Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 223: Bữa Cháo Lớn Nhất
Chương 223

Bữa Cháo Lớn Nhất

Tối ngày thứ mười bốn.

Bàn gỗ tùng không đủ chỗ.

Bàn gỗ tùng là bàn cũ, bàn mà Tạ Trường An đóng từ năm đầu tiên trên Ẩn Sơn, đóng cho hai người (gã và Diệp Hàn). Rồi ba người (thêm Ninh Tiểu Nguyệt). Rồi bốn, năm, sáu, bảy. Bàn kéo dài thêm hai lần, đóng thêm ván, nối ghép bằng mộng, nhưng tối đa cho chín người. Bây giờ mười bảy.

Mười bảy người.

Tạ Trường An. Sáu đệ tử cũ (Diệp Hàn, Ninh Tiểu Nguyệt, A Cẩu, Bạch Ly, Hạ Linh, Lục Vô Ưu). Sáu đệ tử mới (Tiêu Vân, Dương Khuynh, Thần Khôi, Bạch Tuyết, Lữ Y, Vũ Cảnh). Bốn cựu Liêm (Liêm thứ nhất, Lương, Cố Phong Hàn Sơn, Nguyệt Vô Hà).

Và một con mèo.

Bàn gỗ tùng chật. Ai nấy ngồi sát nhau, vai chạm vai, chân chen chân. Diệp Hàn ngồi đầu bàn bên phải (vị trí đệ tử lớn, ngồi từ năm mười hai tuổi, bây giờ hai mươi bốn). Tiêu Vân ngồi cạnh sư phụ, vai chạm vai Diệp Hàn (cô bé mười sáu tuổi mù hai mắt ngồi sát sư phụ kiểu ngồi khi kiếm hồn muốn ở gần kiếm ý).

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi giữa bàn. Sổ cất trong túi (quân sư không viết sổ trong bữa ăn, quy tắc duy nhất mà quân sư tự đặt cho mình). Dương Khuynh ngồi cạnh, dây linh khí vẫn quấn cổ tay, mắt nhìn quanh, nhìn mọi người, nhìn kiểu nhìn khi quân sư nhỏ quan sát.

A Cẩu ngồi cạnh Thần Khôi. Hai người câm, một người điếc. Không nói (không nói được). Ma khí kết nối, truyền cảm xúc thay lời. Thần Khôi nắm tay sư phụ dưới bàn, nắm nhẹ, nắm kiểu nắm khi đứa trẻ chín tuổi không muốn buông vì sợ lại bị tách. Mèo đen ngồi dưới ghế Thần Khôi, đuôi cuộn quanh chân cô bé.

Bạch Ly ngồi cạnh Bạch Tuyết. Hai hồ ly, một chín đuôi thuần chủng, một hai màu lai. Bạch Tuyết đuôi xòe nhẹ (không giấu, sư phụ bảo đừng giấu). Đuôi hai màu chạm đuôi trắng Bạch Ly dưới bàn, chạm nhẹ, tự nhiên, kiểu chạm khi yêu tộc gần gũi bằng đuôi thay vì bằng lời.

Hạ Linh ngồi cạnh Lữ Y. Hai dược sĩ. Hạ Linh vẫn chưa thay áo (chưa kịp, vừa về), vết trầy đầu gối lộ qua vải rách. Lữ Y ngồi cạnh sư phụ, mắt nhìn bát cháo, nhìn kiểu nhìn khi đứa trẻ mười hai tuổi phàm nhân nhìn bát cháo đầu tiên sau năm ngày.

Lục Vô Ưu ngồi cuối bàn. Vũ Cảnh cạnh. Hai sát thủ ngồi góc, xa nhất, nhưng ngồi (sát thủ thường đứng, nhưng bữa này thầy nấu, nên ngồi). Vũ Cảnh nhìn quanh bàn, nhìn mười sáu người, nhìn kiểu nhìn khi cậu thiếu niên mười ba tuổi lần đầu ngồi bàn mà không cảnh giác.

Liêm thứ nhất ngồi ghế phụ. Ghế phụ là khúc gỗ tùng cũ mà Liêm thứ nhất tự kéo ra từ kho (bốn nghìn năm Đại Đế, bây giờ kéo gỗ làm ghế, tay run). Ngồi kiểu ngồi khi lần đầu ngồi bàn ăn cùng người khác mà không phải ăn một mình. Lương ngồi cạnh, ghế dài kê sát bàn. Cố Phong và Nguyệt Vô Hà ngồi cuối, gần Lục Vô Ưu (cũng kiếm tu sĩ, ngồi gần kiếm tu sĩ cho quen).

Mười bảy người. Một bàn. Chật.

Tạ Trường An đứng. Không ngồi (không đủ chỗ, và gã quen đứng khi đệ tử ăn, quen từ năm đầu tiên, khi chỉ có hai người mà gã cũng đứng vì muốn nhìn Diệp Hàn ăn). Tay bưng nồi cháo. Nồi cháo lớn nhất gã từng nấu. Nồi đồng to, nồi mà bình thường nấu cho bảy người, bây giờ nấu hai nồi. Cháo trắng, gạo Thiên Khuyết, muối Vân Khê (muối cũ, muối mà Diệp Hàn mua từ hai năm trước, bây giờ gần hết).

Gã múc cháo. Từng bát. Bát thứ nhất cho Diệp Hàn (luôn bát đầu tiên, từ năm mười hai tuổi). Bát thứ hai cho Tiêu Vân (Diệp Hàn đưa cho đệ tử, rồi mới nhận bát của mình). Bát thứ ba cho Ninh Tiểu Nguyệt. Thứ tư cho Dương Khuynh. Thứ năm cho A Cẩu. Thứ sáu cho Thần Khôi (A Cẩu đưa, tay chạm tay Thần Khôi, ma khí truyền ý "cháo nóng"). Thứ bảy cho Bạch Ly. Thứ tám cho Bạch Tuyết. Thứ chín cho Hạ Linh. Thứ mười cho Lữ Y. Mười một cho Lục Vô Ưu. Mười hai cho Vũ Cảnh. Mười ba cho Liêm thứ nhất. Mười bốn cho Lương. Mười lăm cho Cố Phong. Mười sáu cho Nguyệt Vô Hà.

Mười sáu bát cháo. Nồi cạn.

Gã nhìn nồi cạn. Nhìn mười sáu người cầm bát. Chưa ai ăn. Chờ thầy.

Gã múc bát cuối cùng. Bát cho mình. Bát vơi (cháo còn ít ở đáy nồi, gã luôn ăn phần ít nhất, quen rồi). Ngồi xuống bậc thềm (không đủ chỗ ở bàn, ngồi bậc thềm kiểu ngồi khi kẻ trồng vườn ngồi ngoài rìa nhìn vườn).

– Ăn, gã nói.

Một từ. Mười sáu người ăn.

Im lặng. Tiếng húp cháo. Tiếng thìa chạm bát. Tiếng Bạch Tuyết "nóng quá" rồi thổi. Tiếng Lương húp chậm (phàm nhân, miệng yếu). Tiếng Thần Khôi ăn không ra tiếng (câm, ăn im). Tiếng mèo kêu dưới bàn (đói, muốn phần).

Mười sáu người ăn cháo. Cháo trắng. Cháo mà Tạ Trường An nấu mười hai năm nay, cháo mà mỗi bát giống nhau (gạo, nước, muối), nhưng mỗi bát lại khác vì người ăn khác. Diệp Hàn ăn nhanh (kiếm sĩ ăn nhanh, quen). A Cẩu ăn chậm (câm, nhai kỹ, vì không nói được nên bù bằng nhai). Bạch Ly ăn nhỏ nhẹ (hồ ly, miệng nhỏ, ăn kiểu ăn khi giả ngốc quen rồi thành thật). Ninh Tiểu Nguyệt ăn vừa (quân sư ăn vừa mọi thứ, không nhanh không chậm). Hạ Linh ăn run (mệt, tay run, thìa rung nhẹ, nhưng ăn). Lục Vô Ưu ăn không biểu cảm (sát thủ ăn kiểu sát thủ ăn).

Liêm thứ nhất ăn từng thìa. Ăn chậm. Ăn kiểu ăn khi bốn nghìn năm không cần ăn (Đại Đế hấp thụ linh lực, không cần thức ăn phàm), bây giờ ăn cháo bằng tay run, bằng miệng chưa quen, bằng vị giác bốn nghìn năm không dùng. Cháo chạm lưỡi. Nhạt. Muối ít. Gạo thường. Nhưng nóng. Và nóng thì ấm. Và ấm thì ấm bụng. Và bụng ấm thì bốn nghìn năm lạnh bớt lạnh một chút.

Lương húp cháo. Húp kiểu húp khi phàm nhân già húp, chậm, rụt rè, vì miệng phàm nhân hai trăm năm yếu hơn miệng Liêm rất nhiều. Nhưng húp. Và cháo ngon. Ngon kiểu ngon khi cháo nhạt nhưng ai nấu quan trọng hơn cháo gì.

Vũ Cảnh ăn. Ăn kiểu ăn khi cậu thiếu niên mười ba tuổi lần đầu ăn cùng nhiều người mà không phải tranh, không phải giấu, không phải ăn nhanh sợ ai cướp. Ăn chậm. Ăn nhìn quanh. Nhìn mọi người ăn. Nhìn và nhận ra: không ai cướp. Không ai nhìn phần mình. Mọi người ăn phần mình, yên tĩnh, bình thường.

Bạch Tuyết ăn. Đuôi hai màu quẫy nhẹ dưới bàn. Quẫy kiểu quẫy khi vui mà không kiểm soát, vì cháo nóng, vì sư phụ ngồi cạnh, vì nhà đông, vì đuôi không giấu mà không ai nói xấu. Đuôi chạm chân Bạch Ly. Bạch Ly không nhìn xuống, nhưng đuôi trắng của cô cuốn nhẹ quanh đuôi hai màu, cuốn kiểu cuốn khi hồ ly lớn vỗ về hồ ly nhỏ.

Tạ Trường An ngồi bậc thềm. Nhìn mười sáu người ăn. Bát cháo trong tay, vơi, nguội (gã quên ăn, nhìn mãi). Nhìn bàn gỗ tùng chật, nhìn vai chạm vai, nhìn tay chạm tay, nhìn đuôi chạm đuôi. Nhìn mười sáu bát cháo trắng trên bàn gỗ tùng cũ, dưới trăng, dưới đèn cổng vàng, dưới trời Thiên Khuyết.

Nhìn và nghĩ: mười hai năm trước, bàn này hai người. Gã và đứa trẻ một mắt. Cháo một nồi nhỏ. Gã ngồi cạnh Diệp Hàn, nhìn đứa trẻ ăn bát cháo đầu tiên, và nghĩ: "Lần này phải khác."

Mười hai năm. Bàn đã đầy. Đầy hơn gã từng mơ. Đầy kiểu đầy khi kẻ trồng vườn trồng sáu mầm mà sáu mầm mọc thành sáu cây, và sáu cây trồng sáu mầm nữa, và bàn ăn không đủ chỗ.

Gã ăn cháo. Cháo nguội. Nhạt. Nhưng gã cười. Cười nhẹ, mệt, kinh mạch đau, tay run. Nhưng cười.

Vì cháo nguội nhạt mà ăn cười nghĩa là không phải vì cháo.

· · ·

Sau bữa cháo, mọi người không ai đi ngủ.

Không ai nói "đừng ngủ." Nhưng không ai đi. Ngồi. Ngồi quanh bàn, ngồi trên bậc thềm, ngồi trên ghế dài, ngồi trên đất. Ngồi kiểu ngồi khi cả nhà vừa qua thứ gì đó lớn mà chưa ai muốn rời.

Diệp Hàn mài kiếm. Tiêu Vân ngồi cạnh nghe tiếng mài. Ninh Tiểu Nguyệt mở sổ (bữa ăn xong rồi, được mở). A Cẩu ngồi bậc thềm, Thần Khôi ngủ gục vào vai sư phụ. Bạch Ly nhõng nhẽo lần đầu kể từ khi chiến tranh bắt đầu.

– Thầy ơi, Bạch Ly nói. Giọng nhõng nhẽo. Giọng mà mười hai năm cô dùng để giả ngốc, nhưng bây giờ không phải giả, bây giờ là thật, vì chỉ khi thật sự yên tâm mới nhõng nhẽo được. Tiểu Ly muốn ăn thêm.

Tạ Trường An nhìn Bạch Ly. Nhìn hồ ly chín đuôi, Yêu Hoàng, kẻ thống lĩnh yêu tộc, đang nhõng nhẽo đòi cháo thêm. Nhìn và cười. Cười kiểu cười khi thầy nhìn đệ tử lớn giả nhỏ mà biết: giả nhỏ nghĩa là an toàn, và an toàn nghĩa là nhà.

– Hết cháo rồi, gã nói.

– Thầy nấu thêm đi, Bạch Ly nói. Mắt hổ phách chớp. Giọng đòi.

– Sáng mai, gã nói. Nhẹ nhàng.

Bạch Tuyết nhìn sư phụ nhõng nhẽo. Nhìn kiểu nhìn khi đứa trẻ tám tuổi lần đầu thấy người lớn nhõng nhẽo mà không bị đánh. Và cô bé, đuôi hai màu, mắt hai màu, nói nhỏ:

– Sư phụ... lúc nào cũng vậy sao?

Bạch Ly nghiêng đầu nhìn Bạch Tuyết. Cười. Cười kiểu cười khi Yêu Hoàng bỏ mặt nạ Yêu Hoàng, thành bé gái mười sáu tuổi, cười bằng mắt.

– Lúc nào cũng vậy, Bạch Ly nói. Ở đây không ai đánh con vì nhõng nhẽo.

Bạch Tuyết nhìn sư phụ. Nhìn lâu. Rồi đuôi hai màu quẫy nhẹ. Quẫy kiểu quẫy khi bắt đầu tin.

Lữ Y ngồi cạnh Hạ Linh. Im lặng. Nhìn quanh bàn. Nhìn mười sáu người. Và cô bé mười hai tuổi, phàm nhân, kinh mạch cháy, tu vi mất sạch, ngồi giữa mười sáu tu sĩ (hoặc cựu tu sĩ) mà không thấy lạc lõng. Không thấy lạc lõng kiểu không thấy khi ở đây không ai hỏi "tu vi bao nhiêu," không ai đo sức mạnh, không ai phân biệt phàm nhân hay tu sĩ. Ở đây chỉ hỏi "ăn cháo chưa."

Lữ Y nhìn tay mình. Tay mười hai tuổi, tay từng chứa Độc Đan Thể, tay từng hút hết chiết cành năm Liêm cùng lúc, tay bây giờ trống, không linh lực, không Độc Đan Thể, chỉ là tay phàm nhân. Nhưng tay vẫn biết bắt mạch. Tay vẫn biết phối đan dược. Tay vẫn biết chữa.

Cô bé nhìn sư phụ. Nhìn Hạ Linh ngồi cạnh, vết trầy đầu gối, tóc rối, mắt quầng, nhưng cười. Cười nhẹ. Cười kiểu cười khi dược sĩ mệt nhưng yên tâm vì đệ tử bên cạnh.

– Sư phụ, Lữ Y nói nhỏ. Ngày mai sư phụ dạy con phối thuốc mới được không?

Hạ Linh nhìn xuống. Nhìn đệ tử. Nhìn cô bé mười hai tuổi vừa mất tu vi mà hỏi "dạy con phối thuốc" kiểu hỏi bình thường, kiểu hỏi khi ngày mai là ngày thường, kiểu hỏi khi cuộc sống tiếp tục.

– Được, Hạ Linh nói. Giọng ấm. Ngày mai dậy sớm. Thảo dược phải hái khi còn sương.

Lữ Y gật. Mắt sáng. Sáng kiểu sáng khi đứa trẻ mười hai tuổi có việc phải làm ngày mai, và có việc phải làm nghĩa là có ngày mai, và có ngày mai nghĩa là ở nhà.

Dương Khuynh nhìn Lữ Y. Nhìn cô bé phàm nhân ngồi giữa tu sĩ mà bình thản. Nhìn và viết gì đó lên giấy nhỏ, gấp, nhét túi (quân sư nhỏ ghi chép mọi lúc, giống sư phụ). Tiêu Vân "nhìn" Dương Khuynh bằng kiếm hồn, kiếm hồn cảm dao động linh khí trên giấy, cảm và cười nhẹ (cười vì kiếm hồn cảm được chữ viết, điều mà mắt không làm được).

Vũ Cảnh nhìn Tiêu Vân cười. Cậu thiếu niên mười ba tuổi nhìn cô gái mười sáu tuổi mù hai mắt cười mà không biết vì sao. Nhìn và nghĩ: nơi này kỳ lạ. Nơi này có người mù cười vì cảm được chữ, có người câm nắm tay thay nói, có người phàm nhân hỏi phối thuốc, có hồ ly đuôi hai màu đòi ăn thêm. Kỳ lạ kiểu kỳ lạ khi mọi thứ "sai" nhưng "đúng," khi mọi thứ không bình thường nhưng bình yên.

Vũ Cảnh nhìn quanh. Nhìn lần nữa. Và lần đầu từ khi sinh ra, cậu thiếu niên mười ba tuổi từng sống bằng cảnh giác, từng ngủ nửa mắt, từng ăn nhanh sợ cướp, cậu thiếu niên đó thả vai. Thả vai kiểu thả khi không cần gồng nữa. Thả và hít thở. Hít sâu. Thở ra. Đêm lạnh nhưng ngực ấm.

Trăng cao. Đêm yên. Thiên Khuyết yên kiểu yên khi bão qua rồi và mọi thứ còn sống đều ở cùng một chỗ.

Mười bảy người. Một mèo. Một bàn gỗ tùng chật.

Và ở đâu đó ngoài Thiên Khuyết, rất xa, Viên Chủ đứng một mình. Nhìn xuống. Nhìn vườn trống. Nhìn rễ gãy. Nhìn hệ thống bốn nghìn năm sụp. Nhìn và không khóc, vì Viên Chủ không biết khóc, vì bốn nghìn năm không ai dạy hắn khóc, vì bốn nghìn năm hắn chỉ biết trồng và hái, trồng và hái, và bây giờ vườn trống, liềm gãy, không còn gì để hái.

Hắn đứng. Một mình. Trong hư không giữa các thế giới. Nhìn Thiên Khuyết từ xa. Nhìn đèn cổng vàng nhỏ bé. Nhìn kiểu nhìn khi kẻ bốn nghìn năm lần đầu nhìn thứ mà không biết đó là gì.

Đèn cổng. Ấm.

Hắn không hiểu vì sao đèn ấm. Không hiểu vì sao nhìn đèn mà ngực nhói. Bốn nghìn năm, hắn không biết "ấm" nghĩa là gì. Hắn chỉ biết "hái."

Nhưng đèn vẫn ấm. Và ngực vẫn nhói.

Viên Chủ đứng trong hư không. Nhìn đèn cổng Thiên Khuyết. Rất lâu.

Ch.223/233
2.516 từ