Kiếm Quỷ Nổi Điên
Ba ngày.
Diệp Hàn không ăn ba ngày. Không ngủ ba ngày. Không nói ba ngày.
Hắn ngồi trên đống đổ nát Ẩn Sơn, chỗ từng là sân luyện, đất nứt, cỏ cháy. Mảnh bảng tên gỗ nằm trong lòng hắn, chữ "Sơn" dính máu khô. Kiếm cắm trên đất bên cạnh, thẳng, im.
Xung quanh, đệ tử dọn dẹp. Ninh Tiểu Nguyệt sắp xếp, phân công, ghi chép. A Cẩu bê đá, ma khí nâng dầm gỗ gãy xếp gọn. Hạ Linh băng bó Bạch Ly (vẫn yếu, nằm trên tấm gỗ kê tạm), nhặt đan dược còn dùng được, lập kho mới trong hang đá phía tây. Lục Vô Ưu đi vòng ngoài, canh gác, kiểu sát thủ gác đêm: im, vô hình, chết chóc.
Không ai bảo Diệp Hàn ăn. Không phải vì quên. Vì biết: ép cũng không ăn.
Hạ Linh đặt bát cháo trước mặt Diệp Hàn, sáng ngày thứ nhất. Cháo trắng, nấu bằng gạo còn sót, bếp tạm đắp bằng đá. Chiều tối, bát cháo lạnh nguyên.
Ngày thứ hai: lặp lại. Bát cháo lạnh nguyên.
Ngày thứ ba: Hạ Linh vẫn đặt. Bát cháo vẫn lạnh.
Sáng ngày thứ ba, Diệp Hàn đứng dậy.
Chậm. Kiểu người kiệt sức nhưng không kiệt ý. Nhặt mảnh bảng tên, bọc trong vải, nhét vào ngực áo. Rút kiếm khỏi đất. Quay lại nhìn Ẩn Sơn.
Đống đổ nát. Nhà gỗ sụp nửa. Vườn rau đen. Bếp đổ. Nhưng trâm gỗ thầy cắm trên luống cải cháy vẫn đứng. Ninh Tiểu Nguyệt nhổ lên, cắm lại trên luống đất mới. Trâm gỗ cũ sờn, cắm giữa đất đen, kiểu mộ chí, kiểu cột mốc.
Diệp Hàn nhìn trâm gỗ. Lâu. Rồi bước đến gốc cây tùng cổ (cây duy nhất không gãy). Đào hố bằng tay, đất cứng, ngón tay chảy máu. Bỏ mảnh bảng tên vào hố, lấp đất. Vỗ nhẹ.
Đứng dậy. Cầm kiếm. Đi.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng ở rìa, nhìn Diệp Hàn đi. Không cản. Mắt nàng theo bóng lưng đệ huynh, gầy, kiếm ngang, bước đều, hướng xuống núi.
Nàng biết. Biết hắn đi đâu. Biết hắn sẽ làm gì.
Và nàng không cản, vì nàng cũng muốn.
Diệp Hàn xuống Ẩn Sơn. Đi bộ. Không phi kiếm, không dùng linh lực. Đi bộ, kiểu ngày đầu tiên thầy cõng hắn lên núi: chậm, im, từng bước.
Ba ngày không ăn, không ngủ, cơ thể kiệt. Nhưng kiếm ý không kiệt. Kiếm ý bùng, cuồng, mạnh hơn bình thường, kiểu lửa cháy trong người đói: không có củi nhưng vẫn cháy. Kiếm ý tầng bốn, lúc này không phải kiếm ý bình của gió qua vực. Là kiếm ý cuồng, của đứa trẻ mất thầy, mất nhà, mất mọi thứ.
Hắn đi. Hướng bắc.
Thầy bảo: kiếm đạo bắt đầu từ nghe.
Hắn nghe. Nghe gió, nghe đất, nghe mọi thứ quanh mình. Cảm nhận kiểu kiếm sĩ cảm nhận: bằng kiếm ý, bằng bản năng.
Kiếm ý quét. Rộng. Xa. Tìm dấu vết Thiên Đạo Điện.
Và tìm thấy.
Cứ điểm đầu tiên. Rừng Thanh Tùng, ba trăm dặm phía bắc Ẩn Sơn.
Một ngôi nhà đá giấu trong rừng, trận pháp che, thần thức thường quét qua không thấy. Nhưng kiếm ý tầng bốn không phải thần thức thường. Kiếm ý cắt qua trận pháp kiểu kiếm cắt giấy: dễ, sạch, không kêu.
Bên trong: năm tu sĩ Thiên Đạo Điện, Trúc Cơ đến Nguyên Anh. Trạm giám sát, theo dõi Ẩn Sơn và vùng lân cận.
Diệp Hàn đứng trước cổng. Không gõ. Không gọi.
Rút kiếm.
Một nhát. Cổng vỡ. Trận pháp tán. Năm tu sĩ nhảy dậy, vũ khí trong tay, linh lực bùng.
Diệp Hàn bước vào. Mắt một, đỏ, kiếm ý cuồng.
Người Nguyên Anh chỉ huy nhận ra hắn. Mắt mở to.
– Kiếm Quỷ?
Diệp Hàn không trả lời. Chém.
Một kiếm. Người Nguyên Anh bay, lưng đập vách đá, vách nứt, máu phun. Chưa chết. Kiếm ý tầng bốn chém Nguyên Anh, đủ nặng để thương, chưa đủ để giết trong một chiêu.
Kiếm hai. Kiếm ba. Kiếm bốn. Kiếm năm.
Nhanh. Mỗi kiếm một người. Không thừa. Không thiếu.
Năm tu sĩ ngã. Bốn chết. Một (người Nguyên Anh) nằm, kinh mạch đứt, tu vi tán, sống nhưng không tu luyện được nữa.
Diệp Hàn đứng giữa phòng. Kiếm nhỏ máu, rơi trên sàn đá, kiểu mưa nhỏ giọt. Nhìn xuống người Nguyên Anh.
– Thiên Đạo Điện còn bao nhiêu cứ điểm?
Người Nguyên Anh nhìn hắn. Run. Kiểu run của tu sĩ trước kẻ mạnh hơn: không phải sợ chết, sợ mắt đối phương. Mắt Diệp Hàn không có gì. Không giận, không buồn, không ghét. Trống. Kiểu mắt đứa trẻ ăn mày ngày xưa, trước khi bát cháo đầu tiên.
– Ta... ta không biết tất cả...
– Nói những cái biết.
Người Nguyên Anh nói. Nhanh. Ba cứ điểm nữa trong vòng năm trăm dặm: rừng Hắc Phong, trấn Vạn Khách, đèo Thanh Lĩnh.
Diệp Hàn gật. Quay người. Đi.
Để người Nguyên Anh sống. Không phải vì thương. Vì cần hắn sống để tin lan: Kiếm Quỷ đang đến.
Cứ điểm thứ hai. Rừng Hắc Phong. Bảy tu sĩ.
Kiếm chém. Gỗ gãy. Trận pháp vỡ. Bảy người đổ.
Diệp Hàn bị thương. Một sứ giả Hóa Thần sơ kỳ ở đây, linh lực mạnh hơn dự kiến. Vết chém xuyên vai trái, sâu, máu ướt nửa áo. Diệp Hàn không băng. Không dừng. Đi tiếp.
Cứ điểm thứ ba. Trấn Vạn Khách. Mười hai tu sĩ, hai Hóa Thần.
Diệp Hàn đến lúc hoàng hôn. Đứng trước trấn, kiếm ngang lưng, áo dính máu (máu mình, máu người khác), mặt gầy, mắt một, kiếm ý cuồng.
Dân trấn nhìn hắn, sợ. Kiểu sợ nhìn quỷ.
Kiếm Quỷ.
Hắn không nhìn dân. Đi thẳng vào trạm Thiên Đạo Điện giấu trong quán rượu ở góc trấn. Cổng mở, bên trong hai Hóa Thần đợi (tin từ cứ điểm thứ hai đã đến).
– Kiếm Quỷ.
Hóa Thần thứ nhất nói. Giọng bình.
– Thầy ngươi chết rồi. Ngươi giết bao nhiêu cũng không mang hắn về.
Diệp Hàn dừng. Lần đầu tiên dừng kể từ khi rời Ẩn Sơn.
Thầy ngươi chết rồi.
Bốn chữ. Nhẹ. Nhưng nặng kiểu đá đè ngực. Hắn biết thầy chưa chết (biết kiểu kiếm sĩ biết: kiếm ý trong người vẫn cảm nhận sợi dây vô hình nối thầy trò, yếu, xa, nhưng chưa đứt). Nhưng nghe câu đó, kiếm ý trong người cuồng hơn.
Hắn chém.
Hai Hóa Thần. Hắn ở Nguyên Anh sơ kỳ. Chênh lệch rõ. Nhưng kiếm ý tầng bốn cuồng bạo bù, và hai Hóa Thần chỉ sơ kỳ, không phải trung kỳ. Trận đánh kéo dài hơn: ba mươi chiêu. Bốn mươi chiêu. Năm mươi chiêu.
Diệp Hàn bị thương thêm: ngực (vết rạch ngang), đùi phải (kiếm khí xuyên), cổ tay trái (bầm). Kiếm sắt nứt dọc cán, gần gãy.
Chiêu năm mươi sáu. Kiếm ý bùng.
Không phải kiếm ý tầng bốn. Hơn. Sâu hơn. Tối hơn. Kiếm ý tầng bốn là gió qua vực, bình, sâu. Thứ bùng ra bây giờ không bình. Là bão. Là vực tự mở miệng.
Kiếm ý chạm ngưỡng tầng năm. Thoáng. Nửa nhịp thở. Nhưng đủ.
Một kiếm. Hai Hóa Thần bay, đập tường, tường sụp. Một chết. Một nằm, kinh mạch đứt.
Diệp Hàn đứng giữa quán rượu đổ nát. Kiếm nhỏ máu. Mười tu sĩ còn lại quỳ, run, kiểu quỳ trước quỷ: không phải lạy, là sợ.
Hắn không nhìn. Quay người. Đi ra.
Thiên hạ chấn động.
Tin lan trong một ngày: Kiếm Quỷ nổi loạn. Một mình đánh ba cứ điểm Thiên Đạo Điện trong ba ngày. Giết hai mươi bốn tu sĩ, trong đó hai Hóa Thần, một Nguyên Anh.
Không phải đánh vì chiến lược. Không phải đánh vì kế hoạch. Đánh vì đau.
Chính đạo bàn tán. Ma đạo bàn tán. Tông phái lớn nhỏ bàn tán.
– Kiếm Quỷ điên rồi.
– Thầy hắn bị Thiên Đạo Điện đánh mất tích. Hắn đi trả thù.
– Một mình? Đánh Thiên Đạo Điện? Điên.
– Không phải điên. Là liều.
– Giống nhau.
Cứ điểm thứ tư. Đèo Thanh Lĩnh. Đêm.
Diệp Hàn đứng trên đỉnh đèo, nhìn xuống. Cứ điểm lớn hơn ba cứ điểm trước: hai mươi tu sĩ, một Hóa Thần trung kỳ chỉ huy, trận pháp ba lớp.
Hắn bị thương nặng. Vai trái sưng, không cử động được. Đùi phải băng tạm bằng vải xé từ áo. Kiếm sắt nứt, cán lỏng, một nhát nữa có thể gãy. Máu khô trên mặt, trên tay, trên áo.
Ba ngày không ăn, không ngủ. Chiến đấu liên tục. Cơ thể đáng lẽ đã sụp. Nhưng kiếm ý giữ hắn đứng, kiểu lửa giữ gỗ cháy: không vì gỗ muốn cháy, vì lửa không chịu tắt.
Hắn nhìn trăng. Tròn. Sáng. Kiểu trăng mà hai năm qua hắn nhìn mỗi đêm trên Ẩn Sơn, luyện kiếm dưới trăng, đứng cạnh thầy dưới trăng, tưới rau dưới trăng.
Hắn nghĩ đến bát cháo đầu tiên.
Ngày xưa. Ven đường. Hắn sắp chết đói. Gã trung niên áo xám dừng lại, ngồi xuống, lấy bánh bao chia. Hắn cắn điên cuồng, mắt đầy cảnh giác. Gã hỏi: "Ngươi muốn học kiếm không?" Hắn ngẩng đầu, nhìn gã. Gã cõng hắn về núi. Nấu cháo trắng. Cho hắn ăn.
Bát cháo đầu tiên.
Đôi dép cỏ đặt bên giường.
Cành tre trong tay, luyện kiếm dưới gió.
"Đừng nghe. Cảm."
"Ăn cháo trước đã."
Bữa khai tông. Cháo trắng, rau muống luộc, đậu hũ kho hơi cháy, nấm rừng.
"Ngày mai."
"Con biết."
Diệp Hàn nhìn trăng. Tay nắm chuôi kiếm nứt, chặt.
Nếu thầy chết, ta sẽ chém nát thiên hạ.
Ý nghĩ ấy hiện trong đầu, rõ, lạnh, kiểu kiếm chém không gió. Và hắn biết: ý nghĩ ấy sai. Thầy không dạy hắn chém thiên hạ. Thầy dạy hắn nghe gió, cảm kiếm, ăn cháo, bảo vệ người mình yêu.
Nhưng bây giờ, không có gì để bảo vệ. Nhà sụp. Thầy mất. Bảng tên vỡ.
Chỉ còn kiếm.
Hắn đứng dậy. Cầm kiếm. Đi xuống đèo. Hướng cứ điểm Thiên Đạo Điện.
Đèo Thanh Lĩnh. Cứ điểm.
Trận đánh lâu nhất. Hóa Thần trung kỳ mạnh, trận pháp khó phá, hai mươi tu sĩ hiệp đồng. Diệp Hàn kiệt sức, bị thương, kiếm nứt.
Nhưng kiếm ý cuồng. Mỗi kiếm mang cả hai năm: bát cháo, cành tre, gió trên vách đá, vườn rau, bảng tên, tiếng cười Bạch Ly, cháo Hạ Linh nấu, tiếng gõ quạt Ninh Tiểu Nguyệt, bóng nhỏ A Cẩu ngồi góc phòng, sát khí im Lục Vô Ưu gác đêm.
Và thầy. Thầy tưới rau. Thầy nhổ cỏ. Thầy nhìn hắn, nói "Ngày mai", hắn gật "Con biết."
Kiếm chém. Chém. Chém.
Kiếm sắt gãy.
Gãy ở chiêu thứ bảy mươi ba. Cán rời lưỡi, lưỡi bay, cắm vào vách đá. Diệp Hàn đứng, tay cầm cán kiếm gãy, trước mặt là Hóa Thần trung kỳ còn nguyên sức.
Hóa Thần nhìn hắn. Kiểu nhìn thương. Kỳ lạ, nhưng thương.
– Kiếm Quỷ. Kiếm gãy rồi. Dừng đi.
Diệp Hàn nhìn cán kiếm gãy trong tay. Rồi ném.
Giơ tay không.
Kiếm ý tầng bốn bùng. Từ tay không. Không kiếm.
Kiếm không cần kiếm.
Thầy nói. Ngày xưa. Trên vách đá, gió thổi, hắn nhắm mắt nghe. "Kiếm đạo không ở kiếm. Ở người cầm kiếm."
Tay không chém.
Kiếm ý thành hình trong không khí, kiểu gió nén thành lưỡi, kiểu ánh sáng cong thành kiếm. Không sắt. Không thép. Chỉ ý.
Một chiêu. Hóa Thần trung kỳ bay lùi, áo rách, máu phun, đập vách đá, vách nứt.
Hai mươi tu sĩ còn lại quỳ. Run.
Diệp Hàn đứng giữa đèo. Tay không. Kiếm ý tàn quanh người, sáng nhạt, rồi tắt. Gió thổi qua đèo, lạnh, mang theo mùi máu và mùi đá.
Hắn nhìn trăng. Trăng vẫn tròn. Vẫn sáng.
Thầy. Thầy bảo kiếm đạo bắt đầu từ nghe. Con nghe.
Gió. Tiếng gió qua đèo. Tiếng cỏ rạp. Tiếng máu nhỏ trên đá.
Nhưng chỉ nghe thấy máu.
Hắn đứng trên đỉnh đèo, một mắt, tay không, kiếm gãy, áo dính máu. Mười bốn tuổi. Kiếm Quỷ.
Gió thổi. Trăng sáng. Máu khô.
Hắn đứng đó, và giống đúng đứa trẻ ăn mày một mắt ngày xưa, ven đường, gần chết, trước khi bát cháo đầu tiên.
Mất đi mọi thứ thầy dạy.