Tiểu Hồ Ly
Ẩn Sơn thay đổi nhiều trong một tháng.
Gian phòng mới đã xong — tre, mái lá, nhỏ hơn hai phòng cũ, nhưng đủ cho một người ngủ. Ninh Tiểu Nguyệt dọn từ gian bếp sang phòng mới, sắp xếp gọn gàng trong nửa canh giờ. Nàng đặt cuốn sách đầu giường, trải chiếu, quay ra nhìn: "Được." Một chữ. Xong.
A Cẩu vẫn ngủ phòng Tạ Trường An. Hắn không dám sang phòng khác — phòng đó có mùi của người đã cõng hắn, mùi trường bào xám, mùi đất ẩm. Hắn cần mùi đó.
Tạ Trường An ngủ ngoài sân. Quen rồi.
Luống rau phía đông đã trồng lại. Cải mới nhú, hành mới lên, rau muống lún phún xanh. Hắn tưới mỗi sáng, nhìn mầm non, gật đầu.
Diệp Hàn bắt đầu dùng Thanh Linh Thảo. Mỗi tối, Tạ Trường An pha dược liệu vào nước ấm, Diệp Hàn ngâm mình. Kinh mạch đang mở dần — chậm, nhưng đều. Vài tuần nữa, hắn có thể bắt đầu hấp thu linh khí.
A Cẩu ngồi vào bàn ăn mỗi bữa. Vẫn không nói — nó câm. Nhưng nó ngồi. Ăn chậm, từng muôi. Đôi khi liếc nhìn mọi người, nhanh, rồi cúi xuống.
Ma khí vẫn rỉ ra mỗi đêm. Nhẹ hơn — không bộc phát dữ dội như đêm đầu. Nhưng cỏ quanh nhà vàng úa, gà ít đẻ hơn. Tạ Trường An chưa tìm được cách dạy nó kiểm soát. Chưa vội. Tám tuổi. Câm. Huyết mạch Ma Thần. Phải từ từ.
Tay trái hắn đã lành gần hết. Sẹo mờ, hơi tê khi trở trời, nhưng cầm nắm bình thường.
Hôm nay hắn vào rừng hái thuốc.
Rừng phía tây Ẩn Sơn rậm hơn rừng tùng phía nam. Cây lớn, tán dày, ánh sáng lọt qua thành những đốm vàng trên lớp lá mục. Dược liệu mọc nhiều ở đây — cam thảo dại, đương quy rừng, hoàng kỳ, và vài loại nấm linh chi mọc trên thân cây mục. Hắn mang theo dao nhỏ và túi vải, đi chậm, nhìn kỹ gốc cây.
Gió mang theo mùi lạ.
Hắn dừng lại. Hít. Mùi máu — nhẹ, pha mùi lông thú. Và mùi khác: chó. Nhiều chó. Ít nhất bốn, năm con.
Rồi hắn nghe.
Tiếng chó sủa. Xa, nhưng đang gần. Không phải chó nhà — tiếng sủa hung hãn, trầm, đều, loại chó săn được huấn luyện. Xen vào đó, tiếng người hò hét.
— Bên trái! Nó chạy bên trái!
— Đừng để nó chui xuống hang!
— Bạch hồ! Lông nó đáng năm trăm lượng vàng!
Tạ Trường An nhíu mày.
Thợ săn yêu thú. Hắn biết loại người này — chuyên săn bắt yêu thú chưa hóa hình hoặc yêu thú nhỏ, lột da, bán lông, bán xương, bán mật. Lông bạch hồ đặc biệt đắt — quý tộc dùng may áo choàng, tu sĩ dùng chế pháp khí. Một con bạch hồ trưởng thành giá ngàn lượng vàng. Con nhỏ cũng năm trăm.
Tiếng sủa gần hơn. Hướng đông bắc — đang chạy về phía hắn.
Hắn đứng yên. Đợi.
Rồi hắn thấy.
Một bóng trắng lao qua bụi rậm. Nhỏ. Nhanh. Trắng muốt, như tuyết di chuyển giữa rừng xanh. Chạy — không, chạy trốn. Xiêu vẹo, một chân sau kéo lê, máu đỏ vạch thành vệt trên lá mục.
Con hồ ly lao đến gốc cây lớn trước mặt hắn. Chui vào khe giữa hai rễ cây. Nấp.
Nhỏ. Bằng con mèo. Lông trắng, bẩn, dính máu và bùn. Tai — tai cáo, nhọn, bạc, dựng đứng, run rẩy. Mắt — mắt hổ phách, to, tròn, đầy sợ hãi, nhìn hắn.
Tạ Trường An nhìn nó.
Mắt hắn thay đổi.
Lần thứ tư. Quen thuộc rồi. Đôi mắt sâu hơn, tối hơn, nhìn xuyên qua lông trắng và máu, vào bên trong.
Ánh sáng. Bạc. Không chói lóa như mầm kiếm Diệp Hàn, không lạnh như lưới thiên cơ Ninh Tiểu Nguyệt, không tối như lỗ đen Ma Thần A Cẩu. Ánh bạc này mềm, ấm, lan tỏa, phủ khắp cơ thể con hồ ly như lớp áo giáp vô hình. Và ở trung tâm — ngay giữa ngực — một hạt sáng nhỏ, bạc, xoay chậm. Dòng máu cổ. Thuần khiết.
Bạch hồ hoàng tộc.
Hắn hít vào. Thở ra.
Bạch hồ — dòng máu quý nhất trong yêu tộc hồ ly. Không phải hồ ly thường luyện thành bạch hồ — phải sinh ra với lông trắng, mắt hổ phách, dòng máu hoàng tộc trong huyết quản. Hiếm. Cả yêu vực mỗi trăm năm mới có vài con. Và con này — nhỏ, bị thương, nấp dưới rễ cây — mang dòng máu thuần khiết đến mức hắn chưa từng thấy.
Tương đương mười tuổi người. Chưa hóa hình hoàn toàn.
Tiếng chó sủa gần hơn. Rất gần. Bụi rậm phía đông rung.
Con hồ ly co rúm dưới rễ cây. Mắt hổ phách nhìn hắn — sợ. Nhưng không chạy. Chân sau bị thương, không chạy được nữa. Nó nhìn hắn với ánh mắt của con thú biết mình sắp chết, chỉ muốn biết người trước mặt sẽ giết nó nhanh hay chậm.
Tạ Trường An cúi xuống. Cởi trường bào ngoài — bên trong mặc áo vải thường — phủ lên con hồ ly. Che kín.
Rồi hắn ngồi xuống gốc cây, lấy dao nhỏ ra, gọt một củ hoàng kỳ vừa hái. Bình thản. Như không có chuyện gì.
· · ·
Ba người xông ra khỏi bụi rậm. Bốn con chó săn theo sau — to, đen, mõm dài, lưỡi thè, mắt đỏ vì hưng phấn. Chó hít hít mặt đất, kéo dây xích, hướng về phía gốc cây.
Ba thợ săn. Hai gã trung niên, một gã trẻ. Phàm nhân, nhưng khỏe, mang dao dài, lưới sắt, và mấy cái bẫy sắt nhỏ treo lủng lẳng trên lưng. Quần áo bẩn, mùi mồ hôi và máu thú.
Gã đi đầu — to nhất, râu rậm, mặt rỗ — nhìn thấy Tạ Trường An ngồi gốc cây. Dừng lại.
— Ê! Ông kia! Thấy con hồ ly trắng chạy qua đây không?
Tạ Trường An ngẩng đầu. Nhìn ba gã. Nhìn bốn con chó đang hít hít quanh gốc cây, kéo dây xích, sủa.
— Hồ ly?
— Bạch hồ! Nhỏ, trắng, chạy hướng này! Chó đánh hơi rõ ràng!
Tạ Trường An gãi đầu. Chỉ về phía tây nam.
— À. Thấy. Con trắng, nhỏ, chạy nhanh lắm. Chạy về phía kia, qua suối rồi.
Gã râu rậm nhìn hướng hắn chỉ. Rồi nhìn lại bốn con chó — đang sủa gốc cây, quay vòng, kéo dây.
— Chó bảo ở đây mà.
— Tôi vừa ngồi đây gọt thuốc nửa canh giờ rồi. Thấy con trắng chạy qua, nhanh lắm, ba chân — chân sau bị thương, nhưng vẫn nhanh. Qua suối thì mất dấu.
Gã râu rậm nhíu mày. Liếc trường bào xám phủ trên rễ cây.
— Áo ông sao để dưới đất thế?
— Nóng. Cởi phơi. Ông biết đấy, giữa trưa trong rừng.
Tạ Trường An cười hiền. Loại cười ngờ nghệch, vô hại, giống lão nông dân lên rừng hái nấm. Không ai nhìn gã tu sĩ gầy gò, áo rách, tay cầm dao gọt củ, mà nghĩ: người này đang che giấu thứ gì.
Gã râu rậm do dự.
Gã trẻ tuổi — nôn nóng hơn — giục:
— Anh Hai! Qua suối thì phải nhanh! Nó bị thương, chạy không xa đâu!
Gã thợ săn thứ hai — lùn, mắt lươn — nhìn Tạ Trường An kỹ hơn. Nhìn tay hắn — ngón dài, sạch hơn tay nông dân. Nhìn cách hắn ngồi — thẳng lưng, thoải mái quá, không giống người sợ chó săn.
— Ông là tu sĩ?
— Tu sĩ gì. Tôi ở trên núi kia, trồng rau, xuống rừng hái thuốc. Tu sĩ sống thế này à?
Hắn giơ túi vải — đầy cam thảo, hoàng kỳ, mấy cây nấm. Lèo tèo. Không giống tu sĩ.
Gã mắt lươn nhìn thêm một nhịp. Rồi quay sang gã râu rậm.
— Anh Hai, chó quẩn chỗ này, chắc hơi lưu lại. Qua suối thật đấy.
Gã râu rậm gật đầu. Giật dây xích, kéo chó đi.
— Đi! Qua suối! Nhanh!
Ba gã, bốn chó, lao về phía tây nam. Tiếng sủa xa dần. Rồi mất.
Tạ Trường An ngồi yên. Đợi. Gọt thêm củ hoàng kỳ. Đợi thêm nửa khắc, đến khi tiếng chó hoàn toàn biến mất.
Rồi hắn cúi xuống. Nhẹ nhàng nhấc trường bào lên.
Con hồ ly nằm co dưới rễ cây. Mắt hổ phách nhìn hắn. Vẫn sợ — nhưng ít hơn. Nó đã nằm im suốt từ nãy đến giờ, không nhúc nhích, không phát ra tiếng. Thông minh. Biết ai đang cứu mình.
— Họ đi rồi.
Hắn nói nhẹ. Giống cách hắn nói với Diệp Hàn, với A Cẩu. Giọng bình thản, chậm, không đe dọa.
Con hồ ly nhìn hắn. Rồi nhìn chân sau của mình — máu vẫn chảy, chậm, lông quanh vết thương dính bết.
Tạ Trường An ngồi xuống, lấy nước từ bầu, rửa vết thương. Nhẹ. Con hồ ly co giật khi nước chạm, nhưng không cắn. Hắn xé một mảnh vải từ gấu trường bào, buộc tạm.
— Vết thương không sâu. Bẫy sắt cắt nông, chưa đứt gân. Vài ngày sẽ khỏi.
Hắn nói. Con hồ ly nhìn hắn, tai dựng, nghiêng đầu.
Rồi nó làm thứ hắn không ngờ.
Không khí xung quanh dao động nhẹ — yêu lực. Mỏng, yếu, nhưng rõ ràng. Lông trắng phát sáng mờ. Hình dạng thay đổi — con hồ ly nhỏ dần co lại, rồi lớn lên, rồi thay đổi hoàn toàn.
Một bé gái.
Nhỏ. Tương đương mười tuổi người. Tóc trắng — trắng hoàn toàn, dài đến thắt lưng, mềm như tơ. Da trắng, mịn. Mắt hổ phách, to, tròn, sáng. Mặc — chẳng mặc gì, vì lông biến thành da, nhưng yêu lực tạo một lớp áo mỏng, trắng, phủ quanh người.
Và — tai cáo. Hai tai nhọn, bạc, trên đỉnh đầu, dựng đứng, xoay xoay. Đuôi cáo trắng bông, to, phất nhẹ phía sau.
Chưa hóa hình hoàn toàn. Tai và đuôi chưa giấu được.
Bé gái ngồi dưới rễ cây, mắt hổ phách nhìn hắn. Nghiêng đầu — giống hệt lúc là cáo.
Rồi cười.
Nụ cười ngọt. Rất ngọt. Ngọt đến mức Tạ Trường An — người đã sống ba mươi lăm năm, đã nhìn thấu thiên phú của bao người — cũng phải chớp mắt.
— Thầy ơi~
Giọng nhỏ. Trong. Kéo dài chữ cuối. Nhõng nhẽo ngay lập tức, tự nhiên, như thể đã luyện cả đời.
Tạ Trường An nhìn nó.
— ...ta chưa nhận ngươi làm đệ tử.
— Thầy cứu Tiểu Ly. Thầy băng chân cho Tiểu Ly. Thầy che Tiểu Ly bằng áo. Thầy là thầy của Tiểu Ly rồi mà~
Nó bám lên tay hắn. Hai tay nhỏ nắm chặt cánh tay hắn, đầu dụi vào, đuôi cáo vẫy vẫy. Ấm. Mềm.
Hắn nhìn xuống đỉnh đầu tóc trắng, hai tai cáo xoay xoay.
— Ngươi bị thương. Để ta...
— Không đau nữa~ Tiểu Ly khỏe rồi~
Nó đứng dậy, chân sau — giờ là chân phải bé gái — vẫn buộc vải, nhưng đứng được. Cười toe toét, mắt cong lại.
Tạ Trường An thở dài.
Hắn cởi trường bào, quấn quanh người nó — áo nó mỏng quá, vải yêu lực không che đủ. Trường bào xám dài phủ đất, bé gái chìm trong vải, chỉ thò đầu ra, tai cáo nhô lên, đuôi cáo thò sau lưng.
— Ngươi tên gì?
— Bạch Ly~
— Cha mẹ ngươi đâu?
Tai cáo cụp xuống. Nhanh. Rồi dựng lại ngay.
— Không có. Thợ săn giết rồi.
Giọng vẫn nhẹ. Vẫn ngọt. Nhưng chữ "giết" rơi ra bình thản đến lạnh — không phải bình thản vì không đau, mà bình thản vì đã đau xong rồi, hoặc vì đã giấu nó đi rất sâu.
Tạ Trường An nhìn mắt hổ phách.
Một thoáng — nhanh, gần như không thấy — ánh mắt thay đổi. Không còn ngọt, không còn nhõng nhẽo. Lạnh. Sắc. Như lưỡi dao mỏng giấu trong bông hoa. Rồi biến mất. Mắt tròn lại, cong lại, cười.
Nguy hiểm.
Hắn ghi nhận. Không bình luận.
— Ngươi sống ở đây lâu chưa?
— Một mình trong rừng, từ khi cha mẹ chết. Lâu lắm rồi~ Tiểu Ly không nhớ~
Nó bám tay hắn, đuôi vẫy.
— Thầy sống ở đâu?
— Trên núi.
— Thầy có nhà không?
— Có.
— Thầy có ăn không?
— Có.
— Tiểu Ly theo thầy được không~?
Tạ Trường An nhìn nó. Bé gái tóc trắng, tai cáo, đuôi cáo, quấn trường bào xám rộng thùng thình, chân băng vải, mắt hổ phách nhìn hắn với vẻ ngây thơ hoàn hảo.
Ngây thơ hoàn hảo. Quá hoàn hảo.
Hắn đã gặp đủ loại người. Diệp Hàn — hoang dã, không giấu gì. Ninh Tiểu Nguyệt — thông minh, biết nàng đang tính toán và không che giấu việc đó. A Cẩu — trống rỗng, không còn gì để giấu.
Con bé này giấu. Giấu giỏi. Cái vẻ nhõng nhẽo ngây thơ kia — quá mượt, quá tự nhiên, như thể đã luyện tập hoặc bản năng sinh tồn đã dạy nó: đáng yêu thì sống, không đáng yêu thì chết.
Mầm này không cần tưới, không cần đất rộng. Mầm này cần ai đó biết nó đang đóng vai.
— Theo thì theo.
Nó reo lên, ôm chặt tay hắn, đuôi cáo vẫy loạn.
— Thầy ơi~! Thầy tốt quá~!
Hắn thở dài lần nữa. Cúi xuống.
— Lên lưng. Chân ngươi bị thương, đi không được.
Nó trèo lên lưng hắn. Nhanh. Gọn. Hai tay ôm cổ, đuôi cáo quấn quanh eo hắn, đầu dụi vào gáy. Ấm. Mềm. Nhẹ — nhẹ hơn A Cẩu.
— Thầy ơi, thầy tên gì~?
— Tạ Trường An.
— Tạ thầy! Thầy Tạ! Thầy ơi~
— Gọi thầy là được.
— Thầy ơi, trên núi có gì~?
— Rau. Gà. Mấy đứa nhóc.
— Mấy đứa~? Tiểu Ly có anh chị à~?
— Chưa phải anh chị ngươi. Ngươi chưa phải đệ tử ta.
— Nhưng Tiểu Ly gọi thầy rồi mà~
Hắn không trả lời. Bước đi. Rừng rậm, ánh nắng chiều xiên, bóng hai người — một lớn, một nhỏ trên lưng, tai cáo nhô trên đỉnh đầu — đi giữa cây xanh.
· · ·
Trên đường về, Bạch Ly hỏi không ngừng.
— Thầy ơi, cái cây kia là cây gì~?
— Tùng.
— Thầy ơi, con chim kia màu gì~?
— Xanh.
— Thầy ơi, tại sao thầy sống trên núi~?
— Thích.
— Thầy ơi, thầy mạnh không~?
— Không.
— Xạo~ Thầy Kim Đan mà nói không mạnh~
Tạ Trường An liếc qua vai. Nó cười ngọt. Nhưng câu vừa rồi — "thầy Kim Đan" — nghĩa là nó cảm nhận được tu vi hắn. Con hồ ly chưa hóa hình hoàn toàn, nhưng yêu thú cảm nhận tu vi bằng bản năng, chính xác hơn phần lớn tu sĩ.
— Ngươi biết Kim Đan?
— Tiểu Ly biết~ Cha dạy~ Cha bảo Kim Đan là mạnh thứ ba từ dưới lên, yếu thứ sáu từ trên xuống. Không mạnh không yếu~
— Cha ngươi dạy nhiều nhỉ.
— Cha dạy nhiều lắm~ Cha dạy nhận ra tu sĩ, tránh tu sĩ, tránh thợ săn, tránh người, tránh hết~ Cha bảo con người nguy hiểm~
— Vậy sao ngươi theo ta?
Im lặng. Một nhịp. Rồi:
— Vì thầy cứu Tiểu Ly mà~
Giọng vẫn ngọt. Nhưng hắn cảm nhận được — hai tay nó ôm cổ hắn chặt hơn một chút. Đuôi cáo quấn eo hắn chặt hơn một chút.
Nó sợ.
Cha mẹ chết. Một mình trong rừng. Bị thợ săn đuổi. Bị thương. Nấp dưới rễ cây, chờ chết.
Cái vẻ nhõng nhẽo kia — lớp áo giáp. Dễ thương là vũ khí. Đáng yêu là lá chắn. Con bé đã học được từ rừng: con thú dễ thương được người ta nuôi, con thú dữ bị người ta giết.
Nên nó chọn dễ thương.
Nhưng đôi khi — khi nó nghĩ không ai nhìn — mắt hổ phách lạnh đi. Ánh mắt thú. Không phải thú hiền. Là thú biết kiên nhẫn, biết chờ đợi, biết nhớ.
Tạ Trường An bước tiếp. Không hỏi thêm.
· · ·
Lên đến Ẩn Sơn lúc nắng chiều vàng.
Diệp Hàn đang vung cành tre ở sân. Nghe tiếng bước chân, mở mắt, quay lại. Nhìn thấy main — rồi nhìn thấy thứ trên lưng main.
Tai cáo.
Đuôi cáo.
Tóc trắng.
Mắt phải Diệp Hàn nheo lại. Tay nắm cành tre chặt.
— Thầy. Lại...?
— Đệ tử mới.
Diệp Hàn nhìn bé gái trên lưng main. Bé gái nhìn lại Diệp Hàn. Mắt hổ phách quét qua — mắt một, sẹo chéo, cành tre, dáng đứng cảnh giác, sát khí nhẹ.
Rồi bé gái cười.
— Sư huynh~!
Diệp Hàn giật mình. Không phải vì sợ — vì bất ngờ. Hắn đã hai tháng trên Ẩn Sơn, chưa ai gọi hắn "sư huynh" với giọng ngọt như rót mật vào tai.
Hắn quay đi. Tai đỏ. Vung cành tre mạnh hơn.
Ninh Tiểu Nguyệt bước ra từ gian phòng mới. Nhìn. Mắt quét — nhanh, kỹ, ghi nhận tất cả. Tai cáo. Đuôi cáo. Tóc trắng. Mắt hổ phách. Yêu tộc. Hồ ly. Chưa hóa hình hoàn toàn. Đang bám dính main. Cười ngọt.
Nàng khoanh tay.
Bạch Ly trèo xuống lưng main. Đứng giữa sân, quấn trường bào xám rộng thùng thình, đuôi cáo phất sau lưng, nhìn quanh. Nhìn Diệp Hàn đang vung cành tre quay lưng. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt đang khoanh tay nhìn nàng. Nhìn — cửa phòng main hé ra, hai con mắt đen nhìn ra, A Cẩu, nấp sau cánh cửa, sợ hãi.
Bạch Ly cười.
— Tiểu Ly có anh chị rồi~!
Nó chạy — chân phải vẫn băng vải nhưng chạy được — chạy đến trước mặt Ninh Tiểu Nguyệt. Ngẩng đầu, mắt cong, đuôi vẫy.
— Sư tỷ~! Sư tỷ đẹp quá~!
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn xuống. Mắt nàng gặp mắt hổ phách.
Im lặng.
Bạch Ly cười. Ninh Tiểu Nguyệt không cười.
— Con bé này không đơn giản.
Nàng nói nhẹ. Không phải nói với Bạch Ly — nói với Tạ Trường An. Giọng bình thản, nhưng mắt nàng — mắt thiên cơ — đang đo lường.
Bạch Ly nghiêng đầu. Tai cáo nghiêng theo. Mắt hổ phách chớp chớp.
— Sư tỷ nói gì~? Tiểu Ly không hiểu~
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn nó thêm một nhịp. Rồi quay đi.
— Con đi nấu cháo. Thêm một bát.
Giống hệt câu nàng nói khi A Cẩu đến. Cùng một câu. Cùng một giọng. Quay vào bếp, không hỏi thêm.
Bạch Ly nhìn theo nàng. Nụ cười vẫn treo trên môi — ngọt, tròn, ngây thơ.
Nhưng mắt — một thoáng, nhanh, rồi biến — mắt hổ phách sắc lại. Nhìn lưng Ninh Tiểu Nguyệt với vẻ gì đó không phải ngây thơ.
Thú vị.
Tạ Trường An đứng giữa sân, nhìn bốn đệ tử — Diệp Hàn vung cành tre quay lưng, A Cẩu nấp sau cửa, Ninh Tiểu Nguyệt đi vào bếp, Bạch Ly đứng giữa sân cười toe toét.
Hắn nhìn xuống tay — không còn trường bào, chỉ áo vải thường. Trường bào đang quấn trên người Bạch Ly.
Bốn rồi.
Hai đứa bị bỏ rơi. Một đứa bị nhốt. Một đứa bị săn.
Thiên hạ vứt đi, ta nhặt về.
Hắn bước vào bếp. Phụ Ninh Tiểu Nguyệt vo gạo.
— Thầy. — Nàng nói, không ngẩng đầu. — Con bé hồ ly kia, nó giả ngốc.
— Ta biết.
— Thầy vẫn mang nó về.
— Ừ.
Im lặng. Nàng vo gạo. Hắn rửa rau.
— Thầy thấy gì trong nó?
Tạ Trường An không trả lời ngay. Hắn rửa mấy cọng rau muống — mới hái, xanh non, từ luống rau vừa trồng lại.
— Một đứa trẻ mồ côi, một mình trong rừng, học cách giả ngốc để sống sót. Ngươi nghĩ đó là quái vật hay là đứa trẻ thông minh?
Ninh Tiểu Nguyệt im lặng.
Lâu.
Rồi nàng nói, nhẹ đến mức gần như không nghe:
— Giống con.
Tạ Trường An không bình luận. Hắn đặt rau vào rổ, bước ra ngoài.
Bạch Ly đang ngồi cạnh bàn đá, nhìn A Cẩu nấp sau cửa. Nó nghiêng đầu, tai cáo xoay, đuôi cáo cuốn quanh chân.
— Đệ đệ~ Ra đây đi~ Tiểu Ly không cắn đâu~
A Cẩu nhìn nó qua khe cửa. Hai mắt đen, to, sợ. Nhưng — không phải sợ con bé. Sợ cái đuôi. Sợ tai cáo. Sợ thứ hắn chưa thấy bao giờ.
Bạch Ly cười. Đuôi cáo vẫy chậm.
— Đệ đệ sợ Tiểu Ly hả~? Tiểu Ly hiền lắm mà~
A Cẩu không ra. Nhưng cửa phòng — mở rộng hơn một chút.
Tạ Trường An nhìn. Mỉm cười. Nhẹ, nhạt, loại cười của người đã nhìn thấy rất nhiều thứ và vẫn thấy vui vì những thứ nhỏ bé.
Nắng chiều vàng trên Ẩn Sơn. Mùi cháo từ bếp. Tiếng cành tre cắt gió. Tiếng đuôi cáo phất. Và tiếng cánh cửa mở thêm một chút.
Năm người.