cơ Nữ. Bạch hồ hoàng tộc. Sát khí thiên sinh. Dược Nữ đỉnh phẩm. Mở mắt. Đỏ đục, nhưng sáng. Sáu đứa. Sáu lĩnh vực. Một sư phụ.

Lão Cốt, già nhất, xương muốn rách da, ho. Tiếng ho khô, sâu.

– Gã đó... giống ai.

Huyết Ảnh nhìn lão.

– Giống ai?

– Giống kẻ đã thử một lần rồi thất bại. Lão Cốt nói, chậm. Ta sống lâu. Ta thấy kiểu người này. Không ai bỏ ra bao nhiêu năm nuôi sáu đứa trẻ mà không có lý do. Gã đó, có vết thương cũ. Có người từng chết. Gã đang... làm lại.

Im lặng. Sương ma khí cuộn chậm.

Huyết Ảnh, sáu trăm năm, gật. Chậm.

– Ma Chủ gọi gã là thầy. Đó là, đủ.

– Đủ gì?

– Đủ để ma đạo không động vào Ẩn Sơn.

· · ·

Yêu vực, Thanh Nguyệt Lâm.

Rừng cổ thụ ngàn năm, lá xanh quanh năm dù đông, mùi nhựa cây và hoa dại. Trăng, luôn sáng hơn bên ngoài, dù ban ngày. Đặc thù yêu vực, linh khí đậm, trăng lộ.

Ngân Vĩ, hồ ly bạc, Hóa Thần, ngàn năm, ngồi trên tảng đá phủ rêu. Hình dạng nhân, phụ nữ trung niên, tóc bạc dài, mắt hổ phách già (không sáng như Bạch Ly, mà sâu, kiểu mắt đã nhìn quá nhiều mùa trăng).

Trước mặt, ba hồ ly hầu cận, quỳ.

– Tiểu chủ đã hóa hình hoàn toàn. Ba đuôi. Yêu lực vượt kỳ vọng. Hầu cận báo.

Ngân Vĩ gật.

– Và nàng... gọi ai đó là thầy. Giọng nhẹ, chậm. Gã Kim Đan trồng rau trên Ẩn Sơn.

– Vâng.

Ngân Vĩ nhìn trăng. Lâu.

– Mẹ nàng, Bạch Nguyệt, gửi thư cho ta mười một năm trước. Thư cuối. Nói: "Nếu con gái ta sống, xin chị bảo nó, đừng trả thù. Sống đi."

Im lặng.

– Nhưng nàng sẽ trả thù. Ngân Vĩ nói, giọng không ngạc nhiên. Dòng máu Bạch gia. Mẹ nàng cũng vậy, nói đừng trả thù, rồi tự mình đi giết mười bảy thợ săn trước khi chết. Cười nhẹ. Nhưng... gã sư phụ đó. Gã dạy nàng chờ. Không phải không trả thù, mà chưa phải lúc.

Hầu cận nhìn nhau.

– Bẩm trưởng lão, Ẩn Sơn Tông... nên xem là đồng minh hay đe dọa?

Ngân Vĩ nhìn trăng.

– Khi nào tiểu chủ gọi gã là thầy, gã là đồng minh.

· · ·

Thanh Phong Sơn, đại điện trưởng lão.

Đêm. Năm tông chủ đã đi. Phòng, chỉ còn Vương Uy Viễn và Trần Bách.

Vương Uy Viễn ngồi trước bàn. Trước mặt, giấy, bút, mực. Viết.

Thư gửi Thanh Vân Tông, đại tông môn phía Bắc, Nguyên Anh tầng ba làm tông chủ, lịch sử nghìn năm, thế lực đứng đầu chính đạo đại lục.

Tay hắn, ổn. Nguyên Anh tầng một không run vì viết thư. Nhưng mắt, nặng. Mỗi chữ viết ra, cân nhắc, sửa, viết lại.

Cuối thư, một dòng. Hắn viết, xóa, viết lại, xóa lại. Cuối cùng giữ lại.

"Ẩn Sơn không có người yếu."

Gấp thư. Đóng ấn. Giao Trần Bách.

– Gửi bằng linh ưng. Nhanh nhất.

Trần Bách nhận thư. Dừng.

– Trưởng lão... nếu Thanh Vân Tông hỏi, ta muốn gì?

Vương Uy Viễn nhìn ra cửa sổ. Đêm đông, tuyết rơi, trăng mờ sau mây.

– Ta không muốn gì. Ta, không biết muốn gì. Giọng chậm. Ta xúi năm tông đến gây sự. Chúng thua. Thua, thảm. Bây giờ ta có hai lựa chọn: tự xử lý Ẩn Sơn, ta không đủ sức, sáu đứa đó đã vượt Trúc Cơ về tổng thể chiến lực. Hoặc, báo lên trên.

– Trưởng lão chọn báo lên.

– Vì ta sợ.

Trần Bách nhìn. Không nói.

– Ta sợ, không phải sợ sáu đứa trẻ. Vương Uy Viễn nói, giọng nhẹ hơn. Ta sợ gã đó. Kim Đan trồng rau. Gã ngồi nhổ cỏ khi hai trăm tu sĩ bày trận dưới chân núi. Gã không đứng dậy. Không phải vì yếu. Vì, không cần.

Im.

– Kẻ nuôi được sáu quái vật mà thiên hạ không ai biết cho đến khi chúng nổi cùng lúc, kẻ đó không phải Kim Đan. Kẻ đó không phải người bình thường. Và kẻ đó, không phải kẻ ta hiểu được.

Trần Bách, gật. Lặng. Cầm thư. Bước ra.

Vương Uy Viễn, một mình trong đại điện tối, ánh nến lập lòe, tuyết bay ngoài cửa sổ.

Ẩn Sơn không có người yếu.

Hắn viết câu đó vì đúng. Nhưng hắn biết, câu đó không đủ.

Ẩn Sơn không có người yếu, và thầy của chúng, ta không biết hắn mạnh thế nào.

· · ·

Tin lan, như tuyết đông.

Không phải tin từ một nguồn. Tin từ nhiều nguồn, năm tông bại trận kể, đệ tử kể, thương nhân nghe, trà quán bàn, rượu quán truyền. Mỗi lần kể, thêm một chút. Bạch hồ thành chín đuôi. Kiếm Quỷ thành một chiêu hạ Nguyên Anh. Sát Thần thành nhìn ai chết nấy. Tin đồn, bao giờ cũng lớn hơn sự thật.

Nhưng có một câu, không thay đổi. Vì nó đến từ Vương trưởng lão Thanh Phong, và khi trưởng lão Nguyên Anh nói, người ta không sửa.

"Ẩn Sơn không có người yếu."

Quán trà Phong Nguyệt Lâu, kinh thành, tu sĩ nhấp trà, giọng thấp:

– Ngươi nghe chưa? Ẩn Sơn. Cái tông môn rách ở vùng Đông.

– Nghe rồi. Kiếm Quỷ, Sát Thần, Ma Chủ gì đó. Tông nhỏ thổi phồng thôi.

– Không. Vương trưởng lão Thanh Phong nói. Nguyên Anh nói. Giọng thấp hơn. Gã nói: "Ẩn Sơn không có người yếu."

– Vương trưởng lão nói vậy?

– Viết thư cho Thanh Vân Tông. Tin lọt ra. Câu cuối thư, "Ẩn Sơn không có người yếu."

Im lặng. Trà nguội.

– Tông chủ Ẩn Sơn là ai?

– Kim Đan. Trồng rau.

– Kim Đan? Trồng rau?

– Ừ. Và sáu đệ tử, Kiếm Quỷ, Thiên Cơ Nữ, Ma Chủ, Yêu Hồ, Dược Nữ, Sát Thần.

Im lặng. Dài hơn.

– Kim Đan... nuôi sáu đứa đó?

– Ngươi tin không?

– Không tin.

– Ta cũng không. Nhưng cả thiên hạ đều nói.

Trà nguội. Gió đông thổi qua cửa sổ.

– Ẩn Sơn không có người yếu.

Câu đó, từ quán trà kinh thành đến chợ Vân Khê, từ hội kiếm phía Bắc đến ma vực phía Nam, từ yêu vực phía Tây đến biên giới phía Đông. Mỗi nơi, một giọng. Mỗi giọng, cùng câu.

Ẩn Sơn không có người yếu.

Từ chế nhạo, "tông môn rách, Kim Đan phế vật", thành kính sợ.

· · ·

Và ở đâu đó, rất xa.

Một căn phòng tối. Không đèn. Không cửa sổ. Chỉ có một bàn đá, một cuộn trúc, và một lệnh bài vàng, hình mắt trên vòng tròn.

Tay ai đó, mở cuộn trúc. Đọc. Chậm.

Rồi, gấp lại.

– Sáu biến số. Cùng một gốc. Thú vị.

Giọng, nhẹ. Bình. Không giận, không vui. Kiểu giọng người nhìn bàn cờ mà thấy nước đi mới.

– Cập nhật hồ sơ. Ẩn Sơn Tông. Tạ Trường An. Dừng. Ưu tiên, cao.

Lệnh bài vàng, sáng. Hình mắt trên vòng tròn, mở rộng.

Thiên Đạo Điện.

Bóng tối nuốt ánh vàng. Phòng, lại tối.

Nhưng mắt, vẫn mở.

Ch.38/50
2.803 từ