Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 162: Chiến Lược Của Main
Chương 162

Chiến Lược Của Main

Ninh Tiểu Nguyệt chạy bảy trăm dặm trong bốn giờ.

Không phải nàng nhanh nhất. Hóa Thần sơ kỳ, tu vi nàng thuộc hàng thấp trong sáu đệ tử cũ, vì thời gian nàng dành cho chính trị nhiều hơn tu luyện. Nhưng nàng biết đường. Hai mươi năm xây dựng mạng lưới tình báo khắp Thiên Khuyết, nàng biết mọi ngã rẽ, mọi lối tắt, mọi trận pháp dịch chuyển cổ đại mà các tông phái đã quên.

Dương Khuynh ngồi trên lưng nàng, tay bám áo, mắt nhắm, ngón tay không ngừng vẽ trong không khí. Mười ba tuổi, Luyện Khí, cơ thể phàm nhân, gió tốc độ Hóa Thần lẽ ra xé nát nàng. Nhưng Ninh Tiểu Nguyệt dùng linh lực che, kiểu che khi sư tỷ bọc đệ tử trong bong bóng mà đệ tử không hay.

– Còn xa không? Dương Khuynh hỏi, giọng bình thản, kiểu bình thản khi đang giải mã hệ thống trận pháp liên giới và không có thời gian lo chuyện khác.

– Hai trăm dặm.

– Vậy cho con thêm một khắc.

Ninh Tiểu Nguyệt không hỏi để làm gì. Nàng biết. Dương Khuynh đang dựng lại toàn bộ cấu trúc Mạng Viên trong đầu, từng nút, từng sợi, từng hướng chảy, dựa trên mô tả của Tiêu Vân và thiên phú Giải Luật của chính nàng. Một khắc là thời gian nàng cần để tìm ra điểm yếu.

Ninh Tiểu Nguyệt chậm lại. Không dừng, chậm, vừa đủ để gió bớt mạnh, vừa đủ để Dương Khuynh tập trung.

Nàng nhìn trời. Ánh bạc phủ khắp Thiên Khuyết, vết nứt lớn nhất ở phía bắc sáng rực, rộng, rộng hơn ngày hôm qua, kiểu rộng khi ai đó đang kéo nó mở. Mười hai điểm sáng di chuyển trên bầu trời, mỗi điểm là một Liêm, và giữa chúng, thứ mà Tiêu Vân nhìn thấy, thứ mà Dương Khuynh giải mã, thứ mà mắt bình thường không thấy.

Mạng Viên.

Ninh Tiểu Nguyệt không thấy Mạng Viên. Thiên phú Thiên Cơ của nàng đọc người, đọc cờ, đọc chiến lược, nhưng không đọc trận pháp. Đó là lý do nàng cần Dương Khuynh. Đó là lý do thầy nói: "mỗi đệ tử bổ khuyết thứ đệ tử khác không có."

Nàng nhớ ngày thầy nói câu đó. Ẩn Sơn, bữa cháo sáng, sáu đệ tử cũ ngồi quanh bàn, thầy chia cháo, không nhìn ai, nhìn cháo, rồi nói: "Các con mạnh. Nhưng không đứa nào mạnh một mình. Đó không phải yếu. Đó là thiết kế."

Thiết kế. Thầy dùng từ đó. Không phải "duyên phận," không phải "tình cờ." Thiết kế. Vì thầy không nhặt ngẫu nhiên. Thầy nhặt đúng mảnh ghép.

Kiếm, cờ, ma, yêu, sát, dược. Sáu mảnh. Bây giờ thêm sáu: kiếm mù, yêu lai, ma câm, độc thể, sát nội, giải luật. Mười hai mảnh. Và mỗi mảnh đang ở đúng chỗ.

– Sư tỷ.

Dương Khuynh mở mắt. Mắt sáng, kiểu sáng khi đã thấy.

– Nút chính không phải một điểm. Là ba điểm, xếp tam giác, cách nhau ba mươi trượng. Cắt một nút, hai nút còn lại bù. Phải cắt cả ba cùng lúc.

– Ba điểm cùng lúc. Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày. Ngươi chỉ có một người.

– Nhưng con có thể dạy. Nếu có hai người nữa hiểu cấu trúc cơ bản, con chỉ cho họ cắt ở đâu.

Ninh Tiểu Nguyệt nghĩ. Nhanh, chính xác, kiểu nghĩ khi Thiên Cơ chạy. Hai người. Ai đủ gần, đủ khả năng, đủ tin cậy.

– Điện Chủ, nàng nói. Đang ở hậu phương, gần vết nứt bắc, canh giữ rào cản. Trận pháp cổ đại, lão am hiểu. Thêm Cố Thanh Sơn, Hóa Thần, kiếm thuật tinh vi, có thể học nhanh nếu hướng dẫn rõ.

– Cố tiền bối đang ở Thanh Vân Tông. Cách đây...

– Ba trăm dặm. Nhưng Diệp Hàn đang chặn Liêm #5 ở đó. Nếu Cố Thanh Sơn rút đi, Thanh Vân Tông mất thêm một Hóa Thần.

Im lặng. Gió thổi. Hai người bay trên mây, một Hóa Thần và một Luyện Khí, bàn chiến lược giữa trời.

– Không cần Cố tiền bối. Dương Khuynh nói. Nàng nhắm mắt lại, vẽ, tính. Con cần người có thể cảm nhận trận pháp, không cần hiểu, chỉ cần cảm. Tiêu Vân sư tỷ cảm nhận Mạng Viên bằng kiếm khí. Nếu sư tỷ ấy đến, con chỉ cho sư tỷ ấy cắt.

– Tiêu Vân đang ở Thanh Vân Tông.

– Nhưng sư tỷ ấy không chiến đấu. Sư tỷ ấy quan sát. Nếu rút sư tỷ ấy, Diệp Hàn sư bá mất hướng dẫn. Nhưng Diệp Hàn sư bá đã đánh mấy chục chiêu rồi, đã hiểu chiêu thức Liêm #5. Sư bá ấy đánh bằng bản năng, không cần ai chỉ.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn Dương Khuynh. Mười ba tuổi. Đang phân tích chiến trường, đánh giá năng lực từng người, đề xuất phương án. Kiểu phân tích mà nàng mười sáu tuổi mới bắt đầu học.

Nàng mỉm cười. Nhẹ. Rồi gấp quạt, gõ nhẹ lên đầu Dương Khuynh.

– Giỏi. Nhưng thiếu một thứ.

– Gì ạ?

– Ngươi tính mọi thứ trừ một biến: thầy.

Dương Khuynh chớp mắt. Thầy. Tạ Trường An. Đang ngồi trên đỉnh Ẩn Sơn, nhắm mắt, không di chuyển.

– Thầy... đang chờ?

– Thầy đang đợi đúng lúc. Ninh Tiểu Nguyệt nhìn về phía Ẩn Sơn, xa, không thấy, nhưng biết thầy ở đó. Và đúng lúc là khi Mạng Viên đứt. Vì khi đó, mười hai Liêm sẽ hoảng, Viên Chủ sẽ phải quyết định, và thầy sẽ dùng khoảnh khắc hoảng đó để làm thứ mà chỉ thầy làm được.

– Thứ gì?

Ninh Tiểu Nguyệt không đáp. Vì nàng không biết. Thầy không nói. Thầy chỉ nói: "Cắt mạng lưới. Thầy lo phần còn lại."

Và nàng tin.

Mười hai năm. Từ thiếu nữ mười bốn tuổi được cứu khỏi kỹ viện, đến Hóa Thần sơ kỳ cai quản chính trường, nàng đã tin thầy mười hai năm. Chưa bao giờ sai.

– Chạy nhanh hơn đi sư tỷ. Dương Khuynh nói. Con giải xong rồi.

Ninh Tiểu Nguyệt bùng tu vi. Hóa Thần sơ kỳ, tốc độ tối đa, gió xé mây, hai bóng lao về phía bắc.

Trên đỉnh Ẩn Sơn, Tạ Trường An mở mắt.

Hắn đã ngồi bốn giờ. Bốn giờ nhắm mắt, thần thức quét khắp Thiên Khuyết, theo dõi sáu mặt trận, theo dõi mười hai Liêm, theo dõi vết nứt, theo dõi Mạng Viên.

Hắn thấy Mạng Viên. Không cần kiếm khí của Tiêu Vân, không cần Giải Luật của Dương Khuynh. Hắn thấy vì hắn đã từng xây nó. Hai mươi năm trước, khi hắn còn là Giám Sát Viên của Thiên Viên Hội, hắn là người thiết kế phiên bản Mạng Viên cho Thiên Khuyết.

Phiên bản đó đã bị thay. Viên Chủ nâng cấp, sửa đổi, thêm lớp, thêm nút, thêm bảo vệ. Nhưng nền tảng vẫn của hắn. Và hắn biết mọi nền tảng đều có một điểm: điểm mà người xây để lại cho chính mình, phòng khi cần phá.

Cửa sau.

Hắn không nói cho ai. Không nói cho Ninh Tiểu Nguyệt, không nói cho Dương Khuynh. Vì cửa sau không cần cắt. Cửa sau cần chìa khóa. Và chìa khóa là thứ mà hắn đã giấu trong kiếm Vạn Mầm hai mươi năm.

Tạ Trường An đứng dậy. Rút kiếm.

Kiếm Vạn Mầm sáng, nhẹ, ấm, kiểu ấm khi mười bốn đệ tử đã cầm kiếm này ít nhất một lần. Trên thân kiếm, những vân sáng nhỏ li ti, mỗi vân là một mầm mà hắn đã nhìn thấy, đã chạm, đã ghi nhớ.

Hắn xoay kiếm. Mũi kiếm chỉ bắc. Về phía vết nứt.

Rồi hắn nhắm mắt. Kiếm Vạn Mầm rung, nhẹ, và trên thân kiếm, một ký hiệu mà hắn khắc hai mươi năm trước bắt đầu phát sáng.

Ký hiệu hình vòng tròn. Bên trong vòng tròn, một mầm cây.

Ký hiệu của Giám Sát Viên thứ bảy. Của hắn.

Tạ Trường An mở mắt. Nhìn bầu trời bạc.

– Hai mươi năm, hắn nói nhỏ. Ta đã đợi hai mươi năm để dùng thứ này.

Hắn không dùng ngay. Chưa phải lúc. Dương Khuynh cần đến nút chính trước. Cần cắt ba nút tam giác trước. Mạng Viên cần rung trước, yếu trước, lộ cấu trúc nền tảng trước.

Rồi hắn mới dùng chìa khóa. Mở cửa sau. Và Mạng Viên sẽ không chỉ đứt.

Mạng Viên sẽ đảo ngược.

Thay vì kết nối mười hai Liêm, Mạng Viên sẽ kết nối mười hai Liêm với hắn. Trong một khoảnh khắc, nửa nhịp tim, hắn sẽ kiểm soát cả mười hai Liêm. Không phải ra lệnh. Cho chúng thấy.

Thấy Thiên Khuyết qua mắt hắn. Thấy mầm, thấy người, thấy nhà, thấy cháo trắng, thấy luống cải, thấy đứa trẻ đầu tiên hắn nhặt, thấy đứa trẻ cuối cùng hắn dạy.

Thấy vì sao mầm không nên bị hái.

Nửa nhịp tim. Đủ hoặc không đủ. Nhưng hắn phải thử.

Tạ Trường An cất kiếm. Ngồi xuống. Chờ tiếp.

Trên bầu trời, mười hai điểm bạc vẫn di chuyển. Chiến trường vẫn nóng. Sáu đệ tử cũ vẫn cầm cự. Sáu đệ tử mới vẫn đứng.

Và thầy ngồi trên núi, cầm chìa khóa, đợi đúng lúc.

Ch.162/233
1.517 từ