Liêm Không Còn Dây
Mạng Viên đứt. Mười hai Liêm mất kết nối cùng lúc.
Cảm giác giống ai đó cắt dây rối buộc tay chân, đột ngột, không báo trước, và những con rối bỗng phải tự đứng. Mười hai Liêm, lần đầu trong hàng trăm năm, không có lệnh. Không có Mạng Viên bổ sung sức mạnh. Không có nhịp chung đồng bộ hành động.
Mỗi Liêm phải tự chọn.
· · ·
Liêm #5 đang đánh Diệp Hàn khi Mạng Viên đứt.
Hắn dừng giữa chiêu. Kiếm giơ ngang, ánh bạc tắt, sức mạnh bổ sung từ Mạng Viên biến mất. Từ Hóa Thần trung kỳ cộng bốn mươi phần trăm, rớt xuống Hóa Thần trung kỳ thuần. Vẫn mạnh. Nhưng yếu hơn rõ rệt.
Rồi hắn thấy.
Nửa nhịp tim. Đủ ngắn để hầu hết không hiểu thấy gì. Nhưng Liêm #5 là kiếm tu, và kiếm tu nhìn nhanh hơn người thường. Hắn thấy: cánh đồng lúa, nắng, đứa trẻ chạy, tiếng cười, tiếng chim, mùi đất ẩm, bầu trời xanh, kiểu xanh khi Thiên Khuyết không có vết nứt bạc.
Hắn thấy nhà.
Nhà mà hắn quên từ lâu, quên từ ngày bị chiết cành, quên từ ngày dây bạc quấn quanh hồn và cắt đứt mọi ký ức về nơi hắn từng thuộc về. Bốn trăm năm. Bốn trăm năm không nhớ, và bây giờ nửa nhịp tim, nhớ.
Kiếm rơi.
Không phải buông. Rơi. Tay Liêm #5 mở ra, ngón duỗi, kiếm rơi xuống đất cắm sâu, và hắn đứng đó, giữa quảng trường Thanh Vân Tông, mắt bạc lần đầu có thứ gì đó ngoài trống rỗng.
Diệp Hàn nhìn. Hắn đứng cách Liêm #5 mười bước, kiếm trên tay, gãy, gãy lần thứ tư hôm nay, cầm chuôi không lưỡi. Hắn thấy Liêm #5 dừng. Thấy kiếm rơi. Thấy mắt bạc run.
Hắn không đánh.
Kiếm tu biết khi nào đối thủ mở đường, và Liêm #5 đang mở. Diệp Hàn có thể đâm. Một chiêu, chuôi kiếm không lưỡi vẫn đủ xuyên ngực kẻ mất phòng bị.
Nhưng thầy dạy: "Giết dễ hơn cứu. Nhưng ta không dạy các con giết."
Hắn cắm chuôi kiếm xuống đất. Đứng. Chờ.
Liêm #5 nhìn hắn. Lâu. Mắt bạc, run, kiểu run khi bốn trăm năm ký ức ép vào nửa nhịp tim.
– Ngươi... không đánh? Liêm #5 hỏi.
– Kiếm ta gãy rồi.
– Ngươi vẫn có thể giết ta bằng chuôi.
– Biết.
Im lặng. Gió thổi qua quảng trường Thanh Vân Tông, tro tàn bay, cát bay, tóc bay.
– Tại sao?
Diệp Hàn nghĩ. Không lâu. Hắn không giỏi nói, chưa bao giờ giỏi, từ ngày mất một mắt, từ ngày thầy nhặt, hắn nói bằng kiếm nhiều hơn bằng miệng.
– Vì ta đã thấy ngươi giống ta.
Liêm #5 chớp mắt. Giống?
– Mù. Câm. Bị cắt. Bị nhốt. Diệp Hàn nói, từng từ, chậm, kiểu chậm khi nói thứ quan trọng. Rồi có người nấu cháo. Rồi ta thấy đường.
Hắn ngồi xuống. Giữa quảng trường, giữa chiến trường, ngồi, kiểu ngồi khi thầy ngồi trên bậc thềm Ẩn Sơn chờ đệ tử về ăn cơm.
– Ngươi muốn ngồi thì ngồi.
Liêm #5 nhìn hắn. Nhìn đứa trẻ hai mươi tuổi, mắt một, kiếm gãy, ngồi giữa chiến trường mời kẻ thù ngồi.
Hắn không ngồi. Nhưng hắn không đánh.
Đứng.
Hai người đứng, ngồi, giữa Thanh Vân Tông, và xung quanh, kiếm tu Thanh Vân từ từ đứng dậy, vì uy áp Liêm đã giảm, vì Mạng Viên đã đứt, vì lần đầu tiên trong trận chiến, có khoảng lặng.
· · ·
Phía nam. Yêu vực.
Liêm #9 và #10 mất kiểm soát cùng lúc.
Mạng Viên đứt, sức mạnh bổ sung mất, hai Trung Liêm từ Hóa Thần sơ và trung kỳ cộng bốn mươi phần trăm, rớt xuống Hóa Thần thuần. Vẫn mạnh hơn hầu hết yêu tu. Nhưng ba trăm yêu tu cùng lúc thì không.
Và Mạng Viên đứt cũng có nghĩa: không còn lệnh. Hai Liêm nhìn nhau. Lần đầu trong trăm năm, không có Vong Nguyên ra lệnh qua mạng, không có đồng bộ, không có "hái ở đâu, hái bao nhiêu."
Liêm #10 lùi. Bản năng. Rút khỏi chiến trường, bay lên, hướng vết nứt. Vì không có lệnh nghĩa là Viên Chủ sẽ phạt, và phạt nghĩa là chiết cành thêm lần nữa, nghĩa là mất thêm ký ức.
Liêm #9 không lùi.
Hắn đứng. Mắt bạc nhìn xuống yêu vực, nhìn ba trăm yêu tu, nhìn Bạch Ly năm đuôi, nhìn Ngân Vĩ bốn ngàn năm, nhìn Bạch Tuyết bảy đuôi run.
Rồi hắn nhìn lên. Phía tây. Nơi Nguyệt Vô Hà đứng.
Liêm #3 vẫn đứng.
Từ đầu trận đến giờ, nàng không hái. Không đánh. Không di chuyển. Đứng trên trời, mắt bạc nhìn xuống yêu vực, đuôi bạc cuốn sát hông, run.
Bây giờ, Mạng Viên đứt, và nàng vẫn đứng.
Nhưng khác. Đuôi nàng không cuốn nữa. Đuôi buông, chậm, nhẹ, kiểu buông khi sợi dây buộc bốn trăm năm vừa đứt. Mạng Viên không chỉ kết nối Liêm, Mạng Viên kiểm soát Liêm, ép tuân lệnh, nén ký ức, giữ chiết cành ổn định. Bây giờ đứt, và chiết cành trong người Nguyệt Vô Hà lỏng, nhẹ, vẫn còn nhưng không còn siết.
Nàng hạ xuống.
Chậm. Từ trời xuống đất. Chân chạm cỏ trước cổng yêu vực. Ba trăm yêu tu giương vũ khí, căng, vì Thượng Liêm hạ xuống nghĩa là tấn công cận chiến.
Nhưng Nguyệt Vô Hà không tấn công.
Nàng đứng trước Bạch Ly.
Hai hồ ly. Một Thượng Liêm bốn trăm năm, mắt bạc, đuôi bạc, chiết cành quấn quanh hồn. Một Ngũ Vĩ mười sáu tuổi, mắt vàng, đuôi bạc, tay đặt trên vai Bạch Tuyết.
– Nhà. Nguyệt Vô Hà nói. Một chữ. Giọng khàn, kiểu khàn khi bốn trăm năm không nói từ đó.
Bạch Ly nhìn nàng. Nhìn đuôi buông, nhìn mắt run, nhìn tay nàng mở ra, bàn tay trống, không dây chiết cành, không vũ khí, chỉ có bàn tay.
– Nhà là ở đây. Bạch Ly nói. Nhưng ngươi phải tự bước.
Nguyệt Vô Hà bước.
Một bước. Chân chạm đất yêu vực, và bốn ngàn năm yêu vực rung, nhẹ, kiểu rung khi đất nhận ra người đã rời đi bốn trăm năm trước.
Ba trăm yêu tu không chặn. Ngân Vĩ không chặn. Vì ai cũng thấy: nàng không đến để hái. Nàng đến để về.
Bạch Tuyết nhìn sư phụ. Rồi nhìn Nguyệt Vô Hà. Rồi buông tay sư phụ, bước tới, đuôi trắng không run nữa.
– Sư thúc, nàng nói, giọng nhỏ, mười tuổi. Nhà có cháo. Sư ông nấu sáng nay.
Nguyệt Vô Hà nhìn đứa trẻ. Lai bạch hồ và hắc hồ. Bảy đuôi trắng, đẹp, lạ, kiểu đẹp khi hai thứ không nên trộn tạo ra thứ mới.
Nàng quỳ xuống. Tay chạm đuôi Bạch Tuyết, nhẹ, run.
– Mềm, nàng nói.
Bạch Tuyết cười. Mười tuổi cười, giữa chiến trường, vì sư thúc bốn trăm năm tuổi vừa sờ đuôi nàng và nói "mềm."
Bạch Ly nhìn. Năm đuôi bạc hạ xuống, không giương nữa. Nàng mỉm cười, kiểu cười khi giả ngốc giỏi nhưng lúc này không cần giả.
– Vào đi. Cháo nguội rồi.
· · ·
Cùng lúc. Khắp Thiên Khuyết.
Mười hai Liêm, không còn dây, không còn lệnh, mỗi kẻ một phản ứng.
Liêm #11 Tiêu Cốt, đã ở phía Thiên Khuyết từ tháng trước, đang chiến đấu chống lại đồng đội cũ. Khi Mạng Viên đứt, hắn cảm nhận dây chiết cành trong người lỏng ra, và lần đầu trong ba trăm năm, hắn có thể chọn mà không bị Mạng Viên nén. Hắn chọn: đứng bên Ẩn Sơn.
Liêm #12, yếu nhất, Hạ Liêm, đang hái ở phía đông. Mạng Viên đứt, hắn mất bốn mươi phần trăm sức mạnh, rớt xuống Nguyên Anh đỉnh. Đội quân địa phương vây, hắn thua, bị bắt. Lần đầu một Liêm bị phàm nhân bắt sống.
Bốn Hạ Liêm và Trung Liêm khác rút qua vết nứt. Không chiến đấu, không hái, rút. Vì không có lệnh, và bản năng bốn trăm năm nói: về với Viên Chủ.
Vong Nguyên, Liêm #1, đứng giữa Bạch Thạch Nguyên, mắt đỏ bạc nhìn Lục Vô Ưu.
Hắn không rút. Hắn cũng không hái.
Mạng Viên đứt, sức mạnh giảm, nhưng Vong Nguyên vẫn là Thượng Liêm, vẫn mạnh hơn Lục Vô Ưu rất nhiều. Hắn có thể giết. Hắn chọn không.
Vì nửa nhịp tim đó, hắn thấy. Thấy qua mắt Tạ Trường An. Thấy Thiên Khuyết. Và trong nửa nhịp tim đó, hắn nhớ: hai trăm năm trước, hắn cũng có nhà. Hắn không nhớ ở đâu, không nhớ tên gì, nhưng nhớ có.
– Sát khí có nhà, Lục Vô Ưu nói, đứng trước hắn, máu trên vai, kiếm trên tay. Ngươi vừa nhớ ra nhà, đúng không?
Vong Nguyên không đáp. Nhưng mắt hắn, lần đầu, không trống.
– Ta không chiến nữa. Hắn nói. Không phải vì thua. Vì... hắn ngừng. Hai trăm năm từ vựng bị chiết cành cắt, hắn không tìm được từ.
– Vì không muốn. Lục Vô Ưu nói giúp.
Vong Nguyên nhìn hắn. Rồi gật. Nhẹ. Gật lần đầu trong hai trăm năm không gật vì lệnh.
Bạch Thạch Nguyên im. Sát khí cả hai rút lại, đỏ thẫm và đỏ bạc cùng lùi, để cánh đồng đá trắng trở lại màu trắng.
Vũ Cảnh chạy đến cạnh sư phụ. Đỡ. Lục Vô Ưu gạt tay, kiểu gạt khi không muốn đệ tử thấy mình yếu.
Nhưng hắn yếu. Máu vẫn chảy, vai vẫn rách, xương vẫn rạn. Hắn cầm cự Vong Nguyên bốn giờ bằng sát khí có nhà, và bốn giờ đó là giới hạn.
Hắn ngồi xuống. Vũ Cảnh ngồi cạnh. Mười bốn tuổi, tay đặt trên vai sư phụ, sát khí hướng nội cuộn nhẹ bên trong, không hại ai, chỉ cắt sợ hãi của chính mình.
Trên Bạch Thạch Nguyên, Vong Nguyên đứng, không đánh, không rút, không biết đi đâu.
Vì lần đầu trong hai trăm năm, không ai bảo hắn đi đâu.