Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 215: Chương 195: Lần Này Con Tự Chọn
Chương 215

Chương 195: Lần Này Con Tự Chọn

Trưa ngày thứ mười. Sân Thiên Khuyết.

Lữ Y ngồi giữa sân.

Mười bốn tuổi. Tóc vàng úa. Gầy (gầy kiểu gầy khi cơ thể dành năng lượng để lọc thay vì lớn, kiểu gầy của lò lọc sống). Mắt trong. Da nhợt (nhợt hơn bình thường, vì Độc Đan Thể chưa hồi phục hoàn toàn từ cơn linh áp Đại Đế ngày trước). Nhưng ngồi thẳng. Ngồi kiểu ngồi khi đã quyết.

Trước mặt Lữ Y, bảy tờ giấy của Dương Khuynh trải trên đất. Hình cây. Gốc, cành, lá, rễ. Năm Liêm còn lại được đánh dấu đỏ ở năm cành khác nhau, năm vườn khác nhau, rải rác khắp đại lục.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng bên cạnh. Sổ mở. Mắt nhìn Lữ Y. Mắt quân sư tính.

– Nói lại, cô nói. Từ đầu.

Lữ Y nhìn sư tỷ. Nhìn bình, không run, không sợ (mười bốn tuổi mà không sợ, kỳ lạ, nhưng Lữ Y đã uống bốn mươi bảy loại độc trước mười hai tuổi, cơ thể biết đau hơn sợ, nên sợ trở nên nhỏ bé trước đau).

– Độc Đan Thể, Lữ Y nói. Giọng nhẹ. Giọng con gái mười bốn tuổi, nhưng nói chuyện chuyên môn kiểu y sĩ nói. Con hấp thụ ngoại lực. Bất kỳ ngoại lực nào. Độc, linh lực, khí tức, chiết cành đều là ngoại lực. Cơ thể con biến ngoại lực thành dược tính, lọc sạch, rồi thải ra. Sư phụ dạy con kiểm soát quá trình này.

Cô nhìn Hạ Linh. Hạ Linh đứng ở bậc thềm, túi thuốc mở, kim bạc trong tay, mắt nhìn đệ tử. Mắt dược sĩ nhìn bệnh nhân trước ca phẫu thuật: lo, nhưng bình, vì lo không giúp gì, chỉ bình giúp.

– Sư tỷ Dương Khuynh tìm ra hệ thống rễ, Lữ Y nói tiếp. Rễ nối tất cả Liêm với gốc. Chiết cành chảy qua rễ. Nếu con chạm rễ, Độc Đan Thể có thể hấp thụ chiết cành từ rễ, kéo ngược, rút phần ghép ra khỏi năm Liêm qua hệ thống.

Ninh Tiểu Nguyệt viết. Viết nhanh. Rồi nhìn lên.

– Rủi ro, cô nói.

– Một Liêm thì con chịu được, Lữ Y nói. Bình. Nhìn thẳng sư tỷ. Hai, có thể. Ba, nguy. Năm... nàng dừng. Hít thở. Năm cùng lúc thì con sẽ hấp thụ lượng chiết cành tương đương năm Đại Đế. Cơ thể sẽ lọc, nhưng quá nhiều. Kinh mạch quá tải. Tu vi sẽ... tan.

– Tan nghĩa là chết? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi thẳng.

– Không chết. Lữ Y lắc đầu. Mất tu vi. Hoàn toàn. Kinh mạch cháy sạch. Trở thành phàm nhân. Vĩnh viễn.

Im lặng trong sân.

Hạ Linh bước xuống bậc thềm. Bước nhanh. Bước kiểu bước khi dược sĩ nghe bệnh nhân nói "vĩnh viễn" mà dược sĩ biết đúng nhưng không chấp nhận.

– Không, Hạ Linh nói. Giọng nhẹ, nhưng cứng. Giọng sư phụ nói với đệ tử kiểu sư phụ nói: lệnh, không phải đề nghị. Không được. Tìm cách khác.

– Sư phụ, Lữ Y nhìn Hạ Linh. Mắt trong. Mười bốn tuổi nhìn sư phụ mà mắt không run. Không có cách khác. Sư phụ biết mà.

Hạ Linh biết. Dược sĩ biết. Cô đã tính: một Liêm, HL có thể tháo ghép bằng kỹ thuật y học (chậm, cần tiếp xúc trực tiếp, cần thời gian). Năm Liêm ở năm vườn, rải rác đại lục, không thể đến từng nơi tháo từng người (mất vài tháng, Viên Chủ không cho thời gian). Cách duy nhất nhanh: rút qua hệ thống rễ. Và người duy nhất có thể hấp thụ ngoại lực qua hệ thống rễ: Lữ Y. Độc Đan Thể.

Hạ Linh biết. Nhưng biết không có nghĩa chấp nhận.

– Con mới mười bốn, Hạ Linh nói. Giọng run nhẹ (lần đầu run trước mặt đệ tử, dược sĩ không run, nhưng sư phụ run). Con còn chưa sống đủ. Tu vi, kinh mạch, thiên phú, đó là tương lai con. Mất thì không lấy lại. Không có đan nào chữa kinh mạch cháy sạch. Con biết.

– Con biết, Lữ Y nói. Nhẹ nhàng.

– Vậy sao còn muốn?

Lữ Y nhìn sư phụ. Nhìn Hạ Linh, dược sĩ mười bảy tuổi, người cứu nàng khỏi dược phái Vạn Hoa (nơi họ cho nàng uống bốn mươi bảy loại độc, nơi họ gọi nàng là "mẫu vật," nơi nàng quên mình có tên), người nói "từ nay không ai cho ngươi uống bất kỳ thứ gì mà không qua ta," người ôm nàng khóc đêm đầu tiên ở Ẩn Sơn, người dạy nàng lọc độc không phải vì hữu ích mà vì "cơ thể con là phép màu, không phải lời nguyền."

– Sư phụ, Lữ Y nói. Giọng nhẹ. Bình. Bình kiểu bình khi đã quyết, không phải bình vì không sợ. Ở Vạn Hoa, họ cho con uống độc. Con không chọn. Họ quyết, con uống. Bốn mươi bảy lần, con không chọn lần nào.

Hạ Linh im. Mắt đỏ. Nhưng không ngắt lời.

– Sư phụ cứu con, Lữ Y nói tiếp. Sư phụ nói: "Không ai cho ngươi uống thứ gì." Con nghe. Con nhớ. Hai năm, không ai ép con uống gì. Hai năm, con tự chọn ăn gì, uống gì, lọc gì. Hai năm, con là người, không phải mẫu vật.

Nàng dừng. Hít thở. Mắt trong sáng.

– Lần này, nàng nói. Lần này con tự chọn. Không ai ép. Không ai bắt. Con chọn. Con muốn làm điều này. Vì năm người ngoài kia bị chiết cành, bị lấy đi, bị biến thành đồ vật. Giống con ngày trước. Và nếu cơ thể con lọc được, nếu Độc Đan Thể rút được phần ghép ra khỏi họ, thì con muốn rút. Vì con biết bị lấy đi là thế nào. Và con muốn trả lại.

Im lặng.

Hạ Linh nhìn đệ tử. Nhìn con gái mười bốn tuổi tóc vàng úa, gầy, nhợt, ngồi giữa sân, mắt trong, nói "con tự chọn" mà giọng không run. Và dược sĩ, người chữa bệnh, người giữ mạng, người nói "không ai cho ngươi uống," cô đứng đó, và nước mắt chảy. Chảy im. Không tiếng. Chảy kiểu chảy khi sư phụ biết đệ tử đã lớn, lớn kiểu lớn mà sư phụ không muốn nhìn thấy sớm vậy, vì lớn kiểu này đau.

Tạ Trường An đứng sau lưng, im lặng, nghe, nhìn. Nhìn Hạ Linh khóc. Nhìn Lữ Y bình. Và mắt hắn (mắt kẻ trồng vườn) ướt nhẹ. Vì hắn nhìn mầm lớn, lớn thành cây, cây tự chọn gió mà đứng, và kẻ trồng vườn biết: cây tự chọn thì không ai hái được. Kể cả thầy.

– Hạ Linh, hắn nói. Nhẹ.

Hạ Linh quay lại. Nhìn thầy. Mắt đỏ, nước mắt, nhưng nhìn thầy kiểu nhìn khi đệ tử hỏi thầy: "Thầy đồng ý ạ?"

Tạ Trường An nhìn Lữ Y. Nhìn đệ tử thế hệ hai, con của đệ tử mình, mầm của mầm. Nhìn mắt trong. Nhìn quyết định.

– Lữ Y, hắn nói.

– Dạ, thầy.

– Con biết mình đang làm gì?

– Dạ. Mất tu vi. Thành phàm nhân. Không lấy lại được.

– Và con vẫn chọn?

– Dạ. Con chọn.

Tạ Trường An gật. Một cái, chậm và nặng. Gật kiểu gật khi kẻ trồng vườn nhìn cây tự bẻ cành mình để che gió cho cây khác, biết đau, biết không mọc lại, nhưng gật, vì cây đã chọn.

– Thì làm, hắn nói.

Hạ Linh quay lại nhìn đệ tử. Nước mắt vẫn chảy. Nhưng cô lau. Lau nhanh. Lau kiểu lau khi dược sĩ biết: khóc xong thì làm việc, vì nếu đệ tử đã chọn thì sư phụ phải giữ đệ tử sống.

– Nằm, Hạ Linh nói. Giọng dược sĩ lại. Bình. Chuyên nghiệp. Run đã hết (ép hết, vì bây giờ không phải lúc run). Nằm xuống. Để sư phụ châm kim bảo vệ kinh mạch. Không cứu được tu vi, nhưng cứu được mạng.

Lữ Y nằm xuống sân gạch. Lưng chạm đất. Mắt nhìn trời. Trời xanh. Nắng ấm. Gió nhẹ.

Hạ Linh quỳ cạnh. Kim bạc ra, châm. Bảy kim ở bảy huyệt chính: bảo vệ tạng, bảo vệ não, bảo vệ tim, để khi kinh mạch cháy thì tạng không theo. Kim vào da, Lữ Y không nhăn mặt (quen đau, bốn mươi bảy loại độc, kim bạc nhẹ nhàng so với axit chạy trong kinh mạch).

Dương Khuynh mang đến một viên đá. Đá lấy từ nền nơi trạm trung chuyển bị phá, đá có rễ cổ đại chạy qua, rễ hệ thống Thiên Viên Hội. Viên đá nhỏ bằng nắm tay, xám, rung nhẹ (linh lực rễ vẫn chảy qua, yếu hơn khi trạm bị phá, nhưng chảy, vì rễ không chết khi trạm chết, rễ sâu hơn trạm).

– Chạm vào đây, Dương Khuynh nói. Giọng trẻ con, nhưng mắt nghiêm. Rễ nối với cả hệ thống. Chạm đá, Độc Đan Thể sẽ tiếp xúc trực tiếp với mạng rễ. Từ đó kéo chiết cành ra.

Lữ Y gật. Tay phải cầm viên đá. Đá lạnh, rung nhẹ.

– Bắt đầu, nàng nói.

Và Độc Đan Thể bùng.

Không phải bùng kiểu bùng ra ngoài (Lữ Y không phóng nội lực, nàng hút). Bùng kiểu mở. Cơ thể mở. Kinh mạch mở. Mỗi tế bào mở cửa, kiểu cửa khi lò lọc mở van hút, và van hút kéo ngoại lực từ viên đá, qua rễ, qua mạng, qua năm cành, đến năm vườn, đến năm Liêm.

Ở vườn phía bắc, Liêm thứ tư đang đứng canh cổng. Bỗng nhiên, phần ghép trong người hắn rung. Rung mạnh. Rung kiểu rung khi thứ gì đó bị kéo, bị hút, bị rút. Hắn cảm: chiết cành trong người đang chảy ngược. Chảy ra ngoài. Chảy qua kinh mạch, qua rễ, qua mạng, về phía mà hắn không biết ở đâu.

Ở vườn phía tây, Liêm thứ năm quỳ, đau đớn. Phần ghép bị kéo, tách rời. Kiểu rời khi miếng vá bị gỡ khỏi vết thương, đau, nhưng vết thương bên dưới lộ ra: thịt sống, yếu, nhưng thật.

Ở vườn phía nam, Liêm thứ sáu ngã. Liêm thứ tám đứng sững. Khắp đại lục, năm Liêm cùng lúc cảm: phần ghép trong người bị rút ra. Bốn nghìn năm ghép, hai nghìn năm ghép, một nghìn năm ghép, tùy Liêm, tùy tuổi, bị rút ra trong cùng một lúc, bởi cùng một lực, bởi cơ thể con gái mười bốn tuổi nằm giữa sân nhà Thiên Khuyết.

Lữ Y cắn răng. Không kêu. Cơ thể rung. Toàn thân rung. Kinh mạch bốc nóng (nóng kiểu nóng khi lò lọc quá tải, kim loại đỏ, gần chảy). Chiết cành từ năm Liêm chảy vào nàng qua rễ, qua đá, qua tay phải, vào kinh mạch, và Độc Đan Thể lọc. Lọc điên cuồng. Biến chiết cành thành dược tính, thải, nhưng lượng quá lớn, tốc độ quá nhanh, lò lọc quá nhỏ.

Kinh mạch tay phải cháy đầu tiên. Đau buốt. Đau kiểu đau khi lửa chạy trong huyết quản, mỗi sợi kinh mạch là bấc nến cháy, và cháy thì mất, và mất thì không mọc lại.

Hạ Linh cảm. Kim bạc rung. Dược sĩ nhìn đệ tử: mặt đỏ, mồ hôi đầm, tay phải nóng bỏng (da đổi màu, đỏ, rồi trắng, rồi trong suốt kiểu trong khi kinh mạch bên dưới cháy sáng). Hạ Linh muốn rút kim, muốn ngắt, muốn kéo viên đá ra khỏi tay đệ tử.

Nhưng Lữ Y cầm chặt. Tay phải cầm đá. Cầm kiểu cầm khi đã quyết: không buông. Dù kinh mạch cháy. Dù đau. Dù tu vi đang tan, từng giọt, từng sợi, kinh mạch tay phải cháy xong đến cánh tay, cánh tay cháy xong đến vai, vai cháy xong đến ngực, và mỗi sợi cháy là một phần tu vi mất, mất vĩnh viễn, kiểu mất khi sông cạn thì không đầy lại.

Ở năm vườn, năm Liêm cùng ngã. Cùng đau. Cùng cảm phần ghép bị rút. Và dưới phần ghép, ở nơi mà ghép đã đè bốn nghìn năm, hai nghìn năm, có thứ gì đó lộ ra, yếu ớt, nhỏ bé. Như thịt sống dưới lớp vá: đau, nhưng là mình.

Liêm thứ bảy. Vong Nguyên. Hai trăm năm. Ở Bạch Thạch Nguyên, đứng một mình, cảm phần ghép bị kéo ra, và hắn (Liêm trẻ nhất, hai trăm năm, phần gốc gần như không còn) cảm thấy: trống. Rất trống. Phần ghép rút, phần gốc gần chết, và hắn còn lại gần như không gì.

Nhưng ở đáy cái trống đó, có thứ gì đó. Nhỏ lắm. Yếu lắm. Thứ mà hai trăm năm ghép đè mà không giết được. Thứ mà Lục Vô Ưu gọi: "mùi nhà."

Trở lại Thiên Khuyết. Lữ Y cắn răng. Máu miệng. Kinh mạch cháy đến ngực, đến bụng. Hạ Linh châm thêm kim (kim thứ tám, thứ chín, bổ sung, bảo vệ tim, bảo vệ não, giữ mạng). Mắt dược sĩ đỏ, nước mắt, nhưng tay không run (tay dược sĩ không được run khi châm kim, quy tắc HL tự đặt cho mình, run thì kim lệch, kim lệch thì chết).

– Lữ Y, Hạ Linh nói. Giọng bình (ép bình). Kinh mạch ngực đang cháy. Con nghe sư phụ không?

Lữ Y gật nhẹ, yếu ớt. Mắt vẫn mở. Mắt nhìn trời xanh.

– Nghe, nàng nói. Giọng thì thào. Sư phụ.

– Đau không?

– Đau.

– Buông được không?

Lữ Y cười. Cười nhẹ. Cười yếu. Cười kiểu cười khi con gái mười bốn tuổi đau đến mức nước mắt chảy mà vẫn cười, vì cười là cách duy nhất nàng biết để nói "con ổn" khi không ổn.

– Buông thì năm người ngoài kia không xong, nàng nói. Hấp thụ nửa vời thì ghép quay lại. Phải hút hết.

Hạ Linh cắn môi. Cô biết. Dược sĩ biết: nửa vời thì không chữa, không chữa thì hại.

– Vậy hút hết, Hạ Linh nói. Giọng run (lần này không ép được nữa, run thật, run kiểu run khi sư phụ nhìn đệ tử đau mà không giúp được). Hút hết. Rồi sư phụ giữ mạng con.

Lữ Y gật. Cầm đá chặt hơn. Độc Đan Thể hút mạnh hơn. Kinh mạch bụng cháy. Chân cháy. Lưng cháy. Từng sợi kinh mạch trong cơ thể con gái mười bốn tuổi cháy như bấc nến, cháy từ ngoài vào trong, từ chi đến tạng, và tu vi tan, tan kiểu nước bốc hơi dưới nắng, từng giọt, không đau nổi, không kêu nổi, chỉ nằm, cắn răng, nhìn trời.

Năm phút. Mười phút. Hoặc lâu hơn. Hoặc ngắn hơn. Lữ Y không biết. Thời gian mất nghĩa khi kinh mạch cháy.

Rồi hết.

Chiết cành từ năm Liêm rút sạch. Độc Đan Thể lọc xong đợt cuối. Lữ Y thở ra, chậm, yếu, toàn thân buông. Tay phải mở. Viên đá lăn. Tối, nguội, rễ bên trong tắt (hết chiết cành chảy qua thì rễ ngừng, kiểu máy ngừng khi hết nhiên liệu).

Kinh mạch trong cơ thể Lữ Y: cháy sạch. Không một sợi. Không một giọt linh lực. Không một mảnh tu vi. Trống sạch. Phàm nhân.

Hạ Linh kiểm. Kim bạc rút, từng cây, nhẹ nhàng, kiểu nhẹ khi dược sĩ rút kim khỏi bệnh nhân sau ca phẫu thuật. Kiểm mạch: ổn, tim đập, não sống, tạng nguyên. Kiểm kinh mạch: cháy sạch. Không sợi nào sống. Kiểm linh lực: không. Kiểm thiên phú: Độc Đan Thể vẫn trong cơ thể (thiên phú gắn vào thể chất, không mất khi kinh mạch cháy), nhưng không hoạt động (không có linh lực dẫn thì Độc Đan Thể ngủ, ngủ vĩnh viễn, kiểu máy còn mà không điện).

Hạ Linh nhìn kết quả. Nhìn đệ tử nằm trên sân gạch, mắt mở, thở yếu, sống, phàm nhân.

Rồi Hạ Linh ôm đệ tử. Ôm chặt. Quỳ trên sân gạch, ôm con gái mười bốn tuổi tóc vàng úa, gầy, nhợt, phàm nhân. Và khóc. Khóc to (lần đầu Hạ Linh khóc to, lần đầu dược sĩ khóc kiểu khóc khi mẹ ôm con sau ca phẫu thuật lớn mà biết con sống nhưng mất thứ gì đó không lấy lại).

– Con đã nói, Hạ Linh khóc, giọng nghẹn, tay ôm chặt. Không ai cho ngươi uống thứ gì. Không ai.

Lữ Y nằm trong vòng tay sư phụ. Yếu lả, mệt rã. Đau (đau âm ỉ, kinh mạch cháy rồi thì đau kiểu đau khi sông cạn, đáy sông nứt, nứt khô). Nhưng mắt mở. Mắt trong. Mắt nhìn sư phụ khóc.

– Sư phụ, nàng nói. Giọng thì thào. Yếu nhưng tỉnh.

– Gì?

– Lần này con tự chọn.

Hạ Linh khóc mạnh hơn. Vì câu đó đúng. Vì đệ tử tự chọn thì sư phụ không trách ai. Không trách Vạn Hoa (đã qua). Không trách hệ thống (đang sụp). Không trách đệ tử (đã lớn). Chỉ trách mình, vì sư phụ luôn trách mình, vì dược sĩ luôn nghĩ "nếu ta giỏi hơn thì chữa được," dù biết không ai chữa được kinh mạch cháy sạch.

Tạ Trường An bước đến. Đứng cạnh. Nhìn hai người. Sư phụ ôm đệ tử. Trên sân gạch. Trưa nắng.

Mắt hắn ướt. Không giấu. Không lau. Để nước mắt chảy trên mặt kẻ trồng vườn, và nước mắt đó chảy kiểu chảy khi kẻ trồng vườn nhìn cây tự bẻ cành che gió, biết cành không mọc lại, biết cây vẫn sống, nhưng đau. Đau vì cây chọn đau.

Hắn quỳ xuống nhẹ nhàng, cạnh Hạ Linh. Đặt tay lên đầu Lữ Y. Nhẹ nhàng. Tay kẻ trồng vườn đặt lên đầu mầm, và mầm này, mầm đã lớn thành cây, cây đã tự chọn gió, cây đã bẻ cành mình, mầm này bây giờ là phàm nhân.

– Con giỏi, hắn nói. Hai chữ, nhẹ nhàng, ấm áp.

Lữ Y nhìn thầy. Nhìn mắt ướt của kẻ trồng vườn. Và nàng, con gái mười bốn tuổi, phàm nhân, kinh mạch cháy sạch, nằm trong vòng tay sư phụ, nhìn thầy, và cười. Cười nhẹ. Cười yếu. Cười kiểu cười khi biết mình vừa làm đúng, dù đau, dù mất, dù không lấy lại.

– Thầy, nàng nói. Giọng thì thào. Con vẫn nấu thuốc được. Phàm nhân cũng nấu thuốc được. Sư phụ dạy.

Hạ Linh khóc mạnh hơn. Vì câu đó đúng. Phàm nhân cũng nấu thuốc được. Lữ Y mất tu vi, mất kinh mạch, mất Độc Đan Thể. Nhưng kiến thức dược lý, tay nghề bào chế, cách nhận biết dược liệu, đó là thứ sư phụ dạy, thứ không cần linh lực, thứ phàm nhân làm được. Lữ Y vẫn là Lữ Y. Vẫn là đệ tử Hạ Linh. Vẫn nấu thuốc.

Bạch Ly hóa hình người, đi đến, trải tấm vải mỏng lên người Lữ Y (hồ ly tinh tế, biết khi nào cần đắp, khi nào cần im). Diệp Hàn đứng xa, tay nắm kiếm, mắt nhìn Lữ Y, mắt kiếm sĩ nhìn kẻ hy sinh kiểu kiếm sĩ nhìn đồng đội: kính trọng, im. Lục Vô Ưu đứng cạnh Diệp Hàn, sát khí thu hết, mắt nhìn, Sát Thần nhìn đứa trẻ mười bốn tuổi mà kinh mạch cháy sạch, và sát khí thu nhưng mắt ướt (lần đầu Sát Thần mắt ướt, lần đầu).

A Cẩu ngồi bậc thềm. Mắt đỏ nhìn Lữ Y. Ma khí cuộn nhẹ, rung. Truyền thần thức cho sư huynh Diệp Hàn: Sư muội giỏi.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng hành lang. Sổ mở. Bút trên tay. Nhưng không viết. Lần đầu quân sư không viết khi cần viết. Nhìn Hạ Linh ôm Lữ Y. Nhìn thầy quỳ cạnh. Và gấp sổ. Lần thứ tư trong đời.

Trưa ngày thứ mười. Nắng ấm. Gió qua sân.

Ở năm vườn khác nhau trên đại lục, năm Liêm nằm trên đất, phần ghép đã rút, yếu, đau, nhưng lần đầu trong hàng nghìn năm (hoặc hàng trăm năm), mắt họ nhìn trời mà thấy trời xanh. Thấy, không phải nhìn. Thấy kiểu thấy khi kính bị gỡ, mắt trần nhìn thẳng, và thế giới sắc hơn, đau hơn, nhưng thật hơn.

Năm Liêm. Tự do.

Và Lữ Y, con gái mười bốn tuổi, nằm giữa sân Thiên Khuyết, phàm nhân, cười nhẹ, mắt nhìn trời xanh giống năm Liêm xa xôi nhìn trời, và trời xanh giống nhau, dù cách vạn dặm.

Ch.215/233
3.451 từ