Đứa Trẻ Không Nên Sống
A Cẩu thích đêm.
Đêm yên. Đêm không ai nhìn. Không ai chỉ trỏ, không ai xì xào, không ai ném đá. Đêm chỉ có gió, có trăng, có tiếng thầy thở đều ngoài sân, có mùi cháo nguội bay ra từ bếp.
Đêm, hắn ngồi bậc thềm, nhìn sao.
Ma khí trong người rỉ ra, nhẹ, đều, như hơi thở thứ hai. Hắn cảm thấy nó: đen, ấm (kỳ lạ, mọi người nói ma khí lạnh, nhưng với hắn nó ấm), chảy trong mạch máu, thoát qua da, ngấm vào đất. Cỏ dưới chân héo, quen rồi. Hắn kéo chân lên bậc thềm, để cỏ xa hơn.
Một tháng rồi.
Một tháng kể từ sư đệ mới đến, thằng cao, mặt trắng, mắt đỏ. Sát khí. A Cẩu nhận ra ngay đêm đầu tiên: thứ tỏa ra từ người hắn giống thứ trong A Cẩu. Không phải ma khí, khác. Nhưng cùng loại. Cùng kiểu đứa trẻ sinh ra đã mang thứ gì đó giết chóc.
Lục Vô Ưu ngồi gốc cây bên kia sân. Cũng không ngủ. Cũng nhìn sao. Hai đứa, cách xa, nhìn cùng bầu trời.
Không nói. A Cẩu không nói được. Lục Vô Ưu không nói nhiều.
Nhưng đôi khi, đôi mắt gặp nhau trong bóng tối. Đỏ nhạt và đen thẫm. Gật đầu. Rồi quay đi.
Giống.
A Cẩu thích cảm giác đó. Không cô đơn.
· · ·
Sáng hôm đó bắt đầu bình thường.
Thầy tưới rau. Sư tỷ Ninh Tiểu Nguyệt nấu cháo, giọng đều: "Ăn sáng." Sư huynh Diệp Hàn luyện kiếm, nửa cành tre gãy, vung đi vung lại, linh khí mỏng bọc quanh. Tiểu Ly đuổi bướm. Sư tỷ Hạ Linh phơi thuốc, ho nhẹ, ít hơn trước, thuốc thầy đang chữa.
Lục Vô Ưu ngồi xa. Thở. Bốn vào, sáu ra. Kiểm soát sát khí, hôm nay hai mươi giây. Cỏ quanh vẫn chết, nhưng chậm h��n.
A Cẩu ngồi bậc thềm. Ăn cháo, muỗng gỗ, bát sứ, cháo trắng có hành. Nhai. Nuốt. Nhìn mọi người.
Bình thường.
Rồi, không bình thường.
A Cẩu dừng muỗng. Ngẩng đầu. Hít.
Mùi gì đó. Không, không phải mùi. Là cảm giác. Ma khí trong người hắn, bình thường nó rỉ đều, lười, chậm, bỗng rùng mình. Co lại. Rồi bùng ra. Nhẹ thôi, nhưng rõ.
Giống con chó ngửi thấy người lạ.
A Cẩu đặt bát xuống. Đứng dậy. Mắt nhìn về phía rừng bắc, hướng mà ma khí trong ng��ời hắn đang chỉ về.
Không ai để ý. Thầy đang tưới rau, quay lưng. Sư huynh vung kiếm, mắt nhắm. Sư tỷ trong bếp.
A Cẩu bước xuống thềm. Đi về phía rừng.
Không nói, vì không nói được. Không gọi, vì không biết gọi bằng gì. Chỉ đi. Chân trần trên cỏ, nhanh, nhẹ, im.
Vào rừng.
· · ·
Rừng phía bắc, chỗ cây đã chết rồi mọc lại sau khi Lục Vô Ưu đến. Lá non, xanh nhạt. Nhưng A Cẩu không nhìn lá. Hắn nhìn bằng ma khí.
Ma khí trong người hắn, kỳ lạ. Thầy nói nó là "huyết mạch Ma Thần" — hắn không hiểu hết. Nhưng hắn hiểu một điều: nó cảm nhận được sự sống. Mọi thứ sống, cây, chim, thú, người, đều có khí. Ma khí của hắn nghe thấy khí đó. Như tai nghe tiếng, ma khí nghe sự sống.
Bình thường, Ẩn Sơn chỉ có bảy nguồn sống lớn: thầy, năm sư huynh sư tỷ, và hắn. Thêm vài con gà (đã dời xa), vài con chim qua lại, thỏ rừng, sóc.
Hôm nay, có nguồn thứ tám.
Ở phía bắc. Di chuyển. Chậm. Cẩn thận. Đang tiến về phía Ẩn Sơn.
A Cẩu dừng lại sau gốc cây. Nhìn.
Một người.
Tu sĩ. Áo xanh nhạt, kiếm bên hông, tóc búi gọn. Trẻ, hai mươi, hai mươi mốt. Luyện Khí tầng sáu, có lẽ bảy. Bước nhẹ, mắt liếc, tay đôi khi sờ thân cây, đang quan sát. Đang tìm.
Hắn đi theo lối mòn lên Ẩn Sơn. Cách nhà chừng trăm trượng. Nếu đi tiếp, sẽ thấy nhà. Thấy thầy. Thấy mọi người.
A Cẩu nhìn tu s�� áo xanh.
Hắn không biết tu sĩ này là ai. Không biết từ đâu đến. Không biết muốn gì.
Nhưng hắn biết: người lạ đang đến gần nhà.
Nhà.
Chữ đó, trong đầu A Cẩu, mới. Mới lắm. Chỉ một tháng thôi. Nhưng nặng. Nặng hơn tám năm ở làng Thạch Cổ. Nặng hơn tám năm bị nhốt, bị đổ nước sôi, bị gọi là quỷ.
Nhà là nơi có thầy. Có sư huynh đặt dép cỏ trước cửa. Có sư tỷ nấu cháo không hỏi thêm. Có Tiểu Ly gọi "đệ đệ" và hắn không muốn trốn. Có sư tỷ Hạ Linh để thuốc trước cửa. Có Lục Vô Ưu, giống hắn, gật đầu trong đêm.
Nhà là nơi thầy nắm tay hắn trong bóng tối, nói: "Ma cũng có thể làm người."
Và người lạ đang đến gần nhà.
Ma khí trong người A Cẩu — bùng.
Không phải hắn muốn. Không phải hắn chọn. Là bản năng. Như con mèo gù lưng khi thấy kẻ xâm phạm lãnh thổ. Ma khí, đen, dày, nặng, tràn ra từ ngực, từ tay, từ mắt. Lan ra xung quanh. Cỏ dưới chân, héo. Lá trên cành, rụi. Không khí, đặc.
A Cẩu bước ra.
Tu sĩ áo xanh dừng lại. Quay đầu.
Thấy, đứa trẻ. Nhỏ. Gầy. Tám tuổi. Sẹo bỏng trên hai tay. Mắt đen. Và, bóng tối. Bóng tối tỏa ra từ đứa trẻ, đen, quánh, nuốt ánh sáng.
Tu sĩ áo xanh chớp mắt. Tay sờ kiếm, bản năng.
— E-ê? Thằng nhỏ nào—
Ma khí chạm hắn.
Không phải A Cẩu vung tay. Không phải A Cẩu tấn công. Ma khí tự nó, bùng ra theo bản năng bảo vệ, chạm vào tu sĩ áo xanh. Chạm da. Ngấm vào.
Tu sĩ áo xanh cứng người.
Mắt mở to. Miệng há. Muốn hét, không hét được. Ma khí ngấm vào kinh mạch, vào máu, vào xương. Đen. Nhanh. Như nọc rắn, nhưng nhanh hơn, sâu hơn, tàn khốc hơn.
Một nhịp thở.
Tu sĩ áo xanh ngã.
Đổ xuống như cây bị chặt gốc. Mắt vẫn mở, nhưng không nhìn thấy gì nữa. Tay vẫn sờ kiếm, nhưng không cầm nổi. Ngực không thở. Tim không đập.
Chết.
Im lặng.
Rừng im lặng.
A Cẩu đứng giữa đường mòn, nhìn tu sĩ áo xanh nằm dưới đất. Nằm ngửa. Mắt mở. Chết.
Tay A Cẩu, run.
Hắn nhìn tay mình. Ma khí vẫn cuộn quanh ngón tay, đen, chậm dần, rút về. Như con rắn nuốt xong mồi, lười nhác rút vào hang.
Hắn nhìn lại tu sĩ áo xanh.
Chết.
Ta giết.
Bụng hắn thắt. Ngực hắn nghẹn. Miệng hắn, muốn hét, muốn khóc, muốn gì đó, nhưng không ra tiếng. Không bao giờ ra tiếng.
Ta giết người.
Hắn lùi. Một bước. Hai bước. Chân đạp phải rễ cây, ngã ngồi. Tay chống đất, đất dưới tay héo đen. Hắn giật tay lên.
Quỷ.
Tiếng dân làng Thạch Cổ vang trong đầu. Tiếng xì xào. Tiếng la hét. Tiếng cọc gỗ khi bị trói lên.
"Nó là quỷ!"
"Giết nó đi!"
"Nó sinh ra đã giết mẹ!"
A Cẩu ôm đầu. Hai tay ôm chặt, ngón tay bấu vào tóc. Ma khí bùng, mạnh hơn, không kiểm soát, cây quanh hắn héo rụi, lá rơi, cỏ cháy đen. Vòng tròn chết mở rộng.
Ta là quỷ thật.
Thầy nói ma cũng có thể làm người. Nhưng ta vừa giết người.
Người bình thường không giết bằng hơi thở.
Ta là quỷ.
Hắn ngồi giữa vòng tròn cỏ chết, ôm đầu, run. Không khóc, A Cẩu không biết khóc thành tiếng. Nhưng vai run. Toàn thân run. Ma khí cuồn cuộn.
· · ·
Tạ Trường An đến sau bốn mươi nhịp thở.
Hắn cảm nhận ma khí bùng từ trong bếp, đang tưới rau, tay dừng, mắt nhìn về phía rừng. Biết ngay: A Cẩu. Ma khí bộc phát. Mạnh hơn đêm đầu tiên.
Hắn bỏ bầu nước, đi nhanh vào rừng. Không chạy, nhưng bước dài, vội. Qua lối mòn, qua cây non, theo dấu cỏ chết.
Thấy A Cẩu trước.
Đứa trẻ ngồi giữa đất, ôm đầu, run. Ma khí đen cuộn quanh, dày, nặng, hỗn loạn. Cây trong vòng năm bước héo rụi.
Rồi thấy, tu sĩ áo xanh nằm dưới đất. Chết. Mắt mở.
Tạ Trường An dừng. Nhìn xác. Nhìn A Cẩu.
Hiểu.
Hắn bước tới. Vào vùng ma khí. Đen, nặng, đặc, hắn cảm thấy da tê, linh khí bị ép. Nhưng hắn đi. Như lần đầu ở làng Thạch Cổ. Như đêm ma khí bộc phát. Như lần cứu Lục Vô Ưu trong sát khí.
Bước. Bước. Đến cạnh A Cẩu.
Ngồi xuống.
A Cẩu không ngẩng đầu. Vẫn ôm. Vẫn run. Ma khí cuộn mạnh hơn, chạm vào Tạ Trường An, cắn vào da, ngấm vào tay (tay vẫn còn sẹo mờ từ lần trước).
Tạ Trường An đặt tay lên đầu A Cẩu.
Nhẹ. Ấm. Tay có sẹo, nhưng vẫn ấm.
A Cẩu giật mình. Ngẩng đầu.
Mắt đen, ướt. Không chảy nước mắt (hắn không biết khóc th��nh nước mắt), nhưng ướt. Đỏ. Hoang. Nhìn thầy.
Miệng mở, không ra tiếng. Nhưng ánh mắt nói: con giết người. Con là quỷ.
Tạ Trường An nhìn đứa trẻ. Tám tuổi. Sẹo bỏng. Câm. Mang huyết mạch Ma Thần. Vừa giết người lần đầu. Vì bảo vệ nhà.
Hắn không rút tay. Không lùi. Xoa đầu A Cẩu. Nhẹ.
— Thầy biết.
A Cẩu nhìn thầy. Mắt mở to.
— Ngươi bảo vệ nhà. Giọng nhẹ. Bình thản. Không sợ. Không giận. Đó không phải tội.
A Cẩu lắc đầu. Mãnh liệt. Lắc — không, không phải, con giết người, con là quỷ.
— A Cẩu.
Dừng lại. Nhìn thầy.
— Ngươi có chọn giết không?
Im lặng.
— Ngươi có muốn hắn chết không?
A Cẩu nhìn. Rồi, lắc đầu. Chậm. Không. Hắn không muốn. Ma khí tự bùng. Hắn không chọn.
— Vậy thì đó không phải tội.
A Cẩu nhìn thầy. Mắt, muốn tin. Nhưng không tin được. Vì xác vẫn nằm đó. Vì mắt tu sĩ vẫn mở. Vì hắn đã giết.
Tạ Trường An không nói thêm. Hắn ngồi cạnh A Cẩu. Tay vẫn trên đầu đứa trẻ. Ma khí vẫn cắn, nhưng nhẹ dần. Bớt hỗn loạn. Như biết: người này không phải kẻ thù, không cần tấn công.
Hai người ngồi giữa rừng chết. Cạnh xác. Im lặng.
Lâu.
Rồi Tạ Trường An đứng dậy.
— Đi về.
A Cẩu không động.
— A Cẩu. Đi về.
Hắn nhìn lên. Nhìn thầy, đứng, tay chìa ra. Như hôm ở làng Thạch Cổ. Tay chìa ra, đợi hắn nắm.
A Cẩu nắm tay thầy.
Đứng dậy.
Tạ Trường An dắt hắn đi. Không nhìn lại xác tu sĩ áo xanh, hắn sẽ quay lại xử lý sau. Bây giờ, đứa trẻ quan trọng hơn.
· · ·
Về đến Ẩn Sơn, A Cẩu không vào nhà.
Hắn ngồi bậc thềm. Ôm đầu gối. Nhìn đất. Không ăn. Không uống. Không phản ứng khi Bạch Ly chạy đến hỏi "đệ đệ sao vậy?", không phản ứng khi Hạ Linh đặt cốc nước cạnh, không phản ứng khi Ninh Tiểu Nguyệt nhìn từ xa, mắt hiểu, nhưng không đến gần.
Ma khí rỉ ra, đều, chậm, u ám. Cỏ quanh bậc thềm vàng dần.
Tạ Trường An nói với đệ tử, nhẹ, ngắn: "Để A Cẩu yên. Không hỏi." Rồi đi vào rừng xử lý xác, chôn, xóa dấu vết.
Chiều. A Cẩu vẫn ngồi. Không ăn trưa. Mắt nhìn đất, nhưng không thấy đất. Thấy mắt tu sĩ áo xanh. Mở to. Trống. Chết.
Gã còn trẻ. Hai mươi. Có kiếm. Có áo bào sạch. Có tông phái.
Gã có thầy không? Có sư huynh không? Có ai đợi gã về không?
Ta giết gã.
Ngực nhói.
Nếu ta không ở đây, gã không chết.
Nếu ta ở làng Thạch Cổ, chỉ có gia súc chết.
Nếu ta chết, không ai chết vì ta nữa.
Suy nghĩ đó, lạnh. Sắc. Như lưỡi dao cắt vào bụng.
A Cẩu ôm đầu gối chặt hơn. Mắt nhắm. Muốn biến mất.
· · ·
Đêm.
Trăng non, nhạt. Gió lạnh, đã vào thu. Lá rụng xào xạc.
A Cẩu vẫn ngồi bậc thềm. Cả ngày. Không ăn. Cốc nước Hạ Linh đặt, không đụng. Bát cháo Ninh Tiểu Nguyệt để, không đụng.
Mọi người đã ngủ. Đèn tắt. Yên.
Nhưng có tiếng bước chân.
Nhẹ. Đều. Quen.
A Cẩu không ngẩng đầu. Biết ai. Sư huynh.
Diệp Hàn ngồi xuống. Cạnh A Cẩu. Trên cùng bậc thềm. Cách nửa bước, đủ gần, nhưng không quá gần.
Không nói.
Diệp Hàn không nói. A Cẩu không nói được.
Hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau trong bóng tối. Im lặng.
Diệp Hàn cầm nửa cành tre gãy, đặt ngang đùi. Nhìn trăng. Không nhìn A Cẩu. Không hỏi. Không ép. Chỉ — ở đó.
A Cẩu cảm thấy, hơi ấm. Bên cạnh. Hơi ấm người sống.
Sư huynh cũng từng, A Cẩu biết. Sư huynh một mắt. Sư huynh bị bán cho bọn cướp, bị móc mắt. Sư huynh biết bóng tối là gì. Sư huynh không hỏi vì hiểu.
Im lặng kéo dài.
Rồi, Diệp Hàn cử động. Không nói. Chỉ, đưa tay. Đặt bát cháo (từ lúc nào cầm theo?) lên giữa hai đứa. Muỗng gỗ cắm trong bát. Cháo ấm, mới múc.
A Cẩu nhìn bát cháo.
Nhìn sư huynh. Sư huynh nhìn trăng. Không nhìn lại. Như — bát cháo tự nó ở đó, không liên quan đến ai.
A Cẩu nhìn bát cháo lâu.
Rồi, tay run, cầm muỗng. Múc. Đưa lên miệng.
Nuốt.
Ấm.
Hắn ăn chậm. Từng muỗng. Mắt vẫn nhìn đất. Nhưng tay đỡ run.
Diệp Hàn ngồi cạnh. Im lặng. Nhìn trăng.
Khi bát cháo gần hết, A Cẩu dừng. Đặt muỗng. Nhìn sư huynh.
Diệp Hàn vẫn nhìn trăng.
A Cẩu với tay, chạm tay áo sư huynh. Nhẹ. Nhanh. Rồi rụt lại.
Diệp Hàn không quay đầu. Nhưng, tay hắn dịch. Gần hơn. Không chạm. Chỉ gần hơn.
Hai đứa trẻ ngồi bậc thềm. Đêm. Trăng non. Gió.
Không nói gì.
Không cần nói gì.
· · ·
Phía sau, trong bóng tối trước cửa nhà chính, Tạ Trường An đứng tựa vách.
Nhìn.
Nhìn hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, một mắt và câm. Hai đứa bị thiên hạ bỏ rơi. Hai đứa tìm thấy nhau trên Ẩn Sơn.
Mắt hắn, sâu. Mềm. Nhưng nặng.
A Cẩu đã giết người.
Không phải lỗi hắn. Ma khí bùng theo bản năng. Hắn bảo vệ nhà.
Nhưng hắn tám tuổi. Và tay hắn đã dính máu.
Hắn nhìn A Cẩu, vai nhỏ, gầy, co lại trong bóng tối. Đứa trẻ mang huyết mạch Ma Thần. Sức mạnh lớn nhất, và gánh nặng lớn nhất.
Sớm muộn gì, cái giá của sức mạnh cũng phải trả.
Ta nuôi mầm. Mầm lớn. Mầm giết người.
Đó có phải lỗi của ta không?
Hắn nhìn. Im lặng.
Không có câu trả lời.
Nhưng ta sẽ không bỏ chúng.
Dù giá nào.
Hắn quay đi. Bước vào trong.
Ngoài sân, hai đứa trẻ vẫn ngồi. Trăng xế. Gió nhẹ hơn. Ma khí A Cẩu, rỉ ra, nhưng yếu dần. Như cơn bão đã qua.
Diệp Hàn đứng dậy. Nhẹ. Đặt chăn, từ lúc nào mang ra, lên vai A Cẩu.
Rồi bước vào phòng mình.
A Cẩu ngồi thêm một lúc. Chăn trên vai, ấm. Bát cháo rỗng bên cạnh. Trăng nhạt.
Hắn nhìn tay mình. Hai tay, sẹo bỏng, nhỏ, gầy. Tay đã giết người.
Nhưng cũng là tay được ai đó nắm.
Hắn ôm đầu gối. Mắt nhắm.
Đêm dài.
Nhưng không phải đêm một mình.