Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 85: Main Đối Diện Quá Khứ
Chương 85

Main Đối Diện Quá Khứ

Tạ Trường An rời Ẩn Sơn lúc nửa đêm.

Không nói ai. Không để lại thư. Chỉ đi. Trường bào xám, trâm gỗ, dép cỏ. Không vũ khí, không bao hành lý, không túi thuốc. Giống lần trước rời Ẩn Sơn đi gặp Điện Chủ, chỉ khác: lần trước hắn nấu bữa cơm cuối cho đệ tử, viết năm lá thư, giao nhiệm vụ, chuẩn bị cho khả năng không quay về. Lần này hắn chỉ đi. Vì lần này hắn biết sẽ quay về.

Diệp Hàn biết. Kiếm ý tầng bốn quét khắp Ẩn Sơn mỗi đêm, thói quen canh gác. Hắn cảm nhận thầy đứng dậy, mặc áo, mở cửa, bước ra. Cảm nhận bước chân thầy qua sân, qua vườn rau, xuống con đường mòn phía tây bắc. Cảm nhận linh áp thầy xa dần, mờ dần, chìm vào đêm.

Hắn không theo. Không gọi. Không ngăn.

Kiếm ý rút về, nằm yên trên đùi. Hắn nhắm mắt, lưng tựa cột hành lang, và chờ.

Lần này thầy sẽ về.

Hắn không biết tại sao tin. Chỉ tin. Kiểu tin của đứa trẻ từng gác trước cửa phòng thầy đêm thứ bảy trên Ẩn Sơn, và thầy kéo chăn đắp.

Cấm địa Thiên Khuyết cách Ẩn Sơn ba ngàn dặm.

Tạ Trường An đi bộ. Kim Đan, bước chân phàm, không bay, không dùng linh lực. Đi như người thường, qua rừng, qua đèo, qua suối. Ba ngày ba đêm, không nghỉ, không ăn, không uống. Cơ thể Kim Đan chịu được. Kinh mạch mục nhưng chưa đứt, linh lực vẫn chảy, chậm, rỉ, kiểu suối cạn nhưng chưa khô.

Ngày thứ ba, hắn đến.

Cấm địa Thiên Khuyết nằm giữa dãy núi không tên, nơi mà ngay cả bản đồ cũng bỏ trống. Không phải vì người vẽ bản đồ không biết, vì ai đến đây đều không muốn nhớ. Khí lạnh, kiểu lạnh không từ thời tiết, từ bên trong, từ chỗ mà ranh giới giữa phàm nhân và trời mỏng đến mức linh hồn cảm thấy trần truồng.

Cửa vào: một khe nứt trên vách đá, hẹp, chỉ vừa một người. Xung quanh, linh lực hỗn loạn, xoáy, đẩy người ra. Tu sĩ bình thường đến gần sẽ cảm thấy buồn nôn, chóng mặt, bản năng hét lên: đi đi, không phải chỗ của ngươi. Nguyên Anh trở lên mới chịu nổi áp lực linh lực ở cửa. Sâu hơn cần Hóa Thần. Đáy vực cần Thánh Cảnh.

Tạ Trường An bước vào. Kim Đan. Bước chân không dao động. Kiểu bước của người đã đi hàng trăm lần, biết rõ từng vết nứt trên tường, từng khúc quanh trong lối, từng lớp áp lực linh lực và cách xuyên qua.

Phong ấn trong người rung nhẹ khi hắn bước vào. Sáu lớp phong ấn cảm nhận Cấm địa, cảm nhận linh lực hỗn loạn, cảm nhận thiên đạo gần. Chúng rung, kiểu con thú ngủ bị đánh thức, mở mắt, ngửi, rồi nằm xuống lại. Chưa mở. Nhưng biết.

Hắn đi sâu. Qua lớp ngoài: đá đen, rêu phát quang, không khí đặc. Qua lớp giữa: linh lực cuộn xoáy, tường đá có vết cắt, vết cắt cũ, từ bốn ngàn năm trước, từ những tu sĩ đã chết ở đây. Qua lớp sâu: im lặng. Hoàn toàn im lặng. Không gió, không nước, không côn trùng, không gì. Chỉ im lặng, kiểu im lặng nặng hơn tiếng ồn.

Đến bờ vực.

Vực sâu không đáy. Hoặc có đáy, nhưng đáy ở nơi mà mắt thường, thần thức, kiếm ý đều không chạm tới. Ở dưới, ánh sáng kỳ dị nhấp nháy: vàng, trắng, xanh, xen kẽ, kiểu nhịp thở, kiểu sống. Thiên đạo.

Không phải thiên đạo theo nghĩa quy luật trời đất. Là tàn tích của thứ gì đó cũ hơn quy luật, cũ hơn đại lục, cũ hơn tu luyện. Tàn tích của lần tạo hóa đầu tiên, khi trời đất hình thành và thừa ra thứ gì đó, thứ đó chìm xuống đáy, nằm đây, bốn ngàn năm, chờ.

Tạ Trường An ngồi xuống bờ vực. Chân thõng ngoài rìa, tay đặt trên đầu gối. Giống cách hắn ngồi trên mỏm đá Ẩn Sơn, giống cách hắn ngồi trong vườn rau. Ở đâu hắn cũng ngồi vậy: lưng hơi cong, vai hơi xệ, tay chạm đùi, bình.

Gió không có, nhưng tóc hắn lay. Linh lực Cấm địa tạo dòng chảy, chảy từ vực lên, qua người hắn, chảy đi. Phong ấn rung nặng hơn, sáu lớp đều rung, kiểu rung khẩn cấp, kiểu con thú muốn bứt xích.

Hắn nhắm mắt.

Và bóng ký ức xuất hiện.

Lâm Thanh Dạ đứng bên kia bờ vực. Không phải hồn ma. Không phải ảo thuật. Là ảo ảnh do Cấm địa tạo ra, từ ký ức sâu nhất trong thần thức người bước vào. Cấm địa không có ý thức, nhưng nó phản chiếu, kiểu gương phản chiếu khuôn mặt: đưa vào gì, ra nấy.

Lâm Thanh Dạ mười sáu tuổi. Mặt trẻ, mắt sáng, miệng cười. Mặc trường bào trắng Thiên Quang Tông, thêu chim hạc ở ngực. Tay cầm cuộn trúc giản, thói quen, lúc nào cũng nghiên cứu, lúc nào cũng viết, lúc nào cũng hỏi "Trường An, ngươi nghĩ cái này hoạt động thế nào?"

Hắn nhìn bạn. Bạn nhìn hắn.

– Trường An.

Giọng Thanh Dạ. Nhẹ. Ấm. Kiểu giọng mà hắn đã hai mươi năm không nghe. Hai mươi năm chỉ nghe trong giấc mơ, và mỗi lần tỉnh dậy, tiếng đó tan, chỉ còn im lặng.

– Ngươi vẫn trốn?

Tạ Trường An mở mắt. Nhìn ảo ảnh bạn.

– Ta không trốn. Ta chờ.

– Chờ gì?

– Chờ đúng lúc.

Lâm Thanh Dạ cười. Nụ cười mà hắn nhớ, rạng rỡ, kiểu cười của người không biết sợ, không biết nghi ngờ, tin rằng thế giới có thể hiểu được nếu nghiên cứu đủ lâu.

– Ngươi chờ đủ lâu chưa?

Tạ Trường An nhìn tay mình. Tay đen nửa cẳng, kinh mạch mục, phong ấn rung. Tay từng nắm tay Thanh Dạ chạy trong đêm tuyết, tay từng chạm Thiên Mệnh, tay bây giờ trồng rau.

– Chưa biết.

Thanh Dạ nghiêng đầu. Kiểu nghiêng khi hắn nghĩ, khi hắn cân nhắc, khi hắn sắp nói điều gì thông minh đến mức Trường An phải dừng lại ngẫm.

– Ngươi biết ta nghĩ gì không? Ta nghĩ ngươi sợ mở phong ấn. Không phải sợ Thiên Đạo Điện phát hiện. Sợ chính mình.

Im lặng.

– Sợ rằng khi mở ra, ngươi sẽ lại thành đứa nhỏ mười sáu tuổi đêm đó. Cuồng nộ. Mất kiểm soát. Giết tất cả. Và rồi đứng giữa đống xác, tự hỏi: "mạnh để làm gì?"

Tạ Trường An nhắm mắt. Mở. Nhìn Thanh Dạ.

– Đúng.

Một chữ. Thừa nhận. Kiểu thừa nhận mà hắn không nói với ai, không kể cho đệ tử, không nói với chính mình hai mươi năm qua. Sợ mở phong ấn không phải vì chiến lược, không phải vì Thiên Đạo Điện. Sợ vì hắn biết bên dưới Kim Đan có một đứa trẻ mười sáu tuổi cuồng nộ, và đứa trẻ đó chưa bao giờ hết cuồng, chỉ bị nhốt, bị nén, bị phong ấn sáu tầng.

Thanh Dạ cười. Buồn lần này.

– Nhưng ngươi không còn là đứa nhỏ mười sáu tuổi.

– Không?

– Đứa nhỏ mười sáu tuổi không trồng rau. Không nấu cháo. Không dạy sáu đứa trẻ bị thiên hạ vứt bỏ.

Im lặng.

– Ngươi đã thay đổi, Trường An. Sức mạnh của ngươi không khác. Nhưng ngươi khác.

Ảo ảnh bắt đầu mờ. Cấm địa rút năng lượng, ký ức phai. Thanh Dạ trong như khói, đường viền nhòe, mắt mờ, nụ cười mờ.

– Thanh Dạ.

– Ừ?

– Ta nhớ ngươi.

Thanh Dạ cười. Lần cuối. Rồi tan.

Gió không có, nhưng có thứ gì đó bay qua mặt Tạ Trường An. Không phải nước mắt. Là linh lực Cấm địa, lạnh, chạm da, rồi đi.

Hắn ngồi lại bờ vực. Một mình. Im lặng.

Kiểm tra phong ấn.

Hắn hít sâu, đưa thần thức vào bên trong, vào đan điền, vào chỗ phong ấn nằm. Sáu lớp, từ ngoài vào trong: Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Động Hư, Thánh Cảnh, Đại Đế. Và bên trong cùng, Thiên Mệnh, bị nén, bị khóa, bị niêm.

Lớp ngoài cùng: ổn. Chắc. Kim Đan vẫn giữ.

Lớp hai: có nứt. Nhỏ. Nứt từ lần đối đầu Điện Chủ, khi phong ấn rung và hắn phải dùng một phần sức mạnh thật để không bị nghiền nát dưới linh áp Điện Chủ. Vết nứt không lớn, nhưng có. Và mỗi khi đệ tử gặp nguy, phong ấn rung, vết nứt rộng thêm một chút. Rất chút. Nhưng tích tụ.

Lớp ba: bắt đầu lung lay. Không phải nứt, lung lay. Kiểu tường chưa rạn nhưng móng đã yếu.

Lớp bốn, năm, sáu: vẫn chắc. Nhưng bên trong, Thiên Mệnh đang thức. Không phải phản kháng, không phải đòi thoát. Chỉ thức. Biết. Cảm nhận Cấm địa, cảm nhận thiên đạo gần, và mở mắt.

Tạ Trường An rút thần thức ra. Thở chậm.

Phong ấn không phải nhà tù. Là chọn lựa. Hắn chọn đóng. Hắn có thể chọn mở.

Nếu Ẩn Sơn bị đe dọa...

Hắn nghĩ đến Diệp Hàn luyện kiếm dưới trăng. Nghĩ đến Ninh Tiểu Nguyệt gõ quạt trên bàn cờ. Nghĩ đến A Cẩu ngồi góc tối, ma khí cuộn ấm. Nghĩ đến Bạch Ly cười, tai cáo vểnh. Nghĩ đến Hạ Linh viết suốt đêm, mắt sáng, bút không dừng. Nghĩ đến Lục Vô Ưu nói "con sống" bằng giọng bình.

Sáu mầm. Sáu quái vật. Sáu đứa trẻ.

...ta sẽ mở.

Nhưng hắn biết cái giá. Mở phong ấn nghĩa là Thiên Đạo Điện cảm nhận được hắn, cảm nhận Thiên Mệnh trở lại, biết hắn vẫn sống, vẫn mạnh. Nghĩa là cuộc chiến không thể tránh. Nghĩa là mười năm chuẩn bị bị rút ngắn thành không. Nghĩa là mọi thứ hắn xây hai mươi năm qua, vô hình, phong ấn, Kim Đan tầm thường, sẽ sụp trong một khoảnh khắc.

Và nghĩa là kinh mạch mục sẽ mục nhanh hơn. Thiên Mệnh chảy qua kinh mạch hư, kiểu nước lũ chảy qua đê vỡ, sẽ xé nát thứ còn lại.

Mở phong ấn có thể là lần cuối ta dùng sức mạnh này.

Hắn chấp nhận. Không phải chấp nhận cái chết. Chấp nhận rằng nếu cần, hắn sẽ trả giá đó. Trả giá cho sáu mầm mà hắn trồng.

Hắn đứng dậy. Phủi đất khỏi áo, dù áo không dính đất. Thói quen.

Bước ra khỏi Cấm địa. Ánh sáng ngoài cửa chói sau ba ngày trong bóng tối. Hắn nheo mắt, nhìn trời, nhìn núi, nhìn rừng.

Rồi đi. Đi về Ẩn Sơn. Ba ngày nữa.

Trên đường về, hắn nhìn bàn tay.

Tay trái đen nửa cẳng, ma khí A Cẩu tích tụ ba lần, không hồi phục. Da đen theo đường kinh mạch, kiểu rễ cây bò dưới da, kiểu mực ngấm vào gỗ.

Tay phải sẹo mỏng, kinh mạch ngón tê, sát khí Lục Vô Ưu để lại. Lòng bàn tay chai, vết cuốc hai mươi năm. Và vết cũ, rất cũ, ở mu bàn tay, vết sẹo trắng mờ: vết từ đêm Lâm Thanh Dạ chết, khi hắn đấm vào tường đá cho đến khi tay gãy, cho đến khi không cảm thấy gì ngoài đau.

Bàn tay này đã giữ đủ thứ.

Giữ kiếm gãy của đứa trẻ mười sáu tuổi. Giữ máu ba trăm đồng môn. Giữ Thiên Mệnh. Giữ phong ấn. Giữ hạt giống cải. Giữ bát cháo. Giữ tay A Cẩu giữa đêm ma khí bùng. Giữ cuốn sổ ghi thiên phú hàng ngàn người. Giữ viên đan Hạ Linh luyện, nóng, thơm mùi thảo dược.

Bàn tay này bây giờ mục. Kinh mạch tan dần. Mười năm, có thể ít hơn, bàn tay này sẽ không cầm nổi bát cháo.

Nhưng chưa phải hôm nay.

Hắn nắm tay lại. Mở ra. Nắm lại. Ngón tay còn cử động, còn siết, còn cầm.

Bàn tay này đã giữ đủ thứ rồi. Và sẽ giữ thêm.

Hắn đi tiếp. Chậm. Đều. Về phía Ẩn Sơn, nơi có sáu đứa trẻ đang chờ.

Ba ngày sau, bình minh, hắn bước lên con đường mòn cuối cùng dẫn lên Ẩn Sơn.

Diệp Hàn ngồi ở cổng. Kiếm nằm ngang đùi, lưng tựa cột gỗ, nơi Bạch Ly khắc chữ "Ẩn Sơn" xấu xí hồi lập tông. Mắt nhắm. Kiếm ý mở.

Khi bước chân thầy chạm cỏ ở chân núi, kiếm ý Diệp Hàn rung nhẹ. Hắn mở mắt.

Nhìn thầy đi lên. Chậm. Dép cỏ, trường bào xám, tóc hơi rối. Gầy hơn sáu ngày trước. Nhưng mắt khác. Mắt bình hơn. Mắt của người đã quyết.

Diệp Hàn đứng dậy. Không hỏi đi đâu, không hỏi làm gì, không hỏi có sao không. Chỉ đứng, bước sang, nhường đường. Kiểu Diệp Hàn: im lặng là đủ.

Tạ Trường An đi qua. Dừng. Quay lại, nhìn Diệp Hàn.

– Ngồi đây bao lâu rồi?

– Sáu ngày.

Hắn gật. Không nói "không cần chờ" hay "lần sau đừng gác." Vì hắn biết Diệp Hàn sẽ gác. Dù có nói. Kiểu đệ tử đầu tiên: im lặng, kiếm, và gác.

– Đi ăn cháo.

Diệp Hàn gật. Xách kiếm. Đi theo thầy, lên Ẩn Sơn, về bếp, nơi Hạ Linh đang nấu cháo, Bạch Ly cuộn trên mái, A Cẩu ngồi góc bàn, Lục Vô Ưu đứng ngoài sân, Ninh Tiểu Nguyệt cầm quạt gấp chờ.

Bảy người. Bàn gỗ. Cháo nóng.

Tạ Trường An ngồi xuống, cầm đũa, ăn.

Kiểu ăn của người đã quyết xong mọi thứ cần quyết, và bây giờ chỉ muốn ăn bát cháo.

Ch.85/233
2.327 từ