Người Trồng Rau Nhìn Thiên Hạ
Họ về.
Diệp Hàn đầu tiên.
Bước qua cổng Ẩn Sơn, nhìn bảng tên xiên xẹo. Dừng. Gật nhẹ. Không nói. Kiếm sắt đeo lưng, có vết sứt mới (luyện trên vách đá, kiếm va đá). Mắt, sâu hơn lần cuối ở nhà. Vai, hơi trùng. Kiểu vai người mang thứ nặng.
Nhưng khi thấy bếp, khói bay, mùi cháo gạo tẻ, vai trùng thêm. Không phải nặng. Là — xả. Kiểu xả mà chỉ về nhà mới xả được.
Hạ Linh chạy ra. Tay cầm khăn (đang lau bát). Mắt sáng.
– Sư huynh về rồi!
Diệp Hàn gật. Nhìn quanh, vườn rau xanh hơn (luống mới thầy trồng), bàn ăn ngoài sân đã kê thêm ghế, bếp — hai nồi (thường chỉ một).
Thầy biết mình sẽ về.
Bước vào. Thấy thầy, đứng trong vườn, lưng quay, đang tưới rau. Áo xám. Bình thường.
– Thầy.
Tạ Trường An quay lại. Nhìn đệ tử. Nhìn vết sứt trên kiếm. Nhìn mắt, sâu hơn. Nhìn vai, mang thứ gì đó.
Mỉm cười.
– Về rồi. Rửa tay ăn cơm.
· · ·
A Cẩu đến sau. Im lặng. Hắc y. Bước nhẹ, nhẹ hơn trước, kiểu bước mà ma khí đã hòa vào cơ thể sâu hơn, khiến hắn mờ hơn. Nếu không chú ý, sẽ không thấy hắn ở đó.
Đứng trước cổng. Nhìn bảng tên.
Rồi, nhắm mắt. Thần thức tụ. Gửi.
"Thầy."
Một chữ. Nhẹ. Nhưng đến. Rõ. Không mờ như ở ma vực, ở đây, gần, rõ, ấm.
Tạ Trường An, đang khuấy cháo, dừng. Mắt mềm.
Gật.
"Vào đi."
A Cẩu mở mắt. Bước vào. Bạch Ly, từ đâu — lao ra.
– Đệ đệ!!!
Ôm. Chặt. Đuôi cáo quấn quanh A Cẩu, ba đuôi, ấm, mềm. A Cẩu — cứng một giây. Rồi, tay nhẹ vỗ lưng Bạch Ly. Hai lần. Kiểu vỗ của người không quen ôm nhưng đang học.
Bạch Ly ngẩng lên. Mắt hổ phách — sáng.
– Đệ đệ gầy quá! Ăn gì ở ma vực vậy!
A Cẩu, không trả lời (thần thức, không phải giọng). Nhưng — kéo tay áo Bạch Ly. Nhẹ. Kiểu kéo quen. Kiểu "đi ăn cơm."
Bạch Ly cười, rạng, kiểu cười mà cả Ẩn Sơn chỉ thấy khi A Cẩu ở đây.
· · ·
Bạch Ly, đã về từ hôm qua. Đi từ Thanh Nguyệt Lâm, chạy (bốn chân, yêu hồ chạy nhanh hơn người). Về đến cổng, lao thẳng vào thầy.
– Thầy ơi~ Tiểu Ly nhớ thầy quá~
Ôm chân. Đuôi cáo vẫy điên — ba đuôi đều vẫy, kiểu vẫy mà giấu không nổi. Mặt nhõng nhẽo. Mắt trong.
Tạ Trường An nhìn xuống, cười. Nhẹ. Tay phải xoa đầu nàng.
– Tiểu Ly ngoan.
– Con ngoan lắm~ Con nghe lời thầy~ Không đánh ai~
Đúng. Không đánh. Yêu cầu Ngân Vĩ lập danh sách, thay vì xé xác thợ săn. Ngoan thật.
Nhưng khi Bạch Ly quay đi, bước vào bếp giúp Hạ Linh, mắt nàng sắc một thoáng. Lạnh. Kiểu lạnh mà bạch hồ hoàng tộc giấu dưới mặt nạ ngây.
Danh sách sẽ có. Và khi có, ta sẽ nhớ. Từng tên.
Rồi, quay lại, cười, đuôi vẫy, chạy.
· · ·
Lục Vô Ưu, về muộn nhất.
Chiều. Nắng xế. Bóng dài trên đường mòn.
Bước đến cổng, chân trần, áo xám bám bụi đường. Mắt đỏ nhạt, nhưng khác. Không phải dịu. Là — tĩnh. Kiểu tĩnh mà Diệp Hàn (đang ngồi sân) nhìn — ngỡ.
Sát khí... gần như không cảm nhận được.
Không phải giấu. Không phải thu. Là — hòa. Sát khí hòa vào thân, vào thở, vào bước chân. Không tỏa. Không rỉ. Chỉ — có, bên trong, kiểm soát đến mức vô hình.
Và, tay Lục Vô Ưu cầm một thứ.
Chậu. Nhỏ. Đất sét nung. Trong chậu, cây. Xanh. Sống.
Cây con từ vườn Ẩn Sơn (hắn trồng hôm thầy dạy). Đã nhổ lên. Mang theo. Suốt đường đi, giữ, tưới, không để chết.
Tạ Trường An đứng ở sân. Nhìn Lục Vô Ưu. Nhìn chậu cây.
Lục Vô Ưu, dừng trước thầy. Giơ chậu.
– Thầy. Con trồng được.
Cây, xanh. Sống. Lá hơi rủ (mệt vì đường xa) nhưng sống. Trong tay kẻ có sát khí thiên sinh, tay đã giết gần trăm người — sống.
Tạ Trường An nhìn. Lâu.
Mỉm cười. Rộng hơn bình thường. Kiểu cười mà đệ tử hiếm thấy, cười thật, cười vì vui, không phải cười vì bình tĩnh.
– Tốt.
Lục Vô Ưu, gật. Mắt đỏ — sáng. Lần đầu, sáng kiểu vui.
· · ·
Ninh Tiểu Nguyệt, không về.
Nhưng, bồ câu đến. Chân buộc gói nhỏ và thư.
Gói, trà. Trà ngon. Kinh thành, hiệu Minh Lâm, loại quý, đắt. NTN tiết kiệm chín tháng mua một gói.
Thư, ngắn. Mực thường (không mực ẩn lần này):
"Con ở đây. Khi nào thầy cần, con có mặt. Trà ngon, thầy uống đi. Đừng tiết kiệm."
Tạ Trường An cầm gói trà. Ngửi. Mùi thơm, nhài nhẹ, đượm, kiểu trà người sành uống.
– Đắt quá. Lãng phí.
Nhưng, mở. Pha. Uống.
Và — không chia cho đệ tử nào. Uống một mình. Chậm. Từng ngụm.
Tiểu Nguyệt.
Mười sáu tuổi. Xa nhà chín tháng. Tiết kiệm mua trà cho thầy.
Ngoan nhất.
Và, cô đơn nhất.
· · ·
Bữa cơm.
Bàn, kê ngoài sân. Lớn hơn bàn cũ (Diệp Hàn đóng thêm từ gỗ tùng mùa đông). Sáu ghế quanh. Một, trống (của Ninh Tiểu Nguyệt. Không ai ngồi vào).
Đồ ăn, Hạ Linh nấu từ sáng. Cháo gạo tẻ (truyền thống Ẩn Sơn), rau muối, đậu phụ kho. Nhưng thêm: thịt gà (Bạch Ly bắt ở rừng — "con bắt nha thầy, nó tự lao vào con~"), cá suối nướng (Lục Vô Ưu câu được, lần đầu hắn câu cá thay vì giết). Trà NTN, pha chung cho cả bàn (Tạ Trường An cuối cùng vẫn chia).
Ngồi.
Bạch Ly, ngồi cạnh A Cẩu. Gắp thịt vào bát hắn. Hắn gắp rau vào bát nàng. Không nói. Nhưng — quen.
Diệp Hàn, ngồi đầu bàn (cạnh thầy). Ăn nhanh. Gọn. Kiếm dựa ghế. Mắt, thỉnh thoảng liếc thầy. Kiểm tra.
Lục Vô Ưu, ngồi cuối bàn. Ăn — hết. Uống thuốc Hạ Linh pha. Không nhăn. Rồi, nhìn chậu cây đặt bên cạnh (mang theo ra bàn ăn, không rời). Mắt dịu.
Hạ Linh, chạy tới chạy lui. Rót trà, gắp rau, ép uống thuốc, kiểm tra ai ăn chưa. Ho nhẹ một tiếng (hàn mạch) — vẫy tay "không sao." Mắt sáng.
A Cẩu, ăn chậm. Đũa vẫn run nhẹ (ma khí). Nhưng, gắp được. Không rớt. Ăn — hết bát. Lần đầu, hết bát mà không cần ai nhắc.
Tạ Trường An, ngồi giữa. Ăn cháo. Uống trà. Nhìn đệ tử.
Bạch Ly chọc A Cẩu, nhéo má, A Cẩu né, đuôi cáo quất hắn (không đau, chơi). Diệp Hàn im nhưng miệng hơi cong (cười, hiếm, kiểu cười mà chỉ bàn ăn Ẩn Sơn mới có). Hạ Linh cười, đổ trà lên tay, lau vội. Lục Vô Ưu — cười. Mọi người giật mình. Lục Vô Ưu cười — thật. Miệng cong, mắt đỏ nheo, kiểu cười mà Sát Thần thiên hạ sợ — không sợ gì cả.
Diệp Hàn nhìn. Bạch Ly nhìn. Hạ Linh nhìn. A Cẩu — nhìn.
Rồi, cười. Cả bàn. Không biết vì sao. Chỉ, cười. Kiểu cười mà gia đình cười, không cần lý do. Vì ở đây.
Tạ Trường An, nhìn. Mắt — mềm. Mềm hơn bao giờ hết. Kiểu mềm mà nếu đệ tử nhìn kỹ, sẽ thấy đau. Nhưng không ai nhìn kỹ, vì đang cười.
Đây là bữa cơm cuối cùng.
Cuối cùng mà tất cả đều ở đây, đều cười, đều, bình yên.
Sau hôm nay, thiên hạ sẽ đến. Bão sẽ đến. Và Ẩn Sơn, không còn chỉ là nhà.
Ẩn Sơn sẽ phải, chiến.
Hắn gắp rau. Ăn. Chậm.
Nhưng hôm nay, ăn cơm.
· · ·
Đêm.
Đệ tử ngủ. Ẩn Sơn im.
Tạ Trường An, lên đỉnh núi. Lần cuối.
Ngồi. Bàn cờ trên đùi. Trăng tròn, sáng, trắng, đẹp kiểu đẹp lạnh. Gió xuân cuối mang mùi hoa đào, sắp tàn.
Đặt quân. Tất cả. Nhìn.
Mọi thứ đang hội tụ. Hoàng triều, bùng nổ trong một năm. Ma đạo, nội chiến hoặc thống nhất dưới A Cẩu. Yêu vực, tái cấu trúc quanh Bạch Ly. Chính đạo, nghi kỵ, nhưng Thanh Vân giữ. Thiên Đạo Điện — nhìn.
Và ở giữa, Ẩn Sơn.
Sáu đệ tử. Sáu quái vật. Sáu người — đã lớn.
Chưa đủ. Nhưng đã lớn.
Hắn đứng dậy. Nhìn xuống, vườn rau dưới trăng. Bảng tên xiên xẹo. Nhà gỗ có ánh đèn (Hạ Linh để đèn, thói quen, sợ ai dậy đêm cần ánh sáng). Nghe, tiếng Bạch Ly nói mê ("đệ đệ... đừng lấy... khoai của Tiểu Ly..."). Nghe, tiếng Diệp Hàn luyện kiếm nhẹ trong phòng (không ngủ được, kiếm ý đang gần, hắn cảm nhận, không bỏ được). Nghe, tiếng A Cẩu thở đều (ngủ yên, hiếm. Về nhà mới ngủ yên). Nghe, tiếng Lục Vô Ưu tưới cây (đêm, sát khí yếu nhất ban đêm, tốt cho cây). Nghe, tiếng Hạ Linh ho nhẹ rồi lật trang sách (đang nghiên cứu, hắn không biết nàng đang nghiên cứu gì).
Quái vật của ta.
Đã đến lúc.
Nhìn thiên hạ, rộng, xa, tối dưới trăng.
Trồng rau mãi cũng đến ngày thu hoạch.
· · ·
Sáng.
Nắng sớm. Sân Ẩn Sơn.
Tạ Trường An đứng giữa sân. Đợi.
Đệ tử ra, lần lượt. Diệp Hàn đầu tiên (thói quen dậy sớm). Rồi Lục Vô Ưu (đã thức từ đêm). Rồi Hạ Linh (mắt thâm, thức khuya). Rồi A Cẩu (bước ra thềm, im). Rồi Bạch Ly, cuối cùng, mắt nhắm, dụi mắt, đuôi cáo xù ("sáng quá sớm...~").
Nhìn thầy, đứng giữa sân. Mặt — khác.
Không bình. Không cười. Không mềm. Là — rõ ràng. Kiểu rõ ràng mà đệ tử chưa thấy bao giờ. Mắt, tĩnh nhưng sáng. Lưng, thẳng (dù tay trái vẫn giấu trong áo). Giọng, khi mở miệng, không nhẹ nhàng.
Chắc nịch.
– Các ngươi đã lớn.
Im lặng. Năm đệ tử, đứng. Không ai nói. Kiểu im mà biết — thầy đang nói thứ quan trọng.
– Thiên hạ đã biết các ngươi.
Dừng.
– Và bọn họ... đang sợ.
Gió thổi. Lá bay. Bảng tên "Ẩn Sơn Tông" lung lay nhẹ.
– Từ giờ, Ẩn Sơn không chỉ trồng rau.
Nhìn từng đệ tử. Diệp Hàn, kiếm sắt, một mắt, kiếm ý gần tầng bốn. A Cẩu, huyết mạch Ma Thần, mười một tuổi, ma đạo run. Bạch Ly, bạch hồ hoàng tộc, ba đuôi, mắt không còn giả ngốc. Hạ Linh, tay băng, túi thuốc, đan dược vượt cấp. Lục Vô Ưu, sát khí vô hình, tay cầm chậu cây sống.
Năm quái vật. Năm người.
– Ẩn Sơn... bước ra thiên hạ.
Im lặng.
Dài.
Rồi, Diệp Hàn bước tới. Rút kiếm. Cắm xuống đất trước mặt. Quỳ. Một gối. Đầu cúi.
– Nghe lệnh thầy.
A Cẩu, quỳ. Không rút gì. Chỉ quỳ. Ma khí — im. Hoàn toàn. Kiểu im mà huyết mạch Ma Thần cũng cúi.
Bạch Ly, quỳ. Không nghiêng đầu. Không cười. Mắt hổ phách — thẳng. Nghiêm túc. Lần đầu.
– Nghe lệnh thầy.
Hạ Linh, quỳ. Tay nắm túi thuốc. Mắt — ướt (không khóc, chỉ ướt). Giọng run nhẹ nhưng rõ:
– Nghe lệnh thầy.
Lục Vô Ưu, cuối cùng. Chậm nhất. Đặt chậu cây xuống đất, cẩn thận, nhẹ. Rồi, quỳ. Một gối. Lưng thẳng. Mắt đỏ, không sát. Là kính.
– Nghe lệnh thầy.
Năm quái vật cúi đầu.
Trước một người trồng rau.
Gió thổi. Hoa đào cuối mùa bay qua sân, trắng hồng, nhẹ, rơi trên tóc đệ tử, rơi trên vai thầy.
Tạ Trường An, nhìn. Năm gương mặt cúi. Năm người mà hắn nhặt từ đường, từ kỹ viện, từ làng bị thiêu, từ rừng, từ tiệm thuốc nghèo, từ con đường truy sát. Nhặt, nuôi, dạy.
Và bây giờ — thả ra thiên hạ.
Lần này phải khác.
Lần này, chúng sẽ sống.
– Đứng dậy.
Năm người đứng. Mắt sáng.
– Ăn cháo rồi mới cứu thiên hạ.
Bạch Ly, bật cười. A Cẩu, miệng hơi cong. Diệp Hàn, vai xả. Hạ Linh, lau mắt, cười. Lục Vô Ưu, nhặt chậu cây lên, gật.
Quay vào bếp. Khói bay. Mùi cháo. Nắng sáng.
Ẩn Sơn, vẫn nhỏ. Vẫn nghèo. Vẫn vài căn nhà gỗ, vườn rau, bảng tên xiên xẹo.
Nhưng từ hôm nay — khác.
Từ hôm nay, thiên hạ sẽ biết.
Người trồng rau, đã ngẩng đầu nhìn thiên hạ.
Và thiên hạ, nên cúi.