Kiếm Chém Thánh Tử
Thanh Vân Sơn cao chín ngàn trượng.
Diệp Hàn ngẩng đầu nhìn, đỉnh núi khuất trong mây, kiểu mây trắng dày mà linh khí tụ thành, cuộn chậm, phát quang nhẹ. Đường lên núi, bậc đá trắng, mỗi bậc rộng ba thước, khắc linh văn cổ mờ dưới rêu. Hai bên, tùng, bách, linh mộc thẳng tắp, gốc to bốn người ôm, tán che khuất trời. Chim linh thú lượn trên cao, không phải chim thường, là linh hạc Thanh Vân, cánh sải rộng, lông trắng phát quang.
Lớn.
Ẩn Sơn, vài căn nhà gỗ, vườn rau, bảng tên xiên xẹo, một con đường mòn.
Thanh Vân Sơn, thánh địa chính đạo, nơi ba mươi vạn đệ tử tu luyện, bảy mươi hai đỉnh, chín tầng trận pháp bảo hộ, tàng kinh các chứa mười vạn cuốn. Đứng đây, cảm nhận linh khí đặc quánh như sương sớm, đè lên da, lên vai, lên ngực.
Diệp Hàn bước lên bậc đá đầu tiên.
Kiếm sắt giắt lưng. Áo xám cũ. Vải bịt mắt trái ngả vàng. Mười bốn tuổi, cao hơn năm ngoái, vai rộng hơn, nhưng vẫn gầy, vẫn xương. Gương mặt lạnh, không phải lạnh cố ý, là lạnh quen. Kiểu lạnh của người ít nói đến mức mặt quên cách biểu cảm.
Bước. Bước. Bước.
Bốn trăm bậc, vào sương. Gió lạnh hơn. Linh khí đặc hơn. Mỗi bậc có trận pháp thăm dò tu vi, gã cảm, nhẹ, kiểu gợn nước chạm da. Trận pháp đọc: Luyện Khí tầng bốn.
Gã không giấu. Không cần giấu.
Bậc thứ sáu trăm, đệ tử Thanh Vân bắt đầu nhìn. Áo trắng, kiếm treo lưng, tu vi thấp nhất cũng Trúc Cơ. Họ nhìn gã, áo xám, kiếm sắt, Luyện Khí, rồi nhìn nhau. Không chặn. Không hỏi. Chỉ — nhìn.
Bậc thứ chín trăm, có người nhận ra.
– Một mắt. Kiếm sắt. Luyện Khí.
Xì xào.
– Kiếm Quỷ?
– Kiếm Quỷ đến Thanh Vân Sơn?
Tin lan, nhanh hơn chân gã. Khi Diệp Hàn bước qua cổng chính Thanh Vân, hai cánh cổng đá trắng cao mười trượng khắc hình kiếm chính tông, đã có ba trăm đệ tử đứng hai bên đường. Nhìn. Không chặn. Nhưng — canh.
Gã không nhìn họ. Bước thẳng.
· · ·
Chính điện Thanh Vân, Bạch Ngọc Điện. Đá trắng, cột lớn, mái cong, linh khí tụ thành sương mỏng phủ nền. Trên bệ cao, năm chiếc ghế, ba chiếc có người ngồi.
Trưởng lão Thanh Vân. Nguyên Anh trở lên.
Diệp Hàn bước vào. Dừng. Nhìn.
Không quỳ. Không chào. Đứng.
Trưởng lão giữa, Hà Vô Nhai, Nguyên Anh tầng ba, bảy mươi hai tuổi, tóc trắng búi cao, mặt phúc hậu nhưng mắt sắc. Nhìn thiếu niên đứng giữa điện, không quỳ, nhíu mày nhẹ.
– Kiếm Quỷ Diệp Hàn?
– Vâng.
Một từ.
– Đến Thanh Vân có việc gì?
Diệp Hàn rút từ ngực, một miếng gỗ. Nhỏ. Cũ. Khắc hai chữ triện cổ, mờ, nét đã mòn, nhưng linh khí tàn dư vẫn phảng phất. Giơ lên.
Im lặng.
Hà Vô Nhai, nghiêng người. Mắt nheo. Rồi — giật mình. Nhẹ, kiểu giật mà nếu không phải Nguyên Anh tầng ba thì không ai nhận ra. Nhưng hai trưởng lão bên cạnh, thấy. Kinh ngạc.
– Tín vật này...
– Thầy con giao. Đổi bản kiếm phổ Đoạn Hồng Kiếm Quyết trong tàng kinh các Thanh Vân. Phổ nằm ở tầng bảy, kệ đông, ngăn thứ mười một.
Giọng bình. Rõ. Không giải thích. Không xin phép. Thầy giao nhiệm vụ, gã đến. Vậy thôi.
Hà Vô Nhai nhìn tín vật. Nhìn lâu. Tay — run nhẹ.
Tín vật này... ba mươi năm.
Ba mươi năm không ai đến đòi. Lão tưởng người đó đã chết.
– Thầy ngươi... giọng Hà Vô Nhai thấp, chậm hơn, tên gì?
– Tạ Trường An.
Im lặng. Sâu. Hà Vô Nhai nhắm mắt. Mở. Thở.
– Hắn... còn sống.
Không phải hỏi. Là — xác nhận. Giọng có gì đó ngoài ngạc nhiên. Không rõ là nhẹ nhõm hay phức tạp hơn thế.
Trưởng lão bên phải, Tống Đạo Nguyên, Nguyên Anh tầng hai, gầy, mặt khắc khổ, nhíu mày.
– Tín vật hợp lệ. Nhưng Đoạn Hồng Kiếm Quyết nằm ở cấm khu tàng kinh các, không ai vào mà không có lệnh tông chủ.
– Ta không có lệnh tông chủ. Ta có tín vật.
– Tín vật cũ. Ba mươi năm. Cần xác nhận lại—
– Thầy ta nói đủ.
Giọng Diệp Hàn, vẫn bình. Không tăng. Không giảm. Nhưng kiếm ý — rỉ. Nhẹ. Mỏng. Kiểu rỉ vô thức mà kiếm sĩ có kiếm ý cao không kiểm soát được, hoặc không thèm kiểm soát. Không khí trong điện — lạnh đi.
Ba trưởng lão cảm. Kiếm ý tầng ba, không, gần bốn. Mạnh. Sắc. Kiểu kiếm ý mà nếu buông hết, cả Bạch Ngọc Điện sẽ nứt.
Hà Vô Nhai giơ tay. Trầm:
– Tín vật có hiệu lực. Nhưng, cho lão hỏi tông chủ trước. Ngươi chờ.
Diệp Hàn gật.
· · ·
Sân ngoài Bạch Ngọc Điện. Đá trắng. Nắng.
Diệp Hàn đứng dưới gốc cổ tùng, gốc to, rễ nổi, bóng che rộng. Gã đứng. Im. Kiếm giắt lưng. Mắt nhìn xuống, vực sâu bên sườn núi, mây cuộn bên dưới, xa tít.
Đệ tử Thanh Vân đi ngang, liếc, xì xào, rồi đi. Gã không để ý.
Thầy nói: đến, lấy, về. Đừng gây chuyện.
Con sẽ không gây chuyện.
Bước chân. Sau lưng.
Gã không quay. Không cần. Kiếm ý cảm, người đến, mạnh, rất mạnh. Linh lực dày đặc kiểu tu sĩ dùng tài nguyên đỉnh cao nuôi từ nhỏ. Kiếm khí, chính tông, quang minh, nóng, mạnh, đè.
– Kiếm Quỷ.
Giọng, trẻ. Hai mươi tuổi. Tự tin. Kiểu tự tin không kiêu ngạo mà là biết mình mạnh.
Diệp Hàn quay đầu.
Thanh niên, cao, vai rộng, mặt tuấn tú, mắt sáng như sao. Áo trắng Thanh Vân thêu kiếm vàng, nhưng khác áo đệ tử thường: viền vàng, cổ cao, đai ngọc. Thánh tử phục. Kiếm treo lưng, kiếm dài, vỏ ngọc trắng, chuôi vàng, linh quang ẩn ẩn.
Lâm Hạo Thiên. Thánh tử Thanh Vân. Nguyên Anh trung kỳ. Hai mươi tuổi. Thiên tài số một thế hệ trẻ chính đạo — theo đánh giá của thiên hạ.
Mạnh hơn Diệp Hàn, ít nhất năm cảnh giới.
Lâm Hạo Thiên nhìn gã. Kỹ. Từ đầu đến chân, áo xám cũ, kiếm sắt cùn, vải bịt mắt vàng, Luyện Khí tầng bốn. Rồi, nhíu mày.
Không phải khinh. Là — thất vọng.
– Luyện Khí tầng bốn?
Im lặng.
– Ta nghe danh Kiếm Quỷ, tưởng ít nhất Trúc Cơ. Hóa ra...
Dừng. Lắc đầu.
– Tín vật kia, ta không biết. Tông chủ sẽ quyết. Nhưng, ngươi đã đến Thanh Vân Sơn.
Bước tới. Một bước. Kiếm khí — tỏa. Nặng. Đè. Đá dưới chân Lâm Hạo Thiên nứt rạn, không phải cố ý, là tự nhiên khi Nguyên Anh trung kỳ buông kiếm khí. Cổ tùng rung, lá rơi, vàng, xoay.
– Kiếm Quỷ đánh bại Cố Thanh Sơn, thắng Luận Kiếm Hội, danh chấn thiên hạ. Ta, muốn xem.
Mắt sáng. Không phải thù. Là — háo.
– Rút kiếm.
Diệp Hàn nhìn gã. Bình.
– Ta đến lấy kiếm phổ. Không đến đánh nhau.
– Ta biết. Nhưng ngươi đã ở đây. Kiếm Quỷ ở Thanh Vân mà ta không thử, sau này sẽ hối hận.
Dừng.
– Hay, ngươi sợ?
Im lặng.
Diệp Hàn không trả lời "ngươi sợ." Thầy dạy: "Người khiêu khích bằng miệng, ngươi không cần trả lời bằng miệng."
Nhưng —
Kiếm ý Lâm Hạo Thiên — đè. Không phải khiêu khích bằng miệng nữa. Là, kiếm khí. Kiếm khí Nguyên Anh trung kỳ đè thẳng lên vai Diệp Hàn. Nặng. Như núi. Áo xám — phần phật. Đá dưới chân gã — nứt.
Và, gì đó trong Diệp Hàn phản ứng.
Không phải giận. Không phải kiêu. Là — kiếm. Kiếm ý trong người gã, thứ gã nuôi hai năm, thứ thầy gieo từ cành tre, thứ giác ngộ trên vách đá, trong gió, trong vực, thứ đó không chịu cúi.
Kiếm ý không có logic. Kiếm ý không tính toán mạnh yếu. Kiếm ý chỉ biết — đối diện.
Gã nhìn Lâm Hạo Thiên.
– Ở đâu.
Hai từ.
Lâm Hạo Thiên, cười. Rộng.
– Kiếm Đài Thanh Vân. Trăm năm không ai dùng, xứng.
· · ·
Kiếm Đài Thanh Vân dựng trên đỉnh Ngọc Hư, đỉnh cao nhất trong bảy mươi hai đỉnh. Đá xanh ngọc, rộng năm mươi trượng, không lan can, bốn phía, mây. Đứng trên đài, như đứng giữa trời. Gió, mạnh, lạnh, thổi xuyên áo.
Trăm năm trước, Kiếm Đài này là nơi tông chủ đời thứ mười hai Thanh Vân đấu với Ma Tôn đời trước, trận đấu kết thúc bằng cả hai đều bị thương, Ma Tôn rút lui, tông chủ bế quan mười năm. Từ đó, không ai đủ tư cách đánh trên đài này.
Bây giờ, hai người.
Lâm Hạo Thiên đứng đầu bắc. Gió thổi áo trắng, bay, rộng, linh quang phát nhẹ. Rút kiếm, Ngọc Hoàng Kiếm, linh kiếm đỉnh phẩm, lưỡi trong suốt như ngọc, sáng. Kiếm khí tỏa, trắng, nóng, chính tông. Kiểu kiếm khí mà chính đạo tự hào: quang minh, lỗi lạc, mỗi chiêu đều có tên, có phổ, có sư thừa.
Diệp Hàn đứng đầu nam. Gió thổi áo xám, bay, rách, bạc. Rút kiếm, kiếm sắt. Xám. Cùn. Không linh quang. Không tên. Không sư thừa.
Mây cuộn quanh đài. Gió rít.
Bên dưới, đệ tử Thanh Vân leo lên các mỏm đá quanh đỉnh Ngọc Hư, ngồi kín. Không trăm — ngàn. Tin Kiếm Quỷ thách đấu thánh tử lan chỉ trong nửa canh giờ. Ngàn người nhìn lên, thấy hai bóng trên đài giữa mây.
Và, trên đỉnh Ngọc Liên bên cạnh, ba trưởng lão Thanh Vân ngồi. Hà Vô Nhai ở giữa. Mắt, nhìn thiếu niên áo xám. Tay nắm miếng gỗ tín vật, chặt.
Tạ Trường An.
Ba mươi năm. Hắn gửi đệ tử đến. Đệ tử, mười bốn tuổi. Luyện Khí tầng bốn.
Và đang đối diện Nguyên Anh trung kỳ.
Hắn... tin đứa trẻ này đến mức nào?
· · ·
Lâm Hạo Thiên mở miệng:
– Quy tắc?
– Không cần.
– Hay. Ta thích.
Gã giơ kiếm. Ngọc Hoàng Kiếm sáng, linh quang bùng, trắng chói, đài đá phát quang. Kiếm khí Nguyên Anh, nặng, dày, đè. Mây quanh đài — xé. Bị kiếm khí cắt. Gió ngừng, bị kiếm khí chặn.
Chiêu thứ nhất.
Thanh Vân Chính Kiếm, đệ nhất thức, Thiên Quang Trảm. Kiếm chém từ trên xuống, linh lực ngưng tụ trên lưỡi, sáng trắng, nóng, nhanh. Chiêu khai mở của Thanh Vân chính tông, một trăm linh tám chiêu, chiêu đầu tiên, đơn giản nhất. Nhưng đơn giản qua tay Nguyên Anh trung kỳ, thành tuyệt đối. Nhanh đến mức đệ tử Trúc Cơ bên dưới không thấy kiếm di chuyển, chỉ thấy ánh sáng.
Diệp Hàn, không tránh. Kiếm sắt giơ, ngang. Đỡ.
Keng.
Tiếng, vang. Lớn. Rền. Đài đá rung. Mây quanh, bị sóng chấn thổi tan, để lộ trời xanh.
Gã lùi, ba bước. Chân kéo trên đá, để lại hai vệt. Tay — tê. Sức nặng Nguyên Anh trung kỳ đè qua kiếm, kiếm ý đỡ được, nhưng thân thể Luyện Khí không đỡ nổi hoàn toàn. Cổ tay — đau.
Mạnh.
Mạnh hơn tất cả những kẻ ta từng gặp. Gấp nhiều lần.
Lâm Hạo Thiên nhíu mày.
– Ngươi đỡ được?
Gã ngạc nhiên thật. Chiêu vừa rồi, đủ hạ Trúc Cơ đỉnh trong nửa nhịp thở. Luyện Khí tầng bốn đỡ được, dù lùi, dù tay tê, là điều không nên xảy ra.
Chiêu thứ hai. Ba. Bốn.
Nhanh hơn. Mạnh hơn. Mỗi chiêu, khác. Thanh Vân Chính Kiếm, một trăm linh tám chiêu, mỗi chiêu một triết lý, một đường đi. Thiên Quang Trảm, chém. Nguyệt Ảnh Thích, đâm. Vân Lưu Hoành Tảo, quét ngang. Phong Hồi Toàn Triển, xoay. Chính tông, quang minh, có quy tắc, có trật tự. Đẹp, kiểu đẹp đúng đắn. Kiểu đẹp mà ngàn năm chính đạo tự hào.
Diệp Hàn đỡ. Gạt. Tránh. Lùi. Tiến. Lùi.
Mỗi chiêu, gã cảm. Kiếm ý tầng ba cảm kiếm đạo đối phương. Một trăm linh tám chiêu, như đọc một cuốn sách. Mỗi chiêu một trang. Gã đọc. Nhanh. Hiểu. Không phải hiểu lý thuyết, hiểu bằng kiếm. Kiếm sắt chạm Ngọc Hoàng Kiếm, cảm. Cảm lực. Cảm hướng. Cảm ý.
Chiêu mười hai. Hai mươi. Ba mươi.
Nhanh. Lâm Hạo Thiên tăng tốc, kiếm pháp như nước lũ, mỗi chiêu tiếp nối chiêu trước, không ngắt quãng. Linh lực Nguyên Anh dày vô hạn so với Luyện Khí, gã có thể đánh cả ngày mà không mệt. Diệp Hàn — không thể.
Tay, đau hơn. Cổ tay phải sưng nhẹ dưới tay áo. Kiếm sắt — rung. Run nhẹ sau mỗi va chạm. Kiếm ý giữ, nhưng thép thường có giới hạn. Vết nứt nhỏ, trên lưỡi kiếm sắt, gần mũi.
Chiêu bốn mươi. Năm mươi.
Đệ tử Thanh Vân bên dưới, hét. Cổ vũ thánh tử. Tiếng vang núi.
Lâm Hạo Thiên, kiếm mỗi lúc mỗi sáng. Gã ấn tượng. Năm mươi chiêu, Kiếm Quỷ chưa ngã. Luyện Khí tầng bốn, kiếm sắt, đỡ năm mươi chiêu Nguyên Anh trung kỳ, trên đại lục này, chưa ai làm được.
– Ngươi — giỏi thật, — gã nói giữa kiếm chiêu. Kiếm ý cao đến mức bù được khoảng cách tu vi. Nhưng, thân thể ngươi không chịu nổi. Ta thấy tay ngươi run.
Đúng. Tay Diệp Hàn, run. Nhẹ. Nhưng run.
– Ta sẽ dùng nốt năm mươi tám chiêu còn lại. Một trăm linh tám chiêu, nếu ngươi đỡ hết, ta nhận thua. Nếu không—
Diệp Hàn không nghe nữa.
Gã nhắm mắt.
· · ·
Mắt nhắm — thấy rõ hơn.
Kiếm ý tầng ba, nghe gió, cảm kiếm, đọc đối thủ. Thầy dạy từ cành tre — "Đừng nghe. Cảm." Hai năm trước. Vách đá Ẩn Sơn. Gió thổi qua vực. Thầy hỏi: "Gió có sợ vực không?"
Không. Gió không sợ. Gió qua vực, vẫn là gió.
Kiếm ý tầng ba, gió.
Nhưng, bên dưới tầng ba, có thứ gì đó. Thứ gã chạm được ở Luận Kiếm Hội, khi đối diện Cố Thanh Sơn. Thứ lấp ló chín tháng qua, trên đỉnh Ẩn Sơn luyện kiếm dưới trăng, trong rừng chém cây, bên suối ngồi nhìn nước chảy qua đá.
Kiếm ý tầng bốn.
Gã chưa giác ngộ hoàn toàn. Chưa gọi tên được.
Nhưng — bây giờ.
Chiêu thứ sáu mươi của Lâm Hạo Thiên chém xuống, sáng, mạnh, nóng, đẹp.
Và, Diệp Hàn mở mắt.
Mắt phải — khác. Không lạnh nữa. Là — tĩnh. Tĩnh kiểu mặt hồ giữa đêm, không gió, không gợn, sâu đến mức nhìn xuống thấy đáy nhưng không dám chạm.
Kiếm ý — bùng.
Không phải bùng ra ngoài. Bùng vào trong. Thu. Nén. Toàn bộ kiếm ý tầng ba, thu vào kiếm sắt, vào lưỡi kiếm, vào mũi kiếm, vào một điểm. Nhỏ. Đen. Sâu.
Lâm Hạo Thiên — cảm. Và — sợ. Lần đầu trong đời, thánh tử Thanh Vân, cảm thấy kiếm trong tay run. Không phải kiếm run. Là — ý kiếm trong Ngọc Hoàng Kiếm sợ. Linh kiếm có linh, và linh của kiếm cảm được thứ gì đó từ thanh kiếm sắt rẻ tiền kia mà nó không muốn chạm.
Nhưng chiêu đã ra, không rút lại.
Diệp Hàn vung kiếm.
Một kiếm.
Không tên. Không chiêu. Không phổ. Không sư thừa. Kiếm sắt, xám, cùn, nứt, vung. Từ dưới lên trên. Chậm, chậm đến mức nhìn thấy. Mỗi đệ tử bên dưới đều nhìn thấy lưỡi kiếm sắt di chuyển, chậm, như chém qua nước.
Nhưng, kiếm ý. Kiếm ý theo kiếm — đen. Đen kịt. Đen kiểu mực loang trong nước, kiểu đêm nuốt trăng, kiểu vực sâu nhìn xuống không thấy đáy. Kiếm ý đen tràn ra từ mũi kiếm, phủ lưỡi, lan ra không gian, nuốt ánh sáng, nuốt linh quang, nuốt Thiên Quang, chiêu thứ sáu mươi của Lâm Hạo Thiên, nuốt hết.
Ngọc Hoàng Kiếm gặp kiếm sắt.
Không có tiếng. Lần này, khác Luận Kiếm Hội. Lần trước, im lặng kiểu dừng. Lần này, im lặng kiểu nuốt. Âm thanh bị nuốt. Ánh sáng bị nuốt. Kiếm khí bị nuốt.
Ngọc Hoàng Kiếm — nứt.
Linh kiếm đỉnh phẩm, rèn mười năm, tôi ngàn lần, khắc trận pháp bảo hộ — nứt. Từ mũi. Vết nứt chạy dọc lưỡi, nhanh, sâu, linh quang tắt dọc vết nứt như nến bị thổi. Tắt, tắt, tắt.
Rắc.
Kiếm gãy. Hai mảnh. Linh quang tàn, bụi sáng, bay, tan trong gió.
Lâm Hạo Thiên, bay. Lùi. Không phải tự lùi, bị kiếm ý đẩy. Lưng va vào cột đá đầu bắc đài — rầm. Cột nứt. Đá vỡ rơi.
Gã trượt xuống. Ngồi dưới chân cột. Tay, nắm nửa chuôi kiếm gãy. Miệng, máu. Ngực — nứt. Không phải xương nứt. Kiếm ý xuyên qua Ngọc Hoàng Kiếm, xuyên qua lớp linh lực bảo hộ Nguyên Anh trung kỳ, chạm vào kinh mạch — nứt. Nhẹ. Nhưng, Nguyên Anh trung kỳ bị kiếm Luyện Khí chạm vào kinh mạch.
Không thể.
Gã nhìn Diệp Hàn. Mắt — rộng. Không tin.
Thiếu niên đứng giữa đài. Kiếm sắt trong tay — gãy. Gãy ở giữa lưỡi. Thép thường chịu không nổi kiếm ý vượt ngưỡng, kiếm ý phá kiếm đối phương, rồi phá luôn kiếm mình.
Tay phải Diệp Hàn, run. Máu rỉ từ kẽ ngón, chảy dọc chuôi kiếm gãy, nhỏ xuống đá.
Hai người. Hai kiếm gãy. Đá nứt. Mây tan.
Im lặng.
Ngàn đệ tử Thanh Vân — đá. Không ai thở. Không ai nói. Không ai hiểu.
Thánh tử Thanh Vân. Nguyên Anh trung kỳ. Một trăm linh tám chiêu chính tông.
Thua.
Một kiếm.
· · ·
Lâm Hạo Thiên, ngồi dưới chân cột gãy. Máu miệng. Kiếm vỡ.
Nhưng, mắt sáng. Không oán. Không hận. Sáng kiểu — bị đánh thức.
– Kiếm ý gì... vậy?
Giọng khàn. Hỏi. Thật lòng.
– Đen. Sâu. Không phải chính đạo. Không phải ma đạo. Là, gì?
Diệp Hàn nhìn gã. Buông nửa kiếm gãy, rơi, keng, lăn trên đá.
Im lặng. Lâu.
Rồi, trả lời. Hai từ:
– Kiếm thầy.
Quay lưng. Bước đi.
Máu nhỏ từ tay phải, mỗi bước, một giọt, đỏ trên đá trắng.
· · ·
Lâm Hạo Thiên nhìn lưng gã. Nhỏ. Gầy. Áo xám bạc. Đi, chậm, vì tay đau, vì thân thể Luyện Khí vừa chịu phản lực kiếm ý vượt ngưỡng. Nhưng — thẳng. Lưng thẳng. Không cong. Không nghiêng.
Kiếm thầy.
Thầy hắn, dạy kiếm này.
Thầy hắn, là gì?
Gã nắm chuôi kiếm gãy. Mắt — rung. Lần đầu.
Ta tu luyện hai mươi năm. Tài nguyên đỉnh cao. Sư phụ là tông chủ. Linh kiếm đỉnh phẩm. Một trăm linh tám chiêu.
Và hắn, mười bốn. Kiếm sắt. Luyện Khí. Một kiếm.
Một kiếm, phá hết.
Trên đỉnh Ngọc Liên, Hà Vô Nhai đứng dậy. Tay nắm tín vật — trắng đốt.
Giọng — run:
– Kiếm ý này... không phải kiếm của thế gian này.
Tống Đạo Nguyên quay đầu.
– Sư huynh?
Hà Vô Nhai không trả lời. Mắt, nhìn lưng Diệp Hàn xa dần. Nhìn giọt máu trên đá. Nhìn kiếm sắt gãy bỏ lại giữa đài.
Ba mươi năm trước. Thanh niên gầy, mặc áo xám cũ, mắt quá sáng. Đến Thanh Vân. Chơi cờ với tông chủ đời trước. Thắng. Cười nhẹ. Bỏ đi.
Tạ Trường An.
Lão tưởng hắn chết rồi.
Nhưng hắn không chết. Hắn, nuôi quái vật.
– Kiếm ý này — ai tạo ra nó?
Câu hỏi vang trên đỉnh Ngọc Liên. Gió mang đi. Không ai trả lời.
· · ·
Tàng kinh các Thanh Vân. Tầng bảy.
Hà Vô Nhai đưa Diệp Hàn vào, đích thân. Không sai đệ tử. Không bắt chờ tông chủ. Tín vật hợp lệ. Và, sau kiếm vừa rồi, không ai trong Thanh Vân muốn cản thiếu niên này thêm nửa bước.
Kệ đông. Ngăn thứ mười một.
Cuốn kiếm phổ, mỏng. Bìa da, cũ, nứt. Chữ trên bìa, phai. Nhưng đọc được:
Đoạn Hồng Kiếm Quyết.
Diệp Hàn cầm. Nhẹ. Cất vào ngực áo.
Không mở. Thầy không nói mở.
Quay đi. Bước ra cửa.
Hà Vô Nhai đứng sau, nhìn lưng gã. Lại, lưng. Nhỏ. Gầy. Giống — ai đó. Ba mươi năm trước, ai đó cũng bước ra cửa tàng kinh các Thanh Vân như vậy. Lưng thẳng. Không quay lại.
– Chờ.
Diệp Hàn dừng. Không quay.
– Nói thầy ngươi... Hà Vô Nhai nuốt. Giọng lão, khác. Không phải giọng trưởng lão. Giọng — người. Nói hắn, Thanh Vân vẫn nhớ ván cờ năm đó.
Im lặng.
Diệp Hàn gật. Nhẹ. Bước đi.
Ra cổng Thanh Vân. Xuống chín trăm bậc đá. Qua sương. Qua tùng bách. Qua ngàn cặp mắt nhìn theo, im lặng, kinh ngạc, sợ hãi, kính phục, lẫn lộn.
Ra ngoài.
Gió núi, lạnh. Trời, xanh. Mây, trắng.
Gã dừng ở bậc đá cuối cùng. Nhìn xuống, đồng bằng xa, sông, rừng, đường. Xa, phía nam, Ẩn Sơn.
Tay phải, đau. Máu đã ngưng nhưng cổ tay sưng, tím. Kiếm, không còn. Kiếm sắt gãy trên đài.
Thầy sẽ cằn nhằn.
"Lại gãy kiếm. Kiếm đắt lắm nghe."
Kiếm sắt. Mười lạng bạc. Không đắt.
Nhưng thầy vẫn sẽ cằn nhằn.
Gã, mỉm cười. Mỏng. Lạnh. Một bên miệng nhếch lên, nửa nhịp thở, rồi hạ. Kiểu cười mà Ẩn Sơn mới thấy.
Bước xuống. Hướng nam.
Về nhà.
· · ·
Tin lan, nhanh hơn mây bay.
Ba ngày, bảy mươi hai đỉnh Thanh Vân Sơn bàn tán. Bảy ngày, kinh thành nghe. Nửa tháng, cả đại lục.
"Kiếm Quỷ đến Thanh Vân Sơn. Chém thánh tử. Một kiếm."
"Lâm Hạo Thiên, Nguyên Anh trung kỳ, kiếm gãy, kinh mạch nứt."
"Một trăm linh tám chiêu Thanh Vân Chính Kiếm, không đỡ nổi một kiếm."
"Kiếm ý đen. Không phải chính đạo. Không phải ma đạo. Không ai biết."
"Mười bốn tuổi."
Và, câu hỏi. Cùng một câu. Từ tông phái đến tông phái, từ quán trà đến quán rượu, từ trưởng lão đến đệ tử, từ kinh thành đến biên cương:
"Thầy hắn là ai?"
"Tạ Trường An. Kim Đan. Trồng rau."
"Kim Đan dạy ra kiếm ý phá Nguyên Anh?"
"Không thể."
"Vậy, hắn là gì?"
Không ai trả lời.
Nhưng ở Ẩn Sơn, sáng sớm, Tạ Trường An tưới rau. Bồ câu linh thú đậu trên vai. Thư nhỏ buộc chân, chữ Diệp Hàn, nét thẳng, ít:
"Thầy. Kiếm phổ lấy được. Kiếm gãy. Tay hơi đau. Con về sớm."
Hắn đọc. Cười nhẹ. Gấp thư.
– Lại gãy kiếm.
Tưới rau. Bình thường.
Nhưng, tay trái trong tay áo — nắm chặt. Rồi buông. Nhẹ. Chậm.
Đoạn Hồng Kiếm Quyết.
Ba mươi năm.
Cuối cùng, về.
Nắng sáng. Vườn rau xanh. Khói bếp bay.
Ẩn Sơn vẫn nhỏ.
Nhưng thiên hạ, đang run.