Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 100: Tạ Tiên Sinh Trở Lại
Chương 100

Tạ Tiên Sinh Trở Lại

Mười ngày.

Diệp Hàn đứng trên đồng bằng cánh bắc mười ngày.

Không phải đứng liên tục (hắn ngồi, nằm, đi lại). Nhưng không rời. Mười ngày, cánh bắc, một mình, đối diện doanh trại Điện Chủ. Ăn quả dại. Uống nước suối. Ngủ ngồi, kiếm ý quét vòng ngoài kiểu trận pháp sống: ai vào, biết ngay.

Mười ngày, Thiên Đạo Điện không đánh hắn. Kỳ lạ. Hắn đứng trước cổng nhà kẻ thù, một mình, bị thương, kiếm gãy, kiệt sức. Đáng lẽ phải giết. Nhưng Điện Chủ không cho giết.

Tin đồn: Điện Chủ muốn để hắn. Để Kiếm Quỷ đứng trước cổng, kiểu đứng mẫu, kiểu trưng bày chiến lợi phẩm ngược: "Đệ tử mạnh nhất của hắn đây. Bất lực. Không cứu được thầy."

Diệp Hàn biết. Không quan tâm.

Hắn đứng vì lý do khác. Sợi dây kiếm ý nối thầy trò, yếu, xa, nhưng gần hơn mỗi ngày. Thầy đang đến gần. Từ hư không. Đang trở về. Kiếm sĩ cảm nhận bằng kiếm, không cần tính.

Ngày thứ mười. Sợi dây kiếm ý rung. Mạnh. Gần. Rất gần.

Diệp Hàn đứng dậy. Nhanh. Mắt một sáng lên. Kiểu mắt đứa trẻ nghe tiếng bước chân cha về nhà.

Nhưng trước khi thầy về, Điện Chủ đến.

Không gian rung. Mây đen trên trời xoáy, kiểu nước xoáy, trung tâm là ánh sáng trắng, lạnh. Linh lực Thiên Mệnh tỏa, nặng, kiểu trọng lực tăng mười lần, hai mươi lần. Cỏ trên đồng rạp, đất nứt, gió dừng.

Điện Chủ bước ra từ doanh trại. Chậm. Kiểu bước của kẻ mạnh nhất: không vội, vì không cần vội. Cao, gầy, tóc trắng, mắt bạc, trường bào trắng Thiên Đạo Điện. Không già. Không trẻ. Vượt thời gian. Kiểu tồn tại mà không phải người, kiểu thiên đạo mặc áo người.

Hắn nhìn Diệp Hàn. Mắt bạc, lạnh, không cảm xúc.

– Kiếm Quỷ.

Giọng bình. Nhẹ. Kiểu giọng nói với côn trùng: không ghét, không thương, chỉ nhận ra tồn tại.

– Mười ngày. Ngươi đứng đây mười ngày. Chờ cái gì?

Diệp Hàn nhìn Điện Chủ. Mắt một, đỏ, kiếm ý cuồng. Tay không (kiếm gãy). Bị thương. Kiệt sức. Đối diện kẻ mạnh nhất đại lục.

Hắn không trả lời câu hỏi. Hắn hỏi lại.

– Thầy ta đâu?

Điện Chủ nhìn hắn. Lâu. Rồi cười. Kiểu cười mà Diệp Hàn chưa bao giờ thấy trên mặt tu sĩ nào: cười buồn. Kiểu cười của kẻ sống quá lâu, thấy quá nhiều, mệt.

– Thầy ngươi. Tạ Trường An. Gã Kim Đan trồng rau.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời. Mây đen xoáy.

– Gã ấy đang ở trong hư không. Ta nhốt gã. Không giết. Nhốt.

Im.

– Ngươi biết tại sao ta không giết?

Diệp Hàn không trả lời.

– Vì ta muốn gã nhìn. Nhìn thiên hạ loạn. Nhìn đệ tử gã chết. Nhìn mọi thứ gã xây sụp. Rồi khi gã mất hết, khi gã hiểu rằng "nuôi thiên tài" là sai, khi gã hiểu rằng Thiên Đạo Điện đúng... ta sẽ thả gã.

Diệp Hàn nghiến răng. Kiếm ý cuồng, bùng, mạnh hơn. Không gian quanh hắn rung, cỏ cắt, đất nứt.

Điện Chủ nhìn hắn. Không ấn tượng.

– Kiếm ý tầng bốn. Mạnh. Nhưng trước Thiên Mệnh, kiểu đom đóm trước mặt trời.

Hắn giơ tay. Linh lực phóng. Nhẹ. Kiểu búng ngón tay.

Diệp Hàn bay. Lùi. Xa. Đập đất, lăn, máu phun từ miệng. Kiếm ý chắn, nhưng không đủ. Một chiêu "búng tay" của Thiên Mệnh mạnh hơn toàn lực của Nguyên Anh.

Diệp Hàn bật dậy. Chống kiếm (chuôi kiếm gãy, nhặt lại, cắm đất, chống). Máu chảy từ miệng, từ mũi, từ tai (nội thương nặng thêm). Chân run. Nhưng đứng.

Điện Chủ nhìn. Không ấn tượng. Nhưng hơi ngạc nhiên.

– Vẫn đứng?

Diệp Hàn nhổ máu. Nhìn Điện Chủ.

– Vì bát cháo.

Điện Chủ không hiểu.

– Cái gì?

– Ngươi hỏi ta đứng đây chờ gì. Ta chờ thầy. Ngươi hỏi tại sao. Vì bát cháo.

Im.

Diệp Hàn nói. Giọng khàn, yếu, nhưng mỗi chữ rõ.

– Năm xưa. Ta sắp chết đói bên vệ đường. Một mắt. Ăn mày. Không ai nhìn. Một người dừng lại. Cho ta bát cháo. Cõng ta lên núi. Dạy ta kiếm. Dạy ta nghe gió. Dạy ta ăn cháo đúng giờ.

Mắt hắn ướt. Lần đầu. Kiếm Quỷ mắt ướt.

– Ta đứng đây không vì thiên hạ. Không vì chính nghĩa. Không vì đại cuộc.

– Vì bát cháo.

Điện Chủ nhìn hắn. Mắt bạc. Không hiểu. Bốn ngàn năm, hắn kiểm soát thiên tài, kiểm soát vận mệnh, kiểm soát thiên hạ. Hắn hiểu quyền lực. Hiểu sức mạnh. Hiểu sợ hãi. Nhưng không hiểu bát cháo.

– Ngu ngốc.

Hắn giơ tay. Chiêu cuối. Chiêu giết. Linh lực Thiên Mệnh nén, kiểu mặt trời nén thành viên bi, nhỏ, sáng, nóng. Một chiêu. Diệp Hàn chết.

Diệp Hàn nhắm mắt. Không tránh. Không thể tránh. Chênh lệch quá lớn. Kiếm Quỷ, Nguyên Anh sơ kỳ, kiếm ý tầng bốn, đối Thiên Mệnh, không có cơ hội. Không bao giờ có.

Thầy. Con xin lỗi. Con không giữ được Ẩn Sơn.

Nghĩ. Nhanh. Kiểu nghĩ cuối cùng.

Con đã cố. Bốn cứ điểm. Hai mươi bốn tu sĩ. Kiếm gãy. Kiếm ý tầng năm thoáng. Tay không. Mười ngày.

Nhưng không đủ.

Thầy. Bát cháo đó. Con nhớ mãi.

Chiêu đánh đến.

Bị chặn.

Bàn tay.

Bàn tay gầy, lấm đất, vết sẹo chằng chịt. Ngón dài, xương, kiểu tay người trồng rau: chai, thô, nhưng vững. Tay trái đen (ma khí tích tụ từ A Cẩu, đen đến khuỷu). Tay phải sẹo (sát khí Lục Vô Ưu, sẹo trắng trên da). Hai bàn tay, một đen một sẹo, chặn chiêu Thiên Mệnh.

Linh lực va chạm. Đất vỡ vòng tròn, trăm trượng. Gió nổ. Cỏ bay. Mây xé.

Diệp Hàn mở mắt.

Nhìn thấy lưng. Lưng quen nhất thế giới. Trường bào xám rách, tóc xổ, vai gầy, lưng hơi cong (kiểu lưng người trồng rau lâu năm, cúi nhiều). Lưng mà hắn nhìn mỗi ngày trên Ẩn Sơn: lưng thầy tưới rau, lưng thầy nhổ cỏ, lưng thầy nấu cháo, lưng thầy đứng trước gió nhìn trăng.

Tạ Trường An đứng giữa chiến trường.

Trường bào xám rách. Tóc xổ. Chân trần (dép cỏ mất trong hư không). Gầy hơn mười ngày trước (mười ngày trong hư không, không ăn, không uống). Mặt xanh. Kinh mạch tay trái vỡ (từ trận Ẩn Sơn, chưa lành). Tay phải run nhẹ.

Nhưng đôi mắt.

Đôi mắt sáng rực. Không phải sáng của Kim Đan. Không phải sáng của Hóa Thần. Không phải sáng của Động Hư, hay Thánh Cảnh, hay Đại Đế.

Thiên Mệnh.

Phong ấn mở hoàn toàn. Lớp một (Hóa Thần), lớp hai (Động Hư), lớp ba (Thánh Cảnh), lớp bốn (Đại Đế). Bốn lớp phong ấn mà Tạ Trường An tự đặt lên mình từ khi lập Ẩn Sơn, giấu sức mạnh, giả Kim Đan, trồng rau, dạy trẻ. Bốn lớp, bây giờ mở. Tất cả.

Cảnh giới thật: Thiên Mệnh. Ngang Điện Chủ. Đỉnh cao đại lục.

Gã Kim Đan trồng rau, không bao giờ là Kim Đan.

Cả chiến trường đứng lại.

Không phải dừng vì ai ra lệnh. Dừng vì cảm nhận. Áp lực từ Tạ Trường An tỏa, kiểu sóng, kiểu triều cường, lan khắp đồng bằng, khắp chiến trường. Không áp chế (hắn kiểm soát, không muốn áp chế đồng minh). Nhưng hiện diện. Kiểu mặt trời mọc: không ép ai nhìn, nhưng ai cũng biết.

Tu sĩ Thiên Đạo Điện sợ. Linh lực Thiên Mệnh thứ hai trên chiến trường. Hai Thiên Mệnh. Điện Chủ và Tạ Trường An.

Liên quân kiếm đạo dừng. Cố Thanh Sơn trên trời, cầm kiếm, nhìn xuống. Nhìn thấy bóng áo xám giữa đồng bằng. Kiếm ý tầng ba quét, và cảm nhận: kiếm ý sâu hơn bất kỳ ai hắn từng gặp. Sâu hơn Diệp Hàn. Không phải kiếm sĩ, nhưng kiếm ý thuần hơn kiếm sĩ. Kiểu người hiểu kiếm đạo từ bản chất, không cần cầm kiếm.

Thầy hắn... đáng sợ hơn.

Ma đạo dừng. A Cẩu đứng giữa vạn quân, mắt đỏ rung, ma khí trong ngực rung. Huyết mạch Ma Thần cảm nhận: người đó. Người nắm tay hắn trong đêm, người mà ma khí cũng phải im. Người đó trở về.

A Cẩu ngã. Đầu gối chạm đất. Không phải quỳ. Là nhẹ nhõm. Kiểu trẻ con mất mẹ, tìm thấy lại, chân mềm, ngã. Tay nắm dép cỏ trong túi, chặt.

Yêu tộc dừng. Bạch Ly trên lưng cáo bạc, mắt hổ phách sáng, đuôi cáo vẫy. Vẫy. Lần đầu vẫy kể từ ngày Ẩn Sơn bị đánh. Vẫy kiểu đuôi con thú nhỏ tìm được nhà.

Thầy ơi.

Ninh Tiểu Nguyệt trong cung, ngàn dặm xa. Viên cờ trắng trên bàn cờ rung. Nàng cảm nhận. Thiên Cơ cho nàng biết. Nàng nhìn viên cờ. Mắt ướt. Tay run. Quạt gấp tre rơi trên sàn.

– 91%.

Nàng nói. Nhỏ. Run.

– Sai. 100%.

Hạ Linh ở Bạch Lộ Trấn, cạnh Lục Vô Ưu bất tỉnh. Tay chạm bình sứ trắng trong ngực áo. Cảm nhận. Linh lực dao động từ xa, yếu nhưng quen.

– Thầy.

Nước mắt rơi. Không lau.

– Con có thuốc. Thầy về.

Tạ Trường An đứng giữa chiến trường. Nhìn Điện Chủ.

Rồi nhìn khắp chiến trường. Nhìn xa. Nhìn bốn phương. Nhìn đệ tử (không thấy, nhưng biết, kiểu thầy biết trò ở đâu: bản năng). Nhìn đồng minh. Nhìn thù địch.

Hắn nói.

Giọng không to. Bình. Nhẹ. Kiểu giọng nói trên bàn ăn Ẩn Sơn: "ăn cháo đi", "nhớ tưới rau", "ngày mai." Giọng quen thuộc nhất mà sáu đệ tử từng nghe. Nhưng lần này, linh lực Thiên Mệnh mang giọng đi xa. Mọi người trên chiến trường đều nghe. Mọi người.

– Ta dạy chúng kiếm đạo, mưu lược, ma khí, y thuật, sát khí.

Im. Gió dừng. Mây dừng. Cả chiến trường im kiểu đông cứng.

– Nhưng có một thứ ta quên dạy.

Hắn nhìn Diệp Hàn. Nhìn thằng bé (không còn bé, nhưng trong mắt hắn luôn là thằng bé một mắt ăn mày bên vệ đường) quỳ sau lưng, mắt ướt, tay nắm chuôi kiếm gãy.

– Khi thầy gặp nạn, không cần cứu.

Im.

– Vì thầy tự về được.

Diệp Hàn ngẩng đầu.

Nhìn thầy. Lưng thầy. Vai gầy, trường bào rách, tóc xổ, chân trần. Nhưng lưng thẳng. Vững. Kiểu lưng mà hắn nhìn hai năm: không bao giờ cong dưới áp lực, không bao giờ run trước nguy hiểm, không bao giờ quay lưng bỏ đi.

Nước mắt.

Lần đầu tiên Kiếm Thần khóc.

Không tiếng. Nước mắt chảy từ mắt một, chảy xuống má gầy, xuống cằm, nhỏ trên đất. Kiếm ý trong người dừng cuồng, dừng bạo, dừng tối. Kiếm ý lắng, kiểu gió qua vực: bình, sâu, quen. Kiếm ý mà thầy dạy: không sợ gì mới không dao động.

Hắn không sợ nữa. Thầy về rồi.

– ...Thầy.

Một chữ. Nhẹ. Run. Kiểu chữ mà hắn nói lần đầu tiên trong đời trên Ẩn Sơn, đêm đó, sân luyện, cành tre trong tay: "Thầy."

Tạ Trường An quay lại. Nhìn Diệp Hàn. Nhìn thằng bé một mắt, gầy, máu dính, kiếm gãy, quỳ trên đất, nước mắt chảy.

Hắn bước tới. Giơ tay. Vỗ đầu Diệp Hàn.

Bàn tay gầy, lấm đất, sẹo chằng chịt. Vỗ nhẹ. Kiểu vỗ đứa trẻ: ấm, chậm, vững. Kiểu ngày đầu tiên hắn vỗ đầu Diệp Hàn trên Ẩn Sơn, sau bát cháo đầu tiên, sau đôi dép cỏ đầu tiên, sau "ngươi muốn học kiếm không?"

– Đợi lâu không?

Diệp Hàn khóc. Cười. Kiểu vỡ ra: nén mười ngày, nén từ khi thầy biến mất, nén bốn cứ điểm, hai mươi bốn tu sĩ, kiếm gãy, tay không, mười ngày đứng, mười ngày chờ. Tất cả vỡ ra trong bốn chữ "đợi lâu không."

– Chưa.

Nói dối. Đợi lâu. Rất lâu. Nhưng Diệp Hàn không nói thật. Kiểu không nói thật của đệ tử trước thầy: không muốn thầy lo.

Tạ Trường An nhìn hắn. Biết nói dối. Không vạch. Kiểu thầy biết trò nói dối nhưng không sửa, vì lời nói dối này ấm.

– Ăn cháo chưa?

Diệp Hàn khóc mạnh hơn. Cười mạnh hơn.

– Chưa.

Lần này nói thật. Mười ngày, ăn quả dại, không cháo.

Tạ Trường An cười. Nhẹ. Kiểu cười mà hắn cười trên Ẩn Sơn, bên bếp, khi sáu đệ tử ngồi quanh bàn đá, cháo nóng bốc khói, rau muống luộc, đậu hũ cháy, nấm rừng. Kiểu cười của người có nhà.

– Về nhà nấu cháo.

Điện Chủ đứng đối diện. Mắt bạc. Không hiểu.

Không hiểu bát cháo. Không hiểu vỗ đầu. Không hiểu khóc cười. Không hiểu thầy trò.

Bốn ngàn năm, hắn kiểm soát thiên tài. Giết kẻ mạnh. Duy trì trật tự. Hắn hiểu sợ hãi. Hiểu quyền lực. Hiểu cô đơn (bốn ngàn năm, Thiên Mệnh, đỉnh cao, cô đơn).

Nhưng không hiểu bát cháo.

Không hiểu tại sao Kiếm Thần khóc vì bốn chữ "đợi lâu không." Không hiểu tại sao Ma Tôn ngã quỳ khi cảm nhận thầy về. Không hiểu tại sao Yêu Hoàng vẫy đuôi. Không hiểu tại sao Nữ Đế tính 91%. Không hiểu tại sao Dược Thần cắt máu mình luyện đan cho thầy. Không hiểu tại sao Sát Thần một mình phá tháp, nằm ngửa, cười, "yên quá."

Không hiểu.

Và vì không hiểu, nên thua.

Không phải thua ở cảnh giới (Thiên Mệnh ngang Thiên Mệnh). Thua ở thứ không đo bằng cảnh giới.

Tạ Trường An có sáu người sẵn sàng chết vì hắn. Điện Chủ có bốn ngàn năm cô đơn.

Tạ Trường An quay lại. Nhìn Điện Chủ.

Đôi mắt sáng, kiểu mắt nhìn thấy mọi thứ: thiên phú, tiềm năng, quá khứ, tương lai. Đôi mắt mà hắn dùng nhìn Diệp Hàn (thấy Kiếm Thần), nhìn Ninh Tiểu Nguyệt (thấy Nữ Đế), nhìn A Cẩu (thấy Ma Tôn), nhìn Bạch Ly (thấy Yêu Hoàng), nhìn Lục Vô Ưu (thấy Sát Thần), nhìn Hạ Linh (thấy Dược Thần).

Bây giờ nhìn Điện Chủ.

Và thấy: kẻ cô đơn. Kẻ mạnh nhất nhưng cô đơn nhất. Kẻ bốn ngàn năm không có ai gọi "thầy" mà thực lòng. Kẻ kiểm soát thiên tài vì sợ thiên tài, giết thiên tài vì sợ bị bỏ lại.

– Ngươi sợ.

Tạ Trường An nói. Nhẹ.

– Ngươi không sợ thiên tài mạnh lên. Ngươi sợ thiên tài bỏ đi. Ngươi sợ cô đơn. Bốn ngàn năm. Ngươi giết vì sợ.

Điện Chủ mắt rung. Lần đầu. Bốn ngàn năm, mắt bạc không bao giờ rung. Bây giờ rung.

– Im.

– Ta không giết ngươi hôm nay. Ta chỉ nói cho ngươi biết: nuôi thiên tài không phải tạo ra quái vật. Nuôi thiên tài là cho chúng bát cháo. Là dạy chúng kiếm, dạy chúng ăn đúng giờ, dạy chúng không bỏ đi mà không nói. Và khi chúng mạnh hơn ngươi, chúng không bỏ đi. Chúng quay về.

Hắn nhìn Diệp Hàn. Hắn nhìn bốn phương, nơi A Cẩu, Bạch Ly, và bóng của Ninh Tiểu Nguyệt, Lục Vô Ưu, Hạ Linh.

– Chúng quay về vì bát cháo. Không phải vì quyền lực.

Im.

– Ngươi không bao giờ hiểu điều đó.

Điện Chủ đứng. Im. Mắt bạc rung. Linh lực Thiên Mệnh dao động, kiểu biển trước bão: mạnh, nhưng loạn.

Hắn không tấn công. Không phải vì sợ (Thiên Mệnh không sợ Thiên Mệnh). Vì câu nói chạm đến thứ bốn ngàn năm hắn giấu: cô đơn. Và khi cô đơn bị gọi tên, nó đau.

Hắn quay người. Mây đen cuộn. Gió nổi. Hắn biến mất trong mây, kiểu ánh sáng tắt: nhanh, im.

Không phải rút lui. Là cần thời gian. Trận chiến chưa xong. Nhưng hôm nay, không đánh.

Chiến trường im.

Tạ Trường An đứng giữa đồng bằng. Trường bào xám rách. Tóc xổ. Chân trần. Gầy. Xanh. Kinh mạch tay trái vỡ. Tay phải run.

Nhưng đứng.

Quanh hắn, chiến trường im. Tu sĩ hai phía nhìn hắn. Kiểu nhìn mà không tin: gã Kim Đan trồng rau trở về, và gã là Thiên Mệnh.

Diệp Hàn quỳ sau lưng. Nước mắt khô. Mỉm cười. Kiểu cười mà lần đầu tiên không phải kiếm ý cuồng, là bình: thầy về rồi. Mọi thứ ổn.

Tạ Trường An vỗ đầu Diệp Hàn lần nữa. Nhẹ.

– Dậy đi. Quỳ hoài mỏi gối.

Diệp Hàn đứng dậy. Lau mặt bằng tay áo (thói quen, kiểu đệ tử Ẩn Sơn: lau nhanh, gọn, không muốn ai thấy).

– Thầy.

– Hm?

– Con... nhớ thầy.

Tạ Trường An nhìn hắn. Lâu. Rồi cười. Nhẹ. Ấm. Kiểu cười cha nhìn con: không nói, nhưng hiểu.

– Thầy cũng nhớ. Mười ngày trong hư không, không có gì ăn. Nhớ cháo ghê.

Diệp Hàn cười. Qua nước mắt. Kiểu cười xấu xí nhất đời (Kiếm Thần cười xấu, ai biết?), nhưng cũng ấm nhất.

– Con nấu cho thầy. Về nhà. Con nấu.

Tạ Trường An gật.

– Về nhà.

Hai thầy trò đứng giữa chiến trường. Trường bào rách. Kiếm gãy. Máu khô. Gầy. Xanh. Mệt.

Nhưng cười.

Và khắp đại lục, sáu đệ tử cảm nhận: thầy về rồi.

Về nhà.

Ăn cháo.

Ch.100/233
2.932 từ