Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 61: Ma Tôn Xuất Thế
Chương 61

Ma Tôn Xuất Thế

Huyền Âm Cốc nằm dưới lòng đất ma vực, sâu ba nghìn trượng.

Lối vào là một khe nứt trên vách đá đen, hẹp vừa đủ một người nghiêng vai lách qua. Không có bậc thang, không có đường mòn, chỉ có bóng tối và mùi đất mục trộn lẫn ma khí ngàn năm, nặng đến mức tu sĩ bình thường chưa bước vào đã nôn ra máu.

A Cẩu đứng trước khe nứt. Một mình.

Phía sau, bảy ma chủ quỳ cách năm mươi trượng, không dám đến gần hơn. Huyết Ảnh quỳ phía trước, đầu cúi thấp, giọng run nhẹ:

— Ma Tôn, cấm địa này... chưa ai vào mà ra được. Ngàn năm nay, bảy Ma Tôn trước đều bỏ qua nơi này.

A Cẩu không quay đầu.

Hắn nhìn khe nứt. Ma khí từ bên trong rỉ ra, đen, đặc, cuộn chậm như khói từ lò thiêu. Ma khí này khác ma khí hắn quen. Cổ hơn. Nặng hơn. Có ý chí.

Huyết Ảnh nói tiếp, giọng cố giữ bình tĩnh:

— Bên trong phong ấn cổ ma thời Thượng Cổ. Cảnh giới Đại Đế, phong ấn xuống Hóa Thần. Dù bị phong, lão vẫn...

A Cẩu truyền âm thần thức. Một câu, ngắn, giọng nhỏ nhưng vang khắp vách đá:

"Thầy bảo vào."

Huyết Ảnh im.

Bảy ma chủ im.

Vạn ma tu đứng xa hơn, trên các mỏm đá quanh cốc, đen kín một vùng trời, cũng im.

A Cẩu bước vào khe nứt.

· · ·

Bóng tối nuốt hắn.

Không phải bóng tối bình thường, kiểu tối vì thiếu ánh sáng. Bóng tối này có trọng lượng, có nhiệt, có hơi thở. Nó ép vào da, lách vào kinh mạch, thì thầm vào tai. Ma khí cổ đại xâm nhập cơ thể hắn từ mọi lỗ chân lông, nặng, đặc, cố nhấn chìm.

Hắn đi xuống.

Không có đường. Chỉ có dốc đá trơn, mỗi bước trượt, mỗi bước sâu hơn. Bóng tối dày đến mức hắn không thấy tay mình. Nhưng hắn không cần mắt. Ma khí trong người hắn cảm nhận từng vết nứt, từng rãnh đá, từng luồng khí chảy ngầm.

Ma khí bên ngoài cố nuốt hắn.

Ma khí bên trong hắn nuốt ngược.

Hai luồng ma khí va nhau trong cơ thể, xoáy, giằng, đau. Hắn cắn răng. Không dừng. Bước tiếp.

Thầy bảo: "Ma đạo không chỉ cần phục. Họ cần TIN. Ngươi phải làm điều mà chưa ai làm."

Con hiểu.

Một trăm trượng. Hai trăm. Năm trăm.

Không khí loãng dần, mùi đất mục thay bằng mùi kim loại cũ, mùi máu khô ngàn năm. Vách đá hai bên bắt đầu có vết cào, dài, sâu, như móng vuốt thú khổng lồ cào qua.

Nghìn trượng.

Hai nghìn.

Ma khí đặc đến mức mỗi bước như lội trong bùn. Hắn thở khó. Huyết mạch Ma Thần trong ngực rung, nóng, như muốn bùng nhưng hắn chưa cho.

Chưa.

Ba nghìn trượng.

Đáy.

· · ·

Huyền Âm Cốc mở ra trước mặt hắn.

Không phải hang động. Là một khoảng trống khổng lồ dưới lòng đất, rộng đến mức hắn không thấy tường đối diện. Trần hang cao, mất hút trong bóng tối. Sàn đá đen, phẳng, lạnh, phủ một lớp sương ma khí mỏng.

Giữa khoảng trống, một trận pháp.

Trận pháp khắc trên đá, đường kẻ đỏ sẫm (máu khô ngàn năm), phức tạp, xoáy vào tâm. Tâm trận pháp là một bệ đá, và trên bệ đá, một bóng người ngồi.

Ngồi xếp bằng, lưng thẳng, tay đặt trên đầu gối. Xích sắt đen quấn từ cổ tay, cổ chân, eo, cổ, nối vào bốn cột đá xung quanh. Mỗi mắt xích khắc phù văn phong ấn, phát quang đỏ nhạt.

Cổ ma.

Hắn ngồi đó. Có lẽ đã ngồi ngàn năm. Tóc bạc trắng, dài quét đất, rối, bết. Khuôn mặt già, nhăn nheo, nhưng đường nét vẫn sắc, xương hàm vuông, trán rộng. Mắt nhắm.

Ma khí từ cổ ma tỏa ra, dù bị phong ấn, vẫn nặng đến mức đá quanh bệ nứt, sương trên sàn cuộn xoáy, và A Cẩu đứng cách ba mươi bước mà cảm giác như đứng trước miệng vực.

A Cẩu dừng.

Nhìn.

Rồi cổ ma mở mắt.

Đỏ. Đỏ đậm, đỏ sâu, đỏ kiểu máu ngàn năm không khô. Đôi mắt đó nhìn A Cẩu, và trong khoảnh khắc ấy, ma khí trong hang bùng lên, không phải tấn công, là thức giấc. Ngàn năm phong ấn, lần đầu có ai xuống đây.

Cổ ma nhìn hắn. Chậm. Từ đầu đến chân.

Rồi cười.

Tiếng cười khàn, rè, kiểu giọng ngàn năm không dùng. Nhưng vang, vang trong hang đá, dội vào tường, vọng lại, lặp đi lặp lại, như cười từ mọi hướng.

— Đứa trẻ?

Giọng cổ ma nặng, chậm, mỗi chữ như đá rơi xuống nước.

— Huyết mạch Ma Thần. Thuần. Rất thuần.

Mắt đỏ nheo lại.

— Cha ngươi là ai?

A Cẩu đứng thẳng. Ma khí trong người cuộn, nhưng hắn giữ. Truyền âm thần thức, rõ, đều:

"Ta không có cha. Ta có thầy."

Cổ ma chớp mắt. Rồi cười to hơn. Tiếng cười lần này có sức nặng, ma khí bùng theo tiếng cười, sóng khí đen đẩy A Cẩu lùi nửa bước. Dép cỏ trượt trên đá.

— Ma Tôn mà có thầy?

Hắn nhìn A Cẩu, mắt đỏ lóe lên sự thích thú.

— Ngàn năm ta ngồi đây, ba Ma Tôn từng xuống. Không ai qua được tầng ma khí thứ hai. Ngươi xuống tận đáy. Huyết mạch thuần hơn cả ta thời trẻ.

Xích sắt kêu leng keng khi cổ ma hơi nghiêng người về phía trước.

— Nhưng ngươi yếu. Hóa Thần sơ kỳ? Không. Nguyên Anh đỉnh phong. Huyết mạch Đại Đế mà tu vi Nguyên Anh. Lãng phí.

A Cẩu không đáp.

Hắn nhìn cổ ma. Nhìn xích sắt. Nhìn trận pháp. Rồi nhìn lại mắt đỏ kia.

"Ta không đến để nói chuyện."

— Ồ?

"Thầy ta bảo: ma đạo phải đứng về phía ta khi đại chiến đến. Thu phục cổ ma thì ma đạo mới tin."

Cổ ma im. Mắt đỏ nhìn hắn, lâu, kiểu nhìn mà chỉ kẻ sống ngàn năm mới có, nhìn như đang đọc toàn bộ quá khứ và tương lai trong một ánh mắt.

— Thầy ngươi bảo ngươi thu phục ta.

Không phải câu hỏi.

"Vâng."

— Thầy ngươi nghĩ ngươi làm được.

"Thầy ta không nói làm được hay không. Thầy ta chỉ nói 'làm đi'."

Cổ ma im lặng. Rồi đứng dậy.

Xích sắt căng. Phù văn phong ấn sáng rực, đỏ, rung. Cổ ma đứng, và cả Huyền Âm Cốc rung theo, trần hang rơi bụi, sàn đá nứt, trận pháp phát quang điên cuồng.

Uy áp bùng.

Hóa Thần. Hóa Thần đỉnh phong, dù bị phong ấn từ Đại Đế xuống. Uy áp đè xuống A Cẩu, nặng, kiểu nặng mà xương kêu, kinh mạch run, máu trong mạch chảy ngược.

A Cẩu quỳ một gối.

Đá dưới đầu gối nứt.

Nhưng hắn ngẩng đầu. Nhìn thẳng vào mắt đỏ kia.

Ta không sợ.

Ta đã sợ nhiều thứ. Sợ lửa. Sợ dân làng. Sợ nước sôi. Sợ tiếng chửi. Sợ bóng tối trong hầm.

Nhưng từ ngày thầy cắt dây trói, ta không sợ nữa.

Huyết mạch Ma Thần bùng.

Không phải bùng từ từ. Bùng kiểu vỡ đập. Ma khí đen tràn ra từ mọi lỗ chân lông, cuộn quanh A Cẩu, dày, đặc, dữ. Tóc hắn bạc trắng trong khoảnh khắc, từ đen sang trắng, từ gốc đến ngọn, như tuyết phủ. Mắt trái, con mắt luôn đen tối, lóe đỏ, đỏ rực, sáng hơn cả mắt cổ ma.

Hắn đứng dậy.

Uy áp Hóa Thần đè, hắn đứng. Đá dưới chân vỡ, nhưng hắn đứng. Ma khí của hắn không chống uy áp, nó NUỐT. Nuốt từng lớp uy áp, kéo vào, tiêu hóa, biến thành sức mạnh.

Cổ ma mắt mở to.

— Ngươi...

A Cẩu bước tới.

Mỗi bước, ma khí hắn lan rộng hơn. Sàn đá nứt dưới chân, sương ma khí tan, trận pháp run. Ma khí cổ ma đẩy ra, ma khí A Cẩu nuốt vào. Hai luồng ma khí va nhau, xoáy, đen kịt, không gian giữa hai người méo mó.

Cổ ma giật xích. Xích sắt căng cực hạn, phù văn sáng lóa, nhưng hắn vẫn giơ tay.

Một chưởng.

Ma khí ngưng tụ trên lòng bàn tay, đen, đặc, nặng đến mức ánh sáng xung quanh bị hút vào. Chưởng đó đánh ra, không nhằm vào A Cẩu, nhằm vào ma khí xung quanh A Cẩu, nhằm xé lớp bảo hộ.

Ma khí A Cẩu vỡ.

Sóng xung kích đẩy hắn bay lùi, lưng đập vào vách đá, đá nứt, máu rỉ khóe miệng. Đau. Đau đến mức mắt tối đi một khoảnh khắc.

Cổ ma nhìn hắn. Không thương xót, không khinh, chỉ đánh giá.

— Huyết mạch thuần. Nhưng kiểm soát kém. Ngươi để ma khí chảy tự do, không có hình, không có ý. Sức mạnh thô mà không có đường dẫn, như nước lũ không có đê. Mạnh, nhưng phí.

A Cẩu lau máu. Đứng dậy.

Cổ ma nghiêng đầu.

— Một chưởng đó ở ngoài đủ giết Nguyên Anh đỉnh phong. Ngươi chịu được. Tốt. Nhưng chịu được không phải thắng.

A Cẩu bước tới lần nữa.

Ma khí bùng lần nữa. Nhưng lần này khác.

Hắn nhớ.

Nhớ đêm trên Ẩn Sơn, ma khí bộc phát, giết cả luống rau. Thầy ngồi cạnh, nắm tay, linh lực chảy vào, dẫn đường. Không nói nhiều. Chỉ nói: "Đừng đánh nó. Dẫn nó."

Đừng đánh. Dẫn.

Ma khí trong người không phải kẻ thù. Là một phần của hắn. Phần mà cả đời hắn cố kiểm soát, cố đè, cố nhốt. Nhưng thầy không dạy hắn nhốt. Thầy dạy hắn DẪN.

A Cẩu nhắm mắt.

Ma khí cuộn quanh người, dữ dội, nhưng hắn không đè. Hắn mở đường. Để nó chảy qua kinh mạch, qua huyệt đạo, qua từng mao mạch. Không chống, không nhốt, không sợ. Dẫn nó theo ý mình, như thầy dẫn nước tưới rau, theo luống, theo rãnh, đến đúng chỗ.

Ma khí ngưng tụ.

Không tản mạn tự do như trước. Ngưng tụ thành hình. Thành lớp giáp đen phủ quanh người, thành vầng hào quang tối cuộn sau lưng, thành đôi mắt đỏ rực sáng hơn bất kỳ lúc nào.

Cổ ma nhìn. Mắt co lại.

— Ngươi...

A Cẩu mở mắt. Hai mắt đỏ, cả trái lẫn phải, sáng đều.

Hắn bước tới. Ma khí theo bước, không tràn, không loạn, theo hắn, nghe hắn, như nước theo đê.

Cổ ma đánh chưởng thứ hai.

Nặng hơn lần trước. Ma khí ngưng tụ thành hình, một bàn tay đen khổng lồ, năm ngón, ập xuống.

A Cẩu giơ tay.

Không phải đỡ. Là nuốt. Ma khí của hắn bật ra từ lòng bàn tay, gặp chưởng cổ ma, và NUỐT. Kéo ma khí chưởng vào, xoáy, tiêu hóa, biến thành sức mạnh của chính hắn.

Chưởng tan.

Cổ ma lùi nửa bước. Xích sắt kéo, không cho lùi thêm.

— Huyết mạch Ma Thần chuyển thế...

Giọng cổ ma thay đổi. Không còn thích thú, không còn đánh giá. Có thứ gì đó khác. Kinh ngạc. Và một thứ nữa, sâu hơn, cũ hơn: nhận ra.

— Không. Không phải chuyển thế. Huyết mạch này... thuần hơn Ma Thần. Ngươi là gì?

A Cẩu truyền âm. Rõ. Chậm. Từng chữ.

"Ta là đệ tử Tạ Trường An."

Cổ ma đứng sững.

Đỏ trong mắt lão rung. Như ngọn nến trong gió. Lão nhìn A Cẩu, nhìn ma khí đã có hình quanh hắn, nhìn đôi mắt đỏ bình thản, và lão im lặng rất lâu.

Rất lâu.

Rồi lão nói, giọng khác hẳn. Nhẹ hơn. Chậm hơn. Kiểu giọng của kẻ vừa nhớ ra điều gì đó đã chôn ngàn năm.

— Tạ... Trường An.

Lão lặp lại cái tên. Như nhai. Như nếm.

— Cái tên đó...

A Cẩu nhìn lão. Không hiểu.

Cổ ma nhắm mắt. Mở ra. Mắt đỏ dịu đi, từ đỏ máu sang đỏ trầm, kiểu đỏ của than hồng sắp tàn.

— Ta hỏi ngươi. Thầy ngươi, hắn có đôi mắt như thế nào?

"Sáng. Rất sáng. Nhìn thấy thứ người khác không thấy."

Cổ ma gật. Chậm.

— Hắn nhìn thấy ngươi. Nhìn thấy huyết mạch. Nhìn thấy thứ bên trong mà cả đời ngươi tưởng là lời nguyền.

Không phải câu hỏi.

— Và hắn không sợ.

"Thầy ta không sợ."

Cổ ma cười. Lần này không phải cười to, cười khàn. Cười nhẹ, cười kiểu mệt, kiểu người ngồi ngàn năm bỗng thấy thứ gì đó đáng để cười.

— Ngàn năm trước, ta từng gặp một đôi mắt như vậy.

Lão nhìn A Cẩu, nhưng ánh mắt xuyên qua hắn, nhìn vào quá khứ.

— Đôi mắt nhìn thấy thiên phú. Nhìn thấy mầm. Đôi mắt không phán xét, chỉ nhìn, và nhìn thấy.

Xích sắt rung nhẹ.

— Chủ nhân đôi mắt đó... đã chết. Hoặc ta tưởng đã chết.

Lão nhìn lại A Cẩu. Nhìn thật, nhìn kỹ, như lần đầu nhìn.

— Tạ Trường An. Hắn còn sống.

Không phải câu hỏi. Là lời khẳng định.

A Cẩu gật.

Cổ ma nhắm mắt. Thở dài. Ma khí quanh lão lắng xuống, từ dữ dội sang bình lặng, xích sắt thôi rung, trận pháp thôi sáng.

Rồi lão quỳ.

Từ từ. Xích sắt kêu, kéo, cản, nhưng lão vẫn quỳ. Hai đầu gối chạm đá, đá nứt, bụi bay. Tóc bạc rủ xuống, che mặt.

A Cẩu sững.

Cổ ma, Đại Đế thời Thượng Cổ, bị phong ấn ngàn năm, kẻ mà ba Ma Tôn trước không dám đối diện, đang quỳ trước một thiếu niên câm.

— Ta không phục ngươi.

Giọng lão vang trong hang đá, vọng, lặp.

— Ngươi mạnh. Huyết mạch thuần. Nhưng ngươi chưa xứng.

Lão ngẩng đầu. Mắt đỏ nhìn A Cẩu, sáng, rõ.

— Ta phục kẻ dạy ngươi.

Im lặng.

— Kẻ dạy quái vật cách dẫn ma khí thay vì nhốt. Kẻ dạy Ma Thần nói chữ "thầy." Kẻ nhìn ma mà không sợ, nhìn lời nguyền mà thấy mầm.

Lão cúi đầu.

— Tạ Trường An. Dù ngươi là ai. Dù ngươi là hắn hay không phải hắn. Ta phục.

A Cẩu đứng nhìn cổ ma quỳ. Đứng lâu. Rồi bước tới, đặt tay lên đầu lão.

Ma khí chảy qua tay hắn, vào lão, nhẹ, không xâm lược, không nuốt. Chỉ chạm. Kiểu chạm mà thầy chạm đầu hắn mỗi đêm ma khí bùng.

Cổ ma ngẩng đầu. Nhìn hắn. Nhìn bàn tay trên đầu mình.

— Ngươi...

A Cẩu truyền âm. Nhẹ. Chỉ cổ ma nghe.

"Ngươi không phải quái vật. Thầy ta dạy ta vậy."

Cổ ma im. Mắt đỏ chớp. Rồi nhắm lại.

Xích sắt rung lần cuối, phù văn tắt, sắt đen rạn nứt, vỡ, rơi xuống đá, tiếng loảng xoảng vang trong hang rồi tắt. Trận pháp trên sàn mờ dần, đường kẻ đỏ sẫm nhạt đi, nhạt, nhạt nữa, rồi biến mất.

Phong ấn ngàn năm, giải.

Không phải vì A Cẩu phá. Vì cổ ma tự mở.

Lão đứng dậy. Xích sắt vỡ rơi quanh chân, lão bước ra, tự do lần đầu sau ngàn năm. Ma khí bùng, Đại Đế bùng, cả Huyền Âm Cốc rung, trần hang rạn, đá rơi, mặt đất chấn động.

Rồi lão thu. Thu hết. Ma khí lắng, uy áp lắng, cổ ma đứng trước A Cẩu, bình thường như lão già bất kỳ.

— Dẫn ta đi gặp thầy ngươi.

"Chưa."

Cổ ma nhướn mày.

"Thầy bảo ma đạo phải đứng về phía ta khi đại chiến đến. Ngươi ra ngoài, quỳ trước vạn ma, gọi ta là Ma Tôn. Thì ma đạo mới tin."

Cổ ma nhìn hắn. Rồi cười.

— Đệ tử Tạ Trường An. Được.

· · ·

A Cẩu bước ra khỏi Huyền Âm Cốc.

Khe nứt mở ra ánh sáng, ánh sáng yếu ớt của ma vực nhưng chói mắt sau ba nghìn trượng bóng tối. Hắn bước ra, tóc bạc, mắt đỏ, ma khí cuộn quanh người nhưng có hình, có ý, không loạn.

Phía sau hắn, cổ ma bước ra.

Vạn ma tu nhìn thấy. Bảy ma chủ nhìn thấy.

Cổ ma. Kẻ bị phong ấn ngàn năm. Kẻ mà truyền thuyết ma đạo gọi là Huyền Âm Ma Đế. Đang đứng sau lưng Ma Tôn thiếu niên.

Huyết Ảnh há miệng. Không ra tiếng.

Bảy ma chủ quỳ. Không ai bảo, tự quỳ. Vì cổ ma đứng sau, và ma khí cổ ma không tấn công, không uy áp. Đứng sau. Kiểu đứng của kẻ theo.

Cổ ma nhìn vạn ma tu. Rồi quỳ.

Đầu gối chạm đá, vang, cả vách núi rung. Đại Đế quỳ.

— Ma Tôn chính danh.

Bốn chữ, giọng cổ, nặng, vọng khắp ma vực.

Vạn ma tu quỳ.

Như sóng, như nước đổ, từ gần đến xa, từ vách đá đến chân núi, từ chân núi đến chân trời, đen kín, quỳ kín. Tiếng đầu gối chạm đá vang liên tục, dồn dập, như trống chiến.

— Ma Tôn chính danh.

— Ma Tôn chính danh.

— Ma Tôn chính danh!

Vạn tiếng hô, hòa vào nhau, vang trong ma vực, vọng đến tận biên giới nhân giới.

A Cẩu đứng trên miệng Huyền Âm Cốc. Tóc bạc bay trong gió ma vực, mắt đỏ nhìn bầu trời đen.

Hắn truyền âm. Nhỏ. Chỉ mình hắn nghe.

"Thầy. Con làm được rồi."

Gió thổi. Tóc bạc rối.

"Thầy bảo ma cũng có thể làm người."

"Con sẽ chứng minh."

Ch.61/233
2.773 từ