Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 203: Chương 183: Lữ Y Hấp Thụ
Chương 203

Chương 183: Lữ Y Hấp Thụ

Yêu vực. Bình minh.

Diệp Hàn đặt chân xuống đất và cảm nhận: nặng. Không phải nặng vì trọng lực khác hay linh khí đặc, nặng vì mọi thứ ở đây đều cũ. Cây cổ thụ thân mốc, rễ ăn sâu vào đá, tán rộng che kín trời, lá rụng chất dày đến đầu gối. Mùi mục. Mùi ẩm. Mùi yêu khí quánh đặc, không giống ma khí (ma khí lạnh, sắc, kiểu lạnh dao cắt), yêu khí ấm hơn, dày hơn, kiểu ấm khi thú ngủ đông trong hang và hơi thở chúng ngấm vào đá qua hàng trăm năm.

Hạ Linh đứng cạnh, túi thuốc trên vai, mắt quét nhanh: cây, đá, rêu, nguồn nước. Thói quen dược sĩ, đến đâu cũng tìm nguyên liệu trước, tìm nguy hiểm sau. Cô nhặt một chiếc lá rụng, nghiền nhẹ giữa ngón tay, ngửi.

– Yêu khí nồng độ gấp mười hai lần bên ngoài, cô nói, giọng bình, kiểu bình khi dược sĩ nói số liệu mà không cần ai ngạc nhiên. Lữ Y, thở bằng miệng, đừng dùng mũi. Cô sẽ hấp thụ quá nhanh.

Lữ Y gật. Cô bé mười bốn tuổi, tóc vàng úa, mắt to, miệng đã há từ lúc bước qua cổng yêu vực. Độc Đan Thể của cô phản ứng ngay: da tay ánh vàng nhạt, dấu hiệu hấp thụ linh khí ngoại lai tự động, và ở yêu vực, linh khí ngoại lai là yêu khí, nhiều, dày, không mời mà vẫn vào. Cô ngậm miệng, thở chậm, kiểu thở khi đứa trẻ cố không nuốt thứ gì đó ngọt quá mà sư tỷ bảo đừng nuốt.

Diệp Hàn nhìn hai người. Nhìn quanh. Nhìn rừng cổ thụ, nhìn con đường mòn hẹp giữa rễ cây, nhìn ánh sáng lọt qua tán lá tạo thành vệt vàng trên đất ẩm. Hắn không quen rừng. Hắn quen núi, quen đá, quen gió thổi qua vách đá Ẩn Sơn mà không vướng gì. Rừng thì vướng. Cành vướng. Rễ vướng. Lá rụng vướng. Mùi vướng.

– Sư huynh.

Bạch Ly hóa người, đứng trước mặt. Nhỏ, tóc trắng, tai cáo thu lại, mắt hổ phách hẹp. Hôm qua cô là Yêu Hoàng, hôm nay cô vẫn là Yêu Hoàng, nhưng giọng nói mềm hơn một chút, kiểu mềm khi em gái gặp anh trai mà lâu không gặp.

– Đường đến hang Nguyệt Vô Hà nửa ngày đi, cô nói. Bạch Tuyết sẽ dẫn. Con phải ở lại cổng, có chuyện ở Vườn 71.

– Chuyện gì?

– Liêm thứ sáu, cô nói. Giọng hạ, mắt lạnh, kiểu lạnh khi Yêu Hoàng nói chuyện chiến tranh. Liêm thứ sáu đang từ trung tâm Thiên Viên Hội đi về phía Vườn 71. Nhanh. Hai ngày nữa sẽ đến.

Diệp Hàn nhìn cô. Liêm thứ sáu. Hóa Thần. Mạnh hơn Tiêu Cốt (Liêm mười một, yếu nhất), yếu hơn Liêm thứ nhất và thứ hai. Hắn nhớ bảng phân tích của Ninh Tiểu Nguyệt, nhớ con số, nhớ ước tính sức mạnh, nhớ câu "Liêm 1-5 là cấm khu, 6-8 là khó, 9-12 là khả thi."

Liêm thứ sáu. Khó.

– Con chặn được, Bạch Ly nói. Giọng không hỏi, giọng khẳng định, kiểu khẳng định khi Yêu Hoàng nói về lãnh thổ của mình. Yêu vực là nhà con. Liêm thứ sáu mạnh, nhưng ở đây, hắn là khách.

Diệp Hàn gật. Không nói thêm. Kiếm sĩ không giỏi chúc may mắn, kiếm sĩ giỏi tin sư muội đủ mạnh.

– Đi thôi, hắn nói. Nhìn Hạ Linh, nhìn Lữ Y.

Bạch Tuyết hiện ra từ sau gốc cây cổ thụ. Bảy đuôi trắng, mười tuổi, mắt tròn. Cô bé nhìn Diệp Hàn (cao, gầy, một mắt, kiếm khí rỉ ra qua da kiểu rỉ mà không cần rỉ), nhìn Hạ Linh (dịu, túi thuốc, mỉm cười), nhìn Lữ Y (nhỏ hơn cô, tóc lạ, mắt to), rồi quay, vẫy đuôi, dẫn đường.

Ẩn Sơn. Sáng ngày thứ hai.

A Cẩu mở mắt.

Hắn không ngủ. Cả đêm, ma khí vẫn quét bảy vườn, vẫn cảm, vẫn phân loại. Nhưng bây giờ hắn mở mắt vì có thứ lạ. Một cảm xúc không thuộc bảy vườn, không thuộc Ẩn Sơn, không thuộc yêu vực. Cảm xúc từ rất xa, từ hướng trung tâm Thiên Viên Hội, nhẹ, nhưng rõ.

Tò mò. Vui. Một chút buồn.

A Cẩu truyền thần thức cho Ninh Tiểu Nguyệt: Viên Chủ. Cảm xúc thay đổi. Trước: tò mò thuần. Bây giờ: tò mò, vui, buồn.

Ninh Tiểu Nguyệt đang ngồi ở bàn đá, sổ gấp mở, mắt thâm quầng (cô cũng không ngủ, vì quân sư không ngủ khi bảy chiến trường đang chạy). Cô dừng bút. Nhìn A Cẩu.

– Vui? Cô hỏi, giọng thấp.

A Cẩu truyền: Vui. Kiểu vui khi xem kịch hay.

Ninh Tiểu Nguyệt nhắm mắt. Nghĩ. Mở mắt.

– Hắn đang thưởng thức, cô nói. Giọng lạnh, kiểu lạnh khi quân sư hiểu đối thủ mà ghét cái mình hiểu. Bảy vườn nổi dậy, người chết, người bị thương, lửa cháy, tháp đổ, và Viên Chủ thưởng thức. Vì hắn chờ bốn nghìn năm mới thấy mầm vùng lên, và hắn muốn xem vùng đến đâu trước khi dập.

Tạ Trường An đi ra từ bếp, hai tay bưng khay, trên khay năm bát cháo (sáng nay không quên muối). Đặt xuống bàn đá. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt.

– Ăn trước, hắn nói. Rồi báo cáo.

Ninh Tiểu Nguyệt muốn cãi (quân sư muốn báo cáo trước, ăn sau, vì thông tin không đợi cháo nguội), nhưng nhìn mắt thầy, gật. Cầm bát. Ăn. Cháo nóng, muối vừa, hành thơm. Bốn đứa trẻ khác cũng ăn: A Cẩu ăn mà mắt vẫn đóng (ma khí vẫn quét, thói quen), Thần Khôi ăn bằng tay (tay quen, đũa chậm, đứa trẻ câm điếc ăn kiểu riêng), Dương Khuynh ăn chậm, thổi, kiểu ăn đứa trẻ mười tuổi biết cháo nóng phỏng lưỡi, Tiêu Vân ăn nhanh, kiếm hồn vẫn mở, cảm bảy vườn qua đêm mà vẫn biết bát cháo ở đâu.

Năm bát cháo. Năm đứa trẻ. Một ông thầy Kim Đan ngồi ở bậc thềm, bát thứ sáu trên tay, ăn chậm, nhìn trời.

Cháo xong. Ninh Tiểu Nguyệt gấp sổ, mở trang mới.

– Ngày hai, cô nói. Cập nhật.

Tiêu Vân:

– Vườn 8: chính điện đang bị phá. Cô Dung dẫn đội một áp sát, đội hai đã chiếm kho linh khí, đội ba hỗ trợ. Lính canh trong điện bảy người, Trúc Cơ đến Kim Đan sơ kỳ, chống cự mạnh.

– Kim Đan sơ kỳ? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi, mắt hẹp.

– Một người. Quản sự vườn. Không nằm trong dữ liệu Mặc Hà.

Ninh Tiểu Nguyệt ghi: V8: quản sự Kim Đan sơ kỳ, ngoài dữ liệu. Rủi ro trung bình. Cô Dung Nguyên Anh đỉnh phong, đủ sức. Rồi:

– Vườn 12?

– Chính điện bao vây tiếp. Tiêu Cốt nghỉ (cơ thể suy, dùng tay trần hôm qua hao). Diệp Thanh dẫn ba tổ luân phiên áp sát. Mặc Hà điều phối từ hang, sức khỏe ổn. Dự kiến chiếm chính điện trước tối.

– Vườn 47?

Im lặng. Tiêu Vân cau mày (cau bằng kiếm hồn, không bằng mắt, vì mắt cô không thấy, nhưng kiếm hồn co lại khi cảm thứ gì đó không đúng).

– Vườn 47 mất tín hiệu ba canh giờ, cô nói. Giọng thấp. Kênh A Cẩu không nhận được cảm xúc từ Vườn 47 từ canh ba đêm qua. Hoặc mười bảy người đã ngừng phát cảm xúc, hoặc có thứ chặn kênh.

A Cẩu truyền thần thức, xác nhận: Vườn 47. Trống. Không phải trống vì không có người, trống vì có thứ phủ lên, dày, chặn ma khí.

Ninh Tiểu Nguyệt đặt bút xuống. Nhìn Tạ Trường An.

Tạ Trường An không nhìn lại. Hắn đang nhìn bát cháo trống trên tay, kiểu nhìn khi kẻ trồng vườn biết có mầm bị nhổ mà chưa biết mầm nào.

– Vườn 47 là vườn yếu nhất, cô nói. Bảy người, phàm nhân dẫn đầu là cụ già, cắt tuyến tiếp tế, không giao tranh. Nếu bị phát hiện, không ai trong bảy người đủ sức chống.

– Viên Chủ? Tạ Trường An hỏi, giọng bình.

A Cẩu: Viên Chủ vẫn ở hư không. Không di chuyển. Nhưng cảm xúc thay đổi: tò mò, vui, buồn, và bây giờ thêm một thứ. Chờ đợi.

– Chờ đợi, Tạ Trường An lặp lại. Hắn đặt bát xuống. Đứng dậy. Chờ đợi nghĩa là hắn đã quyết sẽ làm gì, chỉ chờ thời điểm.

Ninh Tiểu Nguyệt gật.

– Nếu Vườn 47 đã bị dập, hắn không cần dập thêm, cô nói. Nhưng nếu Vườn 47 bị dập mà không phải Viên Chủ ra tay, mà do lính canh trung tâm phát hiện và xử lý thường quy, thì Viên Chủ vẫn chưa động. Hắn đang chờ xem phản ứng của chúng ta khi mất một vườn.

– Phản ứng của chúng ta là gì?

Ninh Tiểu Nguyệt mở sổ. Trang chiến lược, viết từ ba tháng trước, dòng thứ mười hai: Nếu mất V47, chấp nhận. V47 là hy sinh kế hoạch. 7 người biết rủi ro. Cụ già biết rủi ro. Không cứu V47, vì cứu nghĩa là lộ kênh liên lạc.

– Không cứu, cô nói. Giọng phẳng, nhưng tay nắm quạt gấp chặt hơn, kiểu chặt khi quân sư nói đúng chiến lược mà chiến lược đó có người chết.

Tạ Trường An nhìn cô. Lâu. Rồi gật.

– Đúng. Không cứu.

Im lặng. Gió thổi qua sân. Mùi cháo còn vương. Thần Khôi cảm được không khí nặng (mầm sinh linh nhạy cảm xúc hơn lời), đứa trẻ mười tuổi nắm tay Dương Khuynh, kiểu nắm khi em nắm chị mà không hiểu vì sao buồn, chỉ biết buồn.

Dương Khuynh nhìn xuống tay Thần Khôi. Rồi nhìn lên trời. Cô không nhìn chiến trường, cô nhìn quy tắc. Từ hôm qua đến giờ, cô đã nhìn mười sáu giờ liên tục, và cô bắt đầu thấy: hệ thống Thiên Viên Hội không phải một mạng lưới đều, nó giống cây, có gốc (trung tâm), có cành (các vườn lớn), có lá (các vườn nhỏ). Và lá rụng thì cây không chết. Nhưng nếu cắt cành...

Cô không nói. Chưa nói. Vì chưa chắc. Vì mười tuổi thì không nói khi chưa chắc, vì thầy dạy: nhìn cho kỹ, rồi mới nói, vì nói sai còn tệ hơn không nói.

Vườn 8. Chính điện. Trưa.

Cô Dung đứng trước cửa chính điện, tóc xám dính máu (không phải máu bà, máu lính canh bắn khi bà phá trận), áo rách thêm hai lỗ, mắt sắc. Hai mươi ba người nay còn hai mươi mốt (hai bị thương nặng, đã lui ra kho linh khí, Nguyên Anh thứ ba trông), nhưng tinh thần không giảm. Ngược lại: sau một đêm chiến đấu, sau khi chiếm tháp liên lạc và kho linh khí, họ biết chiến lược từ Ẩn Sơn hoạt động. Không phải lời hứa suông. Kế hoạch thật, chiến thuật thật, kết quả thật.

Vấn đề là quản sự trong chính điện.

Châu Khoan. Kim Đan sơ kỳ. Quản sự Vườn 8, phụ trách hai trăm năm, kẻ mà Mặc Hà không biết vì Châu Khoan đến Vườn 8 sau khi Mặc Hà rời hệ thống. Già, gầy, mắt nhỏ, giọng nhẹ, và rất, rất kiên nhẫn. Hắn không ra ngoài đánh. Hắn ngồi trong chính điện, kích hoạt phù trận phòng thủ tầng cuối (phù trận cũ, từ khi vườn mới lập, mạnh hơn ba lớp ngoài cộng lại), và chờ.

Chờ viện binh từ trung tâm. Vì hắn đã gửi tín hiệu trước khi tháp liên lạc bị phá (nhanh, chỉ một nhịp, đủ một tin nhắn ngắn: "V8 bị tấn công"), và viện binh sẽ đến. Không phải ngày mai, không phải tuần sau. Sớm hơn.

Cô Dung biết. Bà sống sót hai trăm năm bằng cách hiểu kẻ địch, và bà hiểu: Châu Khoan không sợ, vì Châu Khoan biết viện binh đang đến. Phá chính điện cần thời gian (phù trận tầng cuối, ít nhất nửa ngày nữa), và nửa ngày có thể là quá muộn.

Bà quay lại, nhìn hai mươi mốt người. Tu sĩ, phần lớn Trúc Cơ, vài Kim Đan sơ kỳ, và hai Nguyên Anh (bà và Nguyên Anh thứ hai, Dương Minh, đàn ông trung niên, ít nói, kiếm pháp sắc). Hai trăm năm bà giấu cảnh giới, giả yếu, sống như phàm nhân trong núi, ăn quả rừng, uống nước suối, chờ. Hai trăm năm chờ, và bây giờ đứng trước cửa chính điện kẻ thù mà chỉ cần nửa ngày nữa.

– Phá nhanh, bà nói. Giọng không lớn, không cần lớn, vì Nguyên Anh đỉnh phong nói thì không ai không nghe. Dương Minh, góc đông. Ta, góc tây. Hai Kim Đan áp sát mặt bắc. Bốn Trúc Cơ duy trì trận, chặn phù trận phản kích. Còn lại: canh cổng vườn, nếu viện binh đến, báo ta ngay.

Hai mươi mốt người tản ra. Nhanh. Không ai hỏi. Không ai do dự. Vì hai trăm năm sống trong vườn bị kiểm soát, họ đã quá quen việc nghe lệnh, chỉ khác là lần này, lệnh đến từ người đứng cùng bên.

Cô Dung áp tay lên tường chính điện. Linh lực Nguyên Anh đỉnh phong bùng, trắng, sáng, nóng, xuyên vào phù trận. Phù trận rung. Nứt nhỏ xuất hiện ở góc tây.

Bên trong, Châu Khoan nhấp trà. Bình, vì hắn đã sống đủ lâu để biết: bình là vũ khí, hoảng là thất bại. Hắn nhìn vết nứt trên tường, nhìn phù trận lung lay, nhìn chén trà rung nhẹ trên bàn. Rồi hắn nhắm mắt.

Nửa ngày. Ta chỉ cần giữ nửa ngày.

Yêu vực. Hang Nguyệt Vô Hà. Chiều.

Bạch Tuyết dẫn đường nửa ngày, qua rừng cổ thụ, qua suối đá rêu, qua một thung lũng hẹp mà yêu khí đặc đến mức Lữ Y phải cắn răng, da vàng ánh từ tay lan đến cổ, Độc Đan Thể hấp thụ không ngừng, và Hạ Linh phải dùng kim châm phong ba huyệt trên cổ tay cô bé để giảm tốc độ hấp thụ. Kim châm cắm vào, Lữ Y rùng mình, nhưng không kêu, vì sư tỷ bảo không kêu thì không kêu.

Hang nằm trong vách đá, cao, hẹp, cửa hang bị phong ấn bằng yêu khí cũ (của Bạch Ly, đặt từ ba tháng trước khi cô trở về yêu vực, phong để bảo vệ, không phải để nhốt). Bạch Tuyết chạm đuôi vào phong ấn, ấn mở. Cửa hang sáng nhẹ, ánh sáng xanh lục từ bên trong, mùi cỏ dại và mùi máu bạc.

Nguyệt Vô Hà nằm trong hang.

Diệp Hàn nhìn. Và lần đầu tiên trong nhiều tháng, hắn cảm thấy: tức giận.

Nguyệt Vô Hà, Liêm thứ ba, Hóa Thần trung kỳ (trước khi bị chiết cành), bây giờ nằm trên sàn đá, xích yêu khí quấn cổ tay (xích do Bạch Ly đặt, vì khi cơn chiết cành lên, Nguyệt Vô Hà mất kiểm soát, đánh bất kỳ ai gần). Tóc bạc, da xám, mắt nhắm, kinh mạch hiện rõ trên da kiểu hiện khi người bị chiết cành quá lâu mà phần gốc và ghép xung đột liên tục. Kinh mạch đỏ (gốc) và kinh mạch đen (ghép) chạy song song, đan xen, chỗ nào đan xen thì da rộp, chỗ nào song song thì da tím bầm.

Cô từng là người. Bây giờ cô là Liêm, và Liêm không phải người, Liêm là vũ khí. Nhưng nhìn cô nằm trên sàn đá, xích cổ tay, kinh mạch rối, da rộp, Diệp Hàn không thấy vũ khí. Hắn thấy đứa trẻ bị bỏ rơi. Kiểu đứa trẻ mà thầy nhặt về Ẩn Sơn, chỉ khác là không ai nhặt Nguyệt Vô Hà.

Hai trăm năm không ai nhặt.

Hạ Linh quỳ xuống cạnh. Tay đặt lên cổ tay Nguyệt Vô Hà (chỗ không có xích), bắt mạch. Mắt nhắm. Lâu. Rồi mở.

– Kinh mạch rạn mười ba trên mười tám, cô nói. Giọng nhẹ, nhưng Diệp Hàn nghe rõ: nhẹ vì cố giữ, không phải nhẹ vì bình. Phần ghép ăn sâu vào ba kinh mạch chính. Nếu tháo ghép, ba kinh mạch chính sẽ tổn thương vĩnh viễn. Tu vi giảm ít nhất bảy mươi phần trăm. Và quá trình tháo sẽ rất đau.

– Bao lâu? Diệp Hàn hỏi.

– Hai ngày. Ngày một: Lữ Y hấp thụ phần ghép ở ngoại vi (kinh mạch phụ, dễ, ít rủi ro). Ngày hai: ba kinh mạch chính, cần con và Lữ Y phối hợp, con giữ linh lực ổn định, Lữ Y hút phần ghép ra.

Hạ Linh nhìn Lữ Y. Cô bé mười bốn tuổi nhìn lại, mắt to, không sợ, kiểu không sợ khi đứa trẻ tin sư tỷ biết cách giữ mình an toàn. Nhưng Hạ Linh biết: an toàn là tương đối. Lữ Y hấp thụ phần ghép nghĩa là hấp thụ linh lực ngoại lai cực đoan, linh lực đã bị biến dạng bởi chiết cành, không giống linh lực bình thường, nó mang theo ký ức, đau, giận, sợ, hai trăm năm cảm xúc bị nén vào linh lực, và Độc Đan Thể của Lữ Y sẽ hấp thụ tất cả.

– Lữ Y, Hạ Linh nói, giọng dịu, kiểu dịu khi sư tỷ nói với sư muội trước khi làm việc nguy hiểm. Nếu đau quá, nói con. Nếu không chịu nổi, dừng. Không ai ép cô.

Lữ Y gật. Rồi nhìn Nguyệt Vô Hà trên sàn đá. Nhìn kinh mạch đỏ đen đan xen. Nhìn da rộp. Nhìn xích.

– Sư tỷ, cô nói. Giọng nhẹ, trẻ, nhưng chắc. Chị ấy đau hai trăm năm rồi. Con đau hai ngày thì được.

Hạ Linh không nói. Quay đi. Mở túi thuốc. Lấy kim, lấy bình, lấy thuốc mê, lấy thuốc giảm đau, lấy băng. Tay cô run nhẹ (run vì lo, không phải vì sợ, vì dược sĩ mười sáu tuổi sắp tháo ghép Liêm lần đầu tiên trong đời, không có sách, không có thầy, chỉ có kiến thức từ phân tích máu bạc và ký ức Tiêu Cốt truyền qua kênh cảm xúc). Rồi tay cô ngừng run. Vì dược sĩ không được run khi cầm kim.

Diệp Hàn đứng ở cửa hang. Canh. Kiếm khí tỏa nhẹ quanh hang, lớp bảo vệ ngoài cùng, vì sư muội bảo giữ ổn định, và kiếm sĩ giỏi giữ ổn định thì giữ từ bên ngoài.

Bên trong hang, Hạ Linh bắt đầu.

Kim đầu tiên cắm vào huyệt Thiên Trì trên vai phải Nguyệt Vô Hà. Linh lực dẫn theo kim, chạm kinh mạch phụ, và phần ghép (đen, sệt, lạnh) phản ứng: co lại, kiểu co khi sinh vật ký sinh bị đe dọa.

Nguyệt Vô Hà mở mắt. Mắt đỏ (ghép), mắt nâu (gốc), hai màu đan xen, kiểu mắt kẻ bị chia làm hai mà không biết nửa nào là mình.

Cô gào.

Tiếng gào vang trong hang, trong yêu vực, trong rừng cổ thụ. Diệp Hàn siết kiếm. Không quay lại. Vì thầy dạy: khi sư muội làm việc, đừng quay lại nhìn, nhìn là lo, lo là vướng, vướng là không ai canh cửa.

Hạ Linh rút kim. Chờ Nguyệt Vô Hà ngừng gào. Lau mồ hôi. Cắm kim thứ hai.

Lữ Y đặt tay lên cánh tay Nguyệt Vô Hà. Độc Đan Thể kích hoạt. Da vàng ánh lan từ tay cô sang tay Nguyệt Vô Hà, chạm kinh mạch ghép, và bắt đầu hút. Chậm. Nhẹ. Kiểu hút khi đứa trẻ mười bốn tuổi cố hút nọc độc ra khỏi vết thương mà nọc độc nặng gấp trăm lần sức cô.

Phần ghép chảy ra. Đen, sệt, lạnh. Chảy qua da Lữ Y, vào kinh mạch cô, và Độc Đan Thể hấp thụ, chuyển hóa, trung hòa. Cô rùng mình. Mắt mở to. Vì phần ghép không chỉ mang linh lực, nó mang ký ức: hai trăm năm đau, hai trăm năm giận, hai trăm năm "ta là ai," và tất cả đổ vào đứa trẻ mười bốn tuổi cùng lúc.

Lữ Y không dừng. Cắn răng. Hấp thụ tiếp.

Hạ Linh nhìn. Theo dõi mạch Lữ Y, theo dõi sắc mặt, theo dõi da (vàng ánh đang chuyển dần sang vàng đục, dấu hiệu hấp thụ quá ngưỡng an toàn). Cô tính: hai mươi phút nữa, dừng, cho Lữ Y nghỉ hai giờ, rồi tiếp. Kinh mạch phụ, tám sợi, chia bốn đợt, hai ngày.

Bên ngoài hang, Diệp Hàn đứng, kiếm khí tỏa, gió nhẹ thổi qua cành tre tưởng tượng (không có cành tre ở yêu vực, nhưng kiếm sĩ luyện đủ lâu thì cành tre ở trong tay, không cần cầm). Hắn nghe tiếng gào bên trong. Nghe tiếng Hạ Linh nói nhẹ "dừng, nghỉ." Nghe tiếng Lữ Y thở nặng.

Hắn không quay lại. Đứng. Canh. Vì đó là việc kiếm sĩ làm khi sư muội làm việc khó hơn kiếm.

Ẩn Sơn. Tối.

Ngày hai kết thúc.

Ninh Tiểu Nguyệt gấp sổ. Tổng kết ghi trên mặt bàn đá bằng than (hết giấy, sổ gấp đã đầy, cô viết bằng than lên đá, kiểu viết khi quân sư hết công cụ mà chiến tranh không chờ):

Ngày 2:

V8: phù trận nứt 60%. Dự kiến phá xong ngày 3 sáng.

V12: chính điện gần chiếm. Diệp Thanh dẫn ba tổ luân phiên, Tiêu Cốt nghỉ. Mặc Hà điều phối.

V47: MẤT LIÊN LẠC. Nguyên nhân chưa rõ. Giả định: bị dập hoặc bị phong.

V55: pháo đài giữ vững. Phàm nhân bổ sung bẫy, ba lớp thành năm lớp.

V71: BL giữ cổng. DH+HL+LY vào yêu vực, bắt đầu tháo ghép NVH.

V31: kho dữ liệu đốt xong. Đang phá hệ thống thu hoạch.

V99: im.

Viên Chủ: hư không. Cảm xúc: tò mò, vui, buồn, chờ đợi.

Tạ Trường An đọc. Gật. Nhìn dòng V47.

– Cụ già ở Vườn 47, hắn nói. Giọng nhẹ, kiểu nhẹ khi kẻ trồng vườn nhắc đến mầm mà không biết mầm còn sống không. Cụ ấy tên gì?

Ninh Tiểu Nguyệt lật sổ. Tìm. Dòng viết ba tháng trước, khi cô lập hồ sơ bảy vườn:

– Lão Quan, cô nói. Phàm nhân. Tám mươi hai tuổi. Không tu vi. Dẫn sáu người (ba phàm nhân, ba Luyện Khí) cắt tuyến tiếp tế.

– Tám mươi hai tuổi, Tạ Trường An lặp lại. Phàm nhân. Không tu vi. Và cụ ấy vẫn chọn đứng lên.

Im lặng. Dương Khuynh ngồi ở bậc thềm, nhìn thầy, nhìn sư tỷ, không hiểu hết nhưng hiểu đủ: có người mất rồi, có thể. Và thầy buồn.

Thần Khôi đã ngủ (đứa trẻ mệt thì ngủ, mầm sinh linh hao cả ngày, cơ thể tự đóng). A Cẩu vẫn quét (hắn đã không ngủ hai đêm liên tiếp, ma khí nuôi cơ thể thay giấc ngủ, nhưng mắt hắn thâm hơn, da tái hơn). Tiêu Vân ngồi ở vách đá, kiếm hồn thu lại một nửa (cảm ban đêm hao tâm, cô tự giảm tải, kiểu giảm khi đứa trẻ mười ba tuổi biết giới hạn mình mà không ai phải nhắc).

– Ngày ba, Ninh Tiểu Nguyệt nói. V8 phá chính điện. V12 chiếm xong. V47 bỏ. V55 giữ. V71 giữ. V31 tiếp tục phá. V99 im. Diệp Hàn ở yêu vực, tháo ghép ngày hai.

– Và Viên Chủ? Tạ Trường An hỏi.

– Chờ, cô nói. Vẫn chờ. Con không biết chờ đến khi nào, nhưng hắn sẽ không chờ quá ngày bốn. Vì ngày bốn, nếu V8 và V12 chiếm xong chính điện, hắn mất hai vườn lớn, và mất hai vườn lớn thì hệ thống thu hoạch giảm năng suất. Hắn không để mất năng suất.

Tạ Trường An gật. Đứng dậy. Nhìn bốn đứa trẻ ở sân (một ngủ, một quét, một cảm, một nhìn trời). Rồi nhìn trời đêm. Không trăng, sao nhiều, gió lạ từ 108 thế giới thổi qua Ẩn Sơn lần thứ hai.

Hắn đi vào bếp. Lần này không nấu cháo. Lần này hắn ngồi cạnh bếp tắt, lưng tựa tường, mắt nhắm.

Lão Quan. Tám mươi hai tuổi. Phàm nhân. Không tu vi. Đứng lên.

Hắn nghĩ đến cụ già chưa gặp bao giờ, cụ già sống ở Vườn 47 cả đời, cụ già nghe được tín hiệu từ Ẩn Sơn (qua ma khí, qua mầm sinh linh, qua cảm xúc, qua hình ảnh bàn đá ướt và cháo nóng), và cụ già phàm nhân tám mươi hai tuổi quyết định: đứng lên. Cắt tuyến tiếp tế. Làm điều mà tu sĩ không dám làm, bằng hai bàn tay không có linh lực.

Có những thứ không đo bằng tu vi.

Hắn mở mắt. Nhìn nồi đồng méo hai mươi năm. Rồi nhẹ nhàng đặt tay lên nồi, kiểu đặt khi kẻ trồng vườn chạm vào công cụ cũ mà công cụ đó là nhà.

Ngày thứ hai kết thúc. Bảy ngọn lửa, sáu còn cháy. Một có thể đã tắt.

Và Viên Chủ vẫn chờ.

Ch.203/233
4.230 từ