Chương 181: Thiên Khuyết Xuất Kích
Ngày 227. Bình minh chưa lên hẳn, trời xám nhạt, gió thổi qua vườn rau mang mùi sương và mùi cải già.
Tạ Trường An nấu cháo.
Sáu tháng kể từ bữa cháo mùa thu, sáu tháng kể từ khi hắn ngồi ở cổng đông nhìn ra ngoài rào cản mà nói ở đâu cũng cần Ẩn Sơn. Sáu tháng, và mọi thứ đã thay đổi.
Chín lần truyền hoàn thành. Lần sáu (ngày 92): yêu cầu chuẩn bị nhóm chiến đấu, Tiêu Vân bọc vào cảm xúc "sẵn sàng," phản hồi: bảy vườn đồng ý, 106 người chia thành bảy nhóm. Lần bảy (ngày 102): điểm yếu Liêm, từ phân tích của Diệp Hàn (khe giữa thiên phú gốc và ghép) và ký ức Tiêu Cốt (Liêm thứ mười một, người đã chọn đứng bên Ẩn Sơn, biết cấu trúc chiết cành từ bên trong). Lần tám (ngày 112): phương pháp duy trì liên lạc sau khi rào cản vỡ, kênh ma khí của A Cẩu kết hợp mầm sinh linh Thần Khôi. Lần chín (ngày 122): dự phòng, kèm một thứ mà Ninh Tiểu Nguyệt thêm vào mà không hỏi thầy, một thứ nhỏ, một thứ cô tự quyết: cảm xúc "không bỏ cuộc," bọc trong hình ảnh Ẩn Sơn ngày mưa, bàn đá ướt, cháo nóng, tám người ngồi quanh, không ai nói, chỉ ăn, chỉ ở cạnh nhau. Lời cuối. Dù thầy bảo không cần.
Cháo sôi. Hắn hạ lửa. Gạo trắng, nước suối, muối ít, hành nhiều. Nồi đồng méo, hai mươi năm, ba lần méo, không sửa nữa.
Diệp Hàn vung cành tre lần cuối.
Sáu tháng luyện gió qua người, sáu tháng vung cành tre qua kinh mạch thầy, sáu tháng tìm khe. Lần đầu, gió không qua, va vào thành kinh mạch, Tạ Trường An ho ra máu, Diệp Hàn buông cành tre, mặt trắng bệch, kiểu trắng khi con trai thấy cha đau vì mình. Tạ Trường An lau máu, bình: Tiếp. Và Diệp Hàn tiếp, vì thầy bảo tiếp, vì kiếm sĩ không giỏi chờ, kiếm sĩ giỏi vung.
Lần thứ hai mươi, gió qua một khe, mỏng và nhẹ, kiểu qua khi sợi chỉ luồn qua lỗ kim mà không chạm thành.
Lần thứ năm mươi, gió qua ba khe cùng lúc, kinh mạch thầy rung nhẹ, không đau, không ho, chỉ rung, kiểu rung khi dây đàn chạm gió mà không đứt.
Lần thứ một trăm, gió qua toàn bộ kinh mạch Tạ Trường An, từ vai trái xuống cánh tay, qua đan điền, ra vai phải, xuyên từng khe hao mà không chạm, không phá, không đau. Hạ Linh kiểm tra: kinh mạch thầy không tổn thương thêm. Không hồi phục, nhưng không tệ hơn. Diệp Hàn thở dài, lần đầu tiên trong sáu tháng, kiểu thở khi kiếm sĩ biết: đủ rồi, đủ nhẹ.
Bây giờ, sáng ngày 227, hắn vung lần cuối. Cành tre xẻ không khí, gió cuộn theo kiếm ý, mỏng hơn tóc, nhẹ hơn hơi thở, xuyên qua kinh mạch thầy từ đầu đến chân trong nửa nhịp tim. Tạ Trường An ngồi bất động, mắt nhắm, không cảm gì ngoài gió nhẹ qua người như sương buổi sáng.
Diệp Hàn thu cành tre. Nhìn thầy.
– Xong.
Một từ. Hắn không cần thêm.
Tạ Trường An mở mắt. Nhìn con trai. Mười chín tuổi, một mắt, cành tre. Kiếm ý tầng bốn, và bây giờ, gió qua người. Hắn gật.
– Liêm có khe dày hơn ta. Nhưng ngươi đã quen.
– Con biết, Diệp Hàn nói. Con sẽ tìm khe.
Không nói thêm. Hai thầy trò ngồi cạnh nhau trong sân sau, cành tre nằm ngang trên đùi Diệp Hàn, vết kiếm cũ trên vách đá phía sau sáng lờ mờ dưới ánh bình minh mới. Gió thổi qua vách đá, qua vườn rau, qua bàn đá nơi Hạ Linh đang bày thuốc, qua mái bếp nơi cháo đang sôi.
Bữa sáng cuối cùng trước khi chiến tranh bắt đầu. Dù không ai gọi đó là chiến tranh, vì Tạ Trường An không bao giờ gọi bất kỳ thứ gì bằng tên mà nó đáng sợ hơn thực tế. Hắn gọi: "mùa thu hoạch." Và mùa thu hoạch sắp đến.
Sáng. Bàn đá. Tám bát cháo.
Tám người ngồi quanh, giống mọi sáng sáu tháng nay, giống mọi sáng hai mươi năm nay. Cháo nóng, hành xanh, muối vừa. Thần Khôi ăn hai bát (hắn luôn ăn hai bát, từ ngày đầu đến giờ, không thay đổi, kiểu không thay đổi khi đứa trẻ câm điếc có thói quen mà thói quen là neo, là nhà). Mầm sinh linh hắn đã hồi phục sau ba tháng nghỉ (ba tháng cuối, sau lần truyền thứ chín, Tạ Trường An bắt hắn nghỉ hoàn toàn, không truyền, không gom, chỉ ăn cháo và ngủ và chơi với Dương Khuynh, và mầm sinh linh sáng dần lên, kiểu sáng khi cây con bám rễ rồi mà bắt đầu vươn).
Dương Khuynh ngồi cạnh Thần Khôi, mắt nhìn xuống, hơi đờ, kiểu đờ khi cô bé mười tuổi nhìn thấy thứ mà người lớn không thấy và thứ đó khiến cô lo. Cô đang nhìn rào cản. Cô luôn nhìn rào cản, mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi đêm, bằng thiên phú nhìn quy tắc, và cô thấy: rào cản đang vỡ. Không phải "sẽ vỡ." Đang vỡ. Ngay bây giờ. Từng sợi, từng lớp, kiểu vỡ khi băng tan không bằng tiếng nổ mà bằng nước chảy, chậm, đều, không dừng.
– Thầy.
Dương Khuynh nói, giọng nhỏ, kiểu nhỏ khi đứa trẻ báo tin mà không muốn làm hỏng bữa cháo.
Tạ Trường An nhìn cô.
– Hôm nay.
Im lặng. Bảy người ngẩng đầu. Thần Khôi không nghe, nhưng cảm: mọi người dừng ăn, mọi người căng, và hắn cũng dừng, đặt bát xuống, mắt tròn nhìn quanh.
– Bao lâu? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi, quạt gấp đã trên tay, kiểu phản xạ khi quân sư cần thứ gì đó cầm.
Dương Khuynh nhắm mắt. Cô đang nhìn, không phải bằng mắt, bằng thiên phú. Rào cản: 12.000 trượng dày, bây giờ không còn 12.000, còn khoảng 200, có chỗ 100, có chỗ 50. Nứt loang, chảy không dừng.
– Trước tối. Cô nói. Có thể trưa. Có chỗ mỏng hơn giấy.
Tạ Trường An đặt bát xuống. Nhìn từng người quanh bàn. Diệp Hàn: bình, cành tre trên lưng, mắt sáng. Ninh Tiểu Nguyệt: hẹp mắt, bộ não quân sư đã chuyển sang chế độ chiến tranh, tay gấp sổ. A Cẩu: ma khí cuộn mạnh hơn bình thường, mắt trái đỏ rực, hắn đã cảm: bên ngoài rào cản, 106 người đang chờ, bảy vườn đang chờ, cảm xúc "sẵn sàng" lan từ bảy hướng. Hạ Linh: tay trái cảm mạch, tay phải đặt trên túi thuốc (túi thuốc cô mang theo sáu tháng nay, chứa dụng cụ tháo ghép, ba bộ, mỗi bộ đủ cho một Liêm, cô đã chuẩn bị từ tháng thứ hai sau lần truyền thứ bốn). Dương Khuynh: mắt nhắm, nhìn rào cản. Thần Khôi: mắt tròn, không hiểu, nhưng sẵn sàng, vì đứa trẻ câm điếc luôn sẵn sàng khi thầy ở cạnh. Tiêu Vân: kiếm hồn mở nhẹ, cảm tám người quanh bàn, tám nhịp thở, tám mầm lửa.
– Ăn cháo xong đã, hắn nói.
Tám người nhìn hắn. Và bất chấp mọi thứ sắp xảy ra, bất chấp rào cản đang vỡ và chiến tranh đang đến, bảy đứa trẻ cầm bát lên, ăn. Vì thầy bảo ăn. Vì cháo nóng. Vì đây là Ẩn Sơn, và ở Ẩn Sơn, bữa ăn là quy tắc đầu tiên.
Trưa. Vách đá sân sau.
Dương Khuynh đứng trên mỏm đá cao nhất, mắt mở, nhìn thẳng về phía đông. Cô không cần nhìn, thiên phú của cô nhìn quy tắc bằng nhận thức chứ không bằng thị giác, nhưng cô vẫn nhìn, thói quen, kiểu thói quen khi đứa trẻ mười tuổi chưa bỏ được phản xạ nhìn bằng mắt dù biết thiên phú mạnh hơn mắt.
Rào cản: ba mươi trượng. Mỏng hơn sáng. Nứt đang lan, kiểu lan khi kính vỡ từ một điểm mà vết nứt tỏa ra mọi hướng.
– Mười trượng, cô nói xuống. Giọng run nhẹ, không phải sợ, phấn khích. Sắp rồi.
Bên dưới, bảy người đứng đợi. Tạ Trường An đứng giữa, tay chắp sau lưng, mắt nhìn trời. Diệp Hàn đứng bên phải, cành tre trên lưng. Ninh Tiểu Nguyệt bên trái, sổ gấp, quạt gấp. A Cẩu đứng sau, ma khí cuộn kín, mắt nhắm, đang cảm bên ngoài rào cản, đang tìm 106 sợi dây cảm xúc quen thuộc đã kết nối qua chín lần truyền. Hạ Linh đứng cạnh A Cẩu, túi thuốc trên vai, tay đặt trên túi, kiểu đặt khi thầy thuốc sẵn sàng. Thần Khôi ngồi trên đất, mầm sinh linh sáng nhẹ, sẵn sàng gom cảm xúc bất cứ lúc nào. Tiêu Vân đứng cạnh Diệp Hàn, kiếm hồn mở, cảm gió.
– Năm trượng.
Gió đổi. Không phải gió bình thường, gió lạ, gió từ bên ngoài, gió từ hư không ngoài Thiên Khuyết thổi qua kẽ nứt rào cản mà xuyên vào. Gió mang mùi lạ: mùi đất khác, mùi trời khác, mùi của 108 thế giới mà không ai bên trong từng ngửi.
A Cẩu mở mắt. Mắt phải đen, mắt trái đỏ rực, ma khí bùng ra như sóng, không giết, không phá, chỉ vươn, vươn qua kẽ nứt, vươn ra ngoài, tìm.
Họ ở đó. Tất cả ở đó. Bảy vườn. 106 người. Đang chờ.
– Hai trượng, Dương Khuynh nói, giọng cao hơn, kiểu cao khi đứa trẻ chứng kiến thứ mà sách không viết.
Tạ Trường An nhìn trời. Ánh nắng trưa xuyên qua lớp rào cản cuối cùng, kiểu xuyên khi ánh sáng qua băng mỏng mà băng sắp tan. Hai mươi năm hắn sống trong Thiên Khuyết, phía sau rào cản, trong vườn ươm mà Viên Chủ nuôi. Hai mươi năm hắn trồng rau, dạy trẻ, nấu cháo, và chờ. Chờ ngày này.
Không. Không chờ. Trồng. Trồng cho đến khi rào cản tự vỡ.
– Một trượng.
Im lặng. Tám người nín thở. Gió lạ mạnh hơn. Thần Khôi nắm tay, mầm sinh linh rung, kiểu rung khi cảm ứng mạnh, kiểu rung khi bên ngoài rào cản có triệu sinh linh đang thở và mầm sinh linh cảm thấy tất cả.
Rồi Dương Khuynh nói, nhẹ, kiểu nhẹ khi đứa trẻ mười tuổi nói thứ mà sẽ thay đổi 108 thế giới:
– Vỡ rồi.
Không tiếng nổ. Không ánh sáng chói. Không chấn động. Rào cản không vỡ kiểu tường đổ, rào cản vỡ kiểu băng tan: lặng lẽ, tự nhiên, chỉ tan, chỉ mất, chỉ không còn ở đó nữa. Khoảng không phía đông Ẩn Sơn trống ra, mở ra, rộng ra, và lần đầu tiên trong bốn nghìn năm kể từ khi Thiên Viên Hội dựng hệ thống, Thiên Khuyết không còn rào cản.
Gió ùa vào. Không phải gió nhẹ qua kẽ nứt, gió thật, gió từ 108 thế giới, gió mang theo mùi của triệu vùng đất, triệu sinh linh, triệu câu chuyện mà không ai bên trong từng biết. Gió thổi qua vách đá, qua vườn rau, qua bàn đá, qua cổng đông, qua toàn bộ Ẩn Sơn, và mọi thứ rung.
Tạ Trường An hít thở. Hít sâu. Lần đầu tiên trong hai mươi năm, hắn thở không khí không bị lọc qua rào cản.
– Bắt đầu, hắn nói.
A Cẩu quỳ xuống.
Không phải quỳ lạy, quỳ để chạm đất, để ma khí lan qua đất, qua đá, qua không gian mở, vươn xa hơn bất kỳ lần nào trước. Không còn rào cản chặn. Ma khí hắn phóng ra như nước vỡ đê, xuyên hư không, xuyên khoảng cách giữa Thiên Khuyết và bảy vườn ươm, tìm 106 sợi dây cảm xúc đã kết nối qua chín lần truyền.
Tìm thấy. Bảy cụm. 106 người. Rõ hơn bao giờ hết, vì không còn rào cản lọc, cảm xúc truyền thẳng, mạnh, sắc.
Họ sẵn sàng. Tất cả sẵn sàng.
Thần Khôi bước đến, ngồi cạnh A Cẩu. Đặt tay lên vai đại sư huynh (A Cẩu không phải đại sư huynh, nhưng Thần Khôi gọi hắn bằng vai, bằng chạm, bằng cảm, vì đứa trẻ câm điếc không phân biệt thứ tự bằng lời, phân biệt bằng ai ngồi gần, ai ấm, ai quen). Mầm sinh linh bùng, gom cảm xúc tám người ở Ẩn Sơn (không cần bảy nữa, tám, vì bây giờ không cần tam giác, không cần cấu hình, chỉ cần mầm sinh linh và ma khí, hai kênh thẳng, mạnh, trực tiếp).
Tiêu Vân bước lên. Kiếm hồn mở, cảm, và biến cảm xúc thành hình ảnh: Ẩn Sơn, rào cản vỡ, trời mở, gió mới. Bọc vào một từ, một cảm xúc, một lệnh:
Bây giờ.
A Cẩu đẩy. Ma khí mang hình ảnh xuyên hư không, đến bảy vườn, đến 106 người.
Bây giờ.
Và ở bảy vườn ươm, rải rác khắp hệ thống Thiên Viên Hội, 106 người nhận được.
Vườn 12. Hang đá rừng phía nam.
Diệp Thanh đứng dậy.
Hai lăm tuổi, thủ lĩnh Hạt Giống đời thứ mười hai, người đã chờ cả đời cho khoảnh khắc này mà không biết khoảnh khắc này có đến không. Bà cô từng kể: đời một chờ, đời hai chờ, mười hai đời chờ. Giờ không chờ nữa.
Cô cảm nhận tín hiệu: hình ảnh Ẩn Sơn, trời mở, gió mới. Và một từ: Bây giờ.
Cô nhìn quanh hang. Mười bốn người. Nhóm chiến đấu Vườn 12, được tổ chức theo kế hoạch mà Ninh Tiểu Nguyệt gửi qua chín lần truyền: bốn tổ, mỗi tổ ba đến bốn người, tấn công bốn điểm yếu trong hệ thống kiểm soát của vườn, cắt liên lạc giữa vườn và Thiên Viên Hội.
Mặc Hà ngồi ở góc hang. Sáu trăm tuổi, tu vi Trúc Cơ (suy từ Hóa Thần, yếu đến mức gió mạnh cũng ngã), máu bạc, mắt mờ. Nhưng mắt bà sáng, kiểu sáng khi kẻ đã chờ sáu trăm năm nhìn thấy ngày mình chờ.
– Đến rồi, bà nói. Giọng khàn nhưng vững. Đến rồi, các con.
Tiêu Cốt đứng cạnh Mặc Hà. Liêm thứ mười một, người đã phản bội Thiên Viên Hội, chiết cành lỏng, đau mỗi ngày nhưng tỉnh hơn mỗi ngày. Cô nhìn Diệp Thanh, gật nhẹ, kiểu gật khi kẻ từng là công cụ của hệ thống bây giờ đứng bên kẻ chống hệ thống.
Diệp Thanh rút kiếm. Kiếm cũ, lưỡi mẻ, nhưng sắc, vì kiếm không cần đẹp, kiếm cần dùng.
– Tổ một, cổng bắc. Tổ hai, tháp liên lạc. Tổ ba, kho linh khí. Tổ bốn, theo ta, chính điện.
Mười bốn người di chuyển, lặng và nhanh, kiểu nhanh khi mầm đã đợi mười hai đời mà khi nở thì nở trong một ngày.
Vườn 47. Thung lũng phía tây.
Cụ già phàm nhân (cụ già mà Tạ Trường An gặp khi ra ngoài, cụ già đã nói: có người giống ngươi, cũng muốn cứu, cũng thất bại) đứng trước cửa nhà lá, nhìn trời.
Cụ cảm. Không phải cảm bằng tu vi (cụ không có tu vi, cụ là phàm nhân, sống ở vườn ươm cả đời), cảm bằng xương, bằng da, bằng trực giác của kẻ đã sống hơn tám mươi năm trong lồng mà biết khi nào lồng rung. Lồng đang rung.
Bên cạnh cụ, bảy người đứng đợi. Nhóm chiến đấu Vườn 47, nhỏ nhất trong bảy vườn, vì Vườn 47 nghèo, ít tu sĩ, phần lớn phàm nhân. Nhưng bảy người, ba tu sĩ cảnh Luyện Khí và bốn phàm nhân biết dùng bẫy. Kế hoạch của Ninh Tiểu Nguyệt cho Vườn 47 không phải tấn công trực diện (không đủ người, không đủ mạnh), mà cắt tuyến tiếp tế linh khí giữa Vườn 47 và trung tâm Thiên Viên Hội. Không giết. Cắt. Để vườn tự vận hành mà không bị kiểm soát.
– Lần này sẽ khác, cụ già nói. Giọng khàn, chậm, nhưng có thứ gì đó mà năm trăm năm nay không có: tin.
Tín hiệu đến. Bây giờ.
Cụ gật. Chống gậy bước đi. Phàm nhân dẫn đường.
Và ở năm vườn còn lại, cùng lúc, cùng tín hiệu, cùng lệnh.
Vườn 8: Dương Khuynh từng nhìn thấy quy tắc của vườn này qua mô tả trong lần truyền thứ hai, nhóm chiến đấu hai mươi ba người, mạnh nhất trong bảy vườn, tấn công trực diện hệ thống kiểm soát, ba tu sĩ Nguyên Anh dẫn đầu.
Vườn 31: nơi ba vườn đã chết, nơi ký ức về thất bại còn đậm, nhóm nhỏ mười một người, chiến lược: phá hoại hệ thống thu hoạch, không cho Thiên Viên Hội hái thêm thiên tài từ vườn này.
Vườn 55: nơi phàm nhân nhiều nhất, nhóm ba mươi hai người (phần lớn phàm nhân), chiến lược: chiếm quyền kiểm soát cổng vườn, đóng vườn từ bên trong, biến vườn thành pháo đài tự trị.
Vườn 71: giáp yêu vực, nhóm mười bảy người, chiến lược phối hợp với Bạch Ly (đang ở yêu vực với Bạch Tuyết), mở cổng yêu vực, tạo tuyến rút lui an toàn.
Vườn 99: xa nhất, nhóm chín người, chiến lược: cắt liên lạc và chờ, không tấn công, chỉ phòng thủ, vì chín người không đủ tấn công nhưng đủ giữ.
Bảy ngọn lửa. Bảy vườn. Bảy chiến lược khác nhau, vì Ninh Tiểu Nguyệt thiết kế mỗi vườn một kế hoạch riêng, dựa trên số người, tu vi, địa hình, và điểm yếu hệ thống kiểm soát của từng vườn. Không phải một cuộc nổi dậy. Bảy cuộc nổi dậy, cùng lúc, cùng tín hiệu, khác chiến thuật.
Ẩn Sơn. Chiều.
A Cẩu mở mắt. Mặt xanh, kiểu xanh khi ma khí vươn xa quá mức mà cơ thể phải chịu. Nhưng hắn cười. Nụ cười nhẹ, hiếm, kiểu cười khi đứa trẻ từng bị gọi là quỷ mà giờ nghe được triệu sinh linh bên ngoài.
Bảy vườn đã bắt đầu, hắn truyền thần thức cho mọi người. Vườn 12: Diệp Thanh dẫn đội tấn công chính điện. Vườn 8: ba Nguyên Anh phá hệ thống kiểm soát chính. Vườn 47: cụ già dẫn phàm nhân cắt tuyến tiếp tế. Năm vườn còn lại đang di chuyển.
Ninh Tiểu Nguyệt ghi. Sổ gấp mở, bút chạy nhanh, ghi từng chi tiết A Cẩu truyền, phân loại theo vườn, theo tiến độ, theo rủi ro. Mắt hẹp, kiểu hẹp nhất, kiểu hẹp khi bộ não quân sư chạy bảy chiến trường cùng lúc mà không được phép bỏ sót.
– Vườn 8 mạnh nhất, tiến nhanh nhất. Vườn 47 chậm nhất nhưng đúng kế hoạch. Vườn 99 im, đang chờ. Cô nói, giọng nhanh, gọn, kiểu giọng khi quân sư báo cáo chiến trường.
Tạ Trường An gật. Hắn đứng giữa sân, tay chắp sau lưng, nhìn trời phía đông, nơi rào cản từng ở. Trời trống, mở, lạ lẫm. Hai mươi năm hắn nhìn phía đông mà thấy rào cản, bây giờ nhìn mà thấy trời, thấy mây, thấy khoảng không vô tận mà 108 thế giới nằm rải rác trong đó.
– Viên Chủ? Hắn hỏi.
A Cẩu nhắm mắt. Ma khí quét xa, tìm, và dừng. Kiểu dừng khi chạm thứ gì đó lớn, lạnh, cũ, mạnh đến mức ma khí Thiên Mệnh của hắn cũng rung.
Ở đó. Xa. Nhưng đang di chuyển. Chậm. Kiểu chậm khi không vội, khi biết mình mạnh hơn tất cả, khi không cần nhanh.
Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Rồi nhìn Diệp Hàn. Rồi nhìn Hạ Linh.
– Viên Chủ sẽ đến. Không hôm nay. Có thể ngày mai, có thể tuần sau. Hắn sẽ quan sát trước. Sẽ xem bảy vườn nổi dậy mà không phản ứng ngay, vì hắn tò mò. Bốn nghìn năm chưa ai làm điều này. Hắn muốn xem.
– Và khi hắn xem xong? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi.
– Khi hắn xem xong, hắn sẽ dẹp. Và khi hắn dẹp, chúng ta phải đã tháo ghép ít nhất một Liêm.
Im lặng. Hạ Linh siết tay trên túi thuốc.
– Con sẵn sàng, cô nói. Giọng nhẹ, nhưng chắc, kiểu chắc khi đệ tử Dược Thần nói về thứ cô đã nghiên cứu tám lần rạn kinh mạch để hoàn thiện. Nguyệt Vô Hà ở yêu vực. Cần đến đó.
– Rào cản vỡ, đường mở. Tạ Trường An nói. Ninh Tiểu Nguyệt, tính tuyến đi nhanh nhất từ Thiên Khuyết đến yêu vực. Hạ Linh, mang Lữ Y theo. Diệp Hàn, hộ tống.
Ninh Tiểu Nguyệt đã mở sổ, đã tính. Cô không cần hỏi bản đồ, cô nhớ, nhớ từng chi tiết bản đồ 108 vườn mà cô đọc cho Tiêu Vân sáu tháng trước, nhớ vị trí yêu vực (phía tây nam, qua Vườn 71, qua cổng yêu vực mà nhóm Vườn 71 đang mở).
– Qua Vườn 71. Nhóm ở đó đang mở cổng yêu vực. Ba ngày nếu nhanh. Cô nói.
– Hai ngày, Diệp Hàn nói.
Kiểu kiếm sĩ không giải thích, chỉ nói kết quả.
Tạ Trường An nhìn ba người: Diệp Hàn, Hạ Linh, và cánh tay hắn giơ nhẹ chỉ về phía phòng phía đông, nơi Lữ Y đang đợi. Lữ Y, đệ tử thế hệ thứ hai, Hạ Linh dạy, Độc Đan Thể, cơ thể hấp thụ chất độc và ngoại lực như đất hấp thụ nước: không chống, chỉ nhận, chỉ chứa, chỉ tiêu hóa. Cô bé mười bốn tuổi, nhỏ, gầy, tóc vàng úa (vàng vì Độc Đan Thể, cơ thể luôn mang dư lượng linh khí ngoại lai, nhuộm tóc từ đen sang vàng). Cô đã biết kế hoạch. Cô đã chuẩn bị. Cô đã chờ.
– Đi, Tạ Trường An nói.
Diệp Hàn quay. Cành tre trên lưng. Hạ Linh quay. Túi thuốc trên vai. Hai đệ tử bước ra cổng đông, nhanh, gọn, không ngoái lại, kiểu không ngoái khi biết thầy đứng phía sau nhìn, và biết thầy không cần mình ngoái, chỉ cần mình đi và làm xong.
Lữ Y chạy ra từ phòng phía đông, ba lô nhỏ, mắt sáng, gương mặt bình thản kiểu bình thản khi đứa trẻ mười bốn tuổi chưa biết sợ. Chạy theo Hạ Linh, theo sát, bước chân nhẹ, kiểu nhẹ khi Độc Đan Thể di chuyển mà cơ thể nhẹ bất thường vì linh khí ngoại lai làm xương giòn hơn người bình thường.
Ba người biến mất phía cổng đông. Hướng Vườn 71. Hướng yêu vực. Hướng Nguyệt Vô Hà.
Và ở đâu đó trong hư không giữa 108 thế giới, Hứa Vạn Thọ dừng lại.
Viên Chủ. Người trồng vườn. Kẻ kiểm soát 108 vườn ươm bốn nghìn năm, Thập Nhị Liêm, hệ thống thu hoạch thiên tài, chu kỳ bốn nghìn năm. Hắn đứng trong hư không, chân không chạm đất (vì giữa các vườn không có đất, chỉ có khoảng trống, chỉ có quy tắc, và hắn đứng trên quy tắc như đứng trên mặt nước), áo trắng, tóc bạc, mặt hiền (mặt hiền kiểu người trồng hoa già, kiểu người yêu vườn, kiểu không ai nhìn vào mà nghĩ: kẻ này kiểm soát vận mệnh triệu sinh linh).
Hắn cảm. Rào cản Thiên Khuyết: vỡ. Bảy vườn: nổi dậy. 106 người: đang tấn công hệ thống kiểm soát. Tín hiệu liên lạc: ma khí kết hợp mầm sinh linh, xuyên khoảng cách, xuyên vườn, phối hợp bảy mặt trận cùng lúc.
Hắn nghiêng đầu. Kiểu nghiêng khi kẻ trồng vườn nhìn mầm nở mà mầm nở sai mùa.
Thú vị.
Bốn nghìn năm. 108 vườn ươm. Hàng trăm chu kỳ thu hoạch. Không ai nổi dậy. Có người cố (năm trăm năm trước, ở Vườn 31, người đó thất bại, và Vườn 31 chết). Nhưng không ai thành công phối hợp NHIỀU vườn cùng lúc. Không ai có kênh liên lạc xuyên vườn. Không ai có chiến lược riêng cho từng vườn. Không ai có quân sư mười lăm tuổi biết tính bảy chiến trường cùng lúc.
Tạ Trường An.
Hắn nhớ. Giám Sát Viên thứ ba. Người ra đi hai mươi năm trước, tự phong ấn, tự nhốt mình trong Thiên Khuyết, trồng rau, nuôi trẻ. Hắn đã cho Tạ Trường An ra ngoài một lần, ba tháng, vì tò mò: muốn xem kẻ gieo mầm làm gì khi thấy toàn bộ vườn ươm. Và Tạ Trường An đã dùng ba tháng đó để xây kế hoạch này.
Ta đã đánh giá thấp hắn. Không. Ta đã đánh giá đúng. Chỉ là hắn vượt đánh giá.
Hứa Vạn Thọ cười. Nhẹ. Kiểu cười khi kẻ trồng vườn già nhìn mầm vùng lên mà thấy đẹp, dù mầm vùng lên là chống lại hắn. Đẹp, vì hắn yêu mầm. Hắn luôn yêu mầm. Hắn yêu vườn. Hắn yêu sự sống, sự lớn lên, sự nở. Chỉ là cách hắn yêu, thiên hạ gọi là hái.
Lần đầu tiên trong bốn nghìn năm. Mầm tự vùng lên.
Hắn không di chuyển. Không phản công. Không triệu Liêm. Chỉ đứng trong hư không, nhìn bảy ngọn lửa bùng lên trong bảy vườn ươm, nhìn 106 người tấn công hệ thống mà hắn xây, nhìn mầm nở.
Ta sẽ xem. Xem ngươi trồng gì, Tạ Trường An. Xem mầm ngươi mạnh cỡ nào.
Rồi ta sẽ trả lời.
Gió thổi qua hư không. Qua 108 vườn ươm. Qua Thiên Khuyết không còn rào cản. Qua Ẩn Sơn, nơi Tạ Trường An đứng giữa sân, nhìn trời phía đông, tay chắp sau lưng.
Chiến tranh vườn ươm đã bắt đầu.
Và nồi cháo trên bếp vẫn nóng, vì hắn đã đậy nắp trước khi ra sân.