Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 156: Mùa Hái Bắt Đầu
Chương 156

Mùa Hái Bắt Đầu

Bầu trời vỡ lúc rạng sáng.

Không phải nứt thêm. Vỡ. Toàn bộ phía tây, nơi vết nứt đầu tiên xuất hiện hai năm trước, bây giờ mở ra như ai đó xé tấm vải từ giữa. Ánh sáng bạc tràn qua, lạnh, không phải ánh sáng mặt trời, không phải ánh trăng. Ánh sáng từ bên ngoài Thiên Khuyết, nơi mà bốn ngàn năm không ai nhìn thấy.

Dương Khuynh thức dậy trước, vì mạng lưới rung. Nàng cảm nhận bằng thiên phú Giải Luật: triệu sợi dây trong rào cản đại lục đang đứt, từng sợi, từng sợi, kiểu đứt khi vải quá cũ và ai đó kéo mạnh từ ngoài.

– Sư tỉ!

Ninh Tiểu Nguyệt đã thức. Nàng đứng bên cửa sổ, mắt hẹp, nhìn bầu trời, tay cầm quân cờ trắng. Quân cờ nàng giữ suốt sáu tháng, quân mà nàng chưa bao giờ đặt xuống bàn, vì chưa tìm được nước đi đúng.

Bây giờ nàng đặt quân xuống bệ cửa. Nhẹ. Gọn.

– Đánh thức mọi người.

Dương Khuynh chạy ra sân. Không cần đánh thức. Mười bốn người đã đứng đó, mỗi người nhìn lên trời theo cách riêng.

Diệp Hàn đứng trước, kiếm trên tay, lưỡi kiếm phản chiếu ánh bạc từ vết nứt. Mắt hắn bình tĩnh, kiểu bình tĩnh mà hai mươi mốt năm luyện kiếm và một lần thua tan nát mới đúc được. Bên cạnh, Tiêu Vân ngồi trên vai sư phụ, hai tay bám áo, mặt quay về phía vết nứt dù nàng không có mắt. Nàng "nhìn" bằng kiếm khí: mười hai nguồn lực khổng lồ đang đổ xuống từ bên ngoài, mỗi nguồn mạnh gấp mười lần bất kỳ thứ gì nàng từng cảm nhận.

– Sư phụ. Mười hai.

Diệp Hàn gật. Mười hai Liêm. Đủ bộ.

A Cẩu đứng phía đông, im, mắt phải đen, mắt trái đỏ nhạt. Ma khí quanh hắn đặc hơn bình thường, không tản, thu gọn sát người, kiểu thu khi thú dữ gom cơ trước khi vồ. Thần Khôi đứng sau sư huynh, chín tuổi, nhỏ, mắt sáng, ma khí truyền ý: Đến rồi.

Bạch Ly đứng phía nam, năm đuôi bạc giấu trong áo, chỉ lộ một. Bạch Tuyết nắm tay sư phụ, bảy đuôi trắng run nhẹ. Bạch Ly không giả ngốc. Mắt nàng sắc, lạnh, kiểu mắt Yêu Hoàng khi đứng trước chiến trường.

Lục Vô Ưu đứng phía bắc, một mình. Vũ Cảnh cách hai mươi trượng, kiểu cách khi sát khí sư phụ bắt đầu rỉ ra ngoài tầm kiểm soát. Sát khí đỏ thẫm quấn quanh Lục Vô Ưu, chậm, đặc, có mắt, có hướng, đang chọn kẻ cần giết.

Hạ Linh đứng trong bếp, tay cầm túi đan dược, một trăm viên Hồi Nguyên Đan, năm mươi viên Tục Cốt Đan, ba mươi viên Giải Độc Đan. Lữ Y đứng bên, ba lọ máu bạc đã xử lý giắt trong áo. Hai thầy trò không cầm kiếm. Họ cầm thuốc.

Và Tạ Trường An đứng giữa sân, trước mặt mười bốn đứa trẻ.

Ông không cầm gì. Tay buông, áo vải, dép cỏ. Ông già trồng rau, kiểu già khi hai mươi năm nấu cháo, trồng cải, dạy cầm đũa. Nhưng linh khí quanh ông khác. Sáu tháng mở phong ấn, Hóa Thần trung kỳ, uy áp nén chặt bên trong, chỉ rỉ ra đủ để mười bốn đứa trẻ biết: thầy đang mạnh hơn bất kỳ lúc nào chúng từng thấy.

Ông nhìn trời. Ánh bạc chiếu xuống mặt ông, in bóng trên sân đá.

Mười hai bóng xuất hiện trên bầu trời Thiên Khuyết.

Không phải cùng lúc. Lần lượt, kiểu lần lượt khi quân cờ được đặt từng con. Trước tiên là Hạ Liêm: #11 và #12. Nhưng #11 đã ở Ẩn Sơn, Tiêu Cốt đứng trong sân cùng mọi người, nên chỉ có #12 bước ra từ vết nứt phía đông, nhỏ, mười bốn tuổi, mắt trống, bước đi bằng lệnh thay vì ý chí. Rồi #10, #9, #8, mỗi Trung Liêm tỏa ra một hướng, uy áp Nguyên Anh đến Hóa Thần phủ xuống đại lục.

Rồi Thượng Liêm. Ba bóng, cao hơn, xa hơn, uy áp nặng hơn.

#3. Nguyệt Vô Hà. Tóc bạc, kiếm trắng, đuôi giấu. Nàng đứng phía tây, nơi gần yêu vực nhất, và Bạch Ly nhìn lên, nhìn đuôi nàng, tự hỏi nó có run không.

#2. Tên không ai biết. Người đàn ông mặc giáp đen, mặt che, uy áp đặc đến mức không khí quanh hắn méo.

#1. Vong Nguyên. Hắn đứng trên đỉnh trời, cao nhất, xa nhất, sát khí phủ xuống toàn bộ Thiên Khuyết như tấm chăn đỏ. Sát khí thuần túy, không cảm xúc, không ý định, chỉ có lệnh: hái.

Lục Vô Ưu nhìn lên. Sát khí hắn đáp lại sát khí Vong Nguyên, kiểu đáp khi gương soi gương. Nhưng gương của hắn nhỏ hơn rất nhiều.

– Mạnh, hắn nói. Giọng bằng.

Vũ Cảnh nhìn sư phụ. Lần đầu thấy sư phụ nói "mạnh" mà không nói "nhưng."

Giọng Vong Nguyên vang khắp Thiên Khuyết. Không phải hét, giọng bình thường, nhưng truyền qua Mạng Viên, qua mười hai nút kết nối, qua toàn bộ mạng lưới mà Dương Khuynh nhìn thấy sáng rực dưới thiên phú.

– Đánh giá hoàn tất.

Im lặng. Cả đại lục im. Chim không kêu, gió không thổi, nước không chảy. Uy áp mười hai Liêm nén xuống mọi thứ.

– Bốn mươi bảy mầm cấp S. Ba trăm mười hai mầm cấp A. Một ngàn bốn trăm hai mươi ba mầm cấp B.

Dương Khuynh nắm chặt tay. Nàng nghe con số: gần hai ngàn sinh linh sắp bị hái. Gần hai ngàn người sẽ bị cắt gốc, chiết cành, biến thành thứ mà Nguyệt Vô Hà đang là, thứ mà Tiêu Cốt đang là. Mạnh hơn. Nhưng không còn là mình.

– Bắt đầu thu hoạch.

Ba chữ. Cả Thiên Khuyết rung.

Mười hai Liêm tản ra, mỗi Liêm một hướng, mỗi hướng một vùng đất, một vườn ươm, một đám mầm đã chín đợi hái. Nhanh, có trật tự, kiểu trật tự khi đã làm việc này hàng ngàn lần ở hàng trăm thế giới.

Trung Liêm #5 hướng về Thanh Vân Tông. Trung Liêm #8 hướng về Hàn Kiếm Tông. Trung Liêm #6 hướng về Đoạn Hồn Cốc. Mỗi bước của họ là một vết sáng bạc trên trời, kiểu sáng khi linh lực Thiên Viên Hội cắt qua không gian.

Nhưng ba bóng dừng lại.

Thượng Liêm #1, #2, và #3. Cả ba nhìn xuống cùng một điểm.

Ẩn Sơn.

Vong Nguyên nhìn xuống ngọn núi nhỏ, nơi mười bốn bóng người đứng trong sân, nơi khói bếp vẫn bay, nơi luống cải vẫn xanh. Mắt hắn không biểu cảm, sát khí quét qua từng người, đánh giá, phân loại, xếp hạng.

– Mầm cấp S: bốn, hắn đếm, giọng đều. Kiếm đạo, Thiên Cơ, Huyết Mạch, Hồ Tộc.

Diệp Hàn. Ninh Tiểu Nguyệt. A Cẩu. Bạch Ly.

– Mầm cấp A: hai. Sát khí. Đan đạo.

Lục Vô Ưu. Hạ Linh.

– Và giám sát viên phản bội.

Hắn nhìn Tạ Trường An. Không đánh giá. Không xếp hạng. Nhìn, kiểu nhìn khi nhìn đồ vật hỏng cần thu hồi.

Tạ Trường An nhìn lên. Mắt ông bình tĩnh. Hai mươi năm trước, ông bỏ Thiên Viên Hội, bỏ chức Giám Sát Viên, bỏ tất cả. Đi về Thiên Khuyết, lên Ẩn Sơn, trồng rau, nấu cháo, nhặt trẻ. Hai mươi năm. Và bây giờ, kẻ cũ đã đến.

– Thầy.

Diệp Hàn bước tới. Kiếm giơ ngang.

– Con đứng trước.

– Không.

Tạ Trường An nói nhẹ. Ông bước qua Diệp Hàn, bước qua A Cẩu, bước qua Bạch Ly, bước qua tất cả. Ra trước cổng Ẩn Sơn. Đứng giữa sân đá, đối mặt bầu trời đang vỡ.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn lưng thầy. Nàng tính: uy áp ba Thượng Liêm cộng lại vượt Hóa Thần đỉnh. Thầy mở phong ấn đến Hóa Thần trung kỳ. Không đủ. Nàng biết không đủ, ông biết không đủ, mười bốn đứa trẻ đều biết không đủ.

Nhưng ông vẫn bước ra.

– Các con, Tạ Trường An nói, giọng nhẹ, bình thường, kiểu bình thường khi gọi ăn cháo mỗi sáng. Thầy nói rồi: thầy đứng phía trước.

Ông giơ tay phải.

Mười bốn đứa trẻ nhìn. Mười bốn cặp mắt, mỗi cặp mang một thứ khác: kiếm khí, thiên cơ, ma khí, yêu lực, sát khí, đan hỏa. Nhưng cùng nhìn một thứ: bàn tay thầy đang chạm vào không khí, nơi mà hai mươi năm trước ông cất một thứ đi, phong ấn, khóa lại, thề không bao giờ dùng.

Phong ấn mở.

Không phải lớp một, lớp hai như sáu tháng trước. Tất cả. Mọi lớp. Uy áp bùng ra như nước vỡ đê, tràn khắp Ẩn Sơn, tràn khắp vùng trời xung quanh, đẩy mây, đẩy gió, đẩy cả ánh bạc của Thiên Viên Hội lùi lại.

Hóa Thần. Rồi qua Hóa Thần. Lên cao hơn, mạnh hơn, đến tầng mà cả Thiên Khuyết chỉ có vài người chạm tới trong bốn ngàn năm.

Động Hư.

Cấp sáu trong chín cấp tu luyện. Cao hơn Hóa Thần một bậc. Thấp hơn Thiên Mệnh hai bậc. Nhưng ở Thiên Khuyết, nơi bốn ngàn năm bị phong ấn, nơi linh khí bị rào cản giữ lại, Động Hư đã là đỉnh. Đã là thứ mà không ai nghĩ ông già trồng rau có thể là.

Diệp Hàn nhìn thầy. Hai mươi mốt năm, hắn chưa bao giờ biết thầy mạnh đến mức này. Hắn chỉ biết thầy trồng rau, nấu cháo, dạy cầm đũa, dạy lắng nghe gió. Bây giờ ông đứng đó, uy áp Động Hư phủ xuống, và hắn hiểu: mỗi lần thầy đặt tay lên đầu hắn, mỗi lần thầy múc cháo, mỗi lần thầy tỉa cải, ông đang nén cả đại dương vào đáy giếng.

A Cẩu quỳ. Một đầu gối. Không phải vì uy áp, vì tôn kính, kiểu quỳ mà mười sáu năm hắn chưa bao giờ quỳ trước ai ngoài thầy. Ma khí quanh hắn cuộn theo, sụp xuống, rồi vươn lên, kiểu vươn khi thú dữ nhận ra chủ.

Bạch Ly năm đuôi giương ra, không phải đe dọa, bản năng. Yêu lực trong người nàng rung theo uy áp thầy, kiểu rung khi nước trong ly rung theo bước chân người khổng lồ. Nàng cắn môi, mắt ướt, không phải sợ, kiểu ướt khi mười sáu tuổi và lần đầu biết thầy mình gánh bao nhiêu.

Tạ Trường An giơ tay, mở ra, rồi nắm lại.

Kiếm rơi từ không khí vào tay ông.

Không phải kiếm vật lý. Kiếm cất trong phong ấn hai mươi năm, kiếm mà ông dùng khi còn là Giám Sát Viên Thiên Viên Hội, kiếm mà thiên hạ gọi "Vạn Mầm." Lưỡi kiếm dài, mỏng, trong suốt, kiểu trong khi nước suối chảy qua thủy tinh. Không sắc. Không sáng. Nhưng khi ông cầm, cả Ẩn Sơn run.

Hai mươi năm. Lần đầu tiên trong hai mươi năm, Tạ Trường An cầm kiếm.

Trên trời, Vong Nguyên nhìn xuống. Lần đầu tiên, mắt hắn có thứ gì đó ngoài trống rỗng. Không phải sợ. Không phải ngạc nhiên. Nhận ra. Kiểu nhận ra khi thấy kẻ cùng hội, cùng lò, cùng nơi đào tạo.

– Giám Sát Viên 7, hắn nói. Động Hư trung kỳ. Đáng lẽ phải báo cáo từ hai mươi năm trước.

Tạ Trường An không đáp. Ông đứng trước cổng Ẩn Sơn, kiếm Vạn Mầm trên tay, sau lưng là mười bốn đứa trẻ mà ông nhặt về trong hai mươi năm. Gió thổi áo vải, dép cỏ dính đất vườn, mùi cháo nhạt còn vương trên tay áo.

Ông già trồng rau. Cầm kiếm. Đứng trước bầu trời đang vỡ.

Phía sau ông, mười bốn đứa trẻ đứng dậy. Không ai bảo ai. Diệp Hàn giơ kiếm. A Cẩu đứng lên từ quỳ, ma khí bùng. Bạch Ly thu đuôi, mắt sắc. Lục Vô Ưu sát khí tỏa. Hạ Linh nắm chặt túi đan dược. Ninh Tiểu Nguyệt bước lên cạnh thầy, quân cờ không còn trên tay, vì ván cờ đã bắt đầu.

Và sáu đứa trẻ thế hệ hai đứng phía sau sư phụ mình. Tiêu Vân cạnh Diệp Hàn. Thần Khôi cạnh A Cẩu. Bạch Tuyết cạnh Bạch Ly. Vũ Cảnh cạnh Lục Vô Ưu. Lữ Y cạnh Hạ Linh. Dương Khuynh cạnh Ninh Tiểu Nguyệt.

Tất cả đều sợ. Nhưng tất cả đều đứng.

Tiêu Cốt, Liêm #11, đứng lẫn trong mười bốn người. Không phải bên ngoài nhìn vào. Bên trong nhìn ra. Lần đầu tiên trong ba trăm năm, nàng đứng cùng phía với ai đó.

Tạ Trường An bước tới. Một bước. Kiếm Vạn Mầm giơ ngang.

Không phải tấn công. Không phải phòng thủ. Bước ra, kiểu bước khi người trồng vườn đứng trước bão và nói: không được chạm vào vườn ta.

– Mầm ta trồng. Không ai được hái.

Giọng nhẹ. Nhưng Động Hư nén vào mỗi chữ, truyền đi, xa, qua Ẩn Sơn, qua cánh đồng cải, qua vùng trời nứt vỡ, đến tai mười hai Liêm, đến tai cả Thiên Khuyết.

Vong Nguyên nhìn xuống. Im lặng một nhịp. Rồi sát khí bùng.

Mùa hái đã bắt đầu.

Ch.156/233
2.164 từ