Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 217: Chương 197: Lại Giống Lần Trước
Chương 217

Chương 197: Lại Giống Lần Trước

## Phần VII: KẺ TRỒNG VƯỜN

Tối ngày thứ mười. Thiên Khuyết.

Bữa tối đông nhất kể từ khi chiến tranh bắt đầu.

Bàn gỗ tùng kê giữa sân. Mười mấy bát cháo xếp thành hai hàng. Hạ Linh nấu (nấu nồi lớn nhất, nồi mà bình thường chỉ dùng khi cả nhà đông đủ, nồi mà mấy tháng nay ít khi dùng vì lúc nào cũng có ai vắng). Cháo trắng, nhạt, ấm, mùi quen thuộc.

Tạ Trường An ngồi đầu bàn. Kinh mạch rạn, người mệt, nhưng ngồi thẳng. Nhìn quanh. Nhìn bàn. Nhìn bát cháo. Nhìn người.

Diệp Hàn ngồi bên phải, kiếm gác lưng ghế, tay phải vẫn tê nhẹ nhưng cầm được bát. Ninh Tiểu Nguyệt bên trái, sổ gấp, lần đầu trong nhiều ngày không mở sổ khi ăn. A Cẩu ngồi cạnh Diệp Hàn, mắt đỏ nhạt, ma khí thu kín, ăn chậm rãi. Bạch Ly chạy qua sân, vừa về từ trạm trung chuyển, lông trắng dính bụi đường, nhưng đuôi vẫy khi ngồi vào bàn.

Lục Vô Ưu ngồi cuối. Kiếm gác đầu gối. Ăn im lặng. Không nói. Sát khí thu kín như mọi khi.

Hạ Linh không ngồi (dược sĩ ít khi ngồi ăn cùng lúc, vì luôn có ai cần thuốc). Cô bưng bát qua lại, rót nước, thêm cháo. Mắt vẫn đỏ. Nhưng tay vững.

Tiêu Vân ngồi cạnh Diệp Hàn. Kiếm hồn cảm kiếm ý của sư phụ, yên tĩnh lần đầu trong nhiều ngày. Cô bé mười sáu tuổi, tóc ngắn, mắt sáng, cầm bát bằng hai tay.

Dương Khuynh ngồi cạnh Ninh Tiểu Nguyệt. Mười bốn tuổi, mắt lanh, tay vẫn còn vết bỏng nhẹ từ trạm trung chuyển. Ăn nhanh, kiểu ăn khi người ta vừa xong việc lớn và đói.

Thần Khôi không ngồi bàn. Cậu bé mười ba tuổi ngồi bậc thềm, treo đèn vừa xong, bát cháo đặt cạnh chân. Ăn từng thìa nhỏ. Ma khí nhạt tỏa quanh người, kiểu tỏa khi đứa trẻ ma buông lỏng, yên tâm. Con mèo đen cuộn tròn cạnh chân cậu.

Lữ Y nằm trong phòng thuốc, không ra sân được. Nhưng Hạ Linh mang bát cháo vào. Lữ Y cầm bát, tay run (tay phàm nhân, yếu hơn trước rất nhiều, nhưng cầm được), ăn chậm rãi, mắt nhìn ra cửa sổ, nhìn sân nơi mọi người đang ăn.

Vũ Cảnh ngồi cạnh Lục Vô Ưu. Mười bốn tuổi, gầy, im lặng, ăn kiểu ăn khi học trò ngồi cạnh sư phụ và sư phụ không nói thì mình cũng không nói. Nhưng mắt sáng. Yên tĩnh kiểu yên khi biết mọi người ở đây.

Liêm thứ nhất ngồi bàn đá riêng, cách bàn gỗ mấy bước. Bát cháo trước mặt. Ăn chậm. Tay vẫn run nhẹ. Bốn nghìn năm, lần đầu ngồi ăn cùng người.

Lương nằm trên ghế dài cạnh Liêm thứ nhất. Yếu hơn, không ngồi dậy được, nhưng bát cháo đặt trên ngực, uống từng ngụm nhỏ. Mắt nhìn trời. Cười nhẹ. Lương cười dễ dàng hơn Liêm thứ nhất rất nhiều, dù chỉ mới nhớ tên được vài canh giờ.

Tạ Trường An nhìn quanh. Nhìn tất cả. Nhìn đệ tử cũ, đệ tử mới, Liêm cũ, người mới. Nhìn bàn đông. Nhìn cháo nóng. Nhìn đèn treo cổng (Thần Khôi treo sáng nay, chưa tắt). Và gã mỉm cười. Cười nhẹ nhàng, mệt mỏi, nhưng thật.

Lần này khác rồi.

Gã nghĩ. Nghĩ về mười hai năm. Nghĩ về ngày đầu nhặt Diệp Hàn trên đường núi, cõng về, nấu cháo. Nghĩ về Ninh Tiểu Nguyệt trong lầu đỏ, A Cẩu bị thiêu sống, Bạch Ly trong lồng sắt, Hạ Linh ho ra máu, Lục Vô Ưu sát khí đầy mình. Nghĩ về sáu đứa trẻ lớn lên thành sáu người lớn. Nghĩ về sáu đứa trẻ mới. Nghĩ về Lữ Y hy sinh tu vi. Nghĩ về Lương tìm lại tên.

Tất cả đều ở đây.

Gã đưa bát cháo lên, uống một ngụm. Nhạt nhẽo. Ấm bụng. Giống bát cháo đầu tiên gã nấu cho Diệp Hàn mười hai năm trước, giống bát cháo Hạ Linh nấu cho Lữ Y sáng nay, giống bát cháo Lục Vô Ưu mang cho Lương chiều nay. Cháo nhạt. Luôn nhạt. Nhưng đủ.

– Thầy, Thần Khôi gọi từ bậc thềm. Giọng trẻ con. Nhẹ nhàng. Đèn con cháy hết rồi. Con treo cái mới được không?

– Treo, Tạ Trường An nói. Mỉm cười.

Thần Khôi chạy đi. Bóng nhỏ chạy qua sân, đèn cũ trong tay, tìm đèn mới. Mèo đen chạy theo. Ma khí nhạt bay theo mỗi bước chân, kiểu bay khi đứa trẻ ma chạy mà không cần kiểm soát.

Đêm yên tĩnh. Gió nhẹ. Trời sao.

Và rồi gió dừng.

Không ai nhận ra ngay. Gió dừng kiểu dừng khi gió vẫn thổi nhưng không có gió nào đến được Thiên Khuyết, kiểu dừng khi có thứ gì đó chặn gió ở biên giới kết giới, kiểu dừng mà chỉ người trồng vườn mười hai năm ở đây mới nhận ra.

Tạ Trường An nhận ra.

Bát cháo trong tay gã dừng lại giữa chừng. Mắt gã thay đổi. Thay đổi kiểu thay đổi khi kẻ đã đối mặt Viên Chủ sáng nay cảm lại thứ linh lực quen thuộc đó, thứ linh lực cổ xưa, bốn nghìn năm, thứ linh lực mà gã đã nói "dừng lại" mà nó không dừng.

– Vào nhà, gã nói.

Giọng bình. Không hét. Không hoảng. Bình kiểu bình khi kẻ trồng vườn biết bão đến mà biết mình không chặn được bão.

Diệp Hàn đứng dậy ngay. Kiếm rời lưng ghế, vào tay, một nhịp. Không hỏi. Không cần hỏi. Mười hai năm đệ tử, khi thầy nói "vào nhà" bằng giọng đó thì vào, không hỏi tại sao.

Nhưng muộn rồi.

Trời rung.

Không phải rung kiểu động đất. Rung kiểu rung khi thứ gì đó ép xuống từ trên, thứ gì đó nặng hơn trời, thứ gì đó mà bốn nghìn năm tích tụ nay dồn hết vào một đòn duy nhất. Linh lực. Linh lực vượt Đại Đế. Linh lực của gốc cây bốn nghìn năm mất hết cành, hết lá, hết rễ, bây giờ dồn toàn bộ sinh lực còn lại vào hành động cuối cùng.

Chiết cành.

Viên Chủ ở trên cao. Rất cao. Bay lơ lửng. Thân gầy, áo cũ, mặt già, mắt trống rỗng kiểu mắt kẻ đã quyết định xong rồi, không còn gì để đắn đo, không còn câu nào của gã áo cũ vang trong đầu, chỉ còn bản năng bốn nghìn năm: chiết cành để sống.

Và hắn chiết.

Không phải chiết từng người một. Không phải chọn lọc. Chiết tất cả. Chiết bất kỳ ai trong phạm vi mà linh lực chạm được, bất kỳ ai có linh căn, bất kỳ ai mà hắn có thể biến thành Liêm mới. Chiết bằng tàn dư hệ thống rễ dưới lòng đất, rễ mà mười ngày chiến tranh đã cắt gần hết nhưng vẫn còn sợi cuối, sợi nối từ gốc cây đến mọi nơi mà gốc cây từng chạm.

Sáu sợi rễ bật lên từ đất.

Tiêu Vân đang đứng giữa sân.

Cô bé mười sáu tuổi, kiếm hồn, vừa cảm kiếm ý mới của sư phụ, vừa ăn xong bát cháo, vừa mỉm cười lần đầu trong nhiều ngày. Rễ bật lên dưới chân. Quấn chặt. Nhanh lắm. Nhanh hơn kiếm ý, nhanh hơn phản xạ, nhanh hơn bất cứ thứ gì mà cô bé từng thấy.

Cô hét.

Không kịp rút kiếm. Rễ quấn từ chân lên bụng, lên ngực, lên cổ. Linh lực Viên Chủ ép vào, chiết cành, ghép vào kinh mạch, ghép kiểu ghép mà bốn nghìn năm Viên Chủ đã làm triệu lần, nhưng lần này vội hơn, thô bạo hơn, tuyệt vọng hơn.

Tiêu Vân mắt trợn. Đau dữ dội. Đau kiểu đau mà Liêm thứ nhất mô tả "giống ai đó nhét thứ gì vào người mà người không muốn nhận." Cô bé giãy. Kiếm hồn rung điên cuồng, rung kiểu rung khi kiếm biết chủ đang bị xâm phạm mà kiếm không cắt được.

Diệp Hàn quay lại. Thấy sư muội bị rễ quấn. Kiếm ra, chém ngay. Kiếm ý cắt dây xiềng, kiếm ý mới ngộ hai ngày trước, kiếm ý mà cắt được dây Liêm thứ hai.

Nhưng lần này, kiếm chạm rễ và bật ra.

Rễ không phải dây Liêm bình thường. Rễ từ gốc. Rễ trực tiếp. Gốc cây bốn nghìn năm, dồn hết sức, rễ này cứng hơn bất cứ thứ gì Diệp Hàn từng chém. Kiếm bật, tay tê, cả cánh tay rung.

– Sư muội! Diệp Hàn hét. Lao tới. Chém lần hai. Bật lần hai. Tay phải tê cứng, kiếm suýt rơi.

Cùng lúc.

Dương Khuynh đang ngồi cạnh Ninh Tiểu Nguyệt. Rễ bật dưới ghế, quấn chặt. Cô bé mười bốn tuổi, mắt lanh, tay vẫn có vết bỏng, kịp hét "Sư phụ!" trước khi rễ quấn kín. Ninh Tiểu Nguyệt giơ tay, quạt gấp ra, đập vào rễ, quạt gãy. Quạt gãy kiểu gãy khi quạt sắt đập vào thứ cứng hơn sắt.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn quạt gãy trong tay. Nhìn Dương Khuynh bị rễ kéo xuống đất. Nhìn và lần đầu trong mười hai năm, quân sư hét. Hét kiểu hét khi người ta mất thứ mà trí tuệ không giữ được.

Thần Khôi ở bậc thềm. Đèn trong tay. Rễ bật qua đá, quấn chân cậu bé mười ba tuổi. Đèn rơi, vỡ tan. Ma khí bùng lên, bùng kiểu bùng khi đứa trẻ ma hoảng sợ mà không kiểm soát được. Ma khí đập vào rễ, rễ không nhúc nhích. Con mèo đen nhảy lên, cào rễ, vuốt gãy, mèo rơi. Thần Khôi bị kéo xuống đất, ma khí tắt dần, mắt hoảng sợ, miệng mở nhưng không kịp hét.

Vũ Cảnh ở cuối bàn, cạnh Lục Vô Ưu. Rễ bật. Lục Vô Ưu rút kiếm, sát khí bùng, chém rễ quấn Vũ Cảnh. Kiếm chạm rễ, rễ nứt. Nứt, nhưng không đứt. Lục Vô Ưu chém lần hai, sát khí dồn hết vào kiếm, rễ nứt thêm. Nhưng rễ thứ hai bật lên, quấn Vũ Cảnh từ phía khác. Rễ thứ ba. Lục Vô Ưu chém nữa. Chém tiếp. Chém mãi. Mỗi nhát chém rễ nứt nhưng rễ mới mọc. Vũ Cảnh nhìn sư phụ, mắt không hoảng (đệ tử sát thần không hoảng), nhưng mắt buồn.

– Sư phụ, Vũ Cảnh nói. Giọng bình. Mười bốn tuổi, giọng bình kiểu bình khi học trò sát thần biết mình không thoát. Đừng chém nữa. Không đứt đâu.

Lục Vô Ưu chém. Không nghe. Sát Thần không nghe lời đệ tử bảo đừng cứu. Chém kiểu chém khi kẻ muốn giết cả thiên hạ muốn giết rễ mà rễ không chết.

Rễ kéo Vũ Cảnh xuống đất. Mất dạng.

Lục Vô Ưu đứng giữa sân. Kiếm trong tay. Sát khí cuộn. Nhìn chỗ Vũ Cảnh vừa biến mất. Nhìn đất. Đất liền lại, kiểu liền khi rễ kéo xong thì đất đóng, không còn dấu vết.

Cùng lúc đó, ở phòng thuốc, Lữ Y.

Lữ Y phàm nhân. Không có linh lực. Không có tu vi. Nằm trên giường, bát cháo trên tay, mệt. Rễ bật qua sàn phòng thuốc, quấn lấy chân cậu. Quấn phàm nhân. Không cần chiết cành (phàm nhân không có linh căn để chiết), nhưng bắt. Bắt kiểu bắt khi Viên Chủ cần con tin, cần mồi, cần thứ gì đó để giữ.

Hạ Linh ở cửa phòng thuốc. Quay lại. Thấy Lữ Y bị rễ quấn. Lao vào. Kim bạc ra, châm vào rễ, châm kiểu châm khi dược sĩ châm kim vào thứ không phải kinh mạch, kim bật. Kim cong. Hạ Linh châm kim thứ hai, thứ ba, thứ tư, kim nào cũng cong.

Lữ Y nhìn Hạ Linh. Nhìn sư phụ châm kim vào rễ, kim cong, tay run (lần đầu tay dược sĩ run), mắt đỏ rực.

– Sư phụ, Lữ Y nói. Giọng bình. Giọng phàm nhân, yếu, nhưng bình. Không sao.

Rễ kéo. Lữ Y biến mất qua sàn phòng thuốc. Kim bạc rơi leng keng trên sàn.

Hạ Linh đứng giữa phòng thuốc trống. Nhìn sàn. Nhìn kim bạc cong trên sàn. Nhìn bát cháo đổ, cháo loang trên gỗ. Và dược sĩ, người chưa bao giờ hét, người luôn tay vững, người mà mắt đỏ nhưng giọng đều, người đó quỳ xuống.

Không hét. Không khóc. Quỳ xuống. Im lặng.

Ở xa hơn, cùng lúc.

Bạch Tuyết ở Yêu Vực. Mười tuổi. Bảy đuôi trắng. Đang ngồi cạnh Nguyệt Vô Hà, ăn cháo tối. Rễ bật qua đá yêu vực, quấn chặt. Bạch Tuyết hét, đuôi bung, yêu lực bạch hồ phóng ra, rễ không nhúc nhích. Nguyệt Vô Hà lao tới, vuốt ra, xé rễ, rễ không đứt. Rễ kéo Bạch Tuyết xuống đất. Biến mất.

Nguyệt Vô Hà đứng giữa yêu vực. Nhìn đất. Gầm thấp. Gầm kiểu gầm khi hồ ly mất con.

Sáu rễ. Sáu đệ tử. Sáu hướng.

Viên Chủ ở trên cao. Cảm: sáu chiết cành mới. Sáu nguồn tinh túy mới. Trẻ, mạnh, đủ nuôi hắn thêm vài trăm năm. Hắn cảm linh lực chảy vào, chảy kiểu chảy khi gốc cây khô hạn gặp nước, chảy mà từng mạch khô nứt bắt đầu ẩm lại.

Nhưng hắn không cười.

Hắn nhìn xuống Thiên Khuyết. Nhìn đèn. Nhìn bàn gỗ. Nhìn bát cháo đổ. Nhìn kiếm sĩ đứng giữa sân sát khí cuộn. Nhìn quân sư quỳ bên ghế trống. Nhìn dược sĩ quỳ trên sàn phòng thuốc. Nhìn kẻ trồng vườn đứng giữa sân, bàn tay run.

Nhìn, rồi quay đi. Bay đi. Biến mất trong đêm.

Tạ Trường An đứng giữa sân.

Bát cháo rơi lúc nào không biết. Vỡ tan. Cháo loang trên đá. Gã không nhìn bát. Nhìn trời. Nhìn chỗ Viên Chủ vừa biến mất. Nhìn trời đêm trống rỗng kiểu nhìn khi người ta nhìn thứ vừa lấy mất tất cả.

Sáu đệ tử mới. Mất hết. Sáu đứa trẻ gã nhặt về trong sáu năm qua, dạy, nuôi, giữ, trồng. Mất sạch. Bị chiết cành. Bị biến thành Liêm. Giống, giống lần trước, giống những gì Viên Chủ đã làm với triệu người trong bốn nghìn năm, giống những gì gã tưởng mình ngăn được.

Chân gã khuỵu.

Quỳ sụp. Quỳ giữa sân. Đầu gối chạm đá lạnh. Kinh mạch rạn bùng đau, đau kiểu đau khi kinh mạch đã rạn từ sáng mà bây giờ chịu thêm cú sốc linh lực Viên Chủ, rạn thêm, nứt thêm, đau xuyên từ đan điền ra tứ chi.

Nhưng đau kinh mạch không bằng.

Tay gã run.

Run kiểu run mà mười hai năm trồng vườn chưa bao giờ run. Tay trồng rau, tay nấu cháo, tay đặt lên vai đệ tử, tay đó bây giờ run. Run không kiểm soát được. Run kiểu run khi kẻ đã từng mất tất cả một lần, tưởng mình đủ mạnh để không mất lần nữa, và mất lần nữa.

Lại giống lần trước.

Gã nghĩ. Nghĩ và ký ức hai mươi năm trước ập về. Hai mươi năm trước, khi gã rời Thiên Vạn Hoa, khi gã mất đệ tử đầu tiên, khi gã biết Viên Chủ chiết cành, khi gã bỏ chạy vì không đủ mạnh. Hai mươi năm. Gã trốn. Gã trồng rau. Gã nhặt sáu đứa trẻ. Gã nuôi chúng lớn. Gã nhặt thêm sáu đứa. Gã tưởng lần này khác.

Lần này không khác.

Vườn rau ở góc sân. Luống cải thứ ba. Cải xanh, tươi, hôm qua mới tưới. Bây giờ, dưới áp lực linh lực tàn dư của Viên Chủ, cải héo. Héo nhanh. Lá xanh chuyển vàng, cuộn, rụng. Luống cải héo kiểu héo khi đất mất sinh khí, khi kẻ trồng vườn mất ý chí và vườn cảm được.

Tạ Trường An nhìn cải héo. Nhìn luống cải thứ ba héo. Và gã nhớ: luống cải thứ nhất héo hai mươi năm trước. Luống cải thứ hai héo khi Diệp Hàn suýt chết ở giải kiếm. Luống cải thứ ba, bây giờ.

Lại... lại giống lần trước.

Gã cúi đầu. Vai rung. Không khóc (Tạ Trường An không khóc, chưa bao giờ khóc trước mặt đệ tử). Nhưng vai rung. Rung kiểu rung khi cơ thể khóc mà mắt không cho phép.

Im lặng.

Sân Thiên Khuyết im lặng kiểu im mà không ai muốn. Đèn cổng vẫn cháy (đèn Thần Khôi treo, Thần Khôi không còn ở đây để thay đèn mới). Bát cháo nguội trên bàn gỗ tùng. Ghế trống. Nhiều ghế trống.

A Cẩu đứng cạnh bàn. Ma khí run. Mắt đỏ (đỏ thẫm, đỏ kiểu đỏ khi Ma Thần huyết mạch cảm mất mát mà bản năng muốn giết, muốn phá). Nhưng cậu đứng yên. Đứng yên kiểu đứng khi đứa trẻ ma mười sáu tuổi biết giết không giải quyết gì, vì kẻ cần giết đã bay đi rồi.

Bạch Ly ngồi bàn. Đuôi cuốn quanh người. Đuôi không vẫy (đuôi Bạch Ly luôn vẫy, trừ khi đau). Mắt hồ ly nhìn chỗ Thần Khôi ngồi, chỗ bậc thềm, đèn vỡ, mèo đen ngồi cạnh đèn vỡ, kêu. Mèo kêu kiểu kêu khi chủ biến mất mà mèo không hiểu tại sao.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng cạnh ghế Dương Khuynh. Quạt gãy trong tay. Nhìn ghế trống. Nhìn bát cháo nguội mà Dương Khuynh ăn dở. Và quân sư, người luôn có kế, luôn có sách, luôn mở sổ ghi, đứng nhìn ghế trống mà không có kế nào. Không có sách nào. Sổ trong túi, không mở.

Lục Vô Ưu đứng giữa sân. Kiếm trong tay. Sát khí cuộn dày đặc quanh người, dày kiểu dày mà mười hai năm Sát Thần chưa từng để sát khí dày đến vậy. Sát khí muốn giết. Giết rễ, giết Viên Chủ, giết bất cứ thứ gì lấy Vũ Cảnh. Nhưng không có gì để giết. Rễ biến mất. Viên Chủ biến mất. Chỉ còn đất liền và sân trống.

Hạ Linh ra từ phòng thuốc. Quỳ cạnh Tạ Trường An. Không nói. Quỳ cạnh thầy, vì thầy đang quỳ, và dược sĩ biết khi thầy quỳ thì thầy đau hơn kinh mạch rạn.

Sáu đệ tử cũ. Đứng (hoặc quỳ) xung quanh thầy. Không ai nói. Nói gì? Nói "sẽ ổn thôi"? Không ai dám nói câu đó, vì không ai biết có ổn không. Nói "chúng con sẽ cứu"? Chưa, chưa đến lúc nói, vì thầy đang ở đáy, và ở đáy thì cần im lặng trước, cần đau trước, rồi mới nói.

Im lặng kéo dài.

Gió không có (Viên Chủ chặn gió khi chiết, gió chưa quay lại). Đêm tĩnh. Sao sáng. Trăng lên. Trăng chiếu xuống sân Thiên Khuyết, chiếu lên bàn gỗ tùng, bát cháo nguội, ghế trống, đèn cổng, cải héo, và sáu đệ tử cũ đứng quanh thầy quỳ giữa sân.

Rồi Diệp Hàn bước tới.

Kiếm cất. Không cần kiếm bây giờ. Bước đến sau lưng thầy. Đứng yên. Nhìn xuống. Nhìn vai thầy rung. Nhìn tay thầy run. Nhìn đầu thầy cúi.

Và Diệp Hàn, kiếm sĩ ít lời nhất Thiên Khuyết, đệ tử đầu tiên, đứa trẻ một mắt mà thầy cõng về trên đường núi mười hai năm trước, giơ tay. Đặt lên vai thầy. Nhẹ nhàng.

Y hệt.

Y hệt cách thầy đặt tay lên vai Diệp Hàn ở bậc thềm Ẩn Sơn ngày đầu xuân, khi Diệp Hàn khóc mà không biết mình khóc, khi thầy không nói gì, chỉ đặt tay. Bây giờ, Diệp Hàn đặt tay lên vai thầy. Không nói. Đặt tay. Ấm áp. Nặng trĩu. Ở đây.

Tạ Trường An cảm tay trên vai. Cảm ấm. Cảm nặng. Cảm và nhận ra: tay này không phải tay đứa trẻ một mắt nữa. Tay người lớn. Tay kiếm sĩ. Tay đệ tử đã lớn.

Vai gã vẫn rung. Tay vẫn run. Nhưng gã không gục thêm. Dừng ở đó. Quỳ giữa sân, vai rung, tay run, nhưng không gục, vì có tay trên vai.

Đêm ngày thứ mười. Thiên Khuyết. Đèn cổng cháy. Cải héo. Bát cháo nguội. Sáu ghế trống.

Và sáu đệ tử cũ đứng quanh thầy, không nói, không đi, không rời.

Ch.217/233
3.407 từ