Người Không Có Thiên Phú
Hạ Linh biết thầy giấu bệnh.
Nàng biết từ ba tháng trước, khi bắt mạch cho thầy lần đầu. Thầy bảo "không cần, thầy khỏe," nhưng nàng là thầy thuốc, nàng nghe được thứ thầy không nói. Nhịp mạch loạn. Kinh mạch rung. Linh lực chạy không đều, như dòng suối bị đá chặn, uốn vòng, chảy lệch.
Nàng không hỏi. Vì thầy không muốn nàng hỏi.
Nhưng hôm nay, nàng phải hỏi.
· · ·
Buổi chiều. Ẩn Sơn. Lò đan trong phòng Hạ Linh tắt lửa, mùi dược liệu phai dần. Nàng ngồi trước bàn, bày ra năm viên đan vừa luyện xong: Bổ Khí Đan cấp trung, sắc vàng nhạt, tròn, đều, không vết nứt. Mỗi viên có thể bán hai mươi lượng bạc ở chợ Vân Khê.
Nàng không bán. Nàng luyện cho thầy.
Vì mạch thầy cần bổ, kinh mạch thầy cần hồi phục, cơ thể thầy cần thuốc. Nàng biết. Nàng đếm được, đo được, cảm được. Thiên phú luyện đan không chỉ cho nàng khả năng tạo ra đan dược, mà còn cho nàng đôi tay nhạy cảm với mọi dòng linh lực bất thường. Chạm vào kinh mạch ai, nàng biết khỏe hay bệnh, như người thường chạm trán biết sốt hay không.
Và thầy, thầy bệnh.
Nặng.
Nàng bưng khay đan, đi ra sân.
Tạ Trường An ngồi dưới mái hiên, đan rổ tre. Tay hắn thoăn thoắt, nan tre luồn qua nhau đều đặn, nhẹ nhàng. Hắn đan rổ để hái rau, công việc tay chân mà hắn làm mỗi khi muốn nghĩ chuyện gì đó. Áo xám cũ, tóc búi trâm gỗ, gầy, bình thường. Không giống người nuôi ra sáu bá chủ thiên hạ. Giống hàng xóm.
– Thầy.
Hắn ngẩng. Thấy khay đan. Thấy mắt Hạ Linh.
– Không cần. Thầy khỏe.
Hai câu. Quen thuộc. Hạ Linh đã nghe đúng câu này mười bảy lần trong ba tháng. Lần nào nàng mang đan cho thầy, lần nào thầy nói "không cần."
Nhưng hôm nay, nàng không quay đi.
Nàng đặt khay xuống. Ngồi đối diện thầy. Nhìn thẳng.
– Thầy.
Giọng nàng khác. Không phải giọng đệ tử ngoan, không phải giọng cô bé bán thuốc rụt rè. Giọng thầy thuốc. Giọng người đã cứu tám nghìn mạng, đã quỳ khóc trước hai nghìn xác, đã đứng dậy và luyện tiếp.
Tạ Trường An nhìn nàng. Dừng tay đan rổ.
– Thầy KHÔNG khỏe.
Im lặng.
– Mạch thầy loạn từ khi về. Kinh mạch rung, linh lực chạy không đều, có vết rạn ở ít nhất ba đường kinh chính. Con bắt mạch từ xa cũng cảm được. Thầy giấu con.
Tạ Trường An nhìn nàng. Lâu. Rồi thở ra, nhẹ, kiểu thở ra của người bị bắt quả tang mà không buồn chối.
– Ngươi giỏi hơn rồi.
– Thầy đừng khen để chuyển đề tài.
Hắn cười khẽ. Nụ cười mỏng, kiểu cười mà bình thường sẽ khiến Hạ Linh ngoan ngoãn rút lui. Nhưng không phải hôm nay.
– Cho con bắt mạch.
– Hạ Linh.
– Cho con bắt mạch, thầy.
Giọng nàng run nhẹ. Nhưng không lùi. Mắt nàng nhìn thầy, không phải mắt đệ tử nhìn sư phụ, mà là mắt thầy thuốc nhìn bệnh nhân đang từ chối chữa trị.
Tạ Trường An im lặng.
Rồi giơ tay trái ra.
Hạ Linh đặt ba ngón tay lên cổ tay hắn. Nhẹ, chuẩn, vị trí thốn khẩu, như cha nàng dạy trong sách, như bản năng thiên phú dẫn lối.
Linh lực nàng chạy vào. Mỏng, nhẹ, như sợi tơ, thăm dò từng đường kinh, từng huyệt, từng mạch.
Rồi nàng sững.
Tay nàng run.
– Thầy...
Nàng rút tay lại. Nhìn thầy. Mắt mở lớn, kiểu mắt mà nàng không muốn có, kiểu mắt thầy thuốc nhìn thấy bệnh mà không muốn thấy.
– Kinh mạch thầy... bị tổn thương. Không phải mới. Không phải vết rạn từ trận đánh hay quá sức. Cũ. Rất cũ. Như thể...
Nàng nuốt nước bọt.
– Như thể kinh mạch thầy từng bị HỦY. Toàn bộ. Rồi tự chắp vá lại. Bằng ý chí, bằng linh lực thô, không có dược liệu, không có người giúp. Vết chắp vá khắp nơi, giống... giống bát sứ vỡ rồi dán lại bằng vàng, đẹp nhưng giòn, mỗi lần chịu lực mạnh lại rạn thêm.
Im lặng. Gió qua sân, rau rung nhẹ.
– Cơ thể thầy... không nên chịu nổi quá Kim Đan. Không phải vì thầy yếu. Mà vì kinh mạch đã tái tạo không chịu được linh lực mạnh hơn. Nếu ép, sẽ vỡ. Không phải rạn. Vỡ.
Hạ Linh nhìn thầy. Mắt đỏ.
– Thầy... cơ thể thầy đang chết dần.
Tạ Trường An không nói.
Hắn nhìn tay trái mình. Kéo ống tay áo lên, chậm, để Hạ Linh nhìn. Vệt đen từ ngón tay đến nửa cẳng tay, rễ đen như mạch máu chết bám dưới da.
– Cái này... là ma khí A Cẩu. Tích tụ từ ba lần nắm tay.
Hạ Linh nhìn. Nước mắt rơi, không lau.
– Con biết. Con thấy từ lâu. Nhưng con không dám hỏi vì thầy luôn kéo ống tay áo xuống.
– Và cái này.
Hắn giơ tay phải. Hai ngón cuối, Hạ Linh chạm vào, nhận ra kinh mạch tê liệt, sẹo cũ từ sát khí.
– Lục Vô Ưu.
Hạ Linh khóc. Không thành tiếng, chỉ nước mắt chảy, chảy xuống tay thầy.
– Mỗi đệ tử... thầy đều trả giá?
Tạ Trường An rút tay lại. Kéo ống tay áo xuống, che vết đen, bình thản như mọi ngày.
– Không nhiều.
– Thầy!
Giọng nàng vỡ. Lần đầu tiên Hạ Linh gào với thầy, lần đầu tiên không ngoan, không nhẹ nhàng, không "dạ thưa."
Tạ Trường An nhìn nàng. Im lặng. Rồi nói, giọng nhẹ, nhẹ hơn gió:
– Ta không có thiên phú.
Hạ Linh sững.
– Chưa bao giờ có.
Im lặng kéo dài, dày, nặng.
– Thầy... Kim Đan mà không có thiên phú?
– Kim Đan của ta không phải vì ta giỏi. Mà vì cơ thể ta không chịu nổi hơn nữa.
Hắn nói chậm, từng chữ, kiểu người đã giữ bí mật quá lâu nên khi nói ra, mỗi chữ đều phải tập cách rời miệng.
– Năng lực nhìn thấy thiên phú. Ngươi nghĩ đó là thiên bẩm?
Hạ Linh gật, rồi lắc.
– Không phải. Đó là kết quả của một sự kiện. Hai mươi năm trước. Trong cấm địa. Ta chạm vào thứ không nên chạm, và nó trao cho ta khả năng nhìn thấy tiềm năng của mọi sinh linh.
Dừng.
– Nhưng nó ĂN cơ thể ta. Mỗi lần nhìn, ta mất một phần. Kinh mạch rạn thêm. Linh lực hao thêm. Hai mươi năm, ta nhìn hàng trăm người, tìm hàng trăm mầm. Và cơ thể ta trả giá cho mỗi lần nhìn.
Hạ Linh nghe, tay nắm chặt vạt áo, đốt ngón trắng bệch.
– Kim Đan. Đó là cảnh giới cao nhất mà cơ thể ta chịu được. Không phải giới hạn tu luyện. Mà là giới hạn vật lý. Kinh mạch đã tái tạo không gánh nổi linh lực Nguyên Anh. Ép thêm, sẽ vỡ. Và ta sẽ chết.
Im lặng.
Rồi Hạ Linh hỏi, giọng nghẹn:
– Thầy... trận đánh với Trương Vô Tâm. Thầy đánh bại Nguyên Anh đỉnh. Bằng gì? Nếu thầy chỉ Kim Đan, bằng gì?
Tạ Trường An cười. Nụ cười lạ, buồn, nhưng không tự thương.
– Bằng thứ khác. Không phải tu vi. Không phải linh lực. Là thứ ta có được từ cấm địa, cùng với năng lực nhìn thiên phú. Nhưng mỗi lần dùng, cơ thể ta hỏng thêm. Tay ta run sau trận đó, ngươi thấy không?
Hạ Linh gật. Nàng thấy. Tay thầy run khi khuấy cháo tối hôm đó. Nàng tưởng thầy mệt. Không phải mệt.
Là hỏng.
– Thầy... còn bao lâu?
Tạ Trường An nhìn nàng. Câu hỏi đó, hắn cũng tự hỏi mình mỗi đêm.
– Nếu không ra tay thêm, không nhìn thiên phú thêm, không chịu ma khí hay sát khí thêm... mười năm. Có thể hai mươi.
– Còn nếu...
– Nếu tiếp tục như hiện tại?
Im lặng.
– Không biết. Năm năm. Ba năm. Tùy.
Hạ Linh khóc. Lần này có tiếng, vai run, tay che mặt, kiểu khóc của cô bé mười bốn tuổi, không phải Dược Thần, không phải người cứu tám nghìn mạng. Chỉ là đứa trẻ sắp mất thầy.
– Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan.
Nàng ngẩng đầu. Nước mắt dừng.
– Thầy bảo con luyện Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan... là để cứu thầy?
Tạ Trường An không trả lời. Nhìn đi chỗ khác. Nhìn vườn rau.
– Thầy!
– ...
– Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan có thể tái tạo kinh mạch. Có thể chữa mọi tổn thương nội tạng. Thầy bảo con luyện vì con cần nâng trình. Nhưng không phải. Thầy bảo con luyện vì thầy CẦN nó.
Im lặng.
– Đúng không?
Tạ Trường An vẫn nhìn vườn rau. Lâu.
– Đừng ép mình. Đan đó cấp Hóa Thần. Ngươi còn xa.
– Con sẽ luyện được.
– Ta biết.
Hai chữ. Nhẹ. Nhưng Hạ Linh nghe ra trong hai chữ đó thứ mà thầy không bao giờ nói: tin tưởng. Tin tưởng tuyệt đối, không phải vì nhìn thấy thiên phú, mà vì đã nhìn thấy nàng quỳ khóc trước hai nghìn xác rồi đứng dậy luyện tiếp.
– Thầy, thầy hứa con một điều.
– Hm.
– Đừng chết trước khi con luyện xong.
Tạ Trường An quay lại nhìn nàng. Mắt nàng đỏ, mũi đỏ, nhưng ánh mắt cứng. Ánh mắt Dược Thần.
– ...Ta cố.
– Không phải "cố." Hứa.
Hắn nhìn nàng. Rồi gật, nhẹ.
– Hứa.
Hạ Linh lau nước mắt. Hít sâu. Đứng dậy. Nhặt khay đan lên, đặt trước mặt thầy.
– Uống đan. Mỗi ngày một viên. Không được quên.
Tạ Trường An nhìn khay đan. Rồi nhìn nàng. Rồi cầm một viên, cho vào miệng, nuốt.
Hạ Linh gật. Quay lưng, bước đi. Vào phòng. Đóng cửa.
Rồi khóc.
· · ·
Diệp Hàn đứng ngoài cửa phòng thầy.
Hắn đến từ khi Hạ Linh bắt mạch, đứng bên góc nhà, kiếm ngang lưng, im lặng, nghe. Hắn không định nghe lén. Hắn đến vì muốn hỏi thầy về bản kiếm phổ cổ. Nhưng khi nghe giọng Hạ Linh vỡ ra, hắn dừng bước, và nghe.
Nghe hết.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm. Nắm đến đốt ngón trắng.
Thầy không có thiên phú.
Kim Đan không phải vì yếu. Mà vì cơ thể không chịu nổi.
Mỗi lần nhìn thiên phú, mất một phần.
Mỗi lần nắm tay A Cẩu, tay đen thêm.
Mỗi lần ra tay, cơ thể hỏng thêm.
Ba năm. Năm năm. Tùy.
Mắt Diệp Hàn, mắt duy nhất, đỏ. Không phải kiếm ý bùng. Là nước mắt.
Kiếm Quỷ. Một kiếm ép cả Trung Châu. Kiếm ý gần tầng bốn, vạn người sợ.
Nhưng lúc này hắn chỉ là đứa trẻ mười bốn tuổi, đứng ngoài cửa phòng thầy, nghe tin thầy sắp chết, và không biết làm gì.
Hắn nhớ. Nhớ ngày đầu tiên, bên vệ đường, đói, một mắt, gần chết. Thầy ngồi xuống, lấy bánh bao, chia cho hắn. Không hỏi gì. Không đòi gì. Chỉ hỏi: "Ngươi muốn học kiếm không?"
Và hắn đi theo. Không vì tin. Vì bánh bao.
Ba năm sau, hắn hiểu. Thầy cho hắn kiếm, cho hắn nhà, cho hắn gia đình, cho hắn lý do sống. Hắn tưởng thầy mạnh vô hạn. Tưởng thầy chỉ ẩn mình, chỉ không muốn lộ. Tưởng Kim Đan chỉ là vỏ bọc.
Không phải.
Thầy mạnh không phải vì tu vi. Thầy mạnh vì SẴN SÀNG TRẢ GIÁ. Và cái giá đó, là cơ thể đang chết dần.
Diệp Hàn buông tay khỏi chuôi kiếm. Nắm lại. Buông. Nắm.
Rồi hắn quay lưng. Bước đi. Không vào phòng thầy. Không hỏi gì.
Hắn đi lên vách đá phía sau Ẩn Sơn. Nơi hắn từng ngồi ba ngày liền để giác ngộ kiếm ý tầng hai. Ngồi xuống. Rút kiếm.
Nhìn lưỡi kiếm.
Con không cần biết thầy yếu hay mạnh. Con chỉ cần mạnh đủ để không ai có thể động vào thầy.
Tầng bốn. Con phải chạm tầng bốn.
Phải nhanh hơn.
Mắt hắn khô. Không khóc nữa. Nước mắt Kiếm Quỷ chỉ rơi một lần.
Kiếm ý bùng. Lạnh, sâu, kiểu lạnh không phải vì hận, mà vì quyết.
Gió trên vách đá rít. Đá rung.
Bên dưới, Tạ Trường An ngẩng đầu nhìn lên vách đá. Cảm nhận kiếm ý đó. Nhíu mày.
Diệp Hàn.
Nó nghe được.
Hắn thở dài. Nhìn Hạ Linh. Nhìn viên đan còn lại trên khay.
Đã bảo giữ bí mật.
Nhưng hắn không giận. Vì hắn biết, sớm hay muộn, chúng sẽ biết. Tất cả sẽ biết.
Hắn chỉ muốn chúng biết muộn hơn. Để chúng không lo. Để chúng không điên.
Nhưng Hạ Linh đúng. Và Diệp Hàn cũng sẽ đúng.
Hắn cần Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan. Cần Hạ Linh luyện xong. Cần thời gian.
Vẫn còn đủ thời gian. Phải đủ.
· · ·
Đêm.
Tạ Trường An ngồi dưới trăng. Phiến đá trước sân, chỗ cũ.
Tay trái giơ ra. Nhìn. Vệt đen mờ dưới da, ngón cứng, chậm. Hắn nắm, mở, nắm, mở. Đếm. Mười lần nắm mở, ngón giữa bắt đầu không theo kịp.
Ba tháng trước, phải mười lăm lần mới chậm.
Tiến triển. Theo chiều xấu.
Hắn buông tay. Nhìn trăng.
Ta sợ.
Không phải sợ chết. Chết thì chết. Hai mươi năm trước, khi kinh mạch bị hủy, khi bò ra khỏi cấm địa, khi toàn thân đau đến mức muốn nghiến răng cho lưỡi đứt, hắn đã không sợ chết.
Ta sợ chết TRƯỚC KHI CHÚNG TRƯỞNG THÀNH.
Diệp Hàn mười bốn. Kiếm ý tầng ba, gần bốn. Mạnh, nhưng chưa đủ. Chưa đủ để đối đầu Thiên Đạo Điện.
Ninh Tiểu Nguyệt mười sáu. Nữ Đế, nhưng triều đình mới, quyền lực chưa ổn. Chưa đủ.
A Cẩu mười một. Ma Tôn, nhưng huyết mạch Ma Thần chưa kiểm soát hoàn toàn. Chưa đủ.
Bạch Ly, tuổi yêu tộc tương đương mười ba. Yêu Hoàng, nhưng yêu vực vừa mở, nội bộ chưa ổn. Chưa đủ.
Lục Vô Ưu mười ba. Sát Thần, nhưng tâm lý chưa vững. Chưa đủ.
Hạ Linh mười bốn. Dược Thần, nhưng Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan còn xa. Chưa đủ.
Chưa đứa nào đủ. Và ta đang hết thời gian.
Nếu ta chết bây giờ, Thiên Đạo Điện sẽ đến. Sáu đứa sẽ đánh. Sáu đứa sẽ thua. Không phải vì yếu. Mà vì chưa đủ thời gian để mạnh.
Sáu đứa trẻ bị vứt bỏ, ta nhặt về, nuôi lớn, và rồi...
...rồi chết trước khi chúng trưởng thành.
Như sư huynh.
Ký ức cũ nhói lên. Sắc, đau, nhanh. Hắn nhắm mắt, đè xuống.
Không. Lần này khác. Lần này ta có Hạ Linh. Có Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan. Có thời gian.
Phải có.
Hắn mở mắt. Nhìn tay. Run nhẹ.
Lần đầu tiên, Tạ Trường An lộ ra thứ mà không đệ tử nào từng thấy.
Sợ hãi.
Không sợ kẻ thù. Không sợ thiên hạ.
Sợ thời gian.