Quá Khứ Của Tạ Trường An
Bản kiếm phổ cổ nằm trên bàn đá.
Diệp Hàn mang về từ Thanh Vân Sơn, tín vật hai mươi năm, giấy ngả vàng, mép quăn, chữ viết nhỏ, nét mực cũ đến mức gần như tan vào thớ giấy. Tạ Trường An nhìn bản kiếm phổ từ chiều, khi đệ tử đã vào phòng, khi Ẩn Sơn chỉ còn tiếng dế và gió.
Hắn lật trang. Chậm. Từng trang.
Kiếm chiêu. Kiếm lý. Kiếm ý. Mỗi trang vẽ một chiêu thức, kèm chú giải bằng chữ nhỏ. Chữ viết thanh thoát, chắc, kiểu người viết đã luyện thư pháp từ nhỏ, nét bút không dừng, không ngập ngừng. Người viết tự tin vào mọi nét. Người viết tin vào mọi chiêu thức mình ghi lại.
Tạ Trường An biết kiểu chữ này.
Hắn đã từng đọc kiểu chữ này mỗi ngày, suốt mười năm, trên những tờ giấy khác, ở một nơi khác, trong một cuộc đời khác.
Ngón tay hắn chạm vào nét bút cuối cùng ở trang ba mươi hai. Nét bút hơi run. Không phải vì người viết tay yếu. Mà vì người viết biết mình sắp chết.
Sư huynh.
Tay Tạ Trường An run.
Hắn đặt bản kiếm phổ xuống. Nhắm mắt.
Và ký ức mở ra.
· · ·
Hai mươi năm trước.
Cấm địa Thanh Minh. Rìa phía tây đại lục.
Ngọn núi không tên. Hoang vu, cây cổ thụ vặn vẹo, sương trắng phủ quanh năm, linh khí loãng, ma khí đặc. Không ai đến đây. Không ai muốn đến. Các bản đồ tu tiên ghi hai chữ: "Cấm" và "Chết."
Nhưng có một tông môn nhỏ ở đây.
Thanh Minh Cốc. Không lớn, không giàu, không nổi tiếng. Hai mươi bảy đệ tử, một sư phụ, ba gian nhà đá, một sân luyện công. Tông môn ở rìa cấm địa vì đất rẻ, vì không ai tranh, vì sư phụ nói "nơi yên tĩnh mới tu luyện được."
Tạ Trường An mười lăm tuổi, đệ tử yếu nhất trong hai mươi bảy người.
Hắn không có thiên phú. Kinh mạch bình thường, linh căn trung bình hạ, tiến triển chậm, Luyện Khí tầng ba trong khi đồng môn cùng tuổi đã Trúc Cơ. Sư phụ không mắng, không đuổi, nhưng cũng không kỳ vọng. Đồng môn gọi hắn "Tiểu An," giọng quen thuộc, không ác nhưng cũng không trọng, kiểu gọi người ta đã quen coi là nền.
Hắn trồng rau cho tông môn. Nấu cháo. Dọn dẹp sân luyện công. Giặt áo. Những việc mà không ai muốn làm, hắn làm, vì hắn không đủ giỏi để làm việc khác.
Nhưng có một người không gọi hắn "Tiểu An."
Cố Hành Vân. Sư huynh. Đệ tử lớn nhất, tài năng nhất, sáng nhất.
Kiếm đạo thiên tài. Mười ba tuổi Trúc Cơ, mười tám tuổi Kim Đan, hai mươi hai tuổi Nguyên Anh. Cả đại lục chấn động, vì Nguyên Anh ở tuổi hai mươi hai là chuyện mà ba trăm năm mới có một lần. Và Cố Hành Vân không chỉ mạnh. Hắn đẹp, hào sảng, cười rộng, nói to, kiểu người bước vào phòng nào thì phòng đó sáng lên.
Hắn gọi Tạ Trường An bằng "đệ."
Không phải kiểu "đệ" chiếu lệ. Mà là kiểu "đệ" của người thật sự coi đệ là đệ.
– Tiểu An, ngươi lại trồng rau à?
Cố Hành Vân ngồi bên luống cải, tay cầm kiếm, miệng cắn bánh bao, nhìn Tạ Trường An xới đất. Hai mươi hai tuổi, Nguyên Anh, mạnh nhất tông, nhưng ngồi bệt đất cạnh đệ sư yếu nhất tông, cắn bánh bao, như không có gì khác thường.
– Sư huynh, ngươi không đi luyện kiếm à?
– Luyện rồi. Buồn. Ngồi đây vui hơn.
Tạ Trường An nhìn sư huynh. Mười lăm tuổi, hắn không hiểu vì sao sư huynh thích ngồi cạnh hắn. Hắn yếu, chậm, không có gì đáng để thiên tài kiếm đạo quan tâm.
Cố Hành Vân cắn thêm miếng bánh bao. Nhai. Rồi nói, bất chợt:
– Đệ à, ngươi biết điều gì quan trọng nhất trên đời không?
– Mạnh?
– Sai.
Tạ Trường An chờ.
– Nhìn thấy.
– Nhìn thấy cái gì?
– Nhìn thấy mọi thứ. Người. Mầm. Tiềm năng. Thật giả. Ngươi biết không, ta mạnh, nhưng ta ngu. Ta chỉ biết kiếm. Cắm đầu luyện, không nhìn xung quanh. Nhưng ngươi, Tiểu An, ngươi yếu, nhưng ngươi nhìn.
– Con... nhìn cái gì?
– Tất cả. Ngươi nhìn đồng môn luyện công, ngươi biết ai đang ép quá sức. Ngươi nhìn sư phụ, ngươi biết hôm nay lão vui hay buồn. Ngươi nhìn luống rau, ngươi biết cây nào cần nước, cây nào cần nắng. Ngươi NHÌN THẤY, Tiểu An. Đó là thiên phú.
Tạ Trường An lắc đầu:
– Đó không phải thiên phú. Đó chỉ là vì con không có gì khác để làm.
Cố Hành Vân cười. To, vang, kiểu cười mà sân luyện công cũng nghe thấy.
– Đệ không có thiên phú thì sao? Đệ có trí tuệ. Thiên hạ cần người nhìn thấy, không chỉ cần người đánh.
Hắn đặt tay lên đầu Tạ Trường An. Vỗ nhẹ.
– Sau này, ta luyện kiếm, ngươi nhìn cho ta. Ta đánh, ngươi chỉ. Ta mạnh, ngươi sáng. Được không?
Tạ Trường An mười lăm tuổi, ngồi bên luống cải, nhìn sư huynh cười, và lần đầu tiên nghĩ: có lẽ yếu cũng không sao.
· · ·
Ba năm sau. Cố Hành Vân hai mươi lăm. Nguyên Anh đỉnh phong.
Và chạm ngưỡng Thánh Cảnh.
Hai mươi lăm tuổi, Thánh Cảnh. Cả đại lục chấn động. Nghìn năm mới có. Thiên tài kiếm đạo đệ nhất thiên hạ. Tên Cố Hành Vân vang khắp bốn phương, mỗi tông môn lớn đều muốn chiêu mộ, mỗi vương triều đều muốn kết giao.
Thanh Minh Cốc, cái tông môn nhỏ xíu rìa cấm địa, bỗng nhiên có người đến thăm mỗi ngày.
Sư phụ vui. Đồng môn vui. Cả tông vui.
Chỉ Tạ Trường An không vui.
Vì hắn nhìn thấy. Nhìn thấy thứ mà không ai nhìn.
Những người đến thăm, không phải ai cũng kính trọng. Có ánh mắt dò xét. Có ánh mắt đo lường. Có ánh mắt mà hắn, kẻ giỏi nhìn nhất tông, nhận ra là ánh mắt của kẻ sợ thứ mình không kiểm soát được.
Hắn nói với sư huynh:
– Sư huynh, cẩn thận. Có người đến không phải vì kính.
Cố Hành Vân cười:
– Đệ lo nhiều. Thiên hạ không đáng sợ. Kiếm ta mạnh, ai động?
– Sư huynh...
– Yên tâm, Tiểu An. Có kiếm ta, không ai dám làm gì tông môn mình.
Hắn cười. Vỗ vai đệ. Đi luyện kiếm.
Tạ Trường An đứng lại, nhìn lưng sư huynh. Lưng thẳng, vai rộng, bước chân vững như núi.
Và hắn sợ. Sợ kiểu người nhìn thấy bão trước khi bão đến mà không ai tin.
· · ·
Một đêm.
Tạ Trường An mười tám tuổi. Luyện Khí tầng năm. Vẫn yếu nhất tông.
Đêm đó, hắn không ngủ. Ngồi trong bếp, nấu cháo cho sáng hôm sau. Thói quen cũ, dậy sớm nấu, để đồng môn có cháo nóng khi thức.
Rồi hắn nghe.
Tiếng bước chân. Nhiều. Nhẹ. Che giấu. Nhưng không đủ nhẹ để qua tai kẻ luôn lắng nghe.
Hắn bước ra sân.
Sương trắng, trăng mờ, và ba bóng đen đứng trước sân Thanh Minh Cốc.
Không phải tu sĩ bình thường. Uy áp nặng, nặng đến mức hắn, Luyện Khí tầng năm, phải bám vào cột gỗ để không quỳ xuống. Uy áp không phải Nguyên Anh. Cao hơn. Cao hơn nhiều.
Thánh Cảnh. Ít nhất một người trong ba bóng đen là Thánh Cảnh.
Sư phụ bước ra. Tóc bạc, lưng còng, mặt bình. Lão đứng giữa sân, nhìn ba bóng đen, không ngạc nhiên. Như thể lão đã biết họ sẽ đến.
Cố Hành Vân bước ra sau. Kiếm trong tay, mắt sáng, tỉnh, không ngủ. Hắn cũng biết.
Bóng đen ở giữa nói. Giọng không già không trẻ, không nam không nữ, bình lặng như nước trong ao:
– Cố Hành Vân. Thiên tài kiếm đạo nghìn năm có một. Thiên Đạo Điện mời ngươi gia nhập.
Im lặng.
– Thiên phú lớn phải được dẫn dắt. Biến số lớn phải được kiểm soát. Đây là quy tắc đã giữ đại lục ổn định nghìn năm.
Cố Hành Vân nhìn ba bóng đen. Rồi cười. Cười to, vang, kiểu cười mà hắn luôn cười.
– Thiên phú là của ta. Kiếm là của ta. Đời ta, ta tự quyết. Không ai có quyền kiểm soát.
Im lặng. Dài.
– Suy nghĩ lại.
– Không cần.
Bóng đen thở ra. Nhẹ, kiểu thở ra của người đã nghe câu trả lời này nhiều lần, từ nhiều thiên tài, và biết kết quả luôn giống nhau.
– Vậy thì... thiên đạo cân bằng. Biến số phải loại bỏ.
Tạ Trường An nhìn thấy. Từ góc bếp, qua khe cửa, hắn nhìn thấy tất cả.
Hắn nhìn thấy sư phụ KHÔNG ĐỘNG. Lão đứng đó, tay buông, mặt bình, như thể lão không nghe, hoặc đã nghe và đã chấp nhận.
Hắn nhìn thấy sư huynh rút kiếm. Ánh kiếm chói, kiếm ý Thánh Cảnh bùng, sân luyện công rung, đá nứt, cây rạp.
Và hắn nhìn thấy ba bóng đen ra tay cùng lúc.
Trận đánh kéo dài sáu hơi thở.
Cố Hành Vân, hai mươi lăm tuổi, Thánh Cảnh sơ kỳ, một mình chống ba. Kiếm hắn chém trời, kiếm ý xé sương, mỗi chiêu đều là chiêu mà cả đời hắn dồn vào. Hắn mạnh. Mạnh kinh người. Mạnh đến mức hai trong ba bóng đen phải lùi.
Nhưng ba chống một. Và người thứ ba, bóng đen ở giữa, mạnh hơn hắn.
Kiếm gãy. Kiếm Cố Hành Vân gãy làm đôi.
Và một chưởng xuyên qua ngực hắn.
Cố Hành Vân ngã. Đầu gối chạm đất. Máu chảy từ ngực, từ miệng, đỏ, đen lẫn, nhuộm sân đá.
Tạ Trường An lao ra.
Hắn không biết mình lao ra. Luyện Khí tầng năm, không đánh nổi ai, nhưng chân hắn chạy, chạy qua sân, chạy đến sư huynh.
– SƯ HUYNH!
Cố Hành Vân ngẩng đầu. Máu chảy từ khóe miệng. Nhưng hắn cười. Cười kiểu cũ, kiểu cười mà sân luyện công quen, kiểu cười cắn bánh bao bên luống cải.
– Tiểu An.
Giọng nhẹ, rất nhẹ.
– Ngươi... lại trốn trong bếp à?
Nước mắt Tạ Trường An rơi. Mười tám tuổi, yếu nhất tông, không làm được gì, chỉ biết quỳ cạnh sư huynh đang chết.
– Sư huynh, con... con không đủ mạnh...
Cố Hành Vân giơ tay, nắm tay đệ. Tay dính máu, nhưng nắm chặt.
– Đệ... nhớ chứ?
– Nhớ gì?
– Người nhìn thấy... mới là người quan trọng nhất.
Hắn cười. Mắt dần tắt.
– Ta mạnh... nhưng ta không nhìn thấy. Không nhìn thấy sư phụ... đã bán ta từ lâu.
Tay buông. Mắt nhắm.
Cố Hành Vân, hai mươi lăm tuổi, thiên tài kiếm đạo nghìn năm có một, chết trên sân Thanh Minh Cốc, trong tay đệ sư yếu nhất tông.
Máu thấm vào đá. Kiếm gãy nằm bên cạnh. Sương trắng phủ xuống, lạnh, lạnh hơn bất kỳ đêm nào Tạ Trường An từng sống.
Ba bóng đen quay đi. Không nhìn lại. Biến số đã loại bỏ. Thiên đạo đã cân bằng.
Sư phụ đứng đó. Vẫn đứng đó. Không động. Không cứu.
Tạ Trường An nhìn lên. Nhìn sư phụ. Mắt mười tám tuổi, đỏ, ướt, nhưng sáng. Sáng lần đầu.
Sư phụ.
Thầy biết. Thầy biết trước. Thầy không cứu.
Thầy GIAO sư huynh cho họ.
Hắn ôm xác sư huynh. Không nói. Nắm tay dính máu. Giữ chặt.
Đêm đó, trăng tắt. Gió ngừng. Thanh Minh Cốc im lặng.
Và Tạ Trường An mười tám tuổi, lần đầu tiên hiểu: nhìn thấy mà không đủ mạnh để bảo vệ, là điều đau nhất trên đời.
· · ·
Hiện tại.
Tạ Trường An mở mắt.
Bản kiếm phổ nằm trên bàn đá. Chữ viết của sư huynh, nét bút thanh thoát, hơi run ở trang cuối. Sư huynh viết kiếm phổ này khi nào? Trước đêm đó? Biết mình sẽ chết, nên viết lại mọi thứ đã ngộ, gửi vào tín vật Thanh Vân Sơn, hy vọng ai đó tìm thấy?
Hai mươi năm. Bản kiếm phổ nằm trong Thanh Vân Sơn hai mươi năm, không ai mở. Cho đến khi Diệp Hàn đến lấy.
Và Diệp Hàn, đệ tử đầu tiên của hắn, đang luyện kiếm pháp của Cố Hành Vân mà không biết.
Hắn nhìn bản kiếm phổ. Tay không run nữa. Nắm chặt.
Sư huynh.
Đệ nhớ. Đệ luôn nhớ.
"Người nhìn thấy mới là người quan trọng nhất."
Đệ nhìn thấy rồi. Nhìn thấy sáu mầm. Nuôi sáu mầm. Và đệ sẽ không để ai giết chúng.
Dù phải trả bất cứ giá nào.
Hắn đặt bản kiếm phổ xuống. Gấp lại cẩn thận, vuốt phẳng nếp gấp. Đặt lên bàn đá, đặt viên đá nhỏ đè lên góc cho gió không bay.
Rồi hắn đứng dậy. Đi vào bếp.
Nấu cháo. Sáng mai, sáu đứa trẻ sẽ dậy, sẽ đói, sẽ ngồi quanh bàn, sẽ chọc nhau, sẽ gọi "thầy."
Hắn phải nấu cháo.
Vì đó là thứ duy nhất sư huynh không dạy hắn, mà hắn tự học. Và đó là thứ duy nhất hắn giỏi hơn sư huynh.