Tạ Tiên Sinh Không Thu Đồ Đệ
Cố Thanh Sơn leo lên Ẩn Sơn kiểu người leo núi thật: thở nặng, chân mỏi, mồ hôi ướt áo.
Hóa Thần đỉnh, tông chủ Vạn Kiếm Cốc, kiếm sĩ bậc nhất chính đạo, leo núi mà thở hổn hển. Không phải vì yếu. Vì hắn thu hết linh lực, đi bằng chân phàm. Kiểu tôn trọng: Tạ tiên sinh trồng rau bằng tay phàm, thì khách cũng nên leo núi bằng chân phàm.
Đến cổng, bảng tên nứt, trâm gỗ, nét chữ xiên xẹo. Hắn nhìn bảng tên, cười.
Lần cuối đến đây là mười mấy năm trước. Lúc đó Ẩn Sơn chỉ là cái tên trong tin đồn: "kẻ điên dạy kiếm." Hắn gửi Cố Thanh Sơn (cháu họ) đi thăm dò, rồi quên. Giờ thì, Ẩn Sơn là tông môn nổi tiếng nhất đại lục. Và hắn đến như khách.
Cổng mở. Diệp Hàn đứng bên trong. Kiếm không cầm (đi lại trong nhà không cầm kiếm, quy tắc Ẩn Sơn), nhưng kiếm ý tỏa tự nhiên, kiểu thở ra là kiếm.
Hai kiếm sĩ nhìn nhau.
– Cố tông chủ.
– Kiếm Thần.
Diệp Hàn hơi cúi đầu. Không phải cúi vì yếu hơn (hắn mạnh hơn nhiều). Cúi vì lễ: Cố Thanh Sơn là tiền bối, và đã quỳ trước hắn ở đại hội kiếm năm xưa. Hắn nhớ kiểu nhớ ơn: lễ cổ Vạn Kiếm Cốc, kẻ mạnh quỳ kẻ mạnh hơn, không nhục.
– Thầy ở vườn rau.
– Biết.
Cố Thanh Sơn bước qua cổng. Nhìn Ẩn Sơn. Nhà gỗ mới, vườn rau xanh, bếp có mái (đã xây xong), gốc tùng mọc chồi. Và mùi cháo từ bếp bay ra.
Hắn cười rộng hơn.
Tạ Trường An rót trà. Trà lá, kiểu trà rẻ nhất thị trấn dưới núi, nhưng nước suối nên ngọt nhẹ.
Hai người ngồi trong sân. Ghế đá. Bàn đá. Trà lá. Gió. Kiểu tiếp khách ở Ẩn Sơn: không nghi lễ, không khoản đãi, chỉ trà và gió.
Cố Thanh Sơn nhấp trà. "Trà nhạt."
– Ẩn Sơn luôn nhạt.
Cố Thanh Sơn cười. "Tạ tiên sinh. Năm đó ở thị trấn dưới núi, ta nghe tin đồn: kẻ điên dạy kiếm. Giờ thì..." Nhìn quanh. Nhìn Diệp Hàn luyện kiếm trong sân. Nhìn A Cẩu ngồi dưới gốc tùng. Nhìn bảng tên nứt. "Kẻ điên nuôi cả thiên hạ."
Tạ Trường An rót thêm trà. Giọng bình.
– Không nuôi. Chỉ trồng rau.
– Rau ngươi trồng, thành quái vật.
Tạ Trường An nhìn Cố Thanh Sơn. Rồi nhìn vườn rau. Cười nhẹ. Kiểu cười thừa nhận mà không muốn thừa nhận.
– Rau nào cũng cần đất tốt.
Chiều. Đệ tử họp.
Không phải họp kiểu triều đình. Họp kiểu gia đình: ngồi quanh bếp, bát cháo trên tay, nói chuyện.
Sáu đệ tử cộng Cố Thanh Sơn (khách). Và Điện Chủ, ông già trồng rau, ngồi ở rìa, yên lặng, kiểu người không thuộc về nhưng không bị đuổi.
Ninh Tiểu Nguyệt mở đầu. Giọng Nữ Đế, kiểu giọng phân tích: rõ, lạnh, chính xác.
– Thầy. Thiên hạ đến mỗi ngày. Xin bái sư. Xin liên minh. Xin gặp. Không thể từ chối mãi.
Tạ Trường An húp cháo. Không ngẩng.
– Ẩn Sơn nên mở rộng. Thu thêm đệ tử. Lập chi nhánh. Thầy có thiên phú nhìn ra tài năng, không ai bằng. Nếu mở rộng, có thể nuôi trăm, ngàn thiên tài thay vì sáu.
Hắn ngẩng lên. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt. Nhìn lâu.
– Chưa phải lúc.
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày. "Tại sao?"
Tạ Trường An đặt bát xuống. Nhìn sáu đệ tử. Từng đứa.
– Ta nhận đệ tử vì chúng cần ta. Diệp Hàn cần bát cháo. Tiểu Nguyệt cần tự do. A Cẩu cần được coi là người. Tiểu Ly cần nhà. Hạ Linh cần ai chữa bệnh. Vô Ưu cần nơi yên tĩnh.
Hắn nhìn bàn tay mình. Dính đất.
– Ta không nhận thiên tài. Ta nhận người bị bỏ rơi.
Im lặng. Kiểu im lặng khi mọi người nghe thứ đúng mà chưa bao giờ nghe nói ra.
Diệp Hàn gật. Không nói. Gật kiểu đệ tử đầu tiên: bình, sâu, hiểu.
A Cẩu nhìn thầy. Mắt đen sáng lên, kiểu sáng lên lần đầu được coi là người, kiểu sáng mà hắn không biết cách tắt. Truyền thần thức, nhẹ, kiểu thì thầm: Con hiểu.
Bạch Ly nghiêng đầu. Đuôi cáo vẫy chậm. "Thầy ơi, Tiểu Ly lúc nhỏ có bị bỏ rơi không?"
– Thợ săn vây ngươi, cả đàn bỏ chạy. Ngươi một mình.
Bạch Ly im. Đuôi cáo ngừng vẫy. Rồi vẫy lại, nhẹ hơn. "À. Ừ."
Hạ Linh cười. Nhẹ, ấm. "Thầy, con không bị bỏ rơi. Cha con nuôi con."
– Cha ngươi chết. Ngươi bệnh. Không ai chữa. Không ai nhận. Ngươi đi bán thuốc rong, ho ra máu, kiểu đếm ngày.
Hạ Linh không cười nữa. Nhìn bát cháo. Rồi cười lại, nhưng mắt ướt.
Lục Vô Ưu mỉm cười. Kiểu mỉm cười dưới trăng. Không nói. Không cần nói. Sát Thần mà cả thiên hạ muốn giết, chỉ cần biết: thầy nhận hắn vì hắn cần nơi yên tĩnh.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy lâu. Mắt ướt nhưng không khóc (Nữ Đế không khóc trước mặt người). Rồi gật.
– Con hiểu.
Tạ Trường An nhìn sáu đệ tử. Rồi nhìn Cố Thanh Sơn, khách. Rồi nhìn Điện Chủ, kẻ thù cũ, giờ là ông già trồng rau.
– Khi nào có đứa trẻ bị bỏ rơi cần ta... ta sẽ nhận.
Dừng. Nhìn nồi cháo.
– Nhưng bây giờ, cháo sắp nguội.
Bữa cơm.
Bảy người cộng hai khách. Cháo trắng. Dưa muối. Rau xào (vườn mới trồng, rau non, kiểu rau mới). Đậu hũ kho (Hạ Linh nấu). Ngồi quanh bàn gỗ mới, chưa cũ nhưng đã có vết bát.
Cố Thanh Sơn húp cháo. "Cháo nhạt."
Tạ Trường An nhìn hắn.
– Ẩn Sơn luôn nhạt. Quen đi.
Cố Thanh Sơn cười. Húp thêm. Rồi gật: "Nhạt mà ngon."
Bạch Ly giơ bát: "Thầy ơi, con muốn thêm~"
– Tự múc.
– Thầy múc cho con mà~
Tạ Trường An nhìn nàng. Nàng cười, đuôi cáo vẫy, mắt hổ phách sáng, kiểu tiểu sư muội giả ngốc khi vui.
Hắn lấy muôi, múc cháo cho nàng. Kiểu cha múc cháo cho con gái: bình, quen, kiểu đã làm ngàn lần.
Điện Chủ ngồi ở rìa bàn. Húp cháo. Im lặng. Nhìn gia đình nhỏ này. Nhìn ông trồng rau múc cháo cho cáo chín đuôi. Nhìn Kiếm Thần cầm bát hai tay kiểu trẻ con. Nhìn Nữ Đế nhíu mày vì cháo nhạt nhưng ăn hết. Nhìn Ma Tôn ngồi im, ma khí thu hết, kiểu người bình thường.
Và nghĩ: bốn ngàn năm, ta giết bao nhiêu gia đình như thế này?
Húp cháo tiếp. Cháo nhạt. Nhưng nuốt được.