Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 30: Tạ Tiên Sinh
Chương 30

Tạ Tiên Sinh

Cuối đông. Tuyết đầu mùa rơi trên Ẩn Sơn, mỏng, nhẹ, tan khi chạm đất. Nhưng ở những nơi khác trên đại lục Thiên Khuyết, mùa đông năm nay không lạnh bằng hai chữ đang bay khắp thiên hạ:

Ẩn Sơn Tông.

· · ·

Kinh thành. Trà lâu Minh Nguyệt, tầng hai, bàn góc.

Hai tu sĩ ngồi uống trà. Giọng nhỏ. Nhưng quán đông, ai cũng nói nhỏ, nên thành ồn.

— Kiếm Quỷ Diệp Hàn — nghe nói mười hai tuổi. Luyện Khí tầng hai. Kiếm ý tầng ba. Hạ Cố Thanh Sơn Trúc Cơ chín, kiếm Vạn Biến gãy.

— Nghe rồi, ai chả nghe. Cả kinh thành nói nửa tháng nay. Nhưng có tin mới — ngươi biết thầy hắn là ai không?

— Tạ... Tạ gì đó?

— Tạ Trường An. Kim Đan. Ẩn Sơn Tông. Tông phái nhỏ xíu ở vùng Vân Khê, không ai biết. Gã trồng rau.

— Trồng rau?

— Trồng rau. Tu sĩ nhấp trà. Nhưng ngươi nghe tiếp. Không chỉ Kiếm Quỷ. Gã Kim Đan đó nuôi sáu đệ tử. Sáu. Mỗi đứa — quái. Kiếm quỷ chỉ là đứa đầu. Nghe nói còn có thiên tài luyện đan mười ba tuổi, thiếu nữ thắng cờ Thái tử thứ ba, yêu tộc bạch hồ, sát khí thiên sinh, huyết mạch Ma Thần...

— Bịa.

— Bịa thì ngươi đi Vân Khê mà hỏi.

Im. Trà nguội.

— Tạ Trường An... Kim Đan mà nuôi được sáu quái vật?

— Đó mới là chỗ đáng sợ. Thiên hạ ai cũng hỏi: gã này là ai?

· · ·

Thanh Phong thành. Phủ Vương trưởng lão.

Vương Uy Viễn ngồi sau bàn, bàn mới, gỗ đàn hương mới, vì bàn cũ bị đập nứt hôm trước. Trước mặt: thư từ Thái tử thứ ba. Giấy lụa. Ấn hoàng gia. Ngắn.

"Vương trưởng lão kính mến. Bản cung nghe nói trưởng lão gần đây quan tâm đến các tông phái vùng Vân Khê. Hoàng triều rất đánh giá cao sự cẩn trọng của Thanh Phong. Tuy nhiên, theo quy chế, việc điều tra tông phái ngoài lãnh thổ cần, qua, hoàng, triều. Mong trưởng lão thấu hiểu. Kính."

Mỗi chữ, lịch sự. Mỗi chữ, dao.

Vương Uy Viễn gấp thư. Chậm. Đặt xuống bàn. Ngón tay gõ, nhẹ hơn mọi khi. Kiểu gõ của người đang nén.

Thái tử thứ ba. Lý Thừa Phong. Gã nhóc mười bảy tuổi đó.

Ai mách gã? Không ai ngoài Thanh Phong biết ta phái người đi Vân Khê. Trừ khi...

Trừ khi có ai đó ở Ẩn Sơn, hoặc liên quan đến Ẩn Sơn, đã liên lạc với Thái tử.

Thiếu nữ thắng cờ Thái tử bốn mươi bảy nước.

Ngón tay ngừng.

Ninh Tiểu Nguyệt.

Mười bốn tuổi. Đã biết dùng hoàng triều kìm Thanh Phong.

Tạ Trường An, ngươi dạy cái gì cho đám nhỏ đó?

Hắn đứng dậy. Bước ra cửa sổ. Nhìn tuyết rơi.

— Tạ Trường An. Giọng trầm, chậm, nhai từng chữ. Ta nhớ tên ngươi.

Dừng điều tra. Nghe lệnh Thái tử. Nhưng không quên.

Ba tháng. Sáu tháng. Một năm. Ta có thể đợi.

Nhưng ngươi, không thể trốn mãi.

· · ·

Rừng phía nam. Ma vực, rìa ngoài.

Hai bóng đen đứng trên mỏm đá, nhìn về hướng bắc. Áo đen, mũ trùm, mặt giấu. Ma khí tỏa quanh, nhẹ, quen, như hơi thở.

— Huyết mạch Ma Thần. Dòng chính. Ba trăm năm. Giọng khàn, trầm. Ở Ẩn Sơn?

— Xác nhận. Hai sư huynh đi dò lần trước — ma khí thuần, đứa trẻ câm, tám tuổi. Tông chủ Kim Đan đuổi được sư huynh — ma khí năm mươi năm muốn quỳ.

— Kim Đan mà ma khí năm mươi năm quỳ?

— Nên mới phải cẩn thận. Đường chủ lệnh: xác nhận trước, không động.

— Xác nhận rồi sao?

— Ma Tôn sẽ quyết.

Im. Gió rít qua đá.

— Huyết mạch Ma Thần dòng chính... nếu thật... Ma đạo sẽ có Ma Tôn mới.

— Hoặc — chính đạo sẽ giết nó trước.

— Nên mới phải nhanh.

Hai bóng đen tan vào rừng. Ma khí, rút sạch. Như chưa từng có ai.

· · ·

Vân Khê. Chợ chiều.

Lão Trần đứng trước tiệm tạp hóa, quét lá rụng. Tuyết nhẹ rơi trên vai áo bông. Vài khách mua hàng, thương nhân, nông dân, tu sĩ cấp thấp ghé qua.

Bà Lý bán đậu phụ bên cạnh hỏi:

— Lão Trần, ông trồng rau trên núi đó, gần đây sao nhiều người hỏi quá vậy?

Lão Trần cười.

— Tạ tiên sinh à? Ông ấy hiền lắm. Trồng rau, nuôi mấy đứa trẻ. Lần nào xuống chợ cũng mua muối, hỏi thăm sức khỏe. Lần trước cháu tôi bệnh, cô bé học trò ổng chữa cho — giỏi lắm.

— Nghe nói học trò ổng thắng đại hội kiếm gì đó ở kinh thành?

— Ờ, thằng nhỏ một mắt đó. Mua muối sòng phẳng. Ai ngờ giỏi kiếm.

— Mà ổng... tu vi cao không?

— Tôi biết gì tu vi. Lão Trần vẫy tay. Nhưng Tạ tiên sinh... Lão dừng. Nghĩ. Ổng không giống mấy ông tu sĩ oai phong. Ổng giống... ông ngoại. Kiểu ông ngoại hiền hiền, trồng cây, nấu cháo, để mấy đứa cháu chạy loạn. Cười. Mà mấy đứa cháu đó hình như... không bình thường lắm.

Bà Lý gật:

— Nghe đồn có đứa câm, có đứa mắt đỏ, có đứa tóc trắng?

— Thì đứa nào cũng lạ. Nhưng lạ thì sao? Ổng nuôi, ổng lo. Lão Trần quét lá, giọng bình. Thiên hạ vứt bỏ mấy đứa đó. Ổng nhặt. Vậy thôi.

· · ·

Vạn Kiếm Cốc. Đông điện.

Cố Thanh Sơn ngồi trước bàn, kiếm gãy treo trên tường. Kiếm Vạn Biến, hai mảnh, lưỡi mỏng, linh quang tắt. Gãy từ trận chung kết. Gã không sửa. Không bỏ. Treo.

Mỗi ngày, nhìn.

Kiếm ý tầng ba. Luyện Khí tầng hai. Mười hai tuổi.

Ai dạy hắn?

Tạ Trường An. Kim Đan. Ẩn Sơn Tông.

Sư phụ Cố Thanh Sơn, trưởng lão Vạn Kiếm Cốc, nói: "Quên đi. Thua rồi, luyện tiếp. Kiếm gãy thì đúc kiếm mới."

Cố Thanh Sơn không quên.

Không phải vì thua. Gã không giận thua. Gã kính phục người thắng.

Mà vì, kiểu kiếm đó. Kiếm ý tầng ba ở Luyện Khí. Đó không phải thiên tài bình thường. Đó là thứ, được dạy. Được dạy bởi người hiểu kiếm đạo sâu hơn bất kỳ ai gã từng gặp.

Tạ tiên sinh.

Ta muốn gặp người dạy kiếm cho Kiếm Quỷ.

Không phải để đấu. Để, hỏi.

Kiếm, đâu mới là đỉnh?

Gã đứng dậy. Nhìn kiếm gãy trên tường. Lâu.

Rồi, rút kiếm mới. Luyện.

· · ·

Ẩn Sơn.

Tuyết rơi nhẹ. Mái nhà trắng mỏng. Vườn rau, phủ lớp tuyết mỏng, cải vẫn xanh dưới tuyết (loại cải chịu lạnh, Tạ Trường An chọn giống kỹ).

Bình thường.

Diệp Hàn luyện kiếm trên vách đá phía bắc, kiếm ý tầng ba tỏa ra, bình, sâu, tuyết rơi qua kiếm ý thì tách đôi. Mỗi bông tuyết, cắt làm hai. Không cần vung kiếm. Chỉ cần, ý.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi hiên, đọc Thiên Hạ Chí, uống trà nóng. Mắt, tính. Luôn tính. Nhưng hôm nay, bình hơn. Ba hướng gió đã chậm lại. Thư Thái tử có tác dụng. Hiện trường giả, Bạch Ly làm kỹ, Vân Thanh đã chuyển hướng điều tra sang rừng tây nam. Mua được thời gian.

Ba tháng. Đủ không?

Phải đủ.

Hạ Linh trong bếp, đan lô ấm, mùi dược liệu bay. Nàng đang thử luyện Thanh Tâm Đan, cấp cao hơn Ôn Mạch Đan, giải phong tỏa kinh mạch. Nếu thành, có thể chữa hàn mạch bản thân hoàn toàn. Lần thử đầu, thất bại. Lần hai, nứt. Lần ba, nàng dừng, nghĩ, đọc lại sách cha. Rồi thử lại.

Bạch Ly ngồi mái nhà, vị trí quen, chỗ ngói vỡ. Gặm khoai. Đuôi cáo vẫy. Tuyết rơi trên tóc trắng, lẫn. Tai cáo, xoay, nghe gió, nghe rừng. Không có mùi lạ. Hôm nay yên.

Lục Vô Ưu, gốc cây. Mắt nhắm. Sát khí thu. Hơi thở, bốn vào, sáu ra. Kiểm soát. Một phút. Cỏ quanh gã, xanh tươi. Không héo. Một phút, kỷ lục mới.

Và A Cẩu, ngồi thềm. Mắt nhìn sân. Mắt phải đen, mắt trái đỏ nhạt. Hai màu. Im lặng (luôn im lặng). Nhưng, khác. Khác vì hắn đang nghĩ. Nghĩ mạnh. Tập trung.

Rồi, truyền.

Thần thức, yếu, run, nhưng rõ, bay qua sân, qua gió, đến mái nhà.

Bạch Ly đang gặm khoai, dừng. Mắt mở to. Tai dựng.

Vì trong đầu nàng, có tiếng. Không phải tiếng. Là cảm giác. Ấm. Nhỏ. Quen. Và rõ ràng:

"...sư muội."

Bạch Ly, sững. Một nhịp. Hai nhịp.

Rồi, nhảy. Nhảy khỏi mái. Nhảy xuống sân. Chạy đến thềm. Mắt, tròn, sáng, ướt.

— A Cẩu nói! — Hét. Giọng — không giả ngốc. Thật. Run. Vui. A Cẩu nói với Tiểu Ly!

A Cẩu nhìn sư muội chạy đến. Mắt, sáng. Lần đầu. Hai mắt, một đen một đỏ, đều sáng. Kiểu sáng của đứa trẻ lần đầu làm được.

Bạch Ly ôm hắn. Chặt. Đuôi cáo quấn. Tóc trắng lẫn tuyết trắng.

— Nói nữa đi! Nói nữa đi A Cẩu!

A Cẩu, cố. Nghĩ mạnh. Truyền. Yếu. Run. Nhưng —

"...Tiểu Ly... ồn."

Bạch Ly, im. Một giây.

Rồi, cười. Cười to. Cười thật. Không giả. Không mặt nạ. Cười đến mắt cong, đuôi cáo vẫy loạn, tuyết bay.

— A Cẩu chê Tiểu Ly ồn! Sư tỷ ơi! A Cẩu chê Tiểu Ly ồn!

Ninh Tiểu Nguyệt ngước lên từ sách. Nhìn. Mắt, mềm. Hiếm hoi.

Hạ Linh chạy ra từ bếp, tay dính bột thuốc:

— Gì vậy? A Cẩu nói? A Cẩu nói thật hả?

Diệp Hàn từ vách đá, nhìn xuống. Xa. Nhưng kiếm ý cảm nhận, ấm. Ấm từ sân. Gã không xuống. Nhưng, mỉm cười. Nửa miệng. Ai nhìn cũng không thấy. Nhưng có.

Lục Vô Ưu mở mắt. Nhìn A Cẩu. Nhìn Bạch Ly ôm chặt. Gã, gật. Nhẹ.

Tốt rồi. Đệ đệ.

Tạ Trường An từ trong bếp bước ra. Tay cầm nồi cháo, nóng, bốc hơi. Nhìn Bạch Ly ôm A Cẩu, nhìn Hạ Linh chạy ra, nhìn Ninh Tiểu Nguyệt cười hiếm hoi.

Và, cười.

Cười thật. Mắt sáng. Ấm. Kiểu cười Ninh Tiểu Nguyệt đếm trên đầu ngón tay, lần này là ngón thứ ba.

Rồi, nghiêm mặt. Nhẹ. Vừa đủ.

— Ăn cơm.

Sáu đệ tử ngồi bàn đá. Cháo gừng, rau xào, đậu phụ, nấm rừng, và cá. Diệp Hàn câu ở suối sáng nay, hai con. Hạ Linh kho. Ninh Tiểu Nguyệt nhận xét:

— Cá kho mà muối nhiều quá. Sư muội cho muối tay hào phóng quá.

— Muội cho đúng lượng!

— Đúng lượng của ai?

— Của muội!

Bạch Ly cười. Đòi thêm cơm. Đòi hai lần. Lần ba, thầy nhìn. Nàng rụt tay.

— Tiểu Ly no rồi~

A Cẩu ăn. Im. Nhưng mắt, sáng. Nhìn mọi người. Nhìn thầy. Nhìn bát cháo. Nóng. Gừng.

Hạ Linh ép Lục Vô Ưu uống thuốc:

— Sư huynh uống đi. Đắng nhưng tốt.

— Không cần.

— Sư huynh mà không uống, muội khóc đó.

Lục Vô Ưu, nhìn nàng. Lâu. Rồi, cầm chén thuốc. Uống. Một hơi. Mặt, nhăn.

Bạch Ly cười phá:

— Sư huynh Vô Ưu sợ sư tỷ Hạ Linh hơn sợ linh lang~

— Im. Lục Vô Ưu nói. Một từ. Nhưng — không sát khí. Bình.

Tạ Trường An nhìn. Nhìn từng đứa. Cười, nhẹ, trong, ấm.

Sáu đứa trẻ bị thiên hạ vứt bỏ. Ngồi quanh bàn đá. Ăn cá kho muối hơi mặn. Cãi nhau chuyện muối. Đòi thêm cơm. Ép nhau uống thuốc.

Thiên hạ gọi chúng là quái vật.

Ta gọi chúng, là nhà.

— Thiên hạ bây giờ muốn biết Tạ Trường An là ai. Hắn nói, đặt đũa. Kinh thành hỏi. Thanh Phong hỏi. Ma đạo hỏi. Nhiều người hỏi.

Im. Sáu đôi mắt nhìn.

— Nhưng ta không cần họ biết.

Hắn nhìn từng đứa. Chậm.

— Ta chỉ cần — các ngươi mạnh đủ. Mạnh đến mức không ai có thể mang các ngươi đi.

Diệp Hàn nắm kiếm. Gật.

Ninh Tiểu Nguyệt gật. Mắt, sáng. Lạnh. Quyết.

A Cẩu, nhìn thầy. Truyền thần thức, nhẹ, ấm:

"Con sẽ... mạnh."

Bạch Ly nghiêng đầu:

— Tiểu Ly đã mạnh mà~

Hạ Linh cắn môi:

— Con sẽ luyện đan. Luyện được. Nhất định.

Lục Vô Ưu, không nói. Mở bàn tay. Sát khí, không tỏa. Kiểm soát hoàn toàn. Một phút. Cỏ dưới chân, xanh.

Tạ Trường An gật.

— Tốt. Đứng dậy. Rửa bát.

· · ·

Đêm.

Tuyết ngừng rơi. Trời trong. Sao dày.

Tạ Trường An đứng trên đỉnh Ẩn Sơn, điểm cao nhất, nơi gió đông cắt da, nơi nhìn thấy cả bốn phương. Một mình.

Gió thổi áo vải, tung, bay, lạnh. Tóc xõa. Tay, giấu trong tay áo. Tay trái, vải quấn, vết đen, ẩn.

Nhìn bắc, Thanh Phong. Nghìn dặm. Vương trưởng lão đang nhớ tên hắn.

Nhìn đông bắc, kinh thành. Thanh Vân Tông. Hàn Kiếm Tông. Chim ưng vẫn bay.

Nhìn nam, ma vực. Bóng đen. Huyết mạch Ma Thần.

Nhìn xa hơn, nơi hắn không thấy, nhưng biết, Thiên Đạo Điện. Lệnh bài vàng hình mắt. "Thiên tài nổi bật quá sẽ chết."

Và ta, đang nuôi sáu thiên tài nổi bật nhất đại lục.

Phế vật nuôi quái vật?

Hắn nhìn xuống, Ẩn Sơn. Mái nhà thấp, tuyết trắng mỏng, đèn tắt. Sáu đệ tử ngủ. Bảng gỗ xiên xẹo, "Ẩn Sơn Tông", trắng tuyết, đung đưa nhẹ.

Không. Ta đang nuôi tương lai.

Và tương lai, sẽ không để ai bẻ gãy.

Hắn đứng lâu. Gió cắt. Lạnh. Nhưng không xuống.

Rồi, quay. Bước xuống. Chậm. Đường mòn quen thuộc, từng bước từng bước, về nhà.

Đèn tắt hết. Nhưng, thềm phòng A Cẩu, có bóng. Nhỏ. Ngồi.

A Cẩu gác cửa. Đêm nay, đến lượt hắn. (Từ khi biết canh gác, hắn tự xếp lịch, không ai bảo. Cứ ba đêm một lần. Ma khí cảm nhận mọi nguồn sống quanh Ẩn Sơn, rõ hơn bất kỳ trận pháp nào. An toàn hơn bất kỳ trận pháp nào.)

Thấy thầy, gật đầu.

Tạ Trường An bước đến. Ngồi cạnh. Lấy tay (tay phải, tay không thương), đặt lên đầu A Cẩu. Nhẹ.

A Cẩu, không động. Nhưng vai, hạ. Ma khí, rút sạch. Mắt, nhắm. Mắt trái đỏ nhạt, tắt dần trong bóng tối. Hai mắt nhắm, giống nhau. Bình.

Tạ Trường An ngồi lát. Rồi đứng dậy. Vào phòng. Tắt đèn.

Ẩn Sơn ngủ.

Bảy người. Một vườn rau. Một bảng gỗ xiên xẹo.

Tuyết phủ mỏng trên mái. Gió lặng. Sao sáng.

Bình yên.

Nhưng ở đâu đó, rất xa, trong một đại điện không ai biết tên, không ánh sáng, không cửa sổ, chỉ có bóng tối và mùi nhang cổ, ai đó mở cuộn trúc. Đọc. Chậm.

"Ẩn Sơn Tông. Tạ Trường An. Kim Đan. Vùng Vân Khê."

"Sáu đệ tử. Kiếm đạo, kiếm ý tầng ba, Luyện Khí. Luyện đan, cấp trung, mười ba tuổi. Thiên Cơ, thắng cờ Tam hoàng tử. Huyết mạch Ma Thần, dòng chính, ba trăm năm. Sát khí thiên sinh. Bạch hồ hoàng tộc."

"Đều là, biến số."

Cuộn trúc đặt xuống. Bàn đá, lạnh. Bóng tối, dày.

Và trên bàn, lệnh bài. Vàng. Hình mắt trên vòng tròn. Lấp lánh trong bóng tối, ánh vàng duy nhất trong đại điện không ánh sáng.

Giọng, từ bóng tối. Không thấy người. Chỉ giọng. Trầm. Chậm. Cổ.

— Thêm một kẻ nuôi biến số.

Im.

— Xử lý.

Lệnh bài, sáng hơn. Rồi tắt.

Bóng tối, nuốt tất cả.

· · ·

Ẩn Sơn vẫn ngủ.

A Cẩu gác cửa. Ma khí, cảm. Cảm nhận tất cả: sáu nhịp tim trong nhà, hai con sóc trên cây, đàn chim ngủ trên mái, giun trong đất, gió trong cây.

Và xa hơn, gì đó. Rất xa. Rất mỏng. Như bóng đen ở cuối chân trời, nhìn không thấy, nhưng biết là ở đó.

A Cẩu mở mắt. Mắt trái đỏ nhạt, sáng lên, một thoáng. Rồi tắt.

Hắn không hiểu đó là gì.

Nhưng hắn biết, nó đang nhìn.

Hắn kéo chăn (Bạch Ly mang cho từ chiều, "đệ đệ lạnh~") chặt hơn. Ngồi thẳng. Gác cửa.

Thầy ngủ rồi.

Con canh.

Gió lặng. Tuyết mỏng. Sao dày.

Ẩn Sơn, bảy người, một vườn rau, một bảng gỗ xiên xẹo.

Nhưng thiên hạ, đã không còn ngủ yên.

Ch.30/50
2.800 từ