Chương 185: Viên Chủ Phản Ứng
Yêu vực. Rừng cổ thụ. Bình minh ngày thứ tư.
Diệp Hàn đứng giữa đường.
Rừng cổ thụ yêu vực, cây cao trăm trượng, rễ sâu, tán kín, ánh sáng lọt qua thành vệt vàng rải rác trên đất lá mục. Đường mòn hẹp, đủ hai người đi ngang, hai bên là vách rễ cây, ẩm, rêu phủ, mùi đất cũ. Và ở cuối đường mòn, cách Diệp Hàn ba trăm trượng, Liêm thứ sáu đang đến.
Hắn cảm kiếm khí Liêm từ đêm qua. Nặng. Sắc. Kiểu sắc khi kiếm khí không phải của một người mà của hai: phần gốc (kiếm tu sĩ nguyên bản) và phần ghép (kiếm khí bị biến dạng bởi chiết cành, đen, lạnh, lệch). Hai kiếm khí xung đột trong cùng cơ thể, tạo ra thứ không giống kiếm, giống dao, giống thứ cắt không chọn hướng.
Diệp Hàn rút kiếm. Kiếm cũ, lưỡi mỏng, hai mươi năm, ba lần mài, vẫn sắc. Kiếm ý tầng bốn tỏa nhẹ quanh lưỡi, gió cuộn theo, mỏng, nhẹ, kiểu gió qua cành tre mà gió đó là kiếm.
Hắn không sợ. Kiếm sĩ không giỏi sợ. Nhưng hắn biết: Liêm thứ sáu, Hóa Thần, mạnh hơn hắn bốn cảnh giới (hắn Nguyên Anh sơ kỳ, Liêm thứ sáu Hóa Thần trung kỳ, cộng Mạng Viên chiết cành). Mạnh hơn bốn cảnh giới nghĩa là một chiêu có thể giết hắn. Nghĩa là hắn không thắng. Hắn biết không thắng. Hắn không cần thắng.
Hắn cần nửa ngày.
Nửa ngày cho Hạ Linh tháo ghép xong. Nửa ngày cho Lữ Y hút hết phần ghép kinh mạch chính. Nửa ngày cho Nguyệt Vô Hà tỉnh dậy là chính mình. Nửa ngày. Không cần thắng, cần đủ lâu.
Liêm thứ sáu hiện ra ở cuối đường mòn.
Đàn ông trung niên. Cao, gầy, tóc đen xen trắng, mắt trái đen (gốc), mắt phải đỏ (ghép). Áo trắng Thiên Viên Hội, sạch, không nhăn, kiểu sạch khi Liêm không cần chiến đấu trên đường (không ai dám chặn Liêm, không ai đủ sức chặn Liêm, trừ kẻ điên hoặc kẻ có lý do). Kiếm dài bên hông, chưa rút. Bước chậm, đều, kiểu bước khi kẻ mạnh không cần vội.
Hắn dừng. Nhìn Diệp Hàn. Nhìn kiếm. Nhìn mắt (một mắt, phải, sáng, kiếm khí rỉ ra qua con ngươi). Cau mày.
– Nguyên Anh sơ kỳ, Liêm thứ sáu nói. Giọng trầm, không lạnh, không ấm, kiểu giọng kẻ nói vì cần nói chứ không vì muốn nói. Đứng giữa đường. Một mình. Đáng lẽ phải sợ.
Diệp Hàn không trả lời. Kiếm sĩ không giỏi trả lời, kiếm sĩ giỏi đứng.
– Tránh ra, Liêm thứ sáu nói. Ta có lệnh. Vườn 71. Không liên quan đến ngươi.
– Liên quan, Diệp Hàn nói. Một từ. Giọng nhẹ, gió thổi qua, nhưng kiếm ý theo giọng mà bùng, tầng bốn, trắng, sáng, phủ toàn bộ đường mòn, chặn.
Liêm thứ sáu nhìn kiếm ý. Lâu. Rồi rút kiếm.
Kiếm Liêm dài hơn kiếm Diệp Hàn, rộng hơn, nặng hơn, và kiếm khí hai màu (đen và trắng, ghép và gốc) cuộn quanh lưỡi, xung đột, rung, tạo tiếng vo nhẹ, kiểu vo khi hai thứ không hợp bị ép chung mà cả hai đều muốn thoát.
– Nguyên Anh sơ kỳ chặn Hóa Thần, Liêm thứ sáu nói. Ngươi biết kết quả.
– Biết, Diệp Hàn nói. Không vì thế mà tránh.
Liêm thứ sáu chém.
Không báo trước, không tuyên chiến, không vận kiếm chiêu. Chém thẳng, từ trên xuống, kiếm khí hai màu xẻ không khí, nặng, mạnh, kiểu mạnh khi Hóa Thần chém thật mà không giữ tay. Cây hai bên đường mòn nứt, lá rụng, đất rung.
Diệp Hàn không đỡ. Không tránh sang bên. Hắn bước tới, nghiêng người, kiếm vung ngang, gió cuộn theo lưỡi, mỏng hơn kiếm khí Liêm mười lần nhưng nhanh hơn mười lần, kiểu nhanh khi gió không cần mạnh, gió chỉ cần đúng khe.
Kiếm ý tầng bốn chạm kiếm khí Liêm ở chỗ hai màu giao nhau (chỗ xung đột, chỗ yếu nhất, chỗ mà sáu tháng luyện gió qua kinh mạch thầy đã dạy hắn tìm: khe). Kiếm khí Liêm nứt ở điểm giao. Không vỡ, nứt. Nhỏ. Nhưng đủ.
Diệp Hàn lùi ba bước. Máu rỉ ở vai trái (kiếm khí Liêm vẫn mạnh hơn, dù nứt vẫn xuyên qua, xước vai). Vai đau. Hắn không nhìn vai. Nhìn Liêm thứ sáu.
Liêm thứ sáu nhìn vết nứt trên kiếm khí. Nhìn lại Diệp Hàn. Mắt trái (gốc, đen) hơi rộng, kiểu rộng khi kẻ mạnh ngạc nhiên mà ngạc nhiên không phải vì thua, vì kẻ yếu chạm được chỗ đau.
– Kiếm ý tầng bốn, hắn nói. Nhưng kỹ thuật không phải tầng bốn. Kiểu kiếm gì mà nhắm vào khe?
Diệp Hàn không trả lời. Kiếm sĩ không giỏi giải thích. Hắn chỉ vung lại, gió cuộn, cành tre tưởng tượng xẻ không khí, nhắm vào khe tiếp theo trên kiếm khí Liêm.
Liêm thứ sáu chặn. Kiếm nặng đè kiếm nhẹ, linh lực Hóa Thần áp linh lực Nguyên Anh, nặng, nghiền. Diệp Hàn chịu. Chân trượt trên đất lá mục. Vai trái rỉ máu nhiều hơn. Nhưng hắn vẫn đứng, vì kiếm sĩ giỏi đứng, và đứng là nửa ngày.
Chiêu thứ hai.
Chiêu thứ ba.
Chiêu thứ tư.
Mỗi chiêu, Diệp Hàn lùi. Mỗi chiêu, Liêm thứ sáu tiến. Mỗi chiêu, máu trên áo Diệp Hàn nhiều hơn (vai trái, cánh tay phải, đùi trái, xước, không sâu, nhưng nhiều). Và mỗi chiêu, Diệp Hàn nhắm vào khe, kiếm ý tầng bốn chạm vào chỗ ghép và gốc giao nhau, nứt thêm, nứt thêm, nứt thêm.
Liêm thứ sáu cau mày. Kiếm khí hắn đang rạn. Không phải rạn vì yếu (Hóa Thần không yếu), rạn vì kẻ trước mặt không đánh vào kiếm, đánh vào vết thương. Vết thương có sẵn, vết thương mà chiết cành tạo ra, vết thương mà hắn mang hai trăm năm mà không ai chạm, cho đến khi thằng nhóc Nguyên Anh sơ kỳ một mắt tìm ra khe và đâm vào.
– Ngươi biết chiết cành, Liêm thứ sáu nói. Mắt phải (ghép, đỏ) sáng hơn, kiểu sáng khi phần ghép nhận ra mối đe dọa. Ai dạy ngươi?
– Thầy ta, Diệp Hàn nói. Máu ở miệng (nội thương, linh lực Hóa Thần ép qua kiếm dù hắn đỡ vẫn xuyên vào nội tạng, nhẹ, nhưng tích tụ). Thầy ta dạy: tìm khe. Mọi thứ đều có khe.
Chiêu thứ mười hai.
Nửa canh giờ. Diệp Hàn đứng, lùi, đứng, lùi. Liêm thứ sáu tiến. Đường mòn sau lưng Diệp Hàn còn hai trăm trượng đến hang Nguyệt Vô Hà. Hắn không lùi thêm được. Không vì đường hết, vì lùi thêm thì kiếm khí Liêm sẽ chạm hang, và hang có Hạ Linh, có Lữ Y, có Nguyệt Vô Hà đang tháo ghép.
Hắn dừng lùi. Đứng. Cắm kiếm xuống đất. Kiếm ý tầng bốn bùng tối đa, trắng, sáng, gió cuộn thành tường, tường kiếm, chắn ngang đường mòn, từ vách rễ cây bên này đến vách rễ cây bên kia.
Tường kiếm. Mỏng. Nhưng có.
Liêm thứ sáu nhìn tường kiếm. Nhìn Diệp Hàn. Thằng nhóc Nguyên Anh sơ kỳ, một mắt, vai rách, tay rách, miệng máu, cắm kiếm xuống đất, dựng tường kiếm bằng kiếm ý tầng bốn, và đứng.
– Ngươi sẽ chết, Liêm thứ sáu nói. Bình. Không đe dọa, không thương hại, bình, vì Hóa Thần nói sự thật thì không cần tone.
– Có thể, Diệp Hàn nói. Nhưng không phải bây giờ.
Liêm thứ sáu chém tường kiếm. Kiếm khí hai màu đập vào tường kiếm trắng, tường rung, nứt, nhưng không vỡ. Chém lần hai. Nứt thêm. Chém lần ba. Tường lõm, rạn, kiếm ý rỉ máu (kiếm ý gắn với kinh mạch kiếm sĩ, tường kiếm nứt thì kiếm sĩ chảy máu), và Diệp Hàn ho ra máu, đầu gối khuỵu nhẹ, nhưng đứng dậy.
Vẫn đứng.
Nửa ngày. Mới nửa canh giờ. Còn lâu.
Hắn nhắm mắt. Mắt phải (mắt duy nhất). Tối. Rồi sáng. Kiếm ý tầng bốn rung, rung mạnh, rung kiểu rung khi kiếm sĩ chạm ngưỡng mà ngưỡng đó không phải tu vi, là ý chí. Và gió thổi qua kiếm, qua tường, qua khe giữa ghép và gốc trên kiếm khí Liêm, và Diệp Hàn hiểu: gió qua người. Sáu tháng luyện gió qua kinh mạch thầy, tìm khe, không phá, không chạm, chỉ qua. Và bây giờ, gió qua kiếm khí Liêm, tìm khe giữa hai phần, và khe nứt, nứt thêm, nứt sâu.
Liêm thứ sáu lùi. Lần đầu lùi. Không phải vì sợ (Hóa Thần không sợ Nguyên Anh), vì kiếm khí hắn đang rạn từ bên trong, và rạn từ bên trong thì không chặn được từ bên ngoài.
Mắt trái (gốc) hắn nhìn Diệp Hàn, và trong mắt gốc, có thứ gì đó lạ: kính trọng. Kiểu kính trọng khi kiếm tu sĩ gặp kiếm tu sĩ, dù mạnh yếu khác nhau, kiếm vẫn nhận ra kiếm.
Nửa ngày. Đứng đến khi nào không đứng được nữa.
Hang Nguyệt Vô Hà. Cùng lúc.
Hạ Linh rút kim cuối cùng.
Năm kim bạc nằm trên khay, dính máu bạc (máu Liêm, khác máu thường), và kinh mạch chính của Nguyệt Vô Hà đã trống. Phần ghép ở ba kinh mạch chính đã được Lữ Y hút hết, tám tiếng liên tục, Độc Đan Thể hoạt động tối đa, da vàng ánh chuyển sang vàng đục rồi sang vàng xỉn, dấu hiệu hấp thụ cực hạn.
Lữ Y nằm cạnh Nguyệt Vô Hà. Mắt nhắm. Thở nông. Da vàng xỉn, tay run nhẹ, mồ hôi ướt trán. Cô bé mười bốn tuổi vừa hấp thụ hai trăm năm đau và giận và quên và cô đơn của người khác, và cơ thể cô đang cố chuyển hóa tất cả, chậm, kiểu chậm khi lò luyện đan quá tải mà vẫn cố cháy.
Hạ Linh kiểm tra mạch Lữ Y. Mạch nhanh, yếu, nhưng đều. Không nguy hiểm. Cần nghỉ. Nhiều.
– Xong rồi, cô nói. Giọng mệt, kiểu mệt khi dược sĩ mười sáu tuổi vừa tháo ghép Liêm lần đầu trong đời mà thành công. Xong rồi, Lữ Y. Cô giỏi lắm.
Lữ Y không nghe (đã ngất, Độc Đan Thể đóng, cơ thể tự bảo vệ). Hạ Linh đắp chăn lên cô bé. Vuốt tóc. Nhẹ. Kiểu vuốt khi sư tỷ vuốt tóc sư muội mà sư muội vừa làm việc lớn hơn tuổi.
Rồi cô quay sang Nguyệt Vô Hà.
Nguyệt Vô Hà nằm im. Kinh mạch không còn hai màu (đỏ gốc vẫn còn, đen ghép đã rút). Da không còn rộp (bớt, chưa hết hẳn, sẽ hồi phục chậm). Mắt nhắm. Thở chậm, sâu, kiểu thở khi người bệnh nặng vừa qua cơn mà cơ thể biết: qua rồi.
Hạ Linh bắt mạch. Kinh mạch chính tổn thương nặng (đúng dự tính: ba kinh mạch chính rạn vĩnh viễn, tu vi giảm bảy mươi phần trăm, từ Hóa Thần trung kỳ xuống Nguyên Anh sơ kỳ hoặc thấp hơn). Nhưng mạch đập. Đều. Sống.
Cô ngồi cạnh. Chờ.
Nguyệt Vô Hà mở mắt.
Mắt nâu. Cả hai mắt nâu. Không còn đỏ. Không còn ghép. Chỉ còn nâu, nâu của phần gốc, nâu của cô gái trước khi bị chiết cành hai trăm năm trước.
Cô nhìn trần hang. Nhìn ánh sáng xanh lục. Nhìn không khí. Rồi nhìn Hạ Linh.
– Ai? Giọng khàn. Hai trăm năm không nói (trừ "đau" hôm qua), thanh đới co lại, giọng như giấy cũ.
– Hạ Linh, cô nói. Dược sĩ. Người tháo ghép cho chị.
Nguyệt Vô Hà nhìn cô. Lâu. Nhìn mắt, nhìn tay (tay Hạ Linh còn vết máu bạc), nhìn túi thuốc, nhìn kim bạc trên khay. Rồi nhìn Lữ Y nằm cạnh, ngất, da vàng xỉn.
– Cô bé đó, Nguyệt Vô Hà nói. Giọng khàn hơn. Hấp thụ... phần ghép?
– Vâng.
– Đau... nhiều?
Hạ Linh không trả lời ngay. Vì câu trả lời thật là: rất nhiều. Lữ Y mười bốn tuổi hấp thụ hai trăm năm đau của người khác, tất nhiên đau nhiều. Nhưng Hạ Linh không muốn nói "đau nhiều" với người vừa được giải phóng khỏi hai trăm năm đau, vì Nguyệt Vô Hà sẽ tự trách, và người vừa tỉnh không nên tự trách.
– Cô ấy chọn chịu đau, Hạ Linh nói. Cô ấy nói: "Chị ấy đau hai trăm năm rồi. Con đau hai ngày thì được."
Nguyệt Vô Hà im. Lâu. Rồi nước mắt chảy.
Không phải khóc vì đau (đau thì gào, không khóc). Khóc vì cái gì đó khác. Cái gì đó mà hai trăm năm cô không có: ai đó chịu đau thay cô. Ai đó chọn đau vì cô. Không phải lệnh, không phải nhiệm vụ, không phải chiết cành ép. Chọn. Cô bé mười bốn tuổi tóc vàng úa chọn hấp thụ hai trăm năm đau của cô, vì cô bé nghĩ: đau hai ngày thì được.
Nước mắt chảy trên má Nguyệt Vô Hà. Trong, không phải máu, nước mắt người. Lần đầu tiên trong hai trăm năm.
– Ta, cô nói. Giọng khàn, run, nước mắt vẫn chảy. Ta nhớ tên ta rồi.
Hạ Linh nhìn cô. Chờ.
– Nguyệt Vô Hà, cô nói. Tên ta là Nguyệt Vô Hà. Ta... ta từng là người. Trước khi... trước khi bị...
Cô không nói tiếp. Nước mắt nhiều hơn. Hai trăm năm nén vào nước mắt, hai trăm năm quên tên, quên mặt, quên mình là ai, và bây giờ nhớ ra, nhớ hết, nhớ cả cô gái hai mươi tuổi tóc đen mắt nâu bị bắt bị khóa bị cắt bị ghép, và cô gái đó là cô, là ta, là Nguyệt Vô Hà.
Hạ Linh nắm tay cô. Nhẹ. Ấm. Kiểu nắm khi sư tỷ nắm tay bệnh nhân mà bệnh nhân vừa sống lại.
– Chị nhớ rồi, Hạ Linh nói. Giọng dịu. Mắt ướt (dược sĩ được khóc). Chị nhớ rồi. Xong rồi.
Nguyệt Vô Hà nắm lại. Tay yếu (tu vi giảm bảy mươi phần trăm, cơ thể suy, nhưng tay vẫn nắm được). Nắm chặt. Kiểu nắm khi kẻ chìm đuối chạm được tay ai đó mà tay đó không rút lại.
Bên ngoài hang, tiếng kiếm va kiếm. Diệp Hàn vẫn đứng. Tường kiếm nứt, rạn, gần vỡ, nhưng đứng. Liêm thứ sáu chém lần thứ hai mươi ba, và tường kiếm vẫn đứng, vì kiếm sĩ đằng sau tường vẫn đứng.
Hạ Linh nghe tiếng kiếm. Hiểu. Hiểu sư huynh đang chặn thứ gì đó bên ngoài. Hiểu vì sao sư huynh không nói: vì nói thì cô sẽ lo, và lo thì kim lệch. Cô nhìn cửa hang, nhìn ánh kiếm lóe qua kẽ đá, và thầm: Sư huynh. Giữ thêm chút nữa. Xong rồi.
Rồi cô quay lại Nguyệt Vô Hà. Quay lại bệnh nhân. Quay lại việc dược sĩ làm khi kiếm sĩ giữ cửa.
Ẩn Sơn.
A Cẩu mở mắt. Rộng.
Ma khí quét bảy vườn, và bây giờ quét được thêm thứ mà hắn chưa từng quét: cảm xúc từ Liêm. Không phải Liêm thứ sáu (quá xa, trong rừng yêu vực, ngoài tầm quét), mà ba Liêm khác, ở ba vườn khác, đang dao động.
Dao động. Không phải dao động chiến đấu (Liêm dao động chiến đấu thì giết), dao động nội tâm. Phần gốc và phần ghép xung đột mạnh hơn bình thường, kiểu xung đột khi phần gốc nghe thấy thứ gì đó (qua mạng linh khí, qua kênh Liêm nội bộ) mà thứ đó là: Liêm thứ ba đang được tháo ghép. Đang được giải phóng. Đang nhớ tên.
Và phần gốc của ba Liêm khác phản ứng: Ta cũng muốn nhớ.
A Cẩu truyền thần thức cho Ninh Tiểu Nguyệt:
Ba Liêm dao động. Liêm thứ tám, Vườn 23. Liêm thứ chín, Vườn 56. Liêm thứ mười, Vườn 88. Phần gốc đang thắng phần ghép, chốc lát, kiểu thắng khi người đang chìm mà nghe tiếng gọi từ mặt nước.
Ninh Tiểu Nguyệt ghi. Than trên đá, nhanh: Liêm 8, 9, 10 dao động. Cơ hội tháo ghép thêm 3. Cần Lữ Y hồi phục.
Cô nhìn Tạ Trường An. Thầy đứng ở sân, tay chắp sau lưng, nhìn vườn rau. Kiểu đứng khi kẻ trồng vườn biết bão đến mà vườn vẫn phải tưới.
– Ba Liêm dao động, cô nói. Thầy nghĩ sao?
Tạ Trường An không quay lại.
– Nghĩ rằng mầm luôn muốn nhớ, hắn nói. Dù bị chiết bao lâu. Phần gốc luôn ở đó. Chờ. Như cải chờ nước.
Hắn quay lại. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt.
– Truyền cho Hạ Linh. Khi Lữ Y hồi phục, ba Liêm tiếp theo. Nhưng không ép. Hỏi họ trước: có muốn nhớ tên không?
Ninh Tiểu Nguyệt gật. Ghi vào bàn đá: Hỏi trước. Không ép. Muốn nhớ tên không.
Gió thổi qua sân. Mùi cải. Mùi cháo nguội. Mùi chiến tranh ngày thứ tư. Và ở đâu đó trong yêu vực, Nguyệt Vô Hà đang nắm tay Hạ Linh mà khóc, vì cô nhớ tên cô rồi, và nhớ tên là thứ mà hai trăm năm không ai cho cô.
Cho đến khi đứa trẻ mười bốn tuổi tóc vàng úa chọn đau thay.