Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 70: Kẻ Thua Cuộc
Chương 70

Kẻ Thua Cuộc

Ninh Tiểu Nguyệt biết mọi thứ.

Nàng luôn biết mọi thứ. Đó không phải kiêu ngạo, đó là sự thật. Nàng có mạng lưới tình báo ngay trong Ẩn Sơn, chim yến đưa tin, gió mang tiếng, và đôi tai mà sư phụ từng nói "nghe được cả thứ người ta chưa nói." Khi Hạ Linh bắt mạch thầy, nàng biết. Khi Diệp Hàn nghe ngoài cửa, nàng biết. Khi Tạ Trường An kể chuyện sư huynh trên vách đá, nàng cũng biết.

Nàng không nghe lén. Nàng chỉ nghe. Thông tin tự đến với nàng như nước chảy về chỗ trũng, như gió thổi vào khe, tự nhiên, không ép.

Và bây giờ, nàng đứng trước mặt thầy.

Không chọn lúc riêng tư. Không chọn đêm khuya. Không chọn vách đá hay vườn rau. Nàng chọn buổi sáng, sau bữa cháo, khi đệ tử vừa đi hết, khi bàn ăn còn bát đũa chưa dọn.

Bởi vì Ninh Tiểu Nguyệt không bao giờ hỏi gián tiếp. Nàng hỏi thẳng. Luôn luôn. Đó là thứ mà kỹ viện dạy nàng: vòng vo là vũ khí của kẻ yếu. Kẻ mạnh hỏi thẳng.

– Thầy.

Tạ Trường An đang rửa bát. Tay trong nước, bát sạch, đặt úp trên rổ tre. Thói quen hắn không bỏ, dù đệ tử đã về, dù thiên hạ gọi hắn Thầy Của Thiên Hạ, hắn vẫn rửa bát sau mỗi bữa.

– Hm.

– Con hỏi thẳng.

Hắn dừng tay. Không phải vì câu nói. Mà vì giọng. Giọng này hắn biết. Giọng Nữ Đế. Giọng mà nàng dùng khi ngồi sau ngai vàng, khi ép thừa tướng, khi lật bàn cờ hoàng triều. Giọng không để người ta chọn trốn.

Hắn lau tay. Quay lại.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng cách ba bước, tay khoanh, mắt nhìn thẳng. Nàng mặc áo trắng, tóc buộc cao, khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng, mười sáu tuổi nhưng đứng như người ba mươi. Mắt nàng sáng, sắc, kiểu mắt mà cả hoàng triều không ai dám nhìn thẳng.

Nhưng khi nhìn thầy, mắt nàng hơi khác. Có gì đó mềm hơn, bé hơn, giấu ở đáy.

– Thầy nuôi chúng con vì yêu thương, hay vì thầy muốn chuộc lỗi với sư huynh đã chết?

Im lặng.

Bát đũa trên rổ tre không nhúc nhích. Gió thổi qua bếp, mùi cháo còn vương. Nắng buổi sáng rọi vào sân, vạch một đường sáng giữa hai người.

Tạ Trường An nhìn nàng. Lâu.

Ninh Tiểu Nguyệt không nhìn đi. Đợi. Nàng giỏi đợi. Trong kỹ viện, nàng đợi ba năm để tìm cơ hội thoát. Trong hoàng cung, nàng đợi ba tuần để lật ngai. Đợi thầy trả lời, nàng đợi được.

Im lặng kéo dài.

Rồi Tạ Trường An nói.

Chậm, nhẹ, kiểu nói mà hắn hiếm khi dùng. Giọng này không phải giọng thầy, không phải giọng mưu sĩ, không phải giọng người trồng rau. Giọng này là giọng của người đang nói thật, nói với chính mình, và cho người khác nghe.

– Ban đầu... là vì chuộc lỗi.

Ninh Tiểu Nguyệt không nhíu mày. Không ngạc nhiên. Nàng đã đoán.

– Ta nhìn thấy thiên phú trong các ngươi. Và ta nghĩ: nếu ta nuôi chúng thành công, nghĩa là sư huynh không chết vô nghĩa. Sư huynh chết vì thiên tài bị giết. Nếu ta nuôi thiên tài sống, thì sư huynh... sống lại. Theo cách nào đó.

Dừng.

– Ta chọn từng đứa. Từng đứa bị vứt bỏ. Như cách thiên hạ vứt bỏ ta sau khi sư huynh chết. Ta nghĩ: nếu ta cứu chúng, ta đang cứu chính mình lúc mười tám tuổi, nằm bên mộ sư huynh, không ai đến.

Im lặng. Dài hơn.

Ninh Tiểu Nguyệt nghe, mặt không đổi, nhưng tay khoanh siết chặt hơn.

– Ban đầu, Tiểu Nguyệt. Ban đầu, đúng là chuộc lỗi.

Hắn dừng lại.

Rồi nhìn nàng. Thẳng. Kiểu nhìn mà hắn hiếm khi dùng, kiểu nhìn không giấu gì.

– Nhưng rồi...

Dừng.

– Rồi Tiểu Nguyệt hỏi ta: "Thầy cứu con vì thấy con có giá trị gì?"

Nàng sững. Nàng nhớ. Câu hỏi đó, nàng hỏi ngày đầu tiên, trên đường từ Lâm Giang về Ẩn Sơn. Mười bốn tuổi, vừa thoát kỹ viện, không tin ai, hỏi thẳng: ngài cứu tôi vì tôi có giá trị gì?

Thầy lúc đó không trả lời. Chỉ cười, nói: "Ngươi sẽ tự trả lời câu đó."

Bây giờ, hai năm sau, thầy trả lời.

– Ta lúc đó không trả lời được. Vì lúc đó, câu trả lời là: ta cứu ngươi vì thiên phú Thiên Cơ. Vì ngươi có giá trị. Vì ngươi là quân cờ tốt trên bàn cờ ta đang bày.

Ninh Tiểu Nguyệt nghe. Mắt không chớp. Nhưng có gì đó trong mắt nàng thay đổi, rất nhẹ, kiểu kính vỡ rạn mà không vỡ hẳn.

– Nhưng bây giờ ta trả lời: không phải giá trị.

Dừng.

– Mà vì ngươi là con của ta.

Im lặng. Nắng dịch chuyển trên sân, đường sáng rộng hơn, chạm đến chân nàng.

– Sáu đứa. Mỗi đứa ta nhặt về vì nhìn thấy thiên phú. Đúng. Nhưng... ta nuôi chúng không phải vì thiên phú. Ta nuôi vì...

Hắn nhìn bàn ăn. Bảy cái bát úp trên rổ. Bảy đôi đũa. Bảy chỗ ngồi.

– Vì mỗi sáng, khi Bạch Ly nhõng nhẽo đòi thêm cháo, A Cẩu đẩy phần mình sang, Diệp Hàn giả vờ không nhìn nhưng uống thuốc Hạ Linh đưa, Lục Vô Ưu cười nhẹ vì không biết mình đang cười, và Tiểu Nguyệt rót trà cho ta không nói gì...

Dừng.

– ...ta quên mất ta đang chuộc lỗi.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Mắt nàng, mắt đã nhìn thấu mọi mưu đồ của thiên hạ, giờ mờ đi. Không phải mờ vì yếu. Mờ vì ướt.

Nàng không khóc. Ninh Tiểu Nguyệt không khóc. Chưa bao giờ khóc trước mặt ai, trừ lần duy nhất khi thầy trở về sau hai mươi ngày mất tích.

Nhưng mắt ướt. Nàng cho phép mắt ướt.

– Thầy... thầy biết con ghét bị lợi dụng nhất mà.

Giọng nàng nhẹ. Nhẹ hơn bình thường. Không phải giọng Nữ Đế. Giọng con bé mười bốn tuổi, bị cha bán vào kỹ viện, mười bốn tuổi đã hiểu mọi mối quan hệ đều là giao dịch.

Tạ Trường An gật.

– Ta biết. Nên ta nói thật.

Dừng.

– Ban đầu, ta lợi dụng các ngươi. Ta nhìn thiên phú, ta nhặt về, ta nuôi, ta dùng. Không khác gì mọi kẻ mua bán trên đời.

Nàng nắm tay, đốt ngón trắng.

– Bây giờ... ta không muốn mất các ngươi. Đó là sự thật. Ngươi tin hay không, tùy ngươi.

Im lặng. Lâu. Nắng đã đến giữa sân.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Nhìn lâu. Nhìn kiểu mà nàng nhìn bàn cờ, nhìn từng quân, từng nước, tìm dối trá, tìm mưu, tìm tính toán.

Không tìm thấy.

Lần đầu tiên nhìn thầy mà không tìm thấy tính toán. Chỉ có một người đàn ông trung niên, áo xám, tay ướt, đứng cạnh rổ bát, nói thật.

Rồi nàng cười.

Nụ cười lạ. Không phải nụ cười lịch sự, không phải nụ cười mưu kế, không phải nụ cười Nữ Đế. Nụ cười CHẠM ĐẾN MẮT. Lần đầu tiên. Khóe mắt cong, miệng hơi nghiêng, kiểu cười mà ai nhìn cũng biết: cười thật.

– Con tin.

Tạ Trường An thở ra. Nhẹ. Kiểu thở ra mà hắn không biết mình đã nín từ lúc nào.

– Vì lần đầu tiên thầy nói NHIỀU thế này.

Hắn nhìn nàng. Rồi cười. Cười nhẹ, kiểu cười bị bắt bài mà không buồn chối.

– Thầy bình thường mỗi câu không quá năm chữ. Hôm nay thầy nói cả bài. Vậy là thật.

Hai người đứng trong bếp, giữa bát đũa và mùi cháo cũ. Không ai nói thêm. Không cần.

Rồi Tạ Trường An hỏi, nhẹ:

– Ngươi biết từ khi nào?

– Từ khi Hạ Linh khóc trong phòng. Con nghe.

– Ngươi luôn nghe.

– Con là Thiên Cơ. Đó là việc của con.

Hắn lắc đầu, cười nhẹ.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Rồi nói, giọng thay đổi, nghiêm hơn:

– Thầy, con hỏi thêm một câu.

– Hỏi.

– Nếu phải chọn giữa cứu chúng con và cứu thầy, thầy chọn gì?

Im lặng. Nặng.

– Tiểu Nguyệt...

– Đừng trả lời. Con biết rồi. Con chỉ muốn nghe thầy nói.

Im lặng. Rồi Tạ Trường An nói, rất nhẹ:

– Ngươi biết rồi thì ta không cần nói.

Ninh Tiểu Nguyệt nhắm mắt. Một giây. Mở ra. Mắt vẫn ướt, nhưng sáng.

– Thầy à.

– Hm.

– Chúng con không cho phép thầy chết.

Hắn im.

– Hạ Linh sẽ luyện xong Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan. Diệp Hàn sẽ chạm tầng bốn. A Cẩu sẽ kiểm soát Ma Thần. Bạch Ly sẽ có chín đuôi. Lục Vô Ưu sẽ... sẽ học cách trồng cây thay vì giết người. Và con...

Nàng nhìn thẳng:

– Con sẽ đặt cả thiên hạ dưới chân thầy. Để không ai dám động.

Tạ Trường An nhìn nàng. Nữ Đế. Mười sáu tuổi, đứng trong bếp, bên rổ bát, nói sẽ đặt thiên hạ dưới chân thầy. Và hắn biết nàng nói thật, vì mắt nàng là mắt đã lật ngai vàng trong ba ngày.

– Tiểu Nguyệt.

– Hm.

– Ngồi xuống. Uống trà.

Nàng nhìn hắn. Rồi ngồi. Hắn pha trà, đặt chén trước mặt nàng. Hai người ngồi bên bàn ăn, cạnh bát đũa chưa dọn, uống trà.

Không nói gì.

Trà ấm. Nắng vào sân. Gió thổi nhẹ.

Rồi Ninh Tiểu Nguyệt đứng dậy. Phủi áo. Quay lưng bước đi.

Đến cửa, nàng dừng. Quay lại.

– Thầy à.

– Hm.

– Thầy là kẻ thua cuộc tồi nhất thiên hạ.

Tạ Trường An nhìn nàng. Không giận. Đợi.

– Thua sư huynh. Không cứu được. Thua thiên đạo. Bị phế. Thua cả cơ thể mình. Đang hỏng.

Dừng.

– Nhưng thầy nuôi sáu đứa chúng con.

Dừng.

– Và chúng con không ai thua.

Nàng bước đi. Lưng thẳng. Vai vuông. Bước chân đều. Nữ Đế.

Tạ Trường An ngồi lại. Một mình. Bên chén trà nguội.

Hắn nhìn lưng nàng khuất sau cửa. Nhìn bàn ăn, bảy chỗ ngồi, bảy cái bát. Nhìn vườn rau ngoài sân, luống cải xanh, giàn đậu leo.

Kẻ thua cuộc tồi nhất thiên hạ.

Hắn cười. Cười nhẹ, cười một mình, cười kiểu người vừa bị đệ tử chửi mà thấy vui.

Thua hết. Đúng. Thua sạch.

Nhưng sáu đứa trẻ ta nhặt về, cho ăn cháo, dạy sống...

...không đứa nào thua.

Hắn uống trà. Nguội, đắng, nhưng uống hết.

Rồi đứng dậy. Rửa nốt bát. Dọn bàn. Nhổ cỏ vườn rau. Tưới cây.

Bình thường. Như mọi ngày. Như mười bảy năm kể từ khi bò ra khỏi cấm địa.

Chỉ có một thứ khác.

Tay hắn không run.

Hôm qua, run. Hôm kia, run. Từ ba tháng nay, mỗi tối, tay run.

Hôm nay, không.

Không phải vì cơ thể đỡ hơn. Cơ thể vẫn hỏng, kinh mạch vẫn rạn, vệt đen vẫn bám.

Nhưng hắn không sợ nữa.

Không phải vì hết sợ. Mà vì có thứ lớn hơn sợ.

Sáu đứa trẻ nói: không cho phép thầy chết.

Vậy thì...

...ta phải sống.

Tạ Trường An tưới nước lên luống cải. Nước chảy theo rãnh, đều, chậm, thấm vào gốc.

Cải sắp thu hoạch. Tối nay, nấu canh.

Ch.70/233
1.939 từ