Người Từng Chạm Thiên Mệnh
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi lại. Quạt gấp gõ nhẹ lên đùi. Chờ.
Tạ Trường An đứng trước sáu đệ tử, lưng tựa gốc ngô đồng, nắng sáng chiếu chéo qua vai. Hắn vừa kể phần một: Thiên Quang Tông bị xóa sổ, Lâm Thanh Dạ bị giết, ba trăm người chết một đêm. Ẩn Sơn là tên mới, đặt lên xác tông môn cũ.
Phần hai.
– Tiểu Ly hỏi ta sống sót vì yếu. A Cẩu nói ta không yếu.
Hắn nhìn Bạch Ly, nhìn A Cẩu. Rồi nhìn tất cả.
– Cả hai đều đúng. Ta sống sót vì kẻ giết Thanh Dạ không thèm giết ta. Nhưng không phải vì ta yếu. Vì lúc đó, ta chưa bùng nổ.
Dừng. Hít nhẹ. Gió thổi qua sân, lay lá.
– Sau khi Thanh Dạ chết, ta bỏ đi. Mười sáu tuổi, kiếm gãy, xương gãy, một mình. Đi về hướng bắc, hướng kẻ giết bạn ta. Không có kế hoạch. Không có mục tiêu. Chỉ có nỗi đau.
Hắn ngồi xuống, từ từ, ngồi bệt trên đất sân, chân xếp, tay đặt trên đầu gối. Kiểu ngồi quen thuộc khi hắn trồng rau, nhổ cỏ, nấu cháo. Kiểu ngồi của người thường. Nhưng lần này, hắn ngồi xuống để kể phần khó kể nhất.
– Ba năm sau đêm đó, ta phá qua Nguyên Anh, Hóa Thần, Động Hư, Thánh Cảnh. Trong ba năm.
Im lặng. Dài. Nặng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhắm mắt rồi mở. Nàng không nói "không thể." Nàng đã nghe đủ chuyện không thể trong đời. Nhưng từ Hóa Thần phá lên Thánh Cảnh thường cần ba mươi đến năm mươi năm. Ba năm phá bốn cảnh giới liên tiếp, nghĩa là cứ chín tháng một lần đột phá. Nghĩa là cơ thể phải chịu áp lực xé nát, linh lực phải cuộn đến mức kinh mạch gần vỡ, thần thức phải mở rộng đến mức gần tan.
Nghĩa là hắn đã tự hủy mình để mạnh hơn. Dùng nỗi đau làm nhiên liệu.
– Đau. Rất đau. Mỗi lần phá cảnh, cơ thể rách. Kinh mạch đứt, nối lại, đứt, nối lại. Ta không dừng. Không có lý do dừng.
Hạ Linh siết ống tay áo chặt hơn. Nàng hiểu ý nghĩa y học: ba năm liên tục phá cảnh nghĩa là kinh mạch bị tàn phá vĩnh viễn, dù có chữa cũng không bao giờ lành hẳn. Giải thích tại sao khi nàng bắt mạch thầy, kinh mạch hư tổn nặng mà nàng tưởng là do phong ấn. Không phải. Là do chính hắn, ba năm cuồng nộ, xé nát chính mình.
– Sau Thánh Cảnh, ta tìm đến Cấm địa Thiên Khuyết.
Diệp Hàn nhíu mày. Cấm địa Thiên Khuyết là vùng cấm của đại lục, nơi mà ngay cả Đại Đế cũng không dám vào sâu. Truyền thuyết nói đó là nơi thiên đạo trú ngụ, nơi mà ranh giới giữa phàm nhân và trời mỏng nhất.
– Ở đó, ta chạm ngưỡng Thiên Mệnh.
Sáu chữ. Nhẹ. Bình. Giọng người kể chuyện tưới rau. Nhưng sáu chữ ấy rung cả sân.
Thiên Mệnh. Cảnh giới thứ chín. Đỉnh cao tuyệt đối. Cả đại lục, bốn ngàn năm lịch sử, số người chạm Thiên Mệnh đếm trên đầu ngón tay. Điện Chủ Thiên Đạo Điện là một. Và Tạ Trường An, người trồng rau trên Ẩn Sơn, từng là một.
Diệp Hàn không nhúc nhích. Kiếm ý phẳng. Bình. Nhưng tay nắm chuôi kiếm trắng khớp.
Hắn nghĩ đến lần đầu dùng kiếm ý cảm nhận thầy, trên vách đá, mười mấy năm trước. Kiếm ý tầng hai, non, mơ hồ. Hắn thấy "lạ." Bây giờ hiểu: cái "lạ" ấy là Thiên Mệnh. Kiếm ý tầng hai chạm vào vết tích của Thiên Mệnh bị phong ấn, và bật ngược ra. Hắn nghĩ mình yếu nên cảm nhận sai. Không phải. Hắn cảm nhận đúng. Chỉ là thứ hắn chạm quá lớn để hiểu.
Ninh Tiểu Nguyệt mở miệng, giọng lạnh, nhưng hơi run ở cuối:
– Thầy. Khi chạm Thiên Mệnh... thầy thấy gì?
Câu hỏi đúng. Luôn là Ninh Tiểu Nguyệt hỏi câu đúng.
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn lâu. Rồi nói, giọng nhẹ hơn mọi khi, gần như thì thầm:
– Ta nhìn thấy thiên đạo.
Im lặng.
– Không phải ẩn dụ. Không phải cảm giác. Nhìn thấy. Như nhìn thấy cái cây, ngọn núi, mặt trời. Thiên đạo có hình. Có dạng. Có quy luật. Và trong khoảnh khắc ta nhìn thấy, ta hiểu tại sao ta có thể nhìn thấy thiên phú của người khác.
Hắn chạm ngực, nơi phong ấn nằm.
– Năng lực nhìn thiên phú. Các ngươi hỏi nhiều lần, ta không đáp. Bây giờ đáp: năng lực đó đến từ Thiên Mệnh. Khoảnh khắc ta chạm thiên đạo, ta nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy tiềm năng ẩn trong mỗi sinh mệnh. Nhìn thấy ánh sáng mà người bình thường không thấy. Trong Diệp Hàn, ta thấy kiếm. Trong Tiểu Nguyệt, ta thấy thiên cơ. Trong A Cẩu, ta thấy bóng tối biết thở. Trong Tiểu Ly, ta thấy ánh trăng. Trong Hạ Linh, ta thấy lửa ấm. Trong Vô Ưu, ta thấy thép lạnh.
Sáu đệ tử im. Mỗi đứa nghe thầy mô tả mình bằng từ mà thầy đã giữ trong lòng mười mấy năm.
Hạ Linh khóc. Bạch Ly nghiêng đầu, mắt cáo ướt nhưng không rơi. A Cẩu nhìn thầy, ma khí cuộn rất nhẹ, như đáp lại. Lục Vô Ưu nhắm mắt, rồi mở, mắt sáng hơn.
– Nhưng ở Cấm địa, ta không chỉ nhìn thấy thiên đạo.
Giọng Tạ Trường An trầm xuống. Sâu hơn. Nặng hơn.
– Ta gặp Điện Chủ Thiên Đạo Điện. Lần đầu tiên.
Gió ngừng. Hoặc có lẽ gió vẫn thổi, nhưng không ai cảm nhận gió nữa. Cả sân đông cứng trong câu nói ấy.
– Hắn ở đó. Trong Cấm địa. Chờ. Chờ kẻ nào đủ điên dại tìm đến. Và ta, hai mươi tuổi, Thánh Cảnh, kinh mạch rách, tóc bạc nửa đầu vì tu luyện cuồng nộ, mang thân xác gần hủy đến trước mặt kẻ mạnh nhất đại lục.
Hắn nhớ. Nhớ rõ. Bóng tối trong Cấm địa không phải bóng tối thường. Là bóng tối có ý thức. Là không gian biết nhìn lại. Và giữa bóng tối ấy, một giọng nói.
– Điện Chủ nói với ta: "Ngươi thấy rồi. Ngươi hiểu rồi. Thiên tài không được phép tự do. Đó là quy luật."
Tạ Trường An nhắm mắt. Mở lại.
– Và ta nói: "Quy luật của ai?"
Diệp Hàn nhìn thầy. Lần đầu, hắn thấy bóng dáng Tạ Trường An hai mươi tuổi trong mắt Tạ Trường An ba mươi mấy. Bóng dáng thanh niên cứng đầu, kinh mạch rách, mặt trắng, đứng trước kẻ mạnh nhất thiên hạ và hỏi ngược.
Giống ta. Diệp Hàn nghĩ. Thầy giống ta. Hoặc ta giống thầy.
– Điện Chủ không trả lời. Chỉ nhìn ta. Lâu. Rồi nói: "Thú vị." Rồi bỏ đi.
Dừng.
– Ta sống sót lần đó. Không phải vì mạnh hơn. Vì Điện Chủ thấy ta thú vị. Hắn muốn xem ta sẽ làm gì.
Ninh Tiểu Nguyệt lên tiếng. Giọng lạnh, đều, giọng phân tích, nhưng bàn tay siết quạt gấp đến gãy nan tre mà nàng không nhận ra.
– Thầy. Cảnh giới hiện tại của thầy... là gì?
Câu hỏi quan trọng nhất. Câu mà tất cả chờ.
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn từng đứa.
– Kim Đan. Thật sự là Kim Đan. Bây giờ.
"Bây giờ."
Hai chữ treo lơ lửng giữa nắng sáng. Hai chữ nhẹ bẫng. Hai chữ nặng nhất mà sáu đệ tử từng nghe.
"Bây giờ" nghĩa là không phải lúc nào cũng vậy. "Bây giờ" nghĩa là có trước đó. "Bây giờ" nghĩa là từng mạnh hơn Kim Đan, mạnh hơn rất nhiều, mạnh đến mức chạm Thiên Mệnh, và chọn trở về Kim Đan.
Tự phong ấn.
Từ Thiên Mệnh xuống Kim Đan. Sáu cảnh giới. Tự tay đè xuống, nhốt lại, khóa chặt.
Diệp Hàn hiểu. Kiếm ý tầng bốn cho hắn cảm nhận, và bây giờ hắn hiểu tại sao khi chạm vào thầy, kiếm ý rơi vào vực không đáy. Không phải Kim Đan sâu. Là Thiên Mệnh bị phong ấn dưới Kim Đan, như đại dương bị nén dưới hồ nước nhỏ.
Ninh Tiểu Nguyệt gật. Chậm. Mắt sáng, mắt mà cả hoàng triều sợ, bây giờ ướt nhẹ ở viền.
A Cẩu qua thần thức: ...con biết. Và thêm, nhẹ hơn: ...con luôn cảm nhận được. Thứ bên dưới. Lớn. Sâu. Như đáy biển.
Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Nhìn lâu.
– Ta biết. Ma khí của ngươi gần với thiên đạo hơn bất kỳ ai. Ngươi cảm nhận được thứ mà Kiếm Quỷ phải dùng kiếm ý tầng bốn mới chạm, ngươi cảm nhận từ ngày đầu. Bằng bản năng.
A Cẩu nhìn thầy. Gật. Nhẹ.
Hạ Linh giơ tay, run, nhưng giọng rõ:
– Thầy. Kinh mạch thầy hư tổn. Con bắt mạch bao nhiêu lần, đều thấy. Con nghĩ là bệnh. Là do thầy phong ấn quá lâu.
Nàng nuốt. Mắt đỏ, nhưng giọng không run nữa. Giọng Dược Thần.
– Nhưng không phải, đúng không? Không phải vì phong ấn. Là vì ba năm thầy phá bốn cảnh giới. Kinh mạch đứt nối. Cơ thể rách. Và không bao giờ lành hẳn.
Tạ Trường An gật.
– Ngươi bắt mạch đúng. Kinh mạch ta hư tổn vĩnh viễn. Phong ấn giữ được, nhưng cơ thể đang mục. Chậm. Nhưng chắc.
Hạ Linh đứng dậy. Nhanh. Mắt đỏ nhưng khô, kiểu mắt của người đã qua giai đoạn khóc, bước vào giai đoạn làm.
– Bao lâu?
– Gì?
– Bao lâu nữa thì cơ thể thầy... không giữ được phong ấn?
Tạ Trường An im. Lâu. Rồi:
– Không biết. Mười năm. Có thể ít hơn.
Hạ Linh nhìn thầy. Nàng nhớ ngày đầu, con bé bán thuốc ven chợ, ho ra máu, nghĩ mình sẽ chết trước hai mươi tuổi. Thầy cứu nàng. Chữa hàn mạch. Cho nàng sống. Bây giờ, nàng đứng đây, Dược Thần, và thầy nói: mười năm.
– Con sẽ luyện đan cứu thầy.
Không phải xin phép. Không phải đề xuất. Là tuyên bố. Giọng của đứa bé bán thuốc mà thầy nhặt về, bây giờ đứng trước mặt thầy, lưng thẳng, mắt cứng.
Tạ Trường An nhìn nàng.
– Không cần.
– Đó không phải thầy quyết.
Sáu chữ. Nặng. Hạ Linh nói sáu chữ ấy bằng giọng mà cả Ẩn Sơn chưa từng nghe nàng dùng. Không nhẹ nhàng. Không lễ phép. Cứng. Kiên.
Bạch Ly nhìn sư tỷ. Lần đầu, mắt cáo nhìn Hạ Linh bằng thứ gì đó gần sợ. Không sợ Hạ Linh. Sợ sức mạnh trong giọng nói ấy.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn Hạ Linh. Gật nhẹ, gần như không thấy.
Lục Vô Ưu bước ra khỏi vách đá.
Hắn ít khi nói. Ít khi di chuyển khi không cần. Nhưng bây giờ hắn bước tới, đứng giữa sân, nhìn thầy.
Sát khí bùng nhẹ. Rồi tắt. Kiểu sát khí hỏi: Ai?
– Thầy. Kẻ giết sư bá... kẻ đó là Điện Chủ?
Câu hỏi gọn. Sắc. Kiểu Lục Vô Ưu: không cần biết tại sao, chỉ cần biết ai. Vì nếu biết ai, có thể giết.
Tạ Trường An nhìn hắn. Thấy bóng dáng Lục Vô Ưu mười sáu tuổi, sát khí thiên sinh, giết mà không cảm, bị cả thiên hạ truy sát. Bây giờ hai mươi mấy, sát khí kiểm soát hoàn hảo, đứng trước mặt thầy hỏi tên kẻ thù. Không phải vì muốn giết. Vì muốn bảo vệ.
– Ừ. Điện Chủ. Bốn ngàn năm trước, cũng chính hắn lập ra Thiên Đạo Điện.
Lục Vô Ưu gật. Một cái. Rồi quay lại vách đá, tựa lại, tay đút túi.
Sát khí lắng. Phẳng. Sâu hơn trước.
Tạ Trường An đứng dậy. Phủi đất khỏi trường bào.
Nhìn sáu đệ tử. Lần lượt. Từng đứa.
Hắn đã kể gần hết. Thiên Quang Tông. Lâm Thanh Dạ. Ba năm cuồng nộ. Thiên Mệnh. Phong ấn. Kinh mạch hư tổn. Điện Chủ.
Còn một phần. Phần quan trọng nhất.
Tại sao ta chọn Kim Đan.
Hắn nhìn vườn rau phía sau. Luống cải xanh. Dưa leo trên giàn. Khoai lang nấp dưới lá. Vườn rau hắn trồng hai mươi năm, trên đất Thiên Quang Sơn cũ, trên đất thấm xương ba trăm đồng môn.
– Đi ra vườn. Phần cuối, ta kể ở đó.
Hắn quay lưng, bước ra vườn rau. Không ngoái.
Sáu đệ tử đứng dậy. Theo sau. Không ai bảo ai.
Bảng tên "Ẩn Sơn Tông" xiên xẹo phía sau, gió lay, kẽo kẹt. Nắng sáng. Gió nhẹ. Ngọn núi mang hai cái tên, cũ và mới, đứng yên giữa trời.
Và bảy người đi qua sân, qua bếp, ra vườn rau. Thầy trước, trò sau, hàng một, im lặng, bước chân trên đất nện giống nhau.
Kiểu bước chân của gia đình đi về phía sự thật cuối cùng.