Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 52: Thiên Tài Đều Từng Ở Đây
Chương 52

Thiên Tài Đều Từng Ở Đây

Tửu lâu Vạn Khách nằm giữa giao giới Trung Nguyên và Bắc Hoang, nơi chính đạo chạm rìa ma vực. Ba tầng gỗ, mái cong, cột cũ, hồi xưa là trạm dịch triều đình, giờ là chỗ dừng chân của mọi loại người không muốn bị nhận ra.

Tu sĩ, thương nhân, thám tử, sát thủ, mưu sĩ thất sủng, tướng giặc giải nghệ, tất cả ngồi chung, uống chung, nghe chung. Không ai hỏi tên ai. Quy tắc bất thành văn: vào đây thì vô danh, ra đây thì quên nhau.

Trần Huyền Cơ ngồi góc tầng hai. Bàn nhỏ, một bình rượu, một chén sành. Không đồ ăn vì ông không ăn khi suy nghĩ.

Sáu mươi ba tuổi. Tóc bạc, búi cao, trâm đồng rỉ. Mặt gầy, xương gò má nhô, mắt nhỏ nhưng sáng, kiểu sáng của kẻ đã nhìn thiên hạ đủ lâu để biết thứ gì quan trọng và thứ gì là rác. Áo xám cũ, vá hai chỗ vai trái, không vá vì nghèo mà vì tiếc. Áo này theo ông ba mươi năm, từ thời còn đứng trong triều đường.

Mưu sĩ. Từng phục vụ tiên đế Hoàng đế Lý Thừa Minh, cha của vị hoàng đế hiện tại. Mười lăm năm trong Khu Mật Viện, nơi mưu sĩ hoàng triều ngồi phân tích cục diện thiên hạ. Ông từng vẽ bản đồ thế lực cho tiên đế, nối điểm giữa chính đạo, ma đạo, yêu vực, cổ tộc, và biết: thiên hạ không loạn vì chiến tranh. Thiên hạ loạn vì một người đặt đúng quân cờ.

Mười lăm năm trước, ông từ quan. Không vì bất mãn. Vì thấy đủ. Tiên đế băng, tân đế lên, mưu sĩ mới vào, chính sự đổi. Ông không hợp thời nữa. Hoặc thời không hợp ông nữa.

Từ đó lang thang. Nghe. Nhìn. Uống rượu. Ghi chép.

Ghi chép không phải viết sách. Ghi chép vì thói quen. Mười lăm năm nối điểm, khó bỏ. Ông vẫn nối, vẫn vẽ bản đồ thế lực trong đầu, vẫn đánh dấu biến số. Chỉ là không còn ai nghe.

Cho đến hôm nay.

Hôm nay ông nghe.

· · ·

Bàn bên trái, hai tu sĩ, kiếm đeo lưng, áo xanh Thanh Vân Tông (kiểu áo mà ông nhận ra ngay vì nhìn quá nhiều lần trong triều đường). Nói nhỏ. Nhưng ông nghe rõ, tai ông không tốt bằng tu sĩ, nhưng biết nghe.

— ...ngươi nghe chưa? Kiếm Quỷ. Chém Lâm Hạo Thiên, một kiếm.

— Thánh tử Lâm Hạo Thiên? Nguyên Anh trung kỳ? Ngọc Hoàng Kiếm – đỉnh phẩm linh kiếm?

— Gãy. Kiếm gãy. Kinh mạch Lâm Hạo Thiên nứt. Mà Kiếm Quỷ – Luyện Khí tầng bốn. Mười bốn tuổi.

Im lặng. Rồi:

— Ẩn Sơn Tông. Hắn từ Ẩn Sơn Tông.

Trần Huyền Cơ không nhìn. Nhấp rượu. Kiếm Quỷ. Ẩn Sơn. Ghi nhớ.

Bàn bên phải, thương nhân. Hai người. Béo, giàu, mặc lụa tốt. Nói to, thương nhân hay nói to, vì nghĩ tiền mua quyền nói to.

— Ông nghe chuyện kinh thành chưa? Binh biến! Tam hoàng tử chiếm cung, rồi bị lật ngược trong ba ngày! Tướng quân Chu Vạn Trường kéo quân về bao vây! Và đằng sau tất cả –

Thấp giọng. Nhưng vẫn to hơn mức cần thiết:

Thiên Cơ Nữ. Một cô gái. Mười sáu tuổi. Lật triều đình như lật bàn cờ. Phong Quốc sư phó. Cả kinh thành hỏi: ai đứng sau nàng?

— Nghe nói nàng cũng từ... cái tông môn nào đó? Ẩn gì đó?

Ẩn Sơn. Ẩn Sơn Tông. Tông môn nhỏ, không ai biết, ở đâu đó vùng Trung Nguyên.

Trần Huyền Cơ đặt chén rượu. Tay dừng. Mắt nhíu.

Ẩn Sơn. Lại Ẩn Sơn.

Kiếm Quỷ. Ẩn Sơn.

Thiên Cơ Nữ. Ẩn Sơn.

Trùng hợp? Hay...

Tầng một ồn hơn. Tiếng bàn luận vang lên cầu thang, lộn xộn, chen chúc. Ông lắng nghe, tai lọc tiếng, thói quen cũ.

Giọng tu sĩ lạ, khàn, trầm, kiểu người ma đạo cố nói như chính đạo:

— ...Ma Tôn mới. Nghe thấy chưa? Huyết Ngục Thành. Đứa trẻ mười một tuổi, huyết mạch Ma Thần. Vạn ma quỳ. Bảy ma chủ phục. Ma đạo hợp nhất lần đầu trong ba trăm năm.

Giọng khác, kinh ngạc:

— Mười một tuổi? Phế vật hay quái vật?

— Quái vật. Ma Tôn thiếu niên. Và – câm. Từ nhỏ không nói. Chỉ dùng thần thức.

— Hắn từ đâu?

— Nghe đâu... được một tu sĩ nhặt về nuôi. Tu sĩ ở Ẩn Sơn.

Chén rượu trong tay Trần Huyền Cơ nghiêng. Rượu đổ trên mặt bàn. Ông không lau. Không nhìn xuống.

Mắt đổi.

Ẩn Sơn.

Ẩn Sơn.

Ẩn Sơn.

Ba cái tên. Ba phương trời. Cùng một tông môn.

Không phải trùng hợp.

Ông ngồi thẳng dậy. Chậm. Lưng thẳng, kiểu thẳng mà mười lăm năm trước ông ngồi trong Khu Mật Viện, bản đồ trải trước mặt, nối điểm. Bản năng cũ sống lại.

Và tầng một chưa dứt.

Giọng thương nhân khác, giọng nam, phương nam, mang khẩu âm yêu vực:

— Yêu vực có chủ rồi. Bạch hồ hoàng tộc đời mười tám. Mười hai tuổi. Tóc trắng. Từ trên trời rơi xuống, mười hai tộc quỳ.

— Ai? Bạch hồ hoàng tộc? Không phải tuyệt mười một năm rồi sao?

— Tuyệt rồi tưởng tuyệt. Nào ngờ có một cô bé sống sót. Được một tu sĩ nuôi. Nuôi ba năm. Rồi thả về yêu vực. Cô bé trải bản đồ chiến lược trước mười hai tộc, vạch mặt nội gián, ra lệnh như nữ hoàng.

— Tu sĩ nào? Đại tông môn? Hóa Thần? Đại Đế?

— Không. Tông môn nhỏ xíu. Nghèo. Ở đâu đó vùng núi. Tên gì...

— Ẩn Sơn Tông?

Im lặng. Rồi:

— Ừ. Ẩn Sơn Tông.

Trần Huyền Cơ không nghe nữa. Không cần nghe nữa.

Tay ông run.

Không phải sợ. Là nhận ra.

Mười lăm năm ông lang thang thiên hạ, nghe hàng vạn tin đồn, nối hàng trăm điểm. Nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ, ông thấy bốn điểm nối về cùng một gốc.

Ông nhắm mắt. Trong đầu, bản đồ.

Phía đông: Kiếm Quỷ, chém thánh tử Thanh Vân, một kiếm. Mười bốn tuổi. Kiếm ý gần tầng bốn. Ẩn Sơn.

Phía bắc: Thiên Cơ Nữ, lật triều đình, phong Quốc sư phó. Mười sáu tuổi. Mưu lược hơn cả lão thần ba đời. Ẩn Sơn.

Phía tây: Ma Tôn Thiếu Niên, thống nhất ma đạo, vạn ma quỳ. Mười một tuổi. Câm. Huyết mạch Ma Thần. Ẩn Sơn.

Phía nam: Yêu Hoàng Bạch Hồ, trở về yêu vực, mười hai tộc phục. Mười hai tuổi. Giả ngốc ba năm rồi bỏ mặt nạ. Ẩn Sơn.

Bốn hướng. Bốn quái vật. Cùng một thầy.

Trần Huyền Cơ mở mắt. Mắt mở rộng. Đồng tử co lại. Kiểu mắt mà mười lăm năm trước, trong Khu Mật Viện, ông từng có đúng một lần, khi phát hiện Thanh Phong và Hàn Kiếm Tông bí mật liên minh, tiên đế ra lệnh xử lý trong ba ngày.

Nhưng lần này lớn hơn. Lớn hơn nhiều.

Một người. Nuôi bốn quái vật. Bốn phương trời. Cùng lúc.

Kim Đan? Phế vật? Tông môn nhỏ nghèo xác?

Không. KHÔNG THỂ. Phế vật không nuôi được Kiếm Quỷ. Kim Đan không dạy được Thiên Cơ Nữ. Tông môn nghèo không tạo ra Ma Tôn.

Vậy hắn là CÁI GÌ?

Ông đứng dậy. Đẩy chén rượu sang bên. Ngồi lại. Không đứng nổi, đầu gối mềm.

Chờ. Nghĩ. Nối.

Mưu sĩ không hành động khi xúc động. Mưu sĩ hành động khi chắc.

Ông nhắm mắt lần nữa. Lật ký ức.

Còn gì nữa không?

Có.

Tin đồn phương đông, không chỉ Kiếm Quỷ. Còn Dược Nữ. Cô gái luyện đan, Trúc Cơ tầng một mà luyện được đan Kim Đan đỉnh phẩm. Cứu dịch bệnh cả một trấn. Thanh Tâm Đan ba mươi sáu viên, ba trăm hộ sống. Tin đồn nối về Ẩn Sơn.

Và phương bắc, không chỉ Thiên Cơ Nữ. Còn Sát Thần. Tu sĩ sát khí thiên sinh, diệt Hắc Phong Tông, mười lăm phút, giết có chọn lọc. Thả ba mươi dân không dính tội. Sau đó biến mất. Không ai tìm được. Tống Vạn Niên, chứng nhân duy nhất, viết thư cho tông chủ Hàn Kiếm Tông: hắn từ Ẩn Sơn.

Trần Huyền Cơ mở mắt.

Tay run mạnh hơn.

Sáu.

KHÔNG PHẢI BỐN. LÀ SÁU.

Kiếm Quỷ. Thiên Cơ Nữ. Ma Tôn. Yêu Hoàng. Dược Nữ. Sát Thần.

Sáu quái vật.

Từ MỘT tông môn.

Cùng MỘT người dạy.

Ông nắm mép bàn. Gỗ cũ, mục, kẽ tay ông bấm sâu, móng trắng.

Tạ Trường An.

Cái tên ông chưa từng nghe. Nhưng bây giờ ông sẽ nhớ.

Tạ Trường An. Kim Đan. Ẩn Sơn Tông. Tông môn nghèo xác ở vùng Trung Nguyên.

Hắn nuôi sáu đứa trẻ bị thiên hạ vứt bỏ.

Và biến chúng thành sáu quái vật mạnh nhất đại lục.

Trong hai năm.

HAI NĂM.

Ông hít sâu. Thở ra. Chậm. Kiểu thở mà Khu Mật Viện dạy, kiểm soát, không để xúc cảm chi phối phán đoán.

Nhưng tay vẫn run.

Vì ông hiểu.

Hiểu điều mà thiên hạ chưa hiểu. Điều mà chính đạo, ma đạo, hoàng triều, yêu vực đều chưa nhận ra. Vì họ nhìn từng mảnh, Kiếm Quỷ riêng, Thiên Cơ Nữ riêng, Ma Tôn riêng, Yêu Hoàng riêng. Nhìn riêng thì mỗi mảnh đã đáng sợ. Nhưng ghép lại...

Không phải sáu quái vật riêng lẻ. Là MỘT BÀN CỜ.

Kiếm Quỷ giữ chính đạo run.

Thiên Cơ Nữ giữ hoàng triều.

Ma Tôn giữ ma đạo.

Yêu Hoàng giữ yêu vực.

Sát Thần, ở đâu đó, giữ bóng tối.

Dược Nữ, ở Ẩn Sơn, giữ hậu phương.

Bốn phương trời. Sáu quân cờ. Một người bày.

Hắn đang kiểm soát CẢ ĐẠI LỤC.

Không phải bằng quân đội. Không phải bằng tu vi. Bằng SÁU ĐỨA TRẺ.

"Thiên hạ sợ thiên tài. Hắn lại chuyên tạo ra thiên tài."

Câu này ông tự nghĩ ra. Nhưng nó đúng. Đúng đến mức ông muốn cười. Và sợ.

Vì kẻ đáng sợ nhất thiên hạ không phải kẻ mạnh nhất. Là kẻ tạo ra kẻ mạnh nhất.

· · ·

Ông ngồi im. Lâu.

Tửu lâu Vạn Khách ồn ào xung quanh. Người vào, người ra, rượu rót, cốc chạm. Không ai nhìn ông lão góc tầng hai. Lão già gầy, uống rượu một mình, mắt nhìn xa, kiểu lão thường thấy ở đây. Không đáng chú ý.

Nhưng trong đầu ông, bản đồ đang vẽ.

Nét đầu tiên: Ẩn Sơn, trung tâm. Tông môn nhỏ, ở giữa Trung Nguyên. Vị trí không phải ngẫu nhiên. Trung Nguyên là giao điểm tất cả thế lực. Đặt tông môn ở đây, đi bốn phương cùng xa. Hoặc gần nhất với tất cả.

Nét thứ hai: thời gian. Hai năm. Tất cả xảy ra trong hai năm. Kiếm Quỷ xuất hiện hai năm trước. Dược Nữ cứu dịch một năm trước. Sát Thần diệt tông nửa năm trước. Thiên Cơ Nữ lộ diện, Ma Tôn thống nhất, Yêu Hoàng trở về cùng tháng. Cùng. Tháng.

Không phải trùng hợp. Là KẾ HOẠCH.

Hắn thả từng đệ tử ra thiên hạ theo đúng thời điểm.

Kiếm Quỷ sớm nhất, vì cần tạo danh tiếng trước, kéo chú ý chính đạo.

Sát Thần và Dược Nữ ở giữa, vì cần hoạt động ngầm, không cần tiếng vang ngay.

Thiên Cơ Nữ, Ma Tôn, Yêu Hoàng cùng lúc, vì khi cả ba nổ CÙNG MỘT THỜI ĐIỂM, thiên hạ không biết nhìn đâu.

Bão tố từ bốn hướng. Không ai chống nổi bão từ bốn hướng cùng lúc.

Ông lắc đầu. Cười. Cười khổ.

Mưu sĩ. Hắn là mưu sĩ.

Không. Hắn hơn mưu sĩ. Mưu sĩ dùng quân cờ. Hắn TẠO RA quân cờ.

Ta phục vụ tiên đế mười lăm năm, nối điểm cho cả đại lục. Nhưng ta chưa bao giờ – CHƯA BAO GIỜ – thấy ai bày cờ ở quy mô này.

Vì quy mô này không phải cờ vây. Là TRỒNG CÂY.

Hắn không đặt quân. Hắn TRỒNG quân. Gieo mầm. Tưới nước. Đợi lớn. Rồi thu hoạch.

Và bây giờ, sáu cây cùng ra quả.

Cùng lúc.

Ông nhìn xuống chén rượu đổ. Rượu loang trên mặt gỗ, chảy theo vân, ngoằn ngoèo, kiểu hình sông trên bản đồ. Ông nhìn và thấy đại lục. Chính đạo phía đông. Hoàng triều phía bắc. Ma vực phía tây. Yêu vực phía nam. Giữa, một điểm nhỏ.

Ẩn Sơn.

· · ·

Ông đứng dậy. Lần này đứng vững. Mưu sĩ, khi đã hiểu, thì bình.

Bước về phòng trọ. Tầng ba, cuối dãy, phòng nhỏ, cửa sổ hướng bắc. Bàn gỗ, đèn dầu, bút mực.

Ngồi xuống. Trải giấy. Cầm bút.

Viết.

Thư gửi cho một người: Lưu Bách Tuế, trưởng lão Thanh Phong Kiếm Phái. Bạn cũ. Từng cùng phục vụ tiên đế, Lưu Bách Tuế giữ bên quân, Trần Huyền Cơ giữ bên mưu. Ba mươi năm không liên lạc, nhưng khi Trần Huyền Cơ gửi thư, Lưu Bách Tuế sẽ đọc. Vì ông biết: khi Trần Huyền Cơ gửi thư, có chuyện lớn.

Bút chạm giấy. Mực thấm.

"Lưu huynh,"

"Thiên hạ sắp loạn."

"Không phải vì chiến tranh. Không phải vì ma đạo. Không phải vì hoàng triều."

"Mà vì có một người đang nuôi ra tất cả quái vật cùng lúc."

"Kiếm Quỷ, đệ tử hắn. Thiên Cơ Nữ, đệ tử hắn. Ma Tôn, đệ tử hắn. Yêu Hoàng, đệ tử hắn. Sát Thần, đệ tử hắn. Dược Nữ, đệ tử hắn."

"Sáu quái vật. Một thầy. Ẩn Sơn Tông."

"Tên hắn: Tạ Trường An."

"Kim Đan. Ít nhất bề ngoài vậy. Nhưng Kim Đan không tạo ra sáu bá chủ bốn phương."

"Hắn hoặc giấu tu vi. Hoặc có năng lực ngoài cảnh giới. Hoặc, đáng sợ hơn, hắn chỉ là thầy giỏi. Và nếu vậy, hắn nguy hiểm hơn bất kỳ Hóa Thần nào. Vì Hóa Thần giết một vùng. Thầy giỏi tạo ra kẻ giết cả thiên hạ."

"Lưu huynh, đệ đã lang thang mười lăm năm. Nghe nhiều. Thấy nhiều. Nhưng chưa bao giờ – chưa bao giờ – đệ sợ như bây giờ."

"Không phải sợ Tạ Trường An."

"Mà sợ chúng ta không biết hắn muốn gì."

"TÌM RA HẮN. Trước khi mọi thứ quá muộn."

"Trần Huyền Cơ bái thượng."

Ông đặt bút. Nhìn thư. Mực nhòe. Vì tay run. Nhưng chữ vẫn đọc được. Mưu sĩ, tay run vẫn viết rõ.

Gấp thư. Dán sáp. Cầm nặng. Tờ giấy mỏng mà nặng. Vì ông biết: khi thư này đến tay Lưu Bách Tuế, lão sẽ không giữ cho mình. Lão sẽ chuyển. Cho Vương trưởng lão, cho đại trưởng lão Thanh Phong, cho mạng lưới chính đạo. Và từ đó lan.

Lan đến mọi nơi. Lan đến Thiên Đạo Điện.

Ông biết.

Ông muốn nó lan.

Vì mưu sĩ, dù đã về hưu, vẫn là mưu sĩ. Và mưu sĩ biết: khi một biến số lớn đến mức này xuất hiện, không thể im. Im là đồng lõa.

Hoặc im là bị giết.

· · ·

Đêm. Phòng trọ. Đèn dầu cháy nhỏ.

Trần Huyền Cơ ngồi bên cửa sổ. Nhìn ra ngoài, bầu trời đêm, sao thưa, mây mỏng. Gió lạnh. Mùi rừng tùng.

Thư đã giao cho chim ưng thuê, con ưng nhanh nhất tửu lâu Vạn Khách, ba ngày đến Thanh Phong.

Ông ngồi. Một mình. Chén rượu mới, đầy, chưa uống.

Tạ Trường An.

Ông là ai?

Ông muốn gì?

Ông nuôi sáu quái vật, để bảo vệ? Để chinh phục? Để trả thù?

Hay ông chỉ là một ông thầy?

Một ông thầy yêu thương đệ tử?

Ông lắc đầu. Cười.

Không. Ông thầy bình thường không tạo ra bão tố bốn phương. Ông thầy bình thường không khiến mười lăm năm kinh nghiệm Khu Mật Viện của ta phải run tay.

Hắn hoặc điên.

Hoặc thiên tài.

Hoặc cả hai.

Ông nhấp rượu. Nuốt. Đắng.

Nhưng có một điều ta chắc.

Sáu đứa trẻ đó đều bị thiên hạ vứt bỏ.

Ăn mày mù mắt. Kỹ nữ bị bán. Đứa trẻ câm bị thiêu. Hồ ly bị săn. Sát nhân bị truy. Bệnh nhân sắp chết.

Và hắn nhặt hết.

Nuôi. Dạy. Biến thành thứ mà thiên hạ phải quỳ.

Ông nhìn trăng. Bán nguyệt. Mỏng. Sáng nhạt.

Người như vậy, tốt hay xấu?

Ta không biết.

Nhưng ta biết một điều: thiên hạ sẽ KHÔNG để yên.

Vì thiên hạ sợ thứ nó không hiểu.

Và Tạ Trường An, thiên hạ không hiểu.

Ông uống cạn chén rượu. Đặt xuống. Cười, kiểu cười của mưu sĩ già khi thấy ván cờ mới.

Nhưng ta muốn hiểu.

Ta muốn gặp hắn.

Gặp để hỏi một câu.

"Ông nuôi quái vật... để làm gì?"

Đèn dầu tắt. Gió thổi qua cửa sổ.

Tối.

Nhưng bên ngoài, tin đã bay.

Ba ngày nữa, Thanh Phong Kiếm Phái sẽ biết.

Năm ngày nữa, chính đạo sẽ biết.

Bảy ngày nữa, cả đại lục sẽ biết.

Và mười ngày nữa...

Thiên Đạo Điện sẽ biết.

Rằng có một người tên Tạ Trường An.

Rằng hắn đang nuôi sáu quái vật.

Rằng sáu quái vật đó đang thay đổi thiên hạ.

Và rằng hắn chưa bao giờ có ý định dừng lại.

Ch.52/233
2.728 từ