Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 10: Người Điên Dạy Kiếm
Chương 10

Người Điên Dạy Kiếm

Diệp Hàn không thích xuống núi.

Núi yên. Núi không nhìn. Trên Ẩn Sơn, hắn vung cành tre, nhắm mắt, nghe gió, không ai xì xào. Dưới núi — mắt. Nhiều mắt. Nhìn sẹo. Nhìn hốc mắt trái. Nhìn cành tre.

Nhưng thầy bảo đi mua muối.

— Diệp Hàn, xuống Vân Khê mua muối, mua dầu. Mang theo danh sách của Tiểu Nguyệt.

Ninh Tiểu Nguyệt viết sẵn trên mảnh giấy — chữ nàng đẹp, thẳng, gọn: Muối 1 cân. Dầu ăn nửa bình. Kim chỉ (chỉ đen, chỉ trắng). Nếu còn tiền: trứng.

Hắn nhét giấy vào túi. Cầm cành tre. Bước xuống núi.

Ba tháng. Ba tháng trên Ẩn Sơn. Người hắn khác. Cao hơn — một tấc, có lẽ. Vai rộng hơn — vung cành tre mỗi ngày, gánh nước, bổ củi. Da nâu hơn — nắng. Mắt phải — sáng hơn. Lạnh hơn.

Và bên trong — khác hẳn.

Kinh mạch đã mở. Hai tuần trước, lần cuối ngâm Thanh Linh Thảo, hắn cảm thấy — rõ ràng, không mơ hồ nữa — dòng linh khí chạy qua mạch, ấm, mạnh, như con suối mở đập. Thầy ngồi cạnh, tay đặt lên lưng hắn, dẫn linh khí vào mạch lần đầu.

Đau. Nhưng đau kiểu khác — đau của thứ đang mở ra, không phải đau của thứ đang vỡ.

Luyện Khí tầng một. Bắt đầu.

Và khi linh khí chạy trong mạch — cành tre trong tay hắn khác. Nhẹ hơn. Sắc hơn. Hắn vung, gió đổi chiều. Vung nữa, lá bay theo đường hắn vạch. Không phải hắn mạnh hơn. Là hắn nối được với cành tre. Linh khí từ tay chảy vào tre, tre thành phần mở rộng của cánh tay, của thân thể, của ý.

Thầy nhìn, gật đầu. Nói một câu.

— Kiếm cảm. Ngươi chạm ngưỡng rồi.

Hắn không hiểu "ngưỡng" là gì. Nhưng hắn hiểu: cành tre trong tay hắn không còn là cành tre.

· · ·

Chợ Vân Khê đông hơn bình thường.

Hắn nhận ra ngay — nhiều người lạ. Không phải dân thị trấn. Tu sĩ. Áo bào sạch, kiếm bên hông, đi lại tự tin. Luyện Khí, Trúc Cơ, mấy người. Khách đi đường? Hay có chuyện gì?

Hắn mua muối ở sạp đầu chợ. Mua dầu. Tìm kim chỉ — tiệm vải bà Lý, bà Lý nhìn hắn, liếc cành tre.

— Thằng nhỏ, cây gậy kia là gì?

— ...kiếm.

— Cành tre mà kiếm? — Bà cười. — Kim chỉ đây, hai đồng.

Hắn trả tiền. Nhét kim chỉ vào túi. Còn ba đồng. Đủ mua trứng.

Đi ngang qua giữa chợ, hắn nghe.

Tiếng vỗ tay. Tiếng la hét. Đám đông tụ lại ở bãi đất trống giữa chợ — chỗ thường bày vải bán buổi sáng, giờ dẹp sạp, trống. Người đứng thành vòng tròn, chen nhau nhìn.

Hắn không quan tâm. Bước ngang.

Rồi dừng.

Không phải vì muốn dừng. Vì cảm. Linh khí trong người hắn — mới, mỏng, nhưng nhạy — bắt được thứ gì đó ở giữa đám đông. Sắc. Nhanh. Lạnh.

Kiếm khí.

Hắn quay đầu. Nhìn.

Giữa vòng tròn người, một thiếu niên đang múa kiếm.

Cao. Gầy. Khoảng mười lăm, mười sáu. Áo bào trắng, sạch, chất lượng tốt — không phải dân thường. Kiếm trường — kiếm thật, thép, lưỡi sáng, vỏ bao chạm bạc. Thân pháp nhẹ, nhanh, kiếm vung tạo vòng tròn, ánh kiếm lấp lánh dưới nắng.

Tu sĩ. Trúc Cơ. Kiếm thuật — không tệ. Chiêu thức gọn, không thừa, có bài bản. Đệ tử tông phái nào đó, xuống núi luyện tập hoặc khoe.

Đám đông vỗ tay.

— Hay! Hay quá!

— Xứng danh đệ tử Thanh Phong Kiếm Phái!

— Nghe nói Trần sư huynh đã Trúc Cơ tầng năm, kiếm thuật đệ nhất vùng này!

Thiếu niên áo trắng thu kiếm, cười. Tự tin. Ánh mắt quét qua đám đông — tìm nể phục, tìm ngưỡng mộ. Thấy. Hài lòng.

Rồi ánh mắt quét qua Diệp Hàn.

Dừng lại.

Nhìn. Cành tre.

— Ê, thằng nhỏ.

Diệp Hàn không phản ứng. Quay đi. Bước.

— Ta đang nói với ngươi. Thằng nhỏ mắt một.

Bước chân Diệp Hàn chậm lại. Nửa nhịp. Rồi bước tiếp.

Thiếu niên áo trắng bước tới. Kiếm cầm tay, mũi chỉ xuống, dáng lười nhác. Hai đệ tử theo sau — cùng trang phục, cùng kiếm, nhỏ hơn, mắt tò mò.

— Đứng lại. Ta hỏi ngươi: cành tre kia là kiếm?

Diệp Hàn dừng. Không quay lại.

— ...

— Câm à?

— Không phải chuyện của ngươi.

Năm chữ. Giọng nhẹ. Lạnh.

Thiếu niên áo trắng nhướng mày. Rồi cười.

— Cành tre mà gọi là kiếm. Phàm nhân à? Không, ngươi có linh khí... Luyện Khí? Luyện Khí tầng mấy? Tầng một? — Cười to hơn. — Luyện Khí tầng một, mang cành tre, gọi là kiếm. Thầy ngươi là ai mà dạy kiểu đó?

Diệp Hàn quay lại.

Mắt phải nhìn thiếu niên áo trắng. Nhìn thẳng. Không nói.

Ánh mắt đó — lạnh, tĩnh, sâu — khiến thiếu niên áo trắng chớp mắt. Không phải sợ. Là bất ngờ. Ánh mắt thằng nhỏ mười hai tuổi mắt một mà có cái gì đó nặng — nặng hơn tuổi, nặng hơn tu vi, nặng hơn bất cứ thứ gì gã từng thấy ở đứa trẻ.

Nhưng thiếu niên áo trắng là đệ tử Thanh Phong, Trúc Cơ tầng năm, kiếm thuật giỏi nhất đám. Gã không sợ ánh mắt.

— Đấu một chiêu không? Ta dùng kiếm thật, ngươi dùng cành tre. Nếu ngươi đỡ được — ta xin lỗi. Nếu không — vứt cái cành tre đó đi, đừng sỉ nhục kiếm đạo.

Đám đông xì xào. Có người cười. Trúc Cơ tầng năm thách Luyện Khí tầng một — chênh bốn tầng, kiếm thật đấu cành tre. Ai cũng biết kết quả.

Diệp Hàn nhìn gã.

Im lặng.

Rồi hắn quay đi. Bước. Đi thẳng.

— Ê! Chạy à?

Hắn không chạy. Hắn đi. Không vội. Không sợ. Chỉ là — không muốn đấu. Thầy không bảo đấu. Thầy bảo mua muối.

— Kiếm sĩ mà chạy? Hay ngươi biết cành tre kia là rác?

Bước.

— Thầy ngươi chắc cũng là phế vật, dạy đệ tử cầm cành tre rồi chạy!

Diệp Hàn dừng.

Chân đứng khựng. Lưng thẳng. Tay — tay nắm cành tre — chặt.

Thầy.

Gã vừa nói gì về thầy?

Phế vật.

Máu trong người hắn sôi. Không phải giận — giận thì hắn biết, giận thì hắn quen. Đây là thứ khác. Thứ nằm sâu hơn giận, nóng hơn giận, lạnh hơn giận. Thứ mà hắn chưa có tên.

Hắn quay lại.

Đám đông im.

Ánh mắt thằng nhỏ thay đổi. Không còn lạnh, tĩnh. Là — sắc. Như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ. Mắt phải sáng rực, đen thẳm, nhìn thẳng vào thiếu niên áo trắng.

— Nói lại.

Hai chữ. Nhẹ. Nhưng xung quanh, mấy người gần nhất lùi lại nửa bước — bản năng. Không hiểu vì sao. Chỉ là bản năng bảo: lùi.

Thiếu niên áo trắng nheo mắt. Cười.

— Ta nói thầy ngươi là phế vật.

Diệp Hàn bước tới.

Chậm. Đều. Tay phải cầm cành tre, buông thõng bên hông. Không giơ kiếm. Không giữ thế. Chỉ bước.

Thiếu niên áo trắng giơ kiếm — phản xạ. Kiếm ngang ngực, thế thủ. Trúc Cơ tầng năm — linh lực dày, kiếm khí tỏa ra, không khí quanh lưỡi kiếm rung nhẹ.

Diệp Hàn vẫn bước. Bước vào phạm vi kiếm. Gần. Rất gần.

Thiếu niên áo trắng nhíu mày — thằng nhỏ này không biết sợ? — rồi quyết định. Vung kiếm. Không mạnh — gã không muốn giết, chỉ muốn dạy bảo. Kiếm chém ngang, nhắm vai, lực vừa đủ để đánh bay cành tre và cắt rách áo.

Kiếm chém.

Và Diệp Hàn biến mất.

Không — không biến mất. Hắn nghiêng. Nhẹ. Nhỏ. Nghiêng vừa đúng góc để lưỡi kiếm lướt qua trước ngực, cách áo nửa phân. Gió kiếm cắt vài sợi tóc rơi.

Thiếu niên áo trắng chưa kịp phản ứng. Kiếm vung qua — tay rỗng, chạm không khí, mất thăng bằng nửa nhịp.

Nửa nhịp đó.

Cành tre chạm cổ.

Nhẹ. Không mạnh. Không đau. Chỉ đặt — đầu cành tre áp vào cổ thiếu niên áo trắng, đúng chỗ động mạch, đúng vị trí mà nếu là kiếm thật thì máu đã phun.

Im lặng.

Cả chợ Vân Khê im lặng.

Thiếu niên áo trắng đứng cứng. Mắt mở to. Kiếm — kiếm thật, thép, Trúc Cơ tầng năm — giơ ngang, chém hụt. Cành tre — cành tre, tre, Luyện Khí tầng một — áp vào cổ gã.

Một chiêu.

Không — không phải chiêu. Không có chiêu thức. Không có bài bản. Chỉ là đúng chỗ, đúng lúc. Nghiêng đúng góc, bước đúng nhịp, cành tre đặt đúng vị trí. Như gió thổi — tự nhiên, không suy nghĩ, không kế hoạch.

Kiếm cảm.

Diệp Hàn rút cành tre. Quay đi.

— Đ-đứng lại!

Thiếu niên áo trắng quát. Giọng run — không phải sợ, là mất mặt. Trúc Cơ tầng năm thua Luyện Khí tầng một bằng cành tre trước mặt cả chợ. Mặt đỏ. Kiếm giơ cao.

— Một chiêu! Ngươi ăn may! Đấu lại!

Diệp Hàn không quay lại.

— Không.

Một chữ.

— Ngươi—!

Gã xông tới. Kiếm chém — lần này mạnh, thật, linh lực Trúc Cơ bùng, kiếm khí sáng lóe.

Diệp Hàn quay đầu. Nhìn.

Mắt phải — lạnh. Cành tre giơ lên. Chặn.

Crắc.

Cành tre gãy.

Kiếm thật, Trúc Cơ tầng năm, linh lực dày — cành tre không chịu nổi. Gãy làm đôi, nửa trên bay, nửa dưới còn trong tay hắn.

Nhưng kiếm — kiếm cũng dừng. Lưỡi kiếm chạm nửa cành tre gãy, lệch, xoay — đầu mũi kiếm chệch qua vai Diệp Hàn, cắm vào cột gỗ sạp vải phía sau. Lệch mục tiêu. Hết đà.

Diệp Hàn nhìn nửa cành tre gãy trong tay. Nhìn thiếu niên áo trắng. Nhìn kiếm cắm trong cột gỗ.

Rồi hắn vung nửa cành tre gãy — ngắn, sắc ở chỗ gãy — điểm vào cổ tay thiếu niên áo trắng.

Nhẹ. Chính xác.

Tay gã tê. Kiếm rơi. Rơi xuống đất, kêu leng keng.

Diệp Hàn nhặt kiếm. Đặt vào tay gã — đặt nhẹ, không quẳng.

— Kiếm ngươi đẹp. Giữ cho kỹ.

Rồi quay đi.

Thiếu niên áo trắng đứng giữa chợ, kiếm trong tay, mặt trắng bệch. Hai đệ tử đứng sau, miệng há, quên đóng.

Đám đông xì xào. Ồn dần.

— Ai đó? Ai vậy?

— Thằng nhỏ mắt một, Luyện Khí, cành tre... vừa đánh bại Trần sư huynh Thanh Phong?

— Một chiêu! Chiêu đầu một chiêu! Chiêu sau cành tre gãy mà vẫn hạ!

— Ai dạy nó?

Một ông lão — phàm nhân, bán trà góc chợ — nhìn theo bóng Diệp Hàn đi khuất.

— Thằng nhỏ đó ta biết. Ở trên Ẩn Sơn. Có gã tu sĩ trồng rau nuôi mấy đứa trẻ trên đó.

— Tu sĩ? Tu sĩ nào?

— Không biết. Gầy lắm. Mặc áo xám cũ. Mua muối mua gạo. Trông như nông dân.

— Nông dân dạy kiếm cho thằng nhỏ Luyện Khí đánh bại Trúc Cơ tầng năm?

Im lặng. Nhìn nhau.

— Có kẻ điên nào dạy kiếm trên Ẩn Sơn.

· · ·

Diệp Hàn leo núi. Nhanh. Không chạy, nhưng bước dài, dốc.

Tay nắm nửa cành tre gãy. Tay run — không phải vì mệt. Vì giận. Giận vẫn chưa tan.

Phế vật.

Gã nói thầy là phế vật.

Thầy. Người cho hắn bát cháo đầu tiên. Người dạy hắn cầm đũa. Người bảo hắn nhắm mắt, nghe gió. Người kéo chăn đắp cho hắn khi hắn gác cửa. Người cõng A Cẩu trên lưng, nắm tay A Cẩu trong bóng tối, để ma khí ăn mòn da mà không buông.

Phế vật?

Hắn nghiến răng. Bước nhanh hơn.

Lên đến Ẩn Sơn. Thầy đang tưới rau. Áo vải mỏng, tay cầm bầu nước, cúi người. Nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu.

Nhìn Diệp Hàn. Nhìn tay hắn — nửa cành tre gãy.

Nhìn mắt hắn — giận.

— Chuyện gì?

Diệp Hàn đứng giữa sân. Thở. Rồi — thẳng, ngắn, không giấu:

— Con đánh nhau.

Im lặng.

— Gã kia nói thầy là phế vật. Con... con đánh.

Tạ Trường An nhìn hắn. Nhìn lâu.

Rồi thở dài. Nhẹ. Đặt bầu nước xuống.

— Thắng hay thua?

— Thắng.

— Gã kia tu vi bao nhiêu?

— Trúc Cơ tầng năm.

Im lặng dài hơn.

Tạ Trường An ngồi xuống bàn đá. Nhìn nửa cành tre gãy trong tay Diệp Hàn. Rồi nhìn lên, nhìn hắn.

— Sớm quá.

Hai chữ. Nhẹ. Không giận. Không mắng. Chỉ là — sớm quá.

Diệp Hàn cúi đầu.

— Con xin lỗi.

— Không cần xin lỗi. Ngươi bảo vệ thầy. Ta hiểu.

Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt Diệp Hàn. Lấy nửa cành tre gãy từ tay hắn. Nhìn.

— Cành tre gãy.

— Dạ. Kiếm thật, Trúc Cơ, linh lực dày. Cành tre không chịu nổi.

— Nhưng ngươi vẫn thắng.

— ...dạ.

Tạ Trường An nhìn nửa cành tre. Rồi nhìn hắn. Rồi — mỉm cười. Nhẹ. Nhạt. Nhưng ấm.

— Ngươi cần kiếm thật rồi.

Diệp Hàn ngẩng đầu. Mắt phải sáng.

— Thầy...

— Chưa có. Kiếm tốt đắt. Nhưng ta sẽ tìm.

Hắn quay đi. Bước về phía vườn rau. Dừng.

— Diệp Hàn.

— Dạ.

— Đừng đánh người vì lời nói. Đánh vì bảo vệ, không phải vì giận. Lần này ta không mắng. Lần sau — nghĩ trước khi vung kiếm.

— ...dạ.

Tạ Trường An nhặt bầu nước, tiếp tục tưới rau. Bình thản. Như không có chuyện gì.

Nhưng khi Diệp Hàn quay đi, hắn nhìn theo. Mắt — sâu.

Trúc Cơ tầng năm. Luyện Khí tầng một, cành tre, một chiêu. Kiếm cảm đã chạm ngưỡng kiếm ý.

Sớm quá.

Nhưng mầm kiếm này... sáng hơn ta tưởng.

Hắn nhìn về phía Vân Khê. Dưới chân núi, tin đồn đang lan.

Thiên hạ bắt đầu nhìn lên Ẩn Sơn.

Sớm quá. Nhưng cũng không ngăn được.

Hắn cúi xuống, tưới luống cải.

· · ·

Tối đó.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi ở bàn đá, nhìn nửa cành tre gãy. Mắt nheo.

— Trúc Cơ tầng năm?

— Ừ.

— Thanh Phong Kiếm Phái?

— Ừ.

— Thanh Phong không lớn, nhưng có quan hệ với Thanh Vân Tông. Nếu đệ tử Thanh Phong bị đánh bại ở chợ quê bởi thằng nhỏ cành tre, tin đồn sẽ lan. Không phải trong Vân Khê. Mà lên tới Thanh Phong. Rồi sang Thanh Vân.

Tạ Trường An uống nước. Không nói.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hắn.

— Đại hội Kiếm Đạo Thanh Vân Tông. Thầy nghe tin từ tháng trước — 48 tông phái, Lâm Phong Nhạc kiếm ý tầng ba. Nếu tin đồn về Diệp Hàn lan đến Thanh Vân...

— Ngươi lo gì?

— Con lo có người tìm đến Ẩn Sơn.

Im lặng.

Gió qua núi. Đêm mát. Sao thưa.

— Thầy.

— Hm?

— Thầy đã biết sẽ có ngày này. Thầy nuôi mầm, mầm lớn, mầm lộ. Không ai giấu thiên tài mãi.

Tạ Trường An nhìn nàng. Mười bốn tuổi. Thiên cơ. Nàng nhìn bàn cờ và thấy năm nước sau.

— Đúng.

— Vậy thầy có kế hoạch không?

Hắn cười. Nhẹ. Nhạt.

— Không.

Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày.

— Thầy nói không?

— Không có kế hoạch cho mọi thứ. Có mầm thì phải để mầm lộ. Che mãi, mầm chết.

Nàng nhìn hắn. Đôi mắt thiên cơ — đo lường, phân tích, tính toán. Nhưng có gì đó khác — nửa tin, nửa lo.

— Thầy.

— Hm?

— Nếu có người đến... thầy có giữ được chúng con không?

Câu hỏi — nhẹ, nhưng nặng. Không phải câu hỏi của đệ tử. Là câu hỏi của đứa trẻ đã từng bị bán, đã từng mất tất cả, và đang bắt đầu có thứ để mất.

Tạ Trường An nhìn nàng. Lâu.

— Ta sẽ cố.

— "Cố" không phải "chắc chắn."

— Chắc chắn không tồn tại. Nhưng ta hứa: ta sẽ không để ai mang các ngươi đi.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hắn thêm một nhịp. Rồi gật đầu. Nhẹ.

— Con tin thầy.

Ba chữ. Lần đầu tiên — không phải "thú vị", không phải "tò mò", không phải tính toán. Là tin.

Nàng đứng dậy. Thu bàn cờ. Bước vào phòng.

Tạ Trường An ngồi lại. Nhìn nửa cành tre gãy trên bàn.

Sớm quá.

Nhưng cũng đã đến lúc.

Gió thổi qua Ẩn Sơn. Mang theo mùi mùa hè — mùi cỏ, mùi rau, mùi mồ hôi, mùi thuốc Hạ Linh phơi ngoài sân.

Và ở dưới chân núi, trong quán trà, quán rượu, sạp hàng, miệng người — tin đồn lan.

Có kẻ điên nào dạy kiếm trên Ẩn Sơn.

Ch.10/10
2.871 từ