Chương 193: Sản Phẩm Của Vườn
Chiều ngày thứ chín. Phòng sách Thiên Khuyết.
Ninh Tiểu Nguyệt mở sổ.
Sổ dày, bìa cứng, giấy dó ố vàng (sổ mang theo từ Ẩn Sơn, cùng quạt gấp tre, cùng ba mươi bảy bản đồ thế lực cuộn trong ống trúc). Cô mở trang mới, trang thứ sáu mươi hai kể từ đầu cuộc chiến, và viết: Ngày 9. Tổng kết.
Bên ngoài, tiếng cháo sôi. Lục Vô Ưu nấu (Sát Thần nấu cháo, vẫn kỳ lạ mỗi khi nghĩ đến). A Cẩu ngủ bậc thềm. Liêm thứ nhất ngồi bàn đá. Diệp Hàn ngồi cạnh thầy, im, kiếm gác đầu gối. Thầy ngồi ghế, mắt nhắm, thở, kinh mạch cần nghỉ.
Rất yên.
Thiên Khuyết chiều nay yên kiểu yên khi trận đánh vừa dứt, không ai nói, ai cũng mệt, nhưng sống. Yên kiểu yên mà quân sư biết sẽ không kéo dài, vì yên sau trận không phải hòa bình, là nghỉ giữa hiệp.
Ninh Tiểu Nguyệt viết nhanh: Liêm #1: dừng. Liêm #2: freed. Trạm đông: phá. AC kiệt. TTA kinh mạch rạn. DH tay tê. Rồi cô dừng bút, nhìn ra cửa sổ. Nhìn Liêm thứ nhất ngồi bàn đá ngoài sân, lưng thẳng, mắt nhìn xuống tay, tay run nhẹ, Đại Đế đỉnh phong bốn nghìn năm ngồi giữa sân nhà người ta mà không biết đặt tay đâu.
Cô viết thêm: Liêm #1 chưa giải phóng hoàn toàn. Gốc+ghép hòa. Nhưng rung, khóc, nhớ cảm giác ấm. AC truyền ký ức chiết cành vào qua đồng nguyên. Phương pháp mới. Rủi ro cao. Không lặp lại được ngay (AC kiệt).
Rồi cô gấp sổ. Đứng dậy.
– Dương Khuynh.
Ở góc phòng, đứa trẻ mười ba tuổi mắt sáng quá mức (mắt Giải Luật, mắt nhìn thấy quy tắc, mắt mà quân sư biết là nguy hiểm nhất trong mười bốn người Thiên Khuyết) ngẩng đầu. Dương Khuynh ngồi xếp bằng trên sàn gỗ, trước mặt trải bảy tờ giấy lớn, mỗi tờ vẽ đầy ký hiệu, đường nối, vòng tròn, mũi tên. Bảy tờ giấy trải thành hình cây, gốc ở giữa, cành ra bảy hướng.
– Sư tỷ, Dương Khuynh nói. Giọng trẻ con, nhưng mắt không trẻ con. Mắt đang nhìn thứ mà mười ba tuổi không nên nhìn thấy, nhưng nàng nhìn, vì Giải Luật không chọn tuổi.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi xuống đối diện. Nhìn bảy tờ giấy. Nhìn ký hiệu, đường nối, vòng tròn. Cô đọc giỏi, nhưng ký hiệu của Dương Khuynh không phải chữ, là ngôn ngữ riêng, ngôn ngữ mà đứa trẻ con nhà thợ khóa tự tạo ra để ghi lại quy tắc vạn vật.
– Giải thích cho sư tỷ, cô nói. Từ đầu.
Dương Khuynh gật. Lấy tờ giấy giữa, tờ gốc.
– Hệ thống Thiên Viên Hội, nàng nói. Con nhìn từ khi đến Thiên Khuyết. Ba tháng. Nhìn mạng lưới, nhìn dây, nhìn nút, nhìn trạm. Lúc đầu con nghĩ đây là mạng nhện. Một con nhện ở giữa, dây tỏa ra, mồi mắc vào. Nhưng không phải.
Nàng chỉ hình vẽ trung tâm: một vòng tròn lớn, bên trong có vòng tròn nhỏ hơn, bên trong nữa là chấm đen.
– Đây là cây, nàng nói. Không phải nhện. Cây.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hình, gật. Cô đã nghe Dương Khuynh nói "giống cây" trước đó, nhưng hôm nay, sau trận đánh, sau khi nhìn Liêm thứ nhất khóc, sau khi nhìn trạm trung chuyển bị phá, cô nghe khác. Nghe kỹ hơn.
– Gốc, Dương Khuynh chỉ chấm đen giữa. Viên Chủ. Cành, nàng chỉ bảy đường tỏa ra. Bảy vườn. Lá, nàng chỉ những chấm nhỏ ở đầu mỗi cành. Liêm. Mười hai Liêm là lá.
– Con đã nói điều này, Ninh Tiểu Nguyệt nói. Có gì mới?
Dương Khuynh nhìn sư tỷ. Mắt sáng hơn. Mắt kiểu sáng khi đứa trẻ tìm ra đáp án mà đáp án đáng sợ, và nàng biết đáng sợ, nhưng vẫn nói, vì Giải Luật không giấu quy tắc.
– Rễ, nàng nói. Chậm. Một chữ.
– Rễ gì?
Dương Khuynh lật tờ giấy. Mặt sau vẽ hình cây lộn ngược, rễ hướng lên, gốc ở dưới. Và ở gốc, ở chấm đen (Viên Chủ), có ba đường nhỏ hướng xuống dưới, xuyên qua đáy tờ giấy, đi vào nền.
– Con nhìn hệ thống ba tháng, nàng nói. Tháng đầu nhìn cành lá (mạng lưới, trạm, Liêm). Tháng hai nhìn gốc (Viên Chủ, cách hắn kiểm soát). Tháng ba, nàng dừng, hít thở, con nhìn xuống dưới. Và thấy rễ.
– Rễ mọc từ Viên Chủ?
– Mọc xuyên Viên Chủ. Nàng nhấn. Không phải "từ." Xuyên. Rễ không phải của Viên Chủ. Rễ đi qua Viên Chủ. Viên Chủ là gốc, nhưng rễ không do gốc mọc ra, rễ mọc từ dưới, xuyên qua gốc, lên cành, ra lá. Viên Chủ không trồng cây. Viên Chủ là một phần của cây.
Im lặng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn tờ giấy. Nhìn hình cây lộn ngược. Nhìn rễ xuyên qua gốc. Và quân sư, người tính toán giỏi nhất Thiên Khuyết, người mà mạng lưới tình báo hai năm phơi bày tội ác bốn nghìn năm Thiên Viên Hội, cô nhìn hình vẽ của đứa trẻ mười ba tuổi, và hiểu.
– Viên Chủ cũng bị chiết cành, cô nói. Giọng bình. Nhưng mắt không bình.
– Vâng, Dương Khuynh nói.
Im lặng nữa. Lâu hơn. Bên ngoài tiếng cháo sôi, tiếng gió chiều, tiếng Hạ Linh nói nhẹ với Liêm thứ nhất (giọng dược sĩ, ấm, bình). Bên trong phòng sách, hai cô gái ngồi đối diện bảy tờ giấy, và thế giới vừa lật.
Ninh Tiểu Nguyệt mở sổ. Viết: Viên Chủ = chiết cành. XÁC NHẬN.
Rồi cô nhìn Dương Khuynh.
– Bằng chứng, cô nói. Quân sư không tin không bằng chứng.
Dương Khuynh lấy tờ giấy thứ hai. Tờ này dày đặc hơn, chữ nhỏ, ký hiệu chồng lên ký hiệu, kiểu viết khi đứa trẻ ghi nhanh hơn não nghĩ mà tay không theo kịp.
– Ba bằng chứng, nàng nói. Giơ ba ngón.
Ngón thứ nhất.
– Dây, nàng nói. Dây kiểm soát Liêm đi từ Viên Chủ ra. Con nhìn dây ba tháng. Dây có chiều. Dây đi từ gốc ra lá, kiểm soát Liêm, ra lệnh, thu hồi linh lực. Nhưng dây cũng có chiều ngược. Từ lá về gốc. Linh lực chiết cành chảy ngược, về Viên Chủ, nuôi Viên Chủ. Viên Chủ không phải kẻ trồng vườn. Viên Chủ là kẻ ăn quả. Hắn chiết cành từ người khác, ghép vào Liêm, rồi hút tinh túy từ Liêm về mình. Bốn nghìn năm hút. Và lượng tinh túy đó, nàng chỉ con số ghi trên giấy, không phải để duy trì sức mạnh. Là để duy trì sự tồn tại. Viên Chủ cần tinh túy chiết cành để sống. Cắt nguồn, hắn chết. Kiểu chết khi cây bị chặt rễ.
Ninh Tiểu Nguyệt viết, nhanh. Bút chạm giấy đều, mực loang, nhưng cô không dừng. Viết xong, nhìn lên.
– Tiếp.
Ngón thứ hai.
– Trạm trung chuyển, Dương Khuynh nói. Bạch Ly phá trạm đông hôm nay. Trước khi trạm nổ, con nhìn. Con nhìn cấu trúc bên trong trạm khi nó vỡ, kiểu nhìn khi đồng hồ vỡ thì thấy bánh răng. Và con thấy: trạm không phải do Viên Chủ xây. Trạm tự mọc. Mọc kiểu rễ cây mọc, kiểu rễ tìm nước, rễ tìm đất, rễ lan ra không cần ai trồng. Trạm trung chuyển là rễ phụ của hệ thống. Và rễ phụ nối với rễ chính. Rễ chính đi qua Viên Chủ. Trạm mọc từ hệ thống, không phải từ Viên Chủ, nhưng qua Viên Chủ. Nghĩa là hệ thống lớn hơn Viên Chủ. Hệ thống có trước Viên Chủ.
Ninh Tiểu Nguyệt dừng bút. Nhìn lên.
– Có trước?
– Hệ thống chiết cành có trước Viên Chủ, Dương Khuynh nói. Giọng nhẹ, nhưng từng chữ nặng. Con nhìn niên đại rễ trong trạm. Rễ cũ hơn bốn nghìn năm. Cũ hơn Viên Chủ. Nghĩa là chiết cành không phải do Viên Chủ nghĩ ra. Chiết cành đã có sẵn. Viên Chủ là người đầu tiên bị chiết, rồi học cách dùng hệ thống đó chiết người khác.
Ninh Tiểu Nguyệt viết: Hệ thống chiết cành > 4000 năm. Viên Chủ là sản phẩm, không phải người tạo.
Ngón thứ ba.
– Tên, Dương Khuynh nói.
– Tên gì?
– Hứa Vạn Thọ.
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày nhẹ. Tên thật Viên Chủ, cô biết, mạng lưới tình báo hai năm tìm ra: Hứa Vạn Thọ, danh tính gốc trước khi trở thành Viên Chủ. Nhưng tên thì sao?
Dương Khuynh lấy tờ giấy thứ ba. Tờ này chỉ có một dòng, viết lớn, viết đậm:
Hứa Vạn Thọ: Vạn Thọ = Vạn năm sống. Tên người hay tên chức năng?
– Con tra, nàng nói. Hứa Vạn Thọ không phải tên phổ biến. "Vạn Thọ" không ai đặt cho con mình, quá lớn, quá nặng, kiểu tên mà cha mẹ không đặt mà ai đó giao. Kiểu tên Liêm, không phải tên, là ký hiệu. "Vạn Thọ" là ký hiệu của "sống mãi." Và chiết cành là gì? Chiết cành là cắt một phần cây gốc, ghép vào cây mới, để cây gốc sống mãi qua cây mới. Chiết cành là "vạn thọ." Tên Viên Chủ là mô tả chức năng của hắn trong hệ thống.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn dòng chữ trên giấy. Nhìn lâu. Quân sư đọc giỏi, và cô đọc giữa dòng: nếu "Hứa Vạn Thọ" là tên chức năng, thì Viên Chủ không có tên thật. Giống Liêm. Giống Vong Nguyên. Giống mọi kẻ bị chiết cành: mất tên, mất ký ức, chỉ còn chức năng.
Viên Chủ là Liêm đầu tiên. Liêm nguyên bản. Liêm mà tự nâng cấp bản thân bằng cách chiết người khác, hút tinh túy về mình, sống bốn nghìn năm, tạo vườn, tạo Liêm, tạo hệ thống. Nhưng bản chất không thay đổi: hắn là sản phẩm. Không phải người trồng.
Cô viết. Viết nhiều. Viết kín nửa trang:
Viên Chủ = Liêm #0. Bị chiết bởi hệ thống có trước 4000 năm. Không biết ai tạo hệ thống gốc. Hứa Vạn Thọ = tên chức năng, không phải tên thật. Hắn không nhớ tên thật (giống mọi Liêm). Hắn học dùng hệ thống chiết cành để tự duy trì sự sống → trở thành Viên Chủ. Nhưng bản chất: hắn cũng bị lấy đi. Hắn chiết người khác vì hắn bị chiết trước. Nạn nhân trở thành thủ phạm.
Hệ quả chiến lược: Viên Chủ phụ thuộc tinh túy chiết cành. Cắt nguồn = hắn suy yếu → chết. Nhưng hắn cũng là nạn nhân. Giết hắn hay cứu hắn? Câu hỏi này thuộc về thầy.
Cô gấp bút. Nhìn Dương Khuynh. Nhìn đứa trẻ mười ba tuổi mắt sáng quá mức, đứa trẻ con nhà thợ khóa phàm nhân, đứa trẻ mà ba tháng trước còn mở khóa vô mục đích, bây giờ vừa mở khóa lớn nhất cuộc chiến.
– Dương Khuynh, cô nói.
– Dạ.
– Giỏi.
Một chữ, nhẹ thôi. Nhưng từ quân sư Ninh Tiểu Nguyệt, một chữ "giỏi" nặng hơn mười câu khen. Dương Khuynh cúi đầu, tai đỏ nhẹ (mười ba tuổi, vẫn biết ngại khi được khen, dù mắt nhìn thấu quy tắc vạn vật thì tai vẫn đỏ khi sư tỷ khen).
– Nhưng con có câu hỏi, Dương Khuynh nói. Ngẩng đầu. Mắt không còn sáng kiểu tìm ra đáp án, mà sáng kiểu lo. Lo kiểu lo khi đứa trẻ nhìn thấy thứ mà nàng muốn không nhìn thấy, nhưng Giải Luật không cho nàng nhắm mắt.
– Hỏi.
– Nếu hệ thống chiết cành có trước Viên Chủ, nàng nói, chậm, thì ai tạo ra hệ thống?
Im lặng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn Dương Khuynh. Nhìn câu hỏi trong mắt đứa trẻ. Và quân sư, người tính toán giỏi, người biết câu trả lời nào nằm trong tầm với và câu nào không, cô biết: câu hỏi này ngoài tầm. Bây giờ thì ngoài tầm.
– Chưa biết, cô nói. Thành thật. Ghi lại. Để đó.
Dương Khuynh gật. Ghi vào góc tờ giấy: Ai tạo hệ thống gốc? Chưa có đáp án.
– Bây giờ tập trung vào thứ biết được, Ninh Tiểu Nguyệt nói. Quân sư chuyển chế độ: từ phân tích sang hành động. Viên Chủ phụ thuộc tinh túy chiết cành. Bao nhiêu Liêm còn hoạt động?
Dương Khuynh lật tờ giấy thứ tư. Bản đồ, vẽ tay, ký hiệu màu. Đỏ là Liêm, xanh là vườn, đen là trạm.
– Mười hai Liêm tổng, nàng nói. Hai ở đây: số một ngồi ngoài sân, số hai góc sân. Cả hai dừng hoạt động. Ba Liêm chết trong chiến tranh trước đó (số ba, chín, mười một). Hai bỏ đi (số mười, mười hai). Còn lại năm: số bốn, năm, sáu, bảy, tám. Vị trí: không rõ. Nhưng con đoán. Nàng chỉ bản đồ. Năm Liêm này đang ở năm vườn khác nhau. Viên Chủ rút về phòng thủ. Không tấn công nữa. Hắn đang... giữ.
– Giữ gì?
– Giữ nguồn. Mỗi Liêm hoạt động = một đường tinh túy chảy về. Mất hai (số một, số hai) = mất hai đường. Hắn đang giữ năm đường còn lại. Nếu mất thêm, nàng nhìn sư tỷ, hắn bắt đầu chết.
Ninh Tiểu Nguyệt viết: Viên Chủ: 5 nguồn tinh túy còn lại. Mất thêm = suy yếu dần. Mất hết = chết. Rồi cô dừng, gõ ngón tay lên sổ. Nhịp đều, ba cái, nghĩ.
– Nhưng hắn biết, cô nói.
– Biết gì ạ?
– Hắn biết mình đang mất. Hắn biết ta đang giải phóng Liêm. Hắn biết nếu ta tiếp tục, hắn chết. Hắn sẽ làm gì?
Dương Khuynh nhìn sư tỷ. Mắt nghĩ, nhanh, kiểu nghĩ khi Giải Luật tính quy tắc hành vi thay vì quy tắc cấu trúc: khác, khó hơn, vì cấu trúc không thay đổi nhưng hành vi thì biến.
– Hai khả năng, nàng nói. Giơ hai ngón. Một: hắn tấn công. Phá Thiên Khuyết trước khi ta giải phóng thêm. Hai: hắn chiết mới. Bù nguồn. Mất Liêm cũ thì tạo Liêm mới.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn ngón thứ hai. Nhìn lâu.
– Chiết mới, cô nói. Hắn chiết ai?
– Bất kỳ ai có thiên phú. Chiết cành cần nguyên liệu: người có linh căn, càng mạnh càng tốt. Và hắn biết nơi nào tập trung nhiều người có linh căn mạnh nhất?
Ninh Tiểu Nguyệt mắt sắc. Hiểu trước khi Dương Khuynh nói hết.
– Thiên Khuyết, cô nói. Mười bốn người. Sáu đệ tử thầy: thiên phú đặc biệt, mỗi người một loại. Sáu thế hệ hai: trẻ, mạnh, thiên phú mới nở. Bạch Tuyết, Tiêu Cốt. Dương Khuynh, cô nhìn đứa trẻ trước mặt. Chính ngươi.
Dương Khuynh gật. Không sợ (mười ba tuổi, nhưng Giải Luật nhìn thấy quy tắc kể cả quy tắc của sợ, nên nàng biết sợ là gì mà không bị sợ chi phối). Nhưng nghiêm.
– Nếu Viên Chủ chiết cành thế hệ mới, nàng nói, hắn có nguồn mới. Mạnh hơn. Trẻ hơn. Và ta mất đệ tử.
Ninh Tiểu Nguyệt viết. Viết nhanh, gạch đầu dòng, gạch đỏ (mực đỏ, mực cô chỉ dùng cho mối nguy trọng):
NGUY CƠ: Viên Chủ chiết cành thế hệ mới Thiên Khuyết.
Mục tiêu: 6 đệ tử mới (thiên phú mạnh, trẻ, dễ chiết).
Kết quả: bù nguồn + phá Thiên Khuyết cùng lúc.
Xác suất: CAO. Hắn không còn lựa chọn khác.
Cô đóng sổ, nhìn Dương Khuynh.
– Ngươi vừa mở khóa lớn nhất cuộc chiến, cô nói. Và khóa này mở ra hai cánh cửa. Cửa thứ nhất: ta biết Viên Chủ là gì, ta biết điểm yếu. Cửa thứ hai: hắn cũng biết ta biết, và hắn sẽ phản ứng.
Dương Khuynh nhìn sư tỷ. Nhìn quân sư gấp sổ, đứng dậy, cầm quạt gấp tre (quạt thầy tặng, nan tre giấy dó, mang theo hai năm, không bao giờ rời). Và nàng thấy: sư tỷ không sợ. Sư tỷ tính. Tính kiểu tính khi quân sư nhìn bàn cờ, thấy nước đi của đối phương, và bắt đầu xếp quân.
– Con tiếp tục nhìn, Dương Khuynh nói. Nhìn rễ. Nhìn sâu hơn. Nếu con tìm được ai tạo hệ thống gốc, đó là mở khóa tiếp.
– Nhìn, Ninh Tiểu Nguyệt gật. Nhưng cẩn thận. Nhìn sâu quá thì sâu nhìn lại.
Dương Khuynh cười nhẹ. Cười mười ba tuổi, cười kiểu cười khi đứa trẻ nghe lời khuyên mà đã biết, nhưng biết sư tỷ nói vì lo, nên cười rồi gật.
Ninh Tiểu Nguyệt bước ra cửa phòng sách. Đứng ở hành lang. Nhìn sân.
Liêm thứ nhất vẫn ngồi bàn đá. Hạ Linh ngồi cạnh, không nói, chỉ ngồi (dược sĩ biết: có khi bệnh nhân cần người ngồi cạnh hơn cần thuốc). Liêm thứ hai ngồi góc sân, mắt nâu, im, tay ôm đầu gối. A Cẩu ngủ bậc thềm, thở đều. Diệp Hàn gác kiếm đầu gối, mắt nhắm, nghỉ. Thầy ngồi ghế, mắt vẫn nhắm, thở chậm, nhưng cô biết thầy không ngủ (thầy không ngủ khi kinh mạch rạn, không dám ngủ, vì ngủ thì mất kiểm soát rò rỉ linh lực).
Lục Vô Ưu từ bếp bước ra. Nồi cháo. Đặt lên bàn đá. Không nói, múc cháo. Bát thứ nhất đặt trước Liêm thứ nhất (Sát Thần múc cháo cho Đại Đế bốn nghìn năm, cảnh này kỳ lạ mà không ai thấy kỳ lạ, vì Thiên Khuyết quen kỳ lạ). Bát thứ hai đặt trước Liêm thứ hai. Bát thứ ba đưa cho Hạ Linh. Bát thứ tư đưa cho Diệp Hàn (Diệp Hàn mở mắt, nhìn bát, nhìn Lục Vô Ưu, gật nhẹ, cầm, uống). Bát thứ năm đặt cạnh thầy (thầy mở mắt, nhìn bát, nhìn Lục Vô Ưu, mỉm cười nhẹ, "cám ơn").
Lục Vô Ưu múc bát thứ sáu. Đi đến bậc thềm. Đặt cạnh A Cẩu đang ngủ. Không đánh thức. Đặt đó, kiểu đặt khi biết đứa trẻ sẽ tỉnh, sẽ đói, sẽ cần. Sát Thần quay lại bếp, rửa nồi.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn cảnh đó. Cảnh mười mấy người ngồi trong sân nhà nhỏ, ăn cháo chiều, có hai Liêm cũ bốn nghìn năm ngồi cùng sáu đệ tử mệt rã, có Sát Thần rửa nồi, có dược sĩ ngồi cạnh bệnh nhân, có đứa trẻ ma ngủ bậc thềm, và cô (quân sư, người tính toán, người biết mối nguy đang đến) đứng hành lang, sổ trong tay, và lần thứ ba trong đời, cô gấp sổ giữa lúc cần mở.
Gấp sổ. Không phải vì hết việc. Vì muốn nhìn thêm một lát.
Nhìn cháo sôi. Nhìn chiều. Nhìn nhà.
Rồi cô mở sổ lại. Viết dòng cuối trang:
Báo cáo thầy tối nay. Viên Chủ = Liêm #0. Hắn sẽ phản công. Chuẩn bị.
Gấp sổ. Bước xuống sân. Nhận bát cháo từ tay Lục Vô Ưu (Sát Thần quay ra, đưa bát, không nói, mắt hỏi "uống không," cô gật, cầm). Ngồi xuống bậc thềm, cạnh A Cẩu ngủ.
Uống cháo.
Chiều ngày thứ chín. Gió nhẹ. Thiên Khuyết ăn cháo.
Và ở đâu đó rất xa, ở trung tâm hệ thống Thiên Viên Hội, ở nơi mà bảy vườn nối về một gốc, ở nơi mà rễ cổ đại xuyên qua gốc bốn nghìn năm, Viên Chủ mở mắt, cảm nhận. Hai Liêm dừng. Hai đường tinh túy mất. Và hắn biết: chúng đang đến gần. Gần hơn mỗi ngày.
Hắn nhìn xuống tay mình. Tay bốn nghìn năm. Tay cũng từng run, rất lâu rồi, lâu đến mức quên tay từng run. Và bây giờ, tay hắn không run (hắn là gốc, gốc không run), nhưng ở đâu đó sâu bên trong, ở nơi mà rễ cổ đại xuyên qua, có thứ gì đó nhói, nhẹ thôi, thoáng qua rồi hết.
Hắn nhắm mắt lại. Quyết định.
Năm Liêm còn lại không đủ. Cần thêm. Cần mới. Cần mạnh hơn.
Và hắn biết ở đâu có.