Người Đứng Sau
Tin đồn bay nhanh hơn chim ưng.
Nhưng chậm hơn nỗi sợ.
· · ·
Thanh Phong thành. Phủ Vương trưởng lão.
Sáu tờ truyền tin nằm trên bàn gỗ đàn hương, mỗi tờ từ một nguồn khác nhau, mỗi tờ viết bằng mực khác nhau, nhưng tất cả cùng nhắc đến hai chữ:
Ẩn Sơn.
Vương Uy Viễn ngồi sau bàn, ngón tay gõ mặt gỗ. Sáu mươi ba tuổi, Nguyên Anh tầng một, tóc bạc búi cao, mặt vuông, mắt nhỏ, kiểu mắt người quen tính toán hơn chiến đấu. Trưởng lão ngoại vụ Thanh Phong Tông, phụ trách giám sát toàn bộ tông phái nhỏ trong phạm vi năm trăm dặm.
Trần Bách đứng dưới, chờ.
Vương Uy Viễn nhặt tờ truyền tin đầu tiên, của Lưu Minh và Châu Hạo, hai đệ tử Trúc Cơ hắn phái đi Ẩn Sơn hai tháng trước.
"Ẩn Sơn Tông, núi nhỏ vùng Vân Khê. Tông chủ: Tạ Trường An, Kim Đan, tu vi không rõ thực hư. Sáu đệ tử. Nghèo. Không linh mạch, không bảo vật, không tài sản đáng kể. Tuy nhiên: đệ tử đại huynh Diệp Hàn, kiếm ý thật sự, Luyện Khí nhưng hạ được Trúc Cơ. Một đệ tử có ma khí. Một đệ tử toát sát khí thiên sinh. Một bé gái nghi là yêu tộc. Tông chủ, đọc không ra. Nụ cười rất bình thản. Cho chúng tôi uống trà."
Vương Uy Viễn đặt tờ đó xuống. Nhặt tờ thứ hai, từ Thanh Vân Tông, kinh thành.
"Đại hội Kiếm Đạo Thanh Vân: vô danh tiểu tốt tên Diệp Hàn, Ẩn Sơn Tông, Luyện Khí tầng hai, kiếm ý tầng ba. Hạ Cố Thanh Sơn Vạn Kiếm Cốc Trúc Cơ chín. Kiếm Vạn Biến gãy. Cố Thanh Sơn quỳ. Kinh thành xôn xao. Danh hiệu: Kiếm Quỷ."
Ngón tay gõ nhanh hơn.
Tờ thứ ba, từ tai mắt ở Vân Khê.
"Ẩn Sơn có cô bé luyện đan, mười ba tuổi, luyện thành Ôn Mạch Đan cấp trung. Chữa hàn mạch cho cháu lão Trần tiệm tạp hóa. Dân Vân Khê gọi là 'tiểu dược nương'. Tông phái đó ngoài ra còn có một thiếu nữ rất thông minh, thắng cờ thương nhân, bán thông tin Thiên Cơ Toán."
Tờ thứ tư, gián điệp trong giới phiêu bạt.
"Hắc Thành. Phiên Đông Chí. Ba thiên tài bị giết trong một đêm. Lệnh bài vàng hình mắt, Thiên Đạo Điện. Tin đồn: 'thiên tài nổi bật quá sẽ chết.' Tu sĩ khắp nơi đang thu mình."
Tờ thứ năm, từ Hàn Kiếm Tông.
"Trưởng lão Hàn Kiếm Tông xác nhận: đệ tử Trần Vũ từng bại dưới tay Diệp Hàn tại hội kiếm Vân Khê, hai tháng trước đại hội Thanh Vân. Sư huynh Trần Vũ, Vương Thiết, gã áo xám, từng gặp tông chủ Ẩn Sơn tại rừng phía nam, xác nhận Kim Đan. Vương Thiết nhấn mạnh: 'gã trồng rau đó, ta đã nói, không đơn giản.'"
Tờ cuối, nội bộ Thanh Phong.
"Tiểu tông Vân Thanh ở phía đông Vân Khê báo mất liên lạc với đệ tử Lý Hoằng (Trúc Cơ 3, áo xanh) từ hai tháng rưỡi trước. Lần cuối xuất hiện: khu vực rừng gần Ẩn Sơn. Vân Thanh phái người đi tìm."
Sáu tờ. Sáu nguồn. Sáu mảnh ghép.
Vương Uy Viễn xếp chúng thành hàng trên bàn. Nhìn. Lâu.
Trần Bách nuốt nước bọt.
— Trưởng lão...
— Im.
Im. Ngón tay ngừng gõ. Vương Uy Viễn đứng dậy, chậm, bước đến cửa sổ, nhìn xuống sân phủ, đèn lồng đỏ, lính canh đi tuần, gió đêm lạnh.
— Ta tổng hợp lại. Giọng trầm, chậm, như đang đọc sổ sách. Một tu sĩ Kim Đan, trồng rau trên núi hoang, nhặt sáu đứa trẻ bị thiên hạ vứt bỏ. Thằng nhỏ mù mắt — kiếm ý tầng ba, Luyện Khí hạ Trúc Cơ chín, Cố Thanh Sơn Vạn Kiếm Cốc quỳ. Con bé mười ba — luyện đan cấp trung bằng đan lô đất nung. Đứa trẻ câm — huyết mạch Ma Thần, ma khí rỉ ra, tu sĩ ma đạo Kim Đan muốn quỳ. Thiếu niên mắt đỏ — sát khí thiên sinh, liên minh ba tông truy sát không xong. Bé gái tóc trắng — nghi yêu tộc bạch hồ. Thiếu nữ mười bốn — thắng cờ vây Thái tử thứ ba bốn mươi bảy nước.
Hắn quay lại. Mắt nhỏ, sáng, lạnh.
— Sáu quái vật. Một thầy. Một ngọn núi không ai biết.
Trần Bách cúi đầu.
— Trưởng lão cho rằng... gã Kim Đan đó là ai?
— Đó mới là câu hỏi đáng sợ. Vương Uy Viễn ngồi lại, chậm. Nếu hắn chỉ là phế vật gặp may — nhặt được mấy đứa trẻ thiên phú, nuôi bừa, đúng lúc đúng chỗ — thì không đáng lo. Thiên hạ rộng, chuyện may mắn cũng có. Nhưng...
Hắn nhặt tờ truyền tin của Lưu Minh.
— "Đọc không ra." Lưu Minh Trúc Cơ bốn, theo ta mười lăm năm, nhìn người không bao giờ sai. Lần đầu nó viết ba chữ này.
Im.
— Nếu hắn không phải phế vật gặp may... Vương Uy Viễn nói, chậm, từng chữ, — ...nếu hắn biết mình đang làm gì... nuôi kiếm quỷ, nuôi ma tôn, nuôi sát thần, nuôi yêu hoàng... cùng lúc... trong một ngọn núi... bằng Kim Đan...
Hắn đập bàn.
Gỗ đàn hương, nứt. Vết nứt chạy dọc, sáu tờ truyền tin nhảy lên rồi rơi xuống, xáo trộn.
— ...thì hắn đáng sợ hơn bất kỳ ai ta từng gặp trong sáu mươi ba năm.
Trần Bách lùi nửa bước. Linh áp Nguyên Anh từ Vương trưởng lão tỏa ra, nặng, đè, khiến chân đuối. Rồi thu lại. Nhanh.
Vương Uy Viễn hít thở. Bình tĩnh.
— Phái người đi. Hắn nói. Không phải đệ tử. Thuê ngoài. Không mang danh Thanh Phong. Hai người, Trúc Cơ cao, lão luyện. Ta muốn biết ba thứ: Tạ Trường An — tu vi thật là gì. Lý lịch — từ đâu đến. Và — hắn muốn gì.
— Dạ.
— Còn nữa. Chuyện tu sĩ mất tích của Vân Thanh — theo dõi. Nếu manh mối hướng về Ẩn Sơn... để Vân Thanh tự xử lý. Ta không can thiệp. Nhưng phải biết kết quả.
Trần Bách gật, lui ra.
Vương Uy Viễn ngồi lại một mình. Nhìn sáu tờ truyền tin xáo trộn trên bàn nứt. Nhặt tờ Thiên Đạo Điện lên, đọc lại dòng cuối:
"Thiên tài nổi bật quá sẽ chết."
Nhìn tờ Ẩn Sơn:
"Sáu đệ tử. Sáu quái vật."
Nếu Thiên Đạo Điện biết... Ẩn Sơn sẽ không còn.
Hắn không biết mình lo cho Thanh Phong, hay lo cho gã trồng rau.
· · ·
Kinh thành. Thanh Vân Tông, nhánh kinh thành.
Đại hội kiếm kết thúc bảy ngày. Kiếm Đài đã dọn sạch. Nhưng cái tên Kiếm Quỷ thì dính trên miệng người kinh thành như mật ong dính răng, càng nhai càng ngọt, càng kể càng thêm thắt.
Phòng khách nhà nhánh Thanh Vân. Trưởng lão Trần Khải Minh, Nguyên Anh tầng ba, sáu mươi năm tu luyện, người đặt danh hiệu "Kiếm Quỷ", ngồi uống trà. Đối diện: sư đệ Vương Chính Dương, cũng Nguyên Anh, phụ trách tuyển mộ nhân tài cho Thanh Vân.
— Sư huynh nhắn gấp. Chuyện gì?
Trần Khải Minh đặt chén.
— Ẩn Sơn Tông. Ngươi biết gì?
Vương Chính Dương lắc đầu.
— Không có trong danh sách. Không nằm trong bất kỳ hồ sơ nào. Tông phái chưa đăng ký.
— Ta biết. Trần Khải Minh nhấp trà. Nhưng thằng nhỏ đó — Diệp Hàn — ngươi xem trận chung kết chưa?
— Xem. Kiếm ý tầng ba ở Luyện Khí. Kinh ngạc, nhưng thiên tài hiếm không phải chưa từng có.
— Không phải kiếm ý làm ta mất ngủ bảy đêm.
Vương Chính Dương nhướn mày.
— Vậy là gì?
— Cách hắn đạt kiếm ý tầng ba. Trần Khải Minh nói chậm. Ta nhìn trận đó rất kỹ. Mười một chiêu đầu, kiếm ý tầng hai, bị Cố Thanh Sơn đánh vỡ. Vỡ hoàn toàn. Rồi — giữa trận, giữa đài, máu chảy đầy người — hắn nhắm mắt. Và kiếm ý tầng ba — giác ngộ tại chỗ.
Im lặng.
— Giác ngộ giữa trận — kiểu đó không phải thiên tài. Thiên tài luyện trong phòng, luyện trên núi, luyện mười năm rồi ngộ. Giác ngộ giữa sinh tử — kiểu đó — là quỷ. Trần Khải Minh đặt chén trà xuống, mắt sáng. Và ta muốn biết: ai dạy được con quỷ đó?
— Sư huynh muốn...
— Tìm. Trần Khải Minh đứng dậy. Tìm Ẩn Sơn Tông. Tìm Tạ Trường An. Ta muốn biết hắn là ai — và hắn có muốn hợp tác không.
Vương Chính Dương ngập ngừng.
— Hàn Kiếm Tông cũng đang tìm. Vương Thiết — gã áo xám bị đệ tử đó thắng ở rừng nam — đã báo sư phụ. Hàn Kiếm Tông phái người xuống Vân Khê rồi.
— Hàn Kiếm Tông. Trần Khải Minh cười nhạt. Bọn kiếm ngu đó muốn gì? Báo thù?
— Không rõ. Nhưng sư phụ Vương Thiết — Hàn Thanh Tuyền, Nguyên Anh tầng hai — không phải kẻ bỏ qua.
— Vậy càng phải nhanh.
Trần Khải Minh bước ra hiên. Nhìn trăng kinh thành, tròn, lạnh.
Kiếm Quỷ. Mười hai tuổi. Luyện Khí tầng hai. Kiếm ý tầng ba.
Ai dạy hắn?
Câu hỏi đó, sẽ kéo rất nhiều người đến Ẩn Sơn. Kể cả những kẻ không nên đến.
· · ·
Vân Khê. Tiệm tạp hóa lão Trần.
Lão Trần bảy mươi tuổi, lưng còng, tai điếc nửa bên, bán muối lẫn kim chỉ, quen mặt mọi tu sĩ ghé qua. Lão không tu luyện, phàm nhân, nhưng sống ở Vân Khê sáu mươi năm, dưới chân ba tông phái, lão biết mùi tu sĩ khi nào thơm khi nào tanh.
Gần đây, khách lạ nhiều.
Hai người đàn ông mặc thường phục vào tiệm chiều nay. Mua dây thừng. Nhưng mắt, liếc. Liếc kiểu tu sĩ dò xét chứ không phải kiểu khách mua hàng.
— Lão nhân gia. Gã cao hơn nói, giọng bằng. Nghe nói vùng này có tông phái nhỏ trên núi. Ẩn Sơn gì đó?
Lão Trần nhặt xu, bỏ hộp.
— Ẩn Sơn à? Có. Ông trồng rau trên đỉnh núi phía tây đó. Lâu lâu xuống mua muối. Có mấy đứa nhỏ.
— Mấy đứa nhỏ... như thế nào?
Lão Trần gãi tai.
— Thì đứa trẻ. Đứa nào cũng gầy. Có thằng một mắt — ít nói, mua muối trả tiền sòng phẳng. Có con bé hay cười, tóc trắng, thích kẹo. Có cô bé bán thuốc — chữa bệnh cho cháu tôi, giỏi lắm. Ông trồng rau hiền khô, lần nào xuống cũng hỏi thăm sức khỏe.
— Bình thường vậy?
— Bình thường chứ sao. Lão Trần cười, hở hai răng vàng. À, cũng có cái lạ. Lần trước mấy đứa nó xuống chợ, tôi để ý... thằng nhỏ câm đó, mắt to lắm, không nói gì, nhưng mà... Lão Trần dừng, gãi cằm. Mấy con chó trong chợ, thấy nó là sủa rồi bỏ chạy. Lạ ghê. Rồi cái anh mắt đỏ — đẹp trai lắm, nhưng đi qua, chim trên mái bay hết. Tôi nghĩ chắc... dị ứng con vật gì đó.
Hai gã nhìn nhau. Ánh mắt thay đổi.
— Còn tông chủ? — Gã thấp hỏi. Ông trồng rau đó — tu vi thế nào?
— Tôi biết gì tu vi. Lão Trần vẫy tay. Người ta bảo Kim Đan. Nhưng trông ổng thì... thường lắm. Áo cũ, tay lấm đất, ngồi ăn cháo. Không giống mấy ông tu sĩ to tiếng oai phong đâu.
— Gần đây có ai lạ đến vùng này không? Tu sĩ nào mất tích...
— Mất tích? — Lão Trần nghiêng đầu. À, có nghe. Tiểu tông Vân Thanh bên kia sông mất một đệ tử. Mấy tháng rồi. Đi tuần rừng phía nam rồi không về. Mấy hôm trước có người Vân Thanh đến hỏi tôi — tôi biết gì. Rừng đó yêu thú nhiều, thỉnh thoảng cũng có người mất tích.
Hai gã gật, trả tiền, đi.
Lão Trần nhìn theo. Gãi đầu.
Gần đây sao nhiều người hỏi Ẩn Sơn quá vậy ta?
Ông trồng rau đó... làm gì sai à?
Lão cũng chẳng nghĩ sâu. Quay lại quét tiệm. Chợ chiều, muối hết ba ký, kim hết hai hộp. Ngày tốt.
· · ·
Cùng lúc, cách Vân Khê hai trăm dặm phía đông.
Đàm trưởng lão Vân Thanh Tông, Trúc Cơ tầng chín, mặt khô, mắt đỏ vằn vì mất ngủ, ngồi trong phòng khách, trước mặt là hai đệ tử vừa trở về.
— Tìm thấy gì?
— Bẩm trưởng lão. Đệ tử cúi đầu. Không tìm thấy sư đệ Lý Hoằng. Nhưng trong rừng phía nam, khu vực gần Ẩn Sơn... chúng tôi phát hiện vết tích chiến đấu cũ. Cây gãy, đá nứt. Đã bị thời gian xóa bớt, nhưng vẫn còn dấu. Và...
— Và gì?
— Ma khí. Đệ tử nuốt nước bọt. Rất nhẹ. Rất cũ. Nhưng vẫn còn. Ma khí — rất thuần. Không phải ma tu thông thường.
Im lặng.
Đàm trưởng lão đứng dậy, chậm.
— Lý Hoằng đi tuần rừng phía nam. Mất tích. Khu vực gần Ẩn Sơn. Và các ngươi tìm thấy ma khí.
— Dạ. Nhưng chưa đủ bằng chứng...
— Ẩn Sơn có đứa trẻ mang ma khí. Đàm trưởng lão nói, giọng đều. Ta nghe qua. Đứa câm. Huyết mạch Ma Thần.
Đệ tử im.
— Lý Hoằng nó... ngu. Đàm trưởng lão nói, mắt đỏ hơn. Ngu từ bé. Đi tuần thấy cái gì lạ cũng xông vào. Nếu nó thấy ma khí, xông vào, chọc giận đứa trẻ đó...
Hắn nắm tay.
— Phái thêm người. Ba Trúc Cơ. Đến Ẩn Sơn. Hỏi thẳng: đệ tử ta — sống hay chết. Nếu Ẩn Sơn không trả lời...
— Dạ.
Đàm trưởng lão quay lưng. Nhìn ra cửa sổ, rừng phía tây, hướng Ẩn Sơn, tối đen.
Hoằng nhi. Sư phụ sẽ tìm câu trả lời cho con.
Dù câu trả lời đó, không ai muốn nghe.
· · ·
Ẩn Sơn. Chiều muộn.
Tạ Trường An ngồi xổm bên luống cải. Tay nhổ cỏ, chậm, đều, từng cọng. Cỏ nhiều hơn rau. Luống cải thứ ba, cái luống trồng đi trồng lại mãi, lần này cây cao được hai gang tay, lá xanh, dày, cứng. Sống rồi.
Gió chiều thổi xuống từ đỉnh núi. Mang mùi gỗ thông, mùi đan dược từ bếp Hạ Linh, mùi sắt từ chỗ Diệp Hàn mài kiếm. Và mùi khác, nhẹ, xa, không rõ, mùi người lạ đi qua Vân Khê.
Tạ Trường An không ngẩng đầu.
Bước chân nhẹ. Ninh Tiểu Nguyệt từ trong nhà bước ra hiên. Tay cầm cuốn Thiên Hạ Chí, sách mua ở Thanh Phong, gáy đã sờn vì đọc quá nhiều. Đứng bên cột gỗ, nhìn thầy nhổ cỏ.
Lâu.
— Thầy.
— Ừ.
— Bão đến rồi.
Tạ Trường An nhổ một cọng cỏ dại. Rễ dài, bám chặt, phải lắc nhẹ mới ra.
— Bao nhiêu hướng?
Ninh Tiểu Nguyệt không hỏi thầy biết từ khi nào. Nàng đã qua giai đoạn ngạc nhiên về chuyện đó.
— Ba. Nàng nói, giọng bình. Thanh Phong — Vương trưởng lão, Nguyên Anh. Thuê thám tử ngoài, không mang danh. Kinh thành — Thanh Vân Tông phái người tìm. Hàn Kiếm Tông cũng nhúng tay. Và — Vân Thanh, tiểu tông phía đông. Tìm đệ tử mất tích.
Cọng cỏ rơi vào rổ.
— Hướng nào nguy nhất?
Nàng im. Nghĩ.
— Vân Thanh. Nàng nói. Vì họ tìm xác. Thanh Phong và kinh thành tìm thông tin — có thể mua thời gian. Nhưng xác... Nàng dừng. ...xác thì không đàm phán được.
Tạ Trường An gật. Nhổ thêm cỏ.
— Đủ vui.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Lâu.
Đủ vui. Câu đó, nàng mất ba tháng mới hiểu. Không phải thầy thích phiền toái. Mà là, nếu bão phải đến, thì đến sớm khi đệ tử còn yếu, còn hơn đến muộn khi đã mạnh nhưng không biết chịu. Bão là bài kiểm tra. Và thầy, không bao giờ tránh bài kiểm tra cho đệ tử.
Nhưng lần này, ba hướng cùng lúc.
Con có đủ giỏi không?
Nàng không hỏi. Câu hỏi đó, tự trả lời. Phải tự trả lời.
— Con sẽ xử lý.
Tạ Trường An nhìn nàng. Mắt, sáng, sâu, bình. Kiểu mắt nhìn mầm cây mới lên khỏi đất.
— Ừ.
Một từ. Đủ rồi.
Nàng quay vào nhà. Bước nhanh hơn bình thường. Trong tay, cuốn Thiên Hạ Chí mở trang bản đồ. Đầu, đã bắt đầu tính.
Gió chiều thổi mạnh hơn. Bảng gỗ "Ẩn Sơn Tông" khắc bằng móng hồ ly đung đưa, kẽo kẹt, xiên xẹo.
Tạ Trường An nhìn luống cải. Nhổ cọng cỏ cuối cùng. Đứng dậy, phủi tay.
Nhìn về ba hướng, bắc, đông, kinh thành.
Ba luồng gió.
Sớm muộn sẽ đến.
Nhưng cải đã sống rồi. Lần này, cải sẽ không chết.
Hắn quay vào bếp. Nấu cháo. Tối nay, bảy người ăn. Như mọi tối.
Bão, chưa đến.
Nhưng gió, đã thay hướng.