Ký Ức Bị Phong Ấn
Tạ Trường An nằm trong phòng, mắt mở, nhìn trần nhà.
Đêm trước hắn kể xong. Sáu đệ tử nhổ cỏ cạnh hắn trong vườn rau cho đến khi nắng tắt. Không ai nói thêm. Bạch Ly mang cháo vào phòng, đặt trên bàn, rồi đi ra. Hạ Linh để túi thuốc trước cửa, gõ nhẹ, không vào. Diệp Hàn đứng gác ngoài hành lang, kiếm dựa tường, im lặng.
Hắn không ngủ. Không phải vì đau. Vì những thứ hắn kể đã mở cánh cửa mà hắn đóng hai mươi năm, và bây giờ ký ức tràn ra, không chịu đóng lại.
Tuyết rơi. Cấm địa Thiên Khuyết, ba ngày sau khi chạm Thiên Mệnh.
Tạ Trường An đứng ở bờ vực, nơi ánh sáng kỳ dị vẫn nhấp nháy dưới đáy, nơi thiên đạo vừa chạm vào hắn rồi rút đi. Toàn thân đau. Kinh mạch rách bảy chỗ. Linh lực cuộn loạn trong đan điền, mãnh liệt gấp trăm lần trước khi hắn phá Thánh Cảnh.
Thiên Mệnh. Hắn chạm rồi. Chạm thật. Cảnh giới thứ chín, đỉnh cao tuyệt đối, bốn ngàn năm đại lục chỉ vài người đặt chân đến. Và hắn mười chín tuổi.
Nhưng hắn không vui. Không kiêu. Không cảm gì.
Vì Thiên Mệnh không cứu được Lâm Thanh Dạ. Không đưa ba trăm đồng môn sống lại. Không xóa được đêm hắn đứng cách bạn mười bước, và không với tới.
Hắn quay lưng, bước ra khỏi Cấm địa. Tuyết phủ lên dấu chân.
Ba năm. Ba năm lang thang.
Năm đầu tiên, hắn giết.
Không phải giết bừa. Giết có mục tiêu. Sứ giả Thiên Đạo Điện. Thám tử. Mật vụ. Những kẻ mang lệnh bài hình con mắt, rải khắp đại lục, theo dõi thiên tài, đánh dấu mục tiêu, rồi ra tay. Hắn tìm từng kẻ. Từng cứ điểm. Lần theo dấu vết từ Thiên Khuyết đến biên viễn phía bắc, từ biên viễn phía bắc đến hải cảng phía đông, từ hải cảng đến sa mạc phía tây.
Mỗi cứ điểm hắn phá, có mười cứ điểm mới mọc lên. Mỗi sứ giả hắn giết, có mười sứ giả khác thế chỗ. Thiên Đạo Điện không phải tông môn, không phải quốc gia, không có trụ sở để đốt, không có tông chủ để giết. Nó là hệ thống. Bốn ngàn năm bám rễ vào xương sống đại lục, ăn sâu hơn cả cổ tộc, cũ hơn cả hoàng triều.
Hắn giết một trăm người. Hai trăm. Ba trăm. Đến tháng thứ mười một, hắn đứng giữa đống xác một cứ điểm ở rìa sa mạc Hắc Phong, máu khô trên tay, gió thổi cát vào mắt, và nghĩ: Mỗi người ta giết, có mười người thế chỗ. Mỗi cứ điểm ta phá, Thiên Đạo Điện biết thêm ta đang ở đâu.
Hắn đang tự biến mình thành mục tiêu lớn nhất đại lục. Và Thiên Đạo Điện chỉ cần chờ.
Năm thứ hai, hắn dừng giết.
Không phải vì lương tâm. Vì vô dụng.
Hắn lang thang về phía nam, qua những vùng đất hắn chưa từng đặt chân. Qua thị trấn nhỏ, thành phố lớn, làng chài, rừng sâu. Thánh Cảnh gần Thiên Mệnh, nhưng hắn đi bộ. Chậm. Như phàm nhân. Không bay, không dùng linh lực. Đôi khi hắn quên mình là tu sĩ. Đôi khi hắn muốn quên.
Ở một thị trấn không tên phía nam, hắn thấy đám đông vây quanh một đứa trẻ.
Đứa trẻ chừng tám tuổi, gầy, bẩn, mắt hoảng sợ. Nó đứng giữa vòng người, tay nắm chặt, toàn thân run. Dân làng chỉ trỏ, mặt lạnh.
– Đuổi đi. Nó hút linh khí đất. Mùa màng thất thu từ khi nó đến.
– Không ai nuôi nổi. Cho ăn bao nhiêu cũng hút sạch. Đất quanh nhà nó chết.
Tạ Trường An đứng trong đám đông, nhìn.
Và hắn thấy.
Không phải thấy đứa trẻ bẩn thỉu bị xua đuổi. Hắn thấy thiên phú. Sáng. Rực. Kiểu sáng mà hắn chỉ thấy ở vài người trong đời. Đứa trẻ này có mầm linh căn cực phẩm, loại mầm mà cả đại lục mười năm mới xuất hiện một. Nó hút linh khí đất không phải vì nó muốn, mà vì cơ thể nó đang tự giác ngộ, tự mở kinh mạch, và cần linh khí nhiều gấp trăm lần người thường để nuôi quá trình đó.
Dân làng đuổi nó đi vì không hiểu. Vì sợ. Vì thiên tài, khi chưa được nuôi dạy, trông giống tai họa.
Hắn nhìn đứa trẻ bị đẩy ra cổng làng. Nhìn nó vấp, ngã, đứng dậy, đi. Một mình. Tám tuổi. Không ai theo. Không ai giữ.
Và hắn nghĩ đến Lâm Thanh Dạ. Mười hai tuổi, thiên tài trận pháp, bị gia tộc giao cho Thiên Quang Tông vì "nó kỳ lạ quá, không quản nổi." Thanh Dạ lớn lên trong tông môn, được sư phụ dạy, được bạn bè bảo vệ, và vẫn chết. Vẫn bị giết. Vì Thiên Đạo Điện nhìn thấy tiềm năng, và tiềm năng là tội.
Đứa trẻ kia, tám tuổi, thiên phú rực sáng, không tông môn, không sư phụ, không ai. Nó sẽ sống được bao lâu trước khi Thiên Đạo Điện nhìn thấy?
Tạ Trường An bước theo đứa trẻ. Bước chậm. Không vội.
Đứa trẻ đi đến rìa rừng, ngồi xuống dưới gốc cây, ôm đầu gối, không khóc. Kiểu im lặng của người đã quen bị đuổi, đã hết nước mắt để khóc, chỉ còn biết ngồi chờ. Chờ gì thì không biết.
Hắn đứng nhìn. Lâu. Rất lâu.
Nếu ta không thể giết Thiên Đạo Điện...
Ý nghĩ hình thành chậm, như mầm cây chui qua lớp đất cứng. Không phải giác ngộ chói lòa, không phải khoảnh khắc khai sáng. Là thứ gì đó mọc lên từ trong bụng, từ trong xương, từ chỗ mà nỗi đau ba năm đã đào thành hố sâu.
...thì ta sẽ nuôi ra một thế hệ mạnh đến mức Thiên Đạo Điện không giết nổi.
Hắn đứng đó, nhìn đứa trẻ dưới gốc cây, và lần đầu tiên trong ba năm, có thứ gì đó khác ngoài nỗi đau hiện lên trong mắt.
Nhưng hắn không bước tới.
Vì hắn nhìn đứa trẻ, và thấy thêm một thứ: nếu hắn nhặt nó về bây giờ, với Thiên Mệnh trong người, với tên Tạ Trường An trên danh sách truy nã của Thiên Đạo Điện, đứa trẻ này sẽ chết. Không phải vì yếu. Vì gần hắn.
Hắn quay lưng. Bỏ đi.
Đứa trẻ không nhìn lên. Không biết có người từng đứng sau lưng nó.
Tháng sau, hắn nghe tin đứa trẻ chết. Chết đói trong rừng. Không ai tìm, không ai chôn.
Hắn đứng ở một quán trọ, nghe người qua đường kể, giọng nhạt: "Con quỷ hút linh khí ấy chết rồi. Đất quanh xác nó xanh mướt, linh khí tuôn ra, dân làng mừng lắm."
Tạ Trường An đặt chén trà xuống. Chậm. Ngón tay hơi run. Rất nhẹ, người thường không thấy.
Mầm chết vì không ai trồng.
Ý nghĩ đó đau hơn ba trăm người hắn đã giết. Đau hơn ba năm cuồng nộ. Vì ba năm hắn giết người, hắn giận. Giận thì còn sống. Nhưng đứa trẻ chết vì không ai nuôi, cái đó không giận được ai. Chỉ có thể giận mình.
Ta đứng đó. Nhìn. Và bỏ đi.
Giống Thiên Đạo Điện.
Ý nghĩ đó chém vào hắn như kiếm. Không, nặng hơn kiếm. Kiếm chỉ cắt da thịt. Ý nghĩ này cắt vào thứ sâu hơn.
Hắn giết sứ giả Thiên Đạo Điện vì họ giết thiên tài. Nhưng hắn bỏ đi, để đứa trẻ chết đói, thì hắn khác họ ở chỗ nào?
Họ giết bằng kiếm. Hắn giết bằng cách quay lưng.
Năm thứ ba. Năm cuối cùng.
Hắn trở về Thiên Quang Sơn.
Hai mươi tháng kể từ khi rời đi, ngọn núi vẫn đứng đó, im lặng, trơ trọi. Tường đổ, mái sụp, cỏ dại cao đến thắt lưng. Sân luyện công nứt nẻ, cỏ chui qua kẽ đá. Thư phòng sư phụ chỉ còn nền gạch, sách cháy thành tro từ lâu, gió cuốn đi hết. Phòng Thanh Dạ cũng vậy: bốn bức tường, không mái, mưa gió ba năm đã rửa sạch mọi dấu vết.
Hắn đi qua từng phòng. Chậm. Bước chân không vội, kiểu người thăm mộ.
Phòng sư phụ. Phòng Thanh Dạ. Phòng đại sư huynh. Phòng sư tỷ Vân Nhi. Phòng Tiểu Quang, đệ tử nhỏ nhất tông môn, mười tuổi khi chết. Phòng lão Trường lão, bảy mươi tuổi, tu luyện cả đời, chết vì chắn kiếm cho đệ tử.
Ba trăm phòng. Ba trăm người. Bây giờ chỉ còn tường và cỏ.
Hắn đi đến cuối tông môn, chỗ vườn rau cũ. Vườn rau mà sư phụ trồng, dạy hắn tưới mỗi sáng, bắt hắn nhổ cỏ mỗi chiều. "Tu luyện không phải lúc nào cũng ngồi xếp bằng. Đôi khi là nhổ cỏ." Sư phụ nói vậy, cười, tay lấm đất.
Vườn rau bây giờ là bãi đất trống, cỏ dại, xương. Xương người. Trắng. Nằm lẫn trong đất, lẫn trong cỏ, lẫn trong nắng chiều.
Tạ Trường An ngồi xuống. Giữa vườn rau cũ. Giữa xương đồng môn.
Hắn ngồi đó cho đến khi trời tối. Cho đến khi sao lên. Cho đến khi sương rơi. Không tu luyện, không suy nghĩ, không giận, không buồn. Trống. Hoàn toàn trống.
Rồi, khi trăng lên đến đỉnh đầu, hắn đứng dậy.
Hắn dọn một góc nhỏ. Nhổ cỏ, phơi đất, cuốc. Cuốc bằng tay, không dùng linh lực. Thánh Cảnh gần Thiên Mệnh, nhưng hắn cuốc đất bằng tay trần, đến khi lòng bàn tay phồng rộp, đến khi rộp vỡ, đến khi máu thấm vào đất Thiên Quang Sơn, hòa vào xương đồng môn.
Vùi hạt giống cải. Ba hạt, đủ một luống nhỏ.
Tưới. Bằng nước suối gánh từ chân núi, cũng bằng tay.
Rồi ngồi chờ.
Bảy ngày sau, hắn phong ấn.
Quá trình bắt đầu lúc hoàng hôn. Hắn ngồi giữa nền điện thờ đổ nát, nơi từng là chính điện Thiên Quang Tông. Xung quanh là cột gãy, mái sụp, gạch vụn. Nhưng nền đá vẫn còn, phẳng, chắc, vì nền điện này đúc bằng huyền thiết trộn linh thạch, kiểu nền của tông môn ngàn năm.
Phong ấn nghịch thiên. Không phải đè linh lực xuống, đơn giản vậy. Là ép cả một đại dương vào cái chai. Chín tầng tu vi, từ Thiên Mệnh xuống Kim Đan, sáu tầng phải nén, phải khóa, phải niêm. Mỗi tầng một lớp phong ấn, mỗi lớp phải tự tay khắc vào đan điền, vào kinh mạch, vào xương.
Ngày thứ nhất: phong Thiên Mệnh xuống Đại Đế. Linh lực phản kháng dữ dội, xé kinh mạch vai, máu chảy từ khóe miệng. Hắn nuốt máu, tiếp.
Ngày thứ hai: phong Đại Đế xuống Thánh Cảnh. Đan điền rung, nứt, dội ngược. Xương sườn bên trái gãy hai thanh. Hắn không dừng.
Ngày thứ ba: phong Thánh Cảnh xuống Động Hư. Thần thức co lại, đau, kiểu đau không ở thân thể, ở sâu hơn, chỗ mà ý thức gặp linh hồn. Hắn thấy khuôn mặt Thanh Dạ, mờ, trong cơn đau. Cười. "Trường An, ngươi lại tự hành hạ mình."
Ừ. Hắn nghĩ. Nhưng lần này có mục đích.
Ngày thứ tư: phong Động Hư xuống Hóa Thần. Kinh mạch toàn thân rách, nối, rách, nối. Linh lực nén đến mức đan điền gần vỡ. Hắn ho ra máu, nhiều, đặc, đen.
Ngày thứ năm: phong Hóa Thần xuống Nguyên Anh. Cơ thể bắt đầu từ chối, bản năng sinh tồn phản kháng, mỗi sợi thần kinh hét lên: dừng lại, ngươi đang tự giết mình. Hắn không dừng. Dừng là chết. Phong ấn dở dang là tự hủy.
Ngày thứ sáu: phong Nguyên Anh xuống Kim Đan. Tầng cuối. Nặng nhất. Nguyên Anh là linh hồn hóa hình, nén Nguyên Anh vào Kim Đan nghĩa là ép linh hồn nhỏ lại, ép đến mức nó gào. Hắn nghe thấy tiếng gào trong đầu. Tiếng của chính mình, tiếng của sức mạnh đang bị nhốt, đang van xin được thả. Hắn không thả.
Ngày thứ bảy. Bình minh.
Mở mắt. Thân thể nhẹ. Quá nhẹ. Nhẹ đến mức hắn tưởng đã chết. Nhưng không. Hắn sống. Kim Đan. Tu vi Kim Đan trung kỳ. Linh lực yếu ớt, kinh mạch mỏng, đan điền nhỏ. Trên mọi thám trận, mọi cảm ứng, hắn chỉ là Kim Đan tầm thường. Một giọt nước trong biển.
Hắn đứng dậy. Chân run. Không phải run vì yếu, vì thân thể đang thích nghi với cái mới, thích nghi với việc chín phần mười sức mạnh bị khóa sâu dưới đáy đan điền, nằm im, chờ.
Hắn đi ra ngoài. Đi đến vườn rau.
Ba hạt cải đã nảy mầm. Ba mầm nhỏ, xanh, yếu ớt, vươn lên khỏi đất.
Tạ Trường An ngồi xuống cạnh luống rau. Nhìn mầm. Lâu. Rất lâu.
Mầm cần thời gian. Mầm cần người tưới. Mầm cần đất.
Ta sẽ là đất.
Hắn ngồi đó đến khi nắng lên, rồi đứng dậy, gánh nước, tưới rau.
Hai mươi năm.
Hai mươi năm hắn trồng rau trên xương đồng môn. Hai mươi năm hắn chờ. Chờ mầm. Chờ đứa trẻ đúng. Chờ thiên phú đúng. Chờ thời khắc đúng.
Hắn đi khắp đại lục, chậm, kiểu Kim Đan, kiểu người thường. Hắn nhìn. Nhìn hàng ngàn người, tìm mầm. Mỗi lần nhìn, thiên phú trong mắt hắn kích hoạt, và mỗi lần kích hoạt, thọ mệnh rút ngắn vài tháng, vài năm. Hắn biết. Hắn vẫn nhìn.
Phần lớn là người thường. Thiên phú bình thường, không đáng để liều. Nhưng thỉnh thoảng, hắn thấy ánh sáng. Sáng rực. Sáng đến mức hắn phải nheo mắt.
Mười năm, hắn thấy bốn. Bốn mầm sáng rực, bốn thiên tài bị vứt bỏ. Nhưng hắn không nhặt. Chưa đúng thời điểm. Chưa đủ an toàn. Thiên Đạo Điện vẫn đang tìm hắn, vẫn đang quét đại lục, vẫn đang hỏi: kẻ giết ba trăm sứ giả ở đâu?
Hắn chờ. Chờ cho đến khi Thiên Đạo Điện quên. Cho đến khi tên Tạ Trường An chìm vào quên lãng. Cho đến khi Kim Đan tầm thường trên Ẩn Sơn không còn ai nhớ.
Mười lăm năm. Thiên Đạo Điện ngừng tìm. Đại lục quên. Kẻ từng chạm Thiên Mệnh biến thành trưởng môn phái nhỏ trồng rau, và thiên hạ không ai nhớ tên.
Năm thứ mười sáu, hắn nhặt Diệp Hàn. Đứa trẻ mồ côi, mắt một, kiếm ý sáng rực đến mức hắn suýt mù khi nhìn. Hắn cho nó bát cháo. Mầm đầu tiên.
Năm thứ mười bảy, Ninh Tiểu Nguyệt. Năm thứ mười tám, A Cẩu, Bạch Ly, Hạ Linh. Năm thứ mười chín, Lục Vô Ưu.
Sáu mầm. Sáu quái vật. Sáu đứa trẻ bị thiên hạ vứt bỏ.
Tạ Trường An mở mắt. Ký ức tắt. Trần nhà quen thuộc, gỗ cũ, vết ẩm ở góc trái, kiểu trần nhà hắn nhìn mỗi đêm hai mươi năm qua.
Hắn nằm yên. Lâu. Rồi ngồi dậy.
Bước ra ngoài. Trời chưa sáng hẳn, sương còn đọng trên cỏ, trên mái bếp, trên lá ngô đồng. Diệp Hàn ngồi trước hành lang, lưng tựa cột, kiếm nằm ngang đùi. Mắt nhắm nhưng kiếm ý tỉnh, loang ra nhẹ, quét xung quanh, kiểu canh gác của kiếm tu: không cần mở mắt, kiếm ý là mắt.
Hắn biết. Đứa bé này gác suốt đêm. Giống mười mấy năm trước, đêm thứ bảy trên Ẩn Sơn, nó gác trước cửa phòng hắn, và hắn kéo chăn đắp.
Hắn không đắp chăn lần này. Chỉ đi ngang qua, chân bước nhẹ, ra vườn rau.
Vườn rau nằm yên dưới sương sớm. Luống cải xanh, giàn dưa leo, khoai lang, mấy khóm rau thơm Hạ Linh trồng thêm hồi tháng trước. Đất ẩm, mềm, mùi đất quen thuộc.
Hắn ngồi xuống. Cùng vị trí hắn ngồi hai mươi năm trước, khi trồng ba hạt cải đầu tiên. Cùng kiểu ngồi: đầu gối gần ngực, tay chạm đất, ngón ấn nhẹ vào đất ẩm.
Mầm đã đến. Sáu mầm.
Hắn nhìn tay mình. Tay trái đen đến nửa cẳng, ma khí A Cẩu tích tụ. Tay phải tê kinh mạch ngón, sẹo sát khí Lục Vô Ưu. Lòng bàn tay chai, vết cuốc đất hai mươi năm. Móng tay có đất.
Bàn tay này từng chạm Thiên Mệnh. Bàn tay này từng giết ba trăm người. Bàn tay này bây giờ trồng rau, nấu cháo, nhổ cỏ, và nắm tay đứa trẻ giữa đêm khi ma khí bùng.
Hắn nói nhỏ, không rõ nói với ai. Với Thanh Dạ, với sư phụ, với ba trăm đồng môn nằm dưới đất, với đứa trẻ tám tuổi chết đói trong rừng, với chính mình hai mươi năm trước:
– Mầm đã đến. Sáu mầm.
Gió sớm thổi qua vườn. Lá rung. Sương rơi.
Tạ Trường An nhổ cỏ. Chậm. Cẩn thận. Từng nhánh một.
Phía sau, trong bếp, có tiếng bước chân nhẹ. Hạ Linh dậy sớm nấu cháo, kiểu nàng dậy mỗi sáng hai năm nay, sớm hơn mọi người nửa canh giờ, để khi thầy và các sư huynh sư tỷ thức, cháo đã nóng. Tiếng nước đổ vào nồi, tiếng lửa bắt, tiếng muỗng chạm thành nồi đất.
Trên mái bếp, Bạch Ly cuộn tròn, đuôi cáo quấn quanh người, ngủ. Nàng ngủ trên mái từ hồi mới đến, thói quen yêu tộc, thích chỗ cao, thích gió. Tai cáo thỉnh thoảng vểnh lên, nghe, rồi cụp xuống, yên.
Trong phòng cuối hành lang, A Cẩu nằm im, mắt mở, ma khí cuộn rất nhẹ quanh người, kiểu cuộn ôm, kiểu cuộn không đe dọa. Hắn nghe thấy thầy ra vườn. Nghe thấy Hạ Linh nấu cháo. Nghe thấy gió.
Lục Vô Ưu ngồi trên gốc cây sau nhà. Sát khí thu gọn, phẳng, không một ngọn cỏ nào chết xung quanh. Hắn nhìn bình minh, mắt bình, kiểu mắt của người đã chọn được cách sống.
Ninh Tiểu Nguyệt thức từ lâu. Nàng ngồi trước bàn cờ trong phòng, quân cờ bày dở, nhưng nàng không nhìn cờ. Nàng nhìn ra cửa sổ, nhìn thầy ngồi trong vườn rau, nhổ cỏ, lưng cong, vai gầy. Quạt gấp gãy hai nan nằm trên bàn, nàng chưa sửa.
Thầy kể xong rồi. Nàng nghĩ. Bây giờ đến phần của chúng ta.
Quạt gấp gõ nhẹ lên bàn. Một lần. Rồi nàng đứng dậy, ra cửa, bước về phía vườn rau.
Không phải nhổ cỏ. Là đến nói chuyện.