Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 90: Trước Giờ Tối
Chương 90

Trước Giờ Tối

Đệ tử trở về Ẩn Sơn trước hoàng hôn.

Diệp Hàn về đầu tiên. Im lặng, kiếm ngang lưng, bước lên con đường mòn. Hắn đi thẳng ra sân luyện, quét sân, nhổ cỏ mọc khe đá, kiểu dọn nhà sau chuyến đi xa. Không ai bảo. Thói quen.

Ninh Tiểu Nguyệt về thứ hai. Kiệu hoàng cung đưa đến chân núi, nàng xuống kiệu, cho kiệu về, đi bộ lên. Quạt gấp tre trong tay, tóc vẫn gọn, áo vẫn phẳng, kiểu người không bao giờ bù rối dù đi ba ngàn dặm.

A Cẩu về thứ ba. Nhỏ, mười hai tuổi, bước chân nhẹ. Ma khí cuộn quanh chân kiểu sương. Hắn đi thẳng vào góc phòng quen thuộc, ngồi, ôm gối. Rồi đứng dậy, ra bếp, bưng nồi cháo Hạ Linh nấu sẵn ra bàn. Không ai bảo. Lần đầu.

Bạch Ly về thứ tư. Nhảy từ cành cây xuống mái bếp, đuôi cáo quấn quanh ống khói, tai vểnh.

– Tiểu Ly về rồi nè~

Giọng nhí nhảnh. Nhưng đuôi cáo hơi xẹp, kiểu mệt. Hai tuần ở yêu vực, thuyết phục bốn trưởng lão, triệu tập yêu tộc, kéo đồng minh. Mười tuổi mà làm chuyện trăm tuổi.

Lục Vô Ưu về cuối cùng. Đêm, gần sáng. Không ai thấy hắn về. Chỉ sáng ra, hắn ngồi ở rìa sân, lưng tựa cột, mắt nhắm. Quần áo sạch, không vết máu, không dấu chiến đấu. Nhưng Diệp Hàn cảm nhận: kiếm ý quét qua, sát khí trên người Lục Vô Ưu dày hơn hai tuần trước. Dày nhưng gọn. Kiểu sát khí của người đã giết nhiều nhưng kiểm soát hoàn toàn.

Hạ Linh không đi đâu, nên không về. Nàng ở bếp từ sáng, nấu.

Không phải cháo trắng lần này.

Bàn gỗ kê giữa sân. Nhưng bữa nay khác mọi bữa.

Hạ Linh nấu nhiều món. Cá kho, thịt lợn rim, rau xào tỏi, canh cải, đậu hũ nhồi thịt, dưa muối, cơm trắng nấu bằng gạo mới. Mùi thức ăn tỏa khắp Ẩn Sơn, béo, thơm, nồng, kiểu mùi mà hai năm qua hiếm khi có vì Ẩn Sơn nghèo, vì cháo trắng và rau luộc đã là tiêu chuẩn.

– Lần này phải ăn ngon.

Nàng nói, tay bưng đĩa cá kho ra bàn, mặt đỏ vì hơi bếp, tóc buộc cao, tạp dề dính nước sốt. Mắt sáng, kiểu mắt khi nàng luyện đan thành công: tập trung, vui, kiểu vui yên tĩnh.

Bạch Ly giúp. Đuôi cáo quấn quanh bếp, tay bưng bát, chân nhảy, miệng nếm.

– Sư tỷ ơi, mặn quá chưa?

– Nếm đi.

– Vừa~ Ngon~

A Cẩu bưng bát cơm. Bảy bát, xếp đều quanh bàn, mỗi bát một đôi đũa. Hắn đặt bát cẩn thận, kiểu người chưa quen nhưng đang học: bát nào của ai, đũa nào đặt bên nào. Tay sẹo cầm bát, ma khí co lại, không lan vào thức ăn, kiểu kiểm soát mà ba tháng trước hắn chưa làm được.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi vào bàn sớm. Rót trà cho mọi người, bảy chén, chén nào đặt chỗ nào nàng biết: thầy thích chén gốm nâu, Diệp Hàn thích chén nhỏ, Lục Vô Ưu dùng chén nào cũng được nhưng ghét nứt.

Diệp Hàn cầm dao thái dưa muối. Mỗi lát mỏng đều, kiểu cắt kiếm: sạch, chính xác, không thừa. Hắn thái xong, đặt đĩa giữa bàn, gần chỗ thầy ngồi.

Lục Vô Ưu ngồi ở đầu bàn. Không xa nữa. Sát khí thu gọn, cỏ quanh ghế xanh, con dế kêu dưới gầm bàn.

Tạ Trường An ngồi xuống. Nhìn bàn.

Cá kho. Thịt rim. Rau xào. Canh cải. Đậu hũ. Dưa muối. Cơm trắng. Trà nóng.

Hắn nhớ bữa khai tông. Cháo trắng, rau muống luộc, đậu hũ kho Hạ Linh nấu hơi cháy, nấm rừng Diệp Hàn hái không nói với ai. Bảy người lần đầu ngồi cùng bàn: Diệp Hàn chưa quen đũa tay phải, Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày vì nhạt, A Cẩu nấp góc tường, Bạch Ly ăn nhanh bạ gì cũng nuốt, Hạ Linh gắp rau cho thầy, Lục Vô Ưu đứng xa mười bước quay lưng.

Bây giờ.

Bàn đầy thức ăn. Mỗi chỗ ngồi có người. Không ai nấp, không ai xa, không ai quay lưng. Diệp Hàn thái dưa cho thầy. Ninh Tiểu Nguyệt rót trà cho mọi người. A Cẩu bưng bát. Bạch Ly nếm thức ăn. Hạ Linh nấu. Lục Vô Ưu ngồi gần.

Hắn cầm đũa.

– Ăn đi.

Bảy người ăn. Cãi nhau, cười, đùa.

Bạch Ly gắp miếng thịt to nhất, bỏ vào bát A Cẩu. A Cẩu nhìn thịt, nhìn Bạch Ly, rồi ăn. Đuôi cáo vẫy dưới gầm bàn, quét qua chân A Cẩu.

Diệp Hàn gắp rau cho A Cẩu. A Cẩu bát đầy. Hắn nhìn sư huynh, nhìn sư muội, nhìn bát, rồi ăn nhanh hơn, kiểu ăn người sợ ai lấy mất, dù không ai lấy, dù hai năm rồi không ai lấy.

Ninh Tiểu Nguyệt rót trà cho thầy, chén thứ hai. Đặt nhẹ trước mặt thầy, không nói, kiểu đặt quân cờ: chính xác, đúng lúc.

Hạ Linh múc canh cho Lục Vô Ưu. Hắn nhìn bát canh, nhìn Hạ Linh, rồi uống. Không nói cảm ơn, nhưng hắn uống hết.

Bạch Ly cười khúc khích, miệng dính cơm.

– Sư tỷ nấu ngon quá~ Ngày nào cũng nấu vậy nha~

– Ngày mai...

Hạ Linh dừng. Mắt nàng chớp. Rồi cười.

– Ngày mai nấu tiếp.

Không ai nói "ngày mai có thể không có bữa cơm nữa." Không ai nói "ngày mai Thiên Đạo Điện có thể đến." Không ai nói. Nhưng ai cũng biết. Và vì ai cũng biết, nên không ai nói.

Bữa cơm tiếp tục. Tiếng đũa. Tiếng cười. Tiếng Bạch Ly "Tiểu Ly muốn thêm~." Tiếng Hạ Linh "Ăn chậm thôi." Tiếng dế kêu dưới gầm bàn.

Đêm. Bữa cơm xong, đệ tử tản đi.

Ninh Tiểu Nguyệt vào phòng, đèn cháy, viết. Kế hoạch phòng thủ cuối cùng, phương vị, binh lực, thời gian, rút lui, backup. Thiên cơ chạy: tỉ lệ Ẩn Sơn trụ được trong đợt tấn công đầu: 47%. Nếu đồng minh đến kịp: 72%. Nếu thầy mở phong ấn: 93%. Nàng gấp giấy. Nhét vào túi áo. Không cho ai xem.

A Cẩu ngồi trước cửa phòng, nhìn trăng. Ma khí cuộn nhẹ, yên, kiểu chăn. Bạch Ly nhảy xuống từ mái, ngồi cạnh, đuôi cáo quấn quanh lưng hắn. Không nói. Hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, im, nhìn trăng.

Hạ Linh rửa bát. Lục Vô Ưu đứng cạnh, lấy bát từ tay nàng, lau khô, xếp vào kệ. Không nói. Tay hắn lớn, tay nàng nhỏ, bát chuyền qua chuyền lại, nhịp đều.

Diệp Hàn luyện kiếm ở sân. Một nhát. Hai nhát. Kiếm ý bình, sâu, kiểu gió qua vực. Hắn luyện không vì cần mạnh hơn, vì thói quen, vì kiểu kiếm sĩ chuẩn bị cho ngày mai: không bằng kế hoạch, bằng kiếm.

Tạ Trường An ra vườn. Tưới rau.

Đêm. Trăng sáng. Nước chảy từ gáo xuống luống cải, thấm đất, chậm. Hắn tưới từng luống: cải, đậu, dưa leo. Chậm. Đều. Kiểu tưới rau của hai mươi năm.

Bước chân sau lưng.

Diệp Hàn. Kiếm ngang lưng, mồ hôi khô trên trán, vừa luyện xong. Hắn đi ra vườn, đứng cạnh thầy, im. Không hỏi. Không nói. Đứng, nhìn thầy tưới rau, kiểu đứng của ngày đầu tiên trên Ẩn Sơn: bên cạnh, im lặng, đủ.

Hai người. Thầy và đệ tử đầu tiên. Đứng trong vườn rau, đêm, trăng sáng.

– Ngày mai.

Tạ Trường An nói. Nhẹ. Không nhìn Diệp Hàn. Nhìn luống cải.

Diệp Hàn gật.

– Con biết.

Im lặng. Tiếng nước chảy, tiếng dế, tiếng gió nhẹ.

Không cần nói thêm. Thầy trò hiểu nhau kiểu này: không bằng lời, bằng đứng cạnh, bằng im lặng, bằng hai mươi năm trồng rau và hai năm luyện kiếm.

Tạ Trường An tưới xong luống cuối. Đặt gáo nước xuống. Đứng thẳng.

Nhìn ra xa. Phía bắc. Chân trời.

Đám mây đen. Xa, rìa trời, nơi mắt thường chỉ thấy tối hơn bình thường. Nhưng Tạ Trường An thấy rõ: không phải mây tự nhiên. Là khí tức. Linh lực nén thành hình, đen, nặng, di chuyển chậm, kiểu quân đội hành quân: đều, không vội, biết chắc sẽ đến.

Thiên Đạo Điện.

Phong ấn trong người rung. Nhẹ. Sáu lớp đều cảm nhận: thứ đang đến, lớn, cũ, mạnh. Thiên Mệnh bên trong mở mắt, nhìn qua phong ấn, nhìn đám mây đen ở chân trời.

Hắn hít sâu. Thở ra. Phong ấn lắng.

Rồi nhìn luống rau. Cải xanh, đậu non, dưa leo bò lan. Hắn tưới xong rồi. Đất ẩm. Đủ nước cho ba ngày.

Lần này phải khác.

Câu hắn nói hai mươi năm trước, khi quay về Thiên Quang Sơn, khi trồng luống rau đầu tiên trên đống xương đồng môn. Câu hắn nói với chính mình mỗi lần nhổ cỏ, mỗi lần phong ấn rung, mỗi lần nghĩ đến Thanh Dạ.

Lần này phải khác.

Bây giờ, câu đó mang trọng lượng của tám mươi chín ngày đêm: bánh bao cho đứa trẻ bên vệ đường, cành tre, bàn cờ, nắm tay trong ma khí, áo mới cho bé cáo, thuốc cho đứa trẻ hàn mạch, dạy sống cho đứa trẻ chỉ biết giết. Trọng lượng của sáu mầm đã lớn thành sáu cây, sáu quái vật đã lớn thành sáu người.

Hắn quay lại. Nhìn Ẩn Sơn. Nhà gỗ, mái ngói rêu, đèn trong phòng Ninh Tiểu Nguyệt còn sáng. Bóng Bạch Ly cuộn trên mái. A Cẩu ngồi trước cửa, ma khí mỏng kiểu sương. Tiếng bát kêu trong bếp: Hạ Linh và Lục Vô Ưu rửa bát. Diệp Hàn đứng cạnh hắn, im, kiếm ngang lưng.

Nhà.

Hắn nhìn đám mây đen ở chân trời. Rồi nhìn luống rau.

Lần này. Phải khác.

Ch.90/233
1.668 từ