Vì Sao Hắn Chọn Kim Đan
Vườn rau nằm phía sau bếp, dưới tán ngô đồng lớn nhất Ẩn Sơn.
Tạ Trường An bước vào vườn, đất nện dưới chân mềm vì sương đêm chưa khô. Hắn cúi xuống, nhìn luống cải xanh trồng tuần trước, lá non vừa nhú hai phân, mềm mỏng, xanh nhạt hơn lá cũ. Bên cạnh là giàn dưa leo Hạ Linh dựng hồi tháng trước, dây đã bám chắc, quả non lủng lẳng sau lá.
Hắn ngồi xuống. Không phải ngồi của người tu luyện, không phải ngồi kiểu trưởng môn. Ngồi xổm, kiểu người trồng rau, đầu gối gần ngực, tay chạm đất.
Sáu đệ tử đứng sau lưng. Không ai ngồi. Không ai dám ngồi xuống trước thầy. Ngay cả Bạch Ly, lúc nào cũng tự nhiên, bây giờ cũng đứng nghiêm. Hạ Linh mắt còn đỏ. Lục Vô Ưu tựa gốc cây, tay đút túi, nhưng mắt nhìn thầy. Diệp Hàn đứng gần nhất, kiếm đeo sau lưng, tay buông.
Tạ Trường An nhổ một nhánh cỏ dại mọc sát gốc cải. Nhẹ. Gọn. Kiểu nhổ cỏ của người đã nhổ hai mươi năm, biết rõ rễ nào sâu, rễ nào nông, nắm chỗ nào thì ra cả gốc.
– Các ngươi đã nghe phần một và phần hai.
Giọng bình. Không nặng hơn bất kỳ lần nào hắn sai đệ tử tưới rau.
– Phần ba. Tại sao ta phong ấn.
Hắn nhổ thêm một nhánh cỏ. Rễ trắng, dính đất ẩm, hắn đặt sang bên.
– Lý do thứ nhất: Thiên Đạo Điện giết thiên tài. Đó là quy luật của họ, bốn ngàn năm không đổi. Kẻ nào mạnh, kẻ đó thành mục tiêu. Kẻ nào chạm Thiên Mệnh mà không thuộc Thiên Đạo Điện, kẻ đó phải chết.
Nhổ cỏ. Đặt sang.
– Ta chạm Thiên Mệnh. Điện Chủ nhìn thấy. Nếu ta giữ sức mạnh đó, ta là mục tiêu số một. Không phải chỉ sứ giả. Điện Chủ sẽ tự tay xuống. Và ta thua. Chắc chắn thua. Không phải vì yếu hơn. Vì một người không thể chống cả hệ thống.
Hắn dừng. Nhìn luống cải.
– Ta cần biến mất. Cần vô hình. Thiên Mệnh phong xuống Kim Đan, trên thám trận của thiên hạ ta chỉ là trưởng môn phái nhỏ, tu vi tầm thường, không đáng bận tâm. Vô hình mới nuôi được mầm.
Ninh Tiểu Nguyệt gật. Nhẹ. Mắt sáng. Nàng hiểu logic này, hiểu sâu hơn bất kỳ ai, vì nàng từng chơi đúng ván cờ đó. Ở hoàng triều, nàng cũng chọn giấu sức mạnh. Cũng chọn yếu. Cũng chọn vô hình. Để kiểm soát tất cả mà không ai biết nàng kiểm soát. Chiến lược của thầy và nàng, từ gốc rễ, giống nhau đến đáng sợ.
Cho nên thầy nhặt ta. Nàng nghĩ. Không chỉ vì thiên phú. Vì thầy nhìn ra chiến lược trong mắt ta.
Quạt gấp gõ nhẹ lên đùi. Nàng không nói. Chưa cần.
Tạ Trường An dừng tay, nhìn đất dưới móng tay, đất Thiên Quang Sơn, đất thấm xương đồng môn. Hắn biết lý do thứ nhất nghe gọn gàng, sắc bén, hoàn hảo. Kiểu lý do mà Ninh Tiểu Nguyệt sẽ gật, kiểu lý do mà thiên hạ sẽ khen "mưu lược." Nhưng lý do thứ nhất chỉ là nửa sự thật.
Nửa kia xấu hơn. Yếu hơn. Người hơn.
– Lý do thứ hai.
Giọng hắn nhẹ xuống. Nhẹ đến mức Bạch Ly phải bước gần hơn nửa bước, tai nghiêng, mắt hổ phách chăm chú.
– Ta sợ.
Hai chữ. Rơi xuống đất vườn nhẹ như hạt giống, nhưng nặng hơn mọi thứ hắn kể trước đó. Nặng hơn Thiên Quang Tông bị xóa sổ. Nặng hơn ba năm cuồng nộ. Nặng hơn Thiên Mệnh.
Vì Thiên Quang Tông, ba năm, Thiên Mệnh, tất cả có thể kể bằng giọng bình, giọng trưởng môn, giọng người đã chấp nhận. Nhưng "ta sợ" là thứ chưa bao giờ kể. Cho ai. Bao giờ.
– Sức mạnh đó không cứu được Thanh Dạ.
Hắn nói tên bạn, giọng không run. Nhưng tay đang nhổ cỏ dừng lại, ngón cái ấn lên rễ cỏ, ấn chậm, như nắm thứ gì không còn nắm được.
– Ta mạnh. Mạnh hơn chín phần mười tu sĩ đại lục. Mạnh đến mức chạm Thiên Mệnh. Nhưng đêm Thanh Dạ chết, ta đứng cách hắn mười bước, và không làm được gì. Sức mạnh đó, tu vi đó, thiên phú đó, vô dụng. Hoàn toàn vô dụng. Ba trăm đồng môn chết, ta sống, và ta nghĩ, nếu mạnh mà vô dụng, thì mạnh để làm gì.
Im lặng. Dài. Gió thổi qua giàn dưa leo, lá rung nhẹ, quả non đung đưa.
Hạ Linh khóc. Lần này nàng không giấu. Không lau. Nước mắt chảy thẳng xuống cằm, rơi lên đất vườn. Nàng không khóc vì buồn. Nàng khóc vì hiểu. Hiểu cảm giác đứng trước người sắp chết mà không cứu được. Nàng từng là đứa bé đó, đứng trước mẹ ho ra máu, bàn tay bé xíu cầm lá thuốc sai, và nhìn mẹ tắt.
Bạch Ly không giả ngốc. Không cười. Không nghiêng đầu dễ thương. Lần đầu tiên, mặt nàng hoàn toàn nghiêm túc, môi mím, mắt hổ phách ướt. Nàng hiểu "sợ." Nàng từng sợ. Sợ trong kỹ viện, sợ những đêm tiếng chân bước đến phòng mình, sợ mà không ai đến. Không ai. Cho đến khi thầy xuất hiện.
Và bây giờ thầy nói: ta cũng sợ.
A Cẩu ngồi xuống. Cạnh thầy. Không nói. Không cần nói. Ma khí cuộn rất nhẹ quanh người, gần như không thấy, chỉ là một lớp sương mỏng sát da, kiểu ma khí không đe dọa, kiểu ma khí ôm.
Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Đứa trẻ câm không nói một lời từ đầu đến giờ, nhưng là đứa đầu tiên ngồi xuống cạnh hắn. Không phải ngồi của đệ tử nghe thầy giảng. Là ngồi của đứa con cạnh cha.
Hắn quay lại nhìn vườn rau. Tiếp.
– Vì hai lý do đó, ta phong ấn. Từ Thiên Mệnh xuống Kim Đan. Sáu cảnh giới. Tự tay nén, tự tay khóa.
Hắn giơ tay, đặt lên ngực. Chỗ phong ấn nằm. Chỗ nứt.
– Quá trình phong ấn kéo dài bảy ngày. Bảy ngày liên tục, không ăn, không uống, không ngủ. Đau. Đau hơn ba năm phá cảnh giới. Vì phá cảnh là mở rộng, thuận. Phong ấn là đè xuống, nghịch. Ép đại dương vào chai nước, ép núi vào hạt cát. Kinh mạch vốn đã rách lại rách thêm. Linh lực phản kháng, mỗi lần ấn xuống, nó dội ngược, xé từ trong ra.
Hạ Linh nắm chặt túi thuốc. Ngón tay trắng. Nàng đang tính trong đầu: phong ấn sáu cảnh giới nghĩa là cơ thể chịu phản lực gấp sáu lần phá cảnh bình thường. Nhân với kinh mạch đã hư tổn từ trước. Nhân với bảy ngày không nghỉ. Con số ra không phải y thuật, là phép màu. Hoặc là ý chí của kẻ đã không còn gì để mất.
– Ngày thứ bảy, phong ấn hoàn tất. Ta mở mắt, Kim Đan. Tu vi thăm dò: Kim Đan trung kỳ. Linh lực yếu ớt, kinh mạch mỏng, thần thức thu hẹp. Trên mọi thám trận, mọi cảm ứng của thiên hạ, Tạ Trường An chỉ là Kim Đan tầm thường. Không ai nhìn thấy thứ nằm dưới.
Hắn nhìn A Cẩu.
– Trừ ngươi. Ngươi cảm nhận được từ ngày đầu. Ma khí của ngươi gần thiên đạo, nó chui qua phong ấn như nước chui qua kẽ đá.
A Cẩu gật. Nhẹ. Mắt đen nhìn thầy, không biểu cảm nhưng có thứ gì ấm trong đó, ấm kiểu lửa nhỏ, kiểu than hồng dưới tro.
Diệp Hàn bước tới. Đứng trước thầy, nhìn xuống.
Hắn không quỳ. Không cần quỳ nữa. Đã quỳ rồi, đêm qua. Bây giờ hắn đứng, lưng thẳng, kiếm sau lưng, và nói:
– Thầy không vô dụng.
Bốn chữ. Gọn. Kiểu Diệp Hàn: không cảm xúc thừa, không an ủi rỗng. Sự thật.
Tạ Trường An ngẩng lên. Nhìn đệ tử đầu tiên. Nhìn hắn như nhìn lần đầu gặp, trên đường, mười mấy năm trước. Đứa bé mười tuổi mắt lạnh, kiếm ý non nớt, tay cầm thanh kiếm gỉ sét dài hơn cả người. Đứa bé nhìn hắn bằng ánh mắt không tin bất kỳ ai, và hắn nhìn lại, thấy kiếm.
Bây giờ đứa bé đó hai mươi mấy, kiếm ý tầng bốn, Kiếm Quỷ, đứng trước mặt hắn và nói: Thầy không vô dụng.
– Ta biết.
Tạ Trường An trả lời, giọng nhẹ.
– Nhưng mười mấy năm trước, ta không biết.
Diệp Hàn nhìn thầy. Im. Rồi gật. Một cái. Rồi lui lại, đứng cạnh Lục Vô Ưu, vai chạm vai. Hai đệ tử không nói, không cần nói. Kiểu hiểu nhau của người dùng kiếm và người dùng dao: thầy từng lạc, bây giờ không lạc nữa. Đủ.
Tạ Trường An nhổ thêm cỏ. Chậm. Cẩn thận.
Hắn nhìn luống cải xanh, luống đầu tiên hắn trồng khi quay về Thiên Quang Sơn. Không phải luống cải này, luống cải này mới trồng tuần trước. Nhưng vị trí này. Góc vườn này. Đất này.
– Ngày ta quay về đây, nơi này là đống đổ nát. Cỏ mọc trên xương. Điện thờ sụp. Tường vỡ. Gió thổi qua chỗ từng là thư phòng sư phụ, thổi qua chỗ từng là sân luyện công, thổi qua chỗ Thanh Dạ hay ngồi nghiên cứu trận pháp.
Dừng. Hít.
– Ta dọn một góc nhỏ. Nhỏ thôi, đủ một luống. Cuốc đất. Vùi hạt giống cải. Tưới. Rồi ngồi chờ.
Hắn nhìn tay mình, tay dính đất, tay từng chạm Thiên Mệnh, bây giờ nhổ cỏ.
– Trồng rau là cách... để nhắc ta rằng có thứ cần thời gian. Không phải mọi thứ giải quyết bằng sức mạnh. Hạt giống không mọc vì ngươi mạnh. Mọc vì ngươi tưới. Vì ngươi chờ. Vì ngươi nhổ cỏ mỗi ngày.
Bạch Ly nghiêng đầu, lần này không phải giả ngốc, là thật sự nghiêng đầu nghe, mắt hổ phách nhìn luống cải, nhìn tay thầy, nhìn đất.
Thầy trồng cải. Nàng nghĩ. Và trồng chúng ta.
Ninh Tiểu Nguyệt nhắm mắt. Mở. Quạt gấp đã gãy hai nan từ lúc nãy, nàng không biết. Nàng nghĩ đến bàn cờ trong phòng mình, quân cờ xếp ngay ngắn, mỗi nước đi có tính toán. Thầy cũng tính. Cũng đặt quân. Nhưng thầy khác nàng một điểm: nàng đặt quân vì thắng, thầy đặt quân vì muốn quân cờ sống.
Không ai chơi cờ mà muốn quân cờ sống. Nàng nghĩ. Trừ thầy.
Tạ Trường An đứng dậy. Phủi đất khỏi đầu gối. Phủi đất khỏi tay.
Hắn nhìn sáu đệ tử. Từng đứa. Chậm.
Diệp Hàn. Kiếm sau lưng, mắt lạnh, lưng thẳng. Đứa trẻ mồ côi cầm kiếm gỉ. Bây giờ là Kiếm Quỷ.
Ninh Tiểu Nguyệt. Quạt gấp gãy nan, mắt sáng, lưng thẳng hơn cả Diệp Hàn. Con gái nhà giàu bị gia tộc bỏ rơi vì quá thông minh. Bây giờ là Nữ Đế.
A Cẩu. Ngồi dưới đất, cạnh hắn, ma khí cuộn nhẹ. Đứa trẻ bị cả thiên hạ đuổi vì ma khí, không nói được, không ai muốn. Bây giờ là ma tu mạnh nhất thế hệ.
Bạch Ly. Mắt hổ phách ướt, mặt nghiêm, không giả. Đứa bé kỹ viện, mười hai tuổi, mắt chết. Bây giờ mắt sống, sáng, và nguy hiểm theo cách riêng.
Hạ Linh. Mắt đỏ, túi thuốc siết chặt, lưng thẳng. Đứa bé bán thuốc ho ra máu, nghĩ mình chết trước hai mươi. Bây giờ là Dược Thần.
Lục Vô Ưu. Tựa gốc cây, tay đút túi, mắt phẳng. Đứa trẻ sát thủ thiên sinh, bị truy sát vì giết mà không cảm. Bây giờ sát khí nằm yên dưới mặt hồ phẳng, chỉ dậy khi cần.
Sáu đứa. Sáu quái vật. Sáu mầm mà thiên hạ muốn nhổ, muốn thiêu, muốn chôn. Và hắn giữ lại. Tưới. Chờ.
– Các ngươi muốn biết tại sao ta nuôi quái vật?
Giọng Tạ Trường An nhẹ. Rất nhẹ. Nhẹ hơn gió qua giàn dưa. Nhẹ hơn nước tưới thấm đất. Nhẹ đến mức sáu đệ tử phải nín thở mới nghe rõ.
– Vì ta từng là quái vật.
Dừng.
Gió thổi qua vườn rau, qua giàn dưa leo, qua luống cải xanh, qua khoai lang nấp dưới lá. Gió thổi qua bảy người đứng giữa vườn, thầy trước trò sau, trên đất Thiên Quang Sơn cũ, trên đất mang hai cái tên.
– Và không ai nuôi ta.
Chín chữ cuối cùng rơi xuống vườn rau, nhẹ, trầm, thấm vào đất như nước.
Không ai nói. Không ai khóc. Không ai động. Chỉ gió, chỉ nắng, chỉ tiếng lá ngô đồng rung rất nhẹ phía trên.
Hạ Linh bước tới. Cúi xuống. Nhổ một nhánh cỏ dại cạnh chân thầy. Đặt sang bên, cạnh những nhánh cỏ thầy vừa nhổ.
Không nói gì. Chỉ nhổ cỏ.
Diệp Hàn nhìn. Rồi bước tới. Cúi xuống. Nhổ cỏ.
A Cẩu đã ngồi sẵn, tay chạm đất, nhổ.
Bạch Ly bước tới, quỳ xuống, đầu gối chạm đất vườn, tay trắng muốt cầm nhánh cỏ, nhổ. Mắt hổ phách vẫn ướt nhưng miệng cong nhẹ, kiểu cười mà nàng không giả.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng nhìn. Nhìn năm người nhổ cỏ. Rồi nàng gấp quạt, nhét vào ống tay áo, bước tới, ngồi xuống. Tay nàng trắng, dài, tay chơi cờ, tay kiểm soát hoàng triều. Bây giờ nắm nhánh cỏ, kéo nhẹ, rễ trắng bật ra.
Lục Vô Ưu là người cuối cùng. Hắn rời gốc cây, bước tới, ngồi, nhổ cỏ bằng tay phải. Tay trái đút túi, thói quen, nhưng tay phải nhổ cỏ gọn sắc, kiểu người quen dùng dao, mỗi nhánh cỏ một nhát.
Bảy người ngồi trong vườn rau, nhổ cỏ, im lặng.
Tạ Trường An nhìn họ. Nhìn sáu đệ tử ngồi cạnh mình trong vườn, tay dính đất, đầu gối chạm đất Thiên Quang Sơn. Hắn nghĩ đến ngày đầu tiên, một mình, cuốc đất trồng cải, nghĩ: mầm sẽ đến. Hai mươi năm, sáu mầm.
Hắn không nói gì. Chỉ nhổ cỏ tiếp. Cạnh họ.
Nắng sáng. Gió nhẹ. Trên Ẩn Sơn, bảy người nhổ cỏ, và lần đầu tiên trong hai mươi năm, Tạ Trường An không trồng rau một mình.