Chương 190: Hai Bóng Người
Thiên Khuyết. Trưa ngày thứ chín.
Dương Khuynh la.
Không phải la to (cô không giỏi la to, giọng mỏng, nhỏ, kiểu giọng cô bé mười ba tuổi chưa quen la). Nhưng la đủ để mọi người nghe: "Đến rồi."
Hai chữ. Đủ.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng dậy. Sổ rơi. Quạt gấp rút ra, mở, gấp, mở, gấp (thói quen khi căng, quạt là nhịp đập của quân sư). Cô nhìn Dương Khuynh, nhìn mắt to, nhìn tay chỉ về phía nam.
– Bao xa? Cô hỏi. Giọng nhanh, sắc, quân sư mode.
– Gần, Dương Khuynh nói. Rất gần. Hai điểm sáng, ngoài rào cản cũ, khoảng... mười dặm. Di chuyển chậm lại. Đang dừng.
– Dừng?
– Dừng. Nhìn. Kiểu nhìn khi đánh giá trước khi vào.
Ninh Tiểu Nguyệt quay sang bàn đá. Nhìn bảng lực lượng cô vẽ tối qua. Nhìn tên từng người. Nhìn hai chữ ở dưới cùng: Liêm #1. Liêm #2.
– Mọi người, cô nói. Giọng bình, cố bình. Sẵn sàng.
Diệp Hàn rút kiếm.
Hắn đứng ở sân, vai vẫn đau (băng bỏ sáng nay, Hạ Linh bắt bỏ vì đã liền da, nhưng gân chưa hết đau), mắt phải nhìn về phía nam, kiếm ý tầng bốn tỏa nhẹ. Kiếm cũ, mỏng, hai mươi năm, bốn lần gãy bốn lần hàn, vẫn sắc. Hắn đứng ở vị trí mà kiếm sĩ đứng: giữa cổng và nhà. Giữa bão và mọi người.
Lục Vô Ưu đứng cạnh. Kiếm rút, dài, nặng, kiếm sát thủ. Sát khí thu bên trong, kiểu thu khi chờ xả. Mắt sáng, tĩnh, kiểu tĩnh khi Sát Thần trước trận không hồi hộp mà chờ.
– Đại Đế, Lục Vô Ưu nói. Giọng thấp. Chưa đánh bao giờ.
– Chưa, Diệp Hàn nói.
– Thắng được không?
Diệp Hàn không trả lời. Kiếm sĩ không giỏi nói dối.
– Đứng được, hắn nói sau lâu. Thắng thì không biết. Đứng thì được.
Lục Vô Ưu nhìn sư huynh. Nhìn lâu. Rồi mỉm cười. Cười nhẹ, kiểu cười hiếm hoi khi Sát Thần thấy thứ hắn kính.
– Sư huynh giỏi đứng, hắn nói.
Diệp Hàn không cãi. Đúng. Hắn giỏi đứng.
A Cẩu ngồi bậc thềm, mắt mở, ma khí cuộn quanh người, nặng, sẫm. Năm đêm không ngủ, bây giờ sáu đêm (đêm qua cũng không ngủ, vì quét, luôn quét, ma khí làm radar cảm bảy vườn không ngừng được). Da tái, quầng thâm đen, nhưng mắt sáng. Mắt đỏ trái, đen phải, mắt ma, mắt con trai huyết mạch Ma Thần, và bây giờ mắt đó nhìn về phía nam, cảm hai nguồn lực khổng lồ đang đến, và ma khí trong người hắn phản ứng: co lại. Không phải co vì sợ. Co vì nhận ra: hai nguồn lực đó có chiết cành, có phần ghép, và phần ghép có thứ gì đó quen, kiểu quen khi ma khí nhận ra dấu vết cổ trong chiết cành.
Thần thức hắn truyền cho Ninh Tiểu Nguyệt: Hai Liêm. Mạnh. Phần ghép rất cũ, rất sâu, gần như không phân biệt gốc/ghép. Liêm #1 gốc+ghép hoàn toàn hòa. Liêm #2 ghép chiếm 80%, gốc chìm.
Ninh Tiểu Nguyệt ghi. Nhìn thông tin. Nhìn câu "gốc+ghép hoàn toàn hòa" ở Liêm #1. Nghĩa là gì? Nghĩa là Liêm #1 không có phần gốc muốn thoát. Không có khe giữa gốc và ghép. Không có chỗ yếu mà Diệp Hàn nhắm vào. Liêm #1 đã hòa hoàn toàn, gốc đã chấp nhận ghép (hoặc gốc đã chết, chỉ còn ghép mặc xác gốc).
Và Liêm #2 ghép 80%, gốc 20%. Gốc chìm nghĩa là vẫn có, nhưng yếu, rất yếu. Có khe, nhưng khe nhỏ.
– Thầy, cô nói. Liêm #1 không có khe. Kiếm ý sư huynh Diệp Hàn không nhắm được chỗ yếu.
Tạ Trường An đứng ở bậc thềm. Nghe. Gật.
– Biết, hắn nói. Bình.
– Vậy ai đánh Liêm #1?
– Ta, hắn nói.
Im. Mọi người nhìn thầy. Hạ Linh nhìn (mắt lo, vì biết kinh mạch thầy hao gần nửa). Ninh Tiểu Nguyệt nhìn (mắt tính, vì biết thầy Động Hư trung kỳ mà Liêm #1 Đại Đế đỉnh phong, cách hai cảnh giới, nhưng thầy là thầy). Diệp Hàn nhìn (mắt bình, vì kiếm sĩ tin thầy). Bạch Ly nhìn (mắt hổ phách hẹp, kiểu nhìn khi con cáo lo cho thầy mà không nói). A Cẩu nhìn (mắt đỏ, thần thức truyền nhẹ: Thầy).
– Ta đánh Liêm #1, Tạ Trường An nói. Bình, kiểu bình khi kẻ trồng vườn nói việc mình phải làm. Diệp Hàn đánh Liêm #2.
Diệp Hàn gật. Một cái. Không hỏi tại sao (vì biết: Liêm #2 có khe, hắn nhắm khe, và hắn đã chặn Hóa Thần, Đại Đế trung kỳ không xa hơn nhiều, xa hơn nhưng không xa đến mức không đứng được).
– Còn lại, Tạ Trường An nói. Giữ Thiên Khuyết. Nếu có Liêm khác đến, hoặc lính canh TVH, không để qua.
Lục Vô Ưu gật. Sát khí rung nhẹ bên trong, kiểu rung khi chờ xả mà chưa được xả.
Bạch Ly gật. Yêu áp sẵn sàng.
Tiêu Cốt gật. Kiếm bên hông. Liêm cũ đánh Liêm mới. Hắn biết Liêm. Biết cách Liêm đánh. Biết chỗ yếu (dù Liêm #1 không có khe, nhưng hành vi Liêm thì hắn hiểu).
Hạ Linh không gật. Cô không đánh. Cô chuẩn bị: túi thuốc mở, kim bạc sẵn, băng sẵn, thuốc cầm máu sẵn, thuốc hồi linh lực sẵn. Dược sĩ chuẩn bị cho trận không phải bằng kiếm, bằng thuốc.
– Lữ Y, cô nói. Em ở phía sau. Không ra trận. Cơ thể em chưa hồi phục.
Lữ Y muốn cãi. Cô thấy ở mắt sư muội: muốn nói "em giúp được." Nhưng da vẫn xám ở hông, Độc Đan Thể vẫn đang chuyển hóa, và Hạ Linh nói dừng thì dừng. Cô gật.
Nguyệt Vô Hà đứng. Chậm. Yếu. Tu vi Nguyên Anh sơ kỳ (giảm bảy mươi phần trăm từ Hóa Thần), kinh mạch tổn thương, nhưng đứng.
– Ta đánh được, cô nói. Yếu. Nhưng đánh được. Nguyên Anh sơ kỳ vẫn là Nguyên Anh.
Cố Phong Hàn Sơn đứng cạnh. Kiếm rút. Tu vi Nguyên Anh trung kỳ (giảm sáu mươi phần trăm từ Hóa Thần). Yếu so với trước. Mạnh so với hầu hết.
– Ta cũng, hắn nói. Nợ chưa trả.
Tạ Trường An nhìn hai Liêm cũ. Nhìn mắt nâu (hai cặp mắt nâu, không còn hai màu). Nhìn kiếm rút. Nhìn người yếu mà đứng.
– Không cần trả nợ, hắn nói. Nhẹ. Nhưng cảm ơn.
Cố Phong nhìn thầy của đám trẻ. Nhìn lâu. Rồi gật. Kiểu gật khi kiếm tu sĩ nhận ra: thầy của đám trẻ không cần người trả nợ, nhưng cần người đứng cùng. Và đứng cùng thì hắn đứng.
Mười dặm phía nam. Cùng lúc.
Liêm thứ nhất và thứ hai đứng trên đỉnh núi thấp, nhìn Thiên Khuyết.
Thung lũng nằm giữa ba ngọn núi, rào cản đã vỡ (vỡ từ ngày đầu chiến tranh, sáu ngày trước), cổng mở, và bên trong, nhà, sân, vườn rau, bếp, bàn, đèn, người. Liêm thứ nhất nhìn bằng linh lực Đại Đế (linh lực quét, rộng, mạnh, kiểu quét khi radar không cần giấu), và cảm: mười bốn nguồn sống, một mạnh (Tạ Trường An, Động Hư, linh lực sâu, khó đọc), ba trung bình (Diệp Hàn Nguyên Anh sơ, Lục Vô Ưu Nguyên Anh trung, Tiêu Cốt Nguyên Anh sơ), hai mới (Nguyệt Vô Hà và Cố Phong, Nguyên Anh, yếu), bảy yếu (Trúc Cơ và thấp hơn), và một lạ (A Cẩu, ma khí, cảnh giới khó đọc vì huyết mạch Ma Thần che).
Liêm thứ nhất im. Hắn luôn im. Bốn nghìn năm chiết cành, gốc và ghép đã hòa, không xung đột, không giằng xé, chỉ có một ý chí: làm theo lệnh Viên Chủ. Hắn không buồn, không vui, không giận. Hắn là Liêm. Liêm hoàn hảo. Vũ khí hoàn hảo. Bốn nghìn năm đã mài hắn thành kiếm không hỏi vì sao chém.
Nhưng mắt hắn (cả hai sáng, gốc và ghép) nhìn Thiên Khuyết, và ở đâu đó sâu bên trong (sâu hơn gốc, sâu hơn ghép, sâu hơn bốn nghìn năm), có thứ gì đó rung. Rất nhẹ. Không đủ để gọi là dao động. Chỉ rung. Kiểu rung khi kiếm nhìn vườn mà vườn có rau, có cháo, có đèn, và kiếm nhớ (không nhớ bằng đầu, nhớ bằng thứ gì đó cũ hơn đầu) rằng mình từng không phải kiếm.
Liêm thứ hai đứng cạnh. Tóc trắng, kiếm dài, mắt hai màu lệch đen (ghép 80%). Cô không rung. Ghép chiếm quá nhiều, gốc chìm quá sâu, không còn gì để rung. Cô là Liêm. Thuần. Lệnh vào, hành động ra. Không hỏi.
– Vào, cô nói. Giọng phẳng, không cảm xúc, kiểu giọng khi Liêm nói vì cần nói không vì muốn nói.
Liêm thứ nhất không trả lời. Hắn nhìn Thiên Khuyết thêm ba nhịp thở. Ba nhịp mà hắn không biết vì sao cần ba nhịp. Rồi bước xuống núi.
Hai bóng người. Một cao rộng, một nhỏ tóc trắng. Hai Đại Đế. Linh áp bùng.
Linh áp Đại Đế không giống linh áp cảnh giới thấp. Linh áp Trúc Cơ là gió. Linh áp Kim Đan là sóng. Linh áp Nguyên Anh là bão. Linh áp Hóa Thần là núi. Linh áp Đại Đế là trời. Kiểu trời khi bầu trời đè xuống, không nặng, không nhẹ, chỉ có, và mọi thứ dưới trời biết: trời ở trên.
Linh áp hai Đại Đế phủ Thiên Khuyết.
Cây rung. Lá rụng. Đất rung nhẹ. Nồi cháo trên bếp sóng sánh. Đèn dầu Thần Khôi treo lung lay. Và mười bốn người ở Thiên Khuyết cảm: nặng. Nặng kiểu nặng khi không khí thành nước mà nước thành đá mà đá đè lên vai.
Lữ Y ngồi phía sau, run. Không phải run vì sợ (cô sợ, tất nhiên, mười bốn tuổi cảm linh áp Đại Đế thì sợ), run vì cơ thể yếu, Độc Đan Thể chưa hồi phục, linh áp đè thì cơ thể phản ứng. Hạ Linh đặt tay lên vai Lữ Y. Nhẹ. Ấm. Kiểu ấm khi sư tỷ nói "sư tỷ ở đây" mà không cần nói.
Thần Khôi ngồi cạnh Dương Khuynh, mầm sinh linh nhấp nháy (mầm phản ứng với linh áp, rung, nhưng không tắt). Dương Khuynh nắm tay Thần Khôi. Mắt to, sợ, nhưng nhìn. Cô vẫn nhìn hệ thống, nhìn hai điểm sáng (giờ rất gần, sáng chói), và nhìn dây linh khí nối hai Liêm với trung tâm (dây sáng hơn khi Liêm gần mục tiêu, kiểu sáng khi xích siết).
Tiêu Vân (kiếm hồn, vô hình, ngồi cạnh Diệp Hàn) rung. Kiếm hồn cảm kiếm khí Liêm thứ hai (Liêm #2 là kiếm tu sĩ, kiếm khí mạnh), và kiếm hồn phản ứng: muốn chạy. Nhưng Tiêu Vân không chạy. Cô ngồi cạnh sư huynh, kiếm hồn lờ mờ, run, nhưng ngồi. Vì sư huynh đứng thì cô ngồi cạnh.
Bạch Tuyết rúc vào lòng sư phụ Bạch Ly. Bảy đuôi thu kín, mắt tròn, sợ, run. Bạch Ly ôm đệ tử, yêu áp phủ nhẹ quanh cả hai, chắn linh áp Đại Đế cho Bạch Tuyết. Mắt hổ phách nhìn phía nam. Không sợ. Yêu Hoàng không sợ. Nhưng lo. Lo cho thầy. Lo cho sư huynh. Lo cho mọi người.
Tạ Trường An bước ra khỏi bậc thềm.
Bước chậm. Đều. Áo cũ, vải thô, kiểu áo người trồng rau. Tay chắp sau lưng. Mắt nhìn phía nam, nhìn hai bóng người đang đi đến qua cánh đồng cỏ ngoài Thiên Khuyết.
Linh áp Đại Đế đè.
Tạ Trường An đi. Không nhanh, không chậm. Linh áp đè mà hắn đi, kiểu đi khi kẻ trồng vườn đi ra vườn mà trời mưa, không vì mưa mà không đi, vì rau cần tưới thì mưa cũng ra. Linh lực Động Hư trung kỳ tỏa nhẹ quanh hắn, không bùng, không mạnh, chỉ đủ để linh áp Đại Đế không đè, kiểu đủ khi ô nhỏ che mưa lớn, không che hết nhưng che đủ.
Hắn đi qua sân. Qua vườn rau. Qua cổng. Ra ngoài Thiên Khuyết.
Mười bốn người nhìn theo.
Diệp Hàn bước theo. Kiếm bên hông. Mắt phải nhìn thầy. Bước đến cạnh thầy. Đứng.
– Thầy, hắn nói. Nhẹ.
– Đứng đây, Tạ Trường An nói. Không quay lại. Khi Liêm thứ hai đến, con đánh. Kiếm ý nhắm khe. Như Liêm thứ sáu.
– Vâng.
Tạ Trường An bước tiếp. Một mình. Ra cánh đồng cỏ.
Gió thổi. Cỏ rạp. Linh áp Đại Đế nặng hơn khi hắn ra xa Thiên Khuyết, không còn núi chắn, không còn tường, chỉ có cánh đồng và trời và hai bóng người đang đến.
Hắn dừng. Giữa đồng cỏ. Tay chắp sau lưng. Nhìn.
Liêm thứ nhất đến trước. Cao, rộng, tóc đen dài, mắt sáng (cả hai, gốc+ghép hòa). Đứng cách Tạ Trường An ba mươi trượng. Nhìn. Nhìn gã áo cũ đứng giữa đồng, tay chắp sau lưng, không kiếm, không pháp bảo, không linh lực bùng, chỉ đứng, và Liêm thứ nhất cảm: linh lực sâu, rất sâu, sâu hơn bề mặt Kim Đan mà thiên hạ thấy, sâu đến mức Đại Đế cũng không đo được đáy.
Liêm thứ hai đứng phía sau. Kiếm rút. Kiếm khí hai màu lệch đen.
– Tạ Trường An, Liêm thứ nhất nói. Giọng trầm, sâu, kiểu giọng khi bốn nghìn năm chiết cành tạo ra giọng không phải người. Viên Chủ mời.
Tạ Trường An nhìn hắn. Nhìn mắt (sáng, hai bên, hòa hợp, không khe). Nhìn vai (rộng, mạnh, kiểu mạnh khi cơ thể Đại Đế đỉnh phong bốn nghìn năm rèn). Nhìn và đọc: không có phần gốc muốn thoát. Không có nước mắt. Không có run. Liêm thứ nhất không giống Liêm thứ sáu hay thứ ba. Liêm thứ nhất đã quên cả việc muốn nhớ.
– Mời bằng hai Đại Đế, Tạ Trường An nói. Bình. Lịch sự thật.
Liêm thứ nhất không hiểu châm biếm (hoặc hiểu nhưng không quan tâm, Liêm không quan tâm giọng).
– Đi cùng, Liêm thứ nhất nói. Hoặc mang đi.
– Mang thử xem, Tạ Trường An nói. Bình. Mỉm cười nhẹ. Kiểu cười khi kẻ trồng vườn đứng trước bão mà cười, không phải vì không sợ bão, vì không sợ thì không phải người, mà vì bão cũng cần tưới rau.
Liêm thứ nhất nhìn hắn. Nhìn nụ cười. Và ở đâu đó sâu bên trong (sâu hơn bốn nghìn năm), thứ gì đó rung lại. Rung nhẹ hơn trước. Nhưng rung.
Rồi Liêm thứ nhất giơ tay. Linh lực Đại Đế đỉnh phong bùng. Trời tối. Cỏ cháy. Đất nứt. Và chiêu đầu tiên hướng về Tạ Trường An.
Tạ Trường An đưa tay ra. Tay phải. Tay trồng rau. Tay đã cầm cuốc, cầm muỗng, cầm bát cháo, tay đã vuốt tóc đệ tử, tay đã châm lửa bếp, và bây giờ, tay đó chặn chiêu Đại Đế.
Linh lực Động Hư bùng. Không phải bùng kiểu bùng bình thường (sáng, mạnh, uy áp). Bùng kiểu khác. Sâu. Tối. Linh lực từ chỗ sâu hơn Động Hư, chỗ mà kinh mạch đã hao gần nửa nhưng đáy chưa chạm, chỗ mà ba mươi năm trước hắn từng dùng ở cấm địa Thiên Đạo Điện, chỗ mà hắn trả giá bằng kinh mạch và đau và nhớ.
Tay chạm linh lực Đại Đế. Sóng đấm. Đất dưới chân Tạ Trường An sụt ba tấc. Cỏ quanh hắn cháy thành vòng tròn. Nhưng hắn đứng. Tay vẫn giơ. Và chiêu Liêm thứ nhất dừng.
Không phải dừng vì bị chặn hoàn toàn (Đại Đế đỉnh phong, một chiêu thường không ai chặn nổi dưới Đại Đế). Dừng vì Tạ Trường An không chặn bằng lực. Chặn bằng cách khác. Cách mà linh lực xoáy quanh tay, cuốn chiêu của Liêm thứ nhất, dẫn đi, lệch, đổi hướng, kiểu dẫn khi dòng nước gặp đá mà đá không chặn nước, đá để nước chảy quanh.
Chiêu Đại Đế chệch sang trái. Phá mười cây cổ thụ. Nổ. Bụi mù.
Tạ Trường An đứng. Tay hạ. Thở nhẹ. Kinh mạch rung (hao, đau, kiểu đau khi dùng thứ không nên dùng nhiều). Nhưng đứng.
– Được, Liêm thứ nhất nói. Giọng vẫn trầm, nhưng có thêm thứ gì đó. Không phải kính trọng (Liêm không kính trọng). Thứ gì đó gần hơn. Nhận ra. Kiểu nhận ra khi kiếm gặp kiếm mà kiếm biết: thứ trước mặt không phải mục tiêu thường.
Liêm thứ nhất bước tới. Chiêu thứ hai.
Tạ Trường An chặn. Dẫn. Lệch.
Chiêu thứ ba. Chiêu thứ tư.
Mỗi chiêu, Tạ Trường An lùi nửa bước. Mỗi chiêu, đất sụt thêm. Mỗi chiêu, kinh mạch hao thêm. Nhưng hắn đứng, và mỗi chiêu, hắn dẫn lực Liêm thứ nhất đi chỗ khác, không cho hướng về Thiên Khuyết, không cho chạm nhà, không cho chạm đệ tử.
Và ở phía sau, Liêm thứ hai bước qua. Bước qua Tạ Trường An (hắn đang bận với Liêm #1). Bước về phía Thiên Khuyết. Bước về phía cổng, nơi kiếm sĩ một mắt đứng.
Diệp Hàn rút kiếm. Kiếm ý tầng bốn bùng. Trắng, sáng, gió cuộn. Nhắm vào Liêm thứ hai. Nhắm vào khe (khe nhỏ, 20% gốc trong 80% ghép, nhưng có, và kiếm sĩ tìm khe thì kiếm tìm được).
Liêm thứ hai nhìn hắn. Mắt lệch đen. Kiếm rút. Kiếm khí hai màu lệch đen bùng.
Đại Đế trung kỳ gặp Nguyên Anh sơ kỳ. Hai kiếm. Một nặng một nhẹ. Một mạnh một yếu. Nhưng một tìm khe, một không biết mình có khe.
Hai kiếm chạm.
Âm thanh xé không khí. Đất nứt. Cổng Thiên Khuyết rung. Lá rụng. Đèn Thần Khôi treo lung lay, lung lay, nhưng không tắt.
Và chiến tranh, thật sự, bắt đầu.