Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 66: Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 66

Tông Môn Nuôi Quái Vật

Sáng sớm, Tạ Trường An tưới rau.

Luống cải đã cao đến đầu gối, lá xanh mướt, đọng sương. Hành tỏi chụm thành cụm nhỏ bên rìa vườn, giàn đậu đang leo quá khung tre. Hắn xách thùng nước từ giếng đá, nghiêng nhẹ, nước chảy theo rãnh đất đều đặn, thấm xuống gốc rau từng hàng một.

Bình thường đến mức phi thực.

Bởi vì cách vườn rau chưa đầy hai trăm trượng, ngoài cổng Ẩn Sơn, hơn ba trăm người đang đứng.

Tu sĩ đủ mọi cảnh giới. Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, thậm chí có hai vị Nguyên Anh đứng phía sau, che mặt, giả làm tùy tùng. Phụ huynh dẫn con cái, tông chủ nhỏ dẫn đệ tử, thương nhân dẫn vệ sĩ. Người ăn mặc gấm lụa, người áo vải thô, đứng lẫn lộn dưới tấm bảng gỗ xiên xẹo khắc hai chữ "Ẩn Sơn" bằng nét bút nghuệch ngoạc.

Bạch Ly khắc tấm bảng đó ba năm trước. Chữ xấu, gỗ mục, nhưng không ai dám gỡ.

Diệp Hàn ngồi trước cổng, kiếm ngang đùi, mắt nhắm. Một mắt còn lại vẫn nhắm, nhưng kiếm ý lan ra như sương lạnh, khiến đám đông không ai dám bước thêm nửa bước. Ba trăm người đứng cách cổng đúng mười trượng, không ai bảo ai, tự dừng.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi bên trái cổng, trải chiếu, pha trà, đọc sổ sách. Nàng mới từ kinh thành về hôm qua, áo vẫn là áo quan phục, nhưng đã thay giày triều bằng dép cỏ. Mắt nàng lướt qua đám đông, đếm người, đánh giá, phân loại, ghi nhớ. Thói quen cũ, không bỏ được.

A Cẩu ngồi trên mái nhà, chân buông thõng, nhìn mây. Ma khí thu gọn quanh người như lớp sương đen mỏng, không tỏa, không rỉ. Hắn đã kiểm soát được. Nhưng đám đông vẫn cảm nhận được, vì không khí quanh Ẩn Sơn lạnh hơn bình thường, và có mùi, mùi kim loại cũ, mùi máu khô rất lâu đã phai nhưng vẫn còn vương.

Bạch Ly nằm trên cành cây trước cổng, đuôi cáo thò ra ngoài lá, vẫy vẫy. Nàng giả vờ ngủ. Một tai cáo cụp, một tai cáo dựng, nghe mọi tiếng xì xào bên dưới.

Lục Vô Ưu đứng dựa gốc tùng phía sau vườn, tay khoanh, mắt nhìn xuống đám đông từ trên cao. Sát khí kiểm soát hoàn toàn, không tỏa, nhưng ánh mắt hắn đủ khiến mấy vị Trúc Cơ ở hàng đầu toát mồ hôi lạnh.

Hạ Linh đang trong nhà, luyện đan. Lò đan cháy đều, mùi dược liệu thoang thoảng bay ra ngoài sân, hòa với mùi cháo trắng đang sôi trên bếp.

Bảy người. Một tông môn.

Ba trăm người đứng ngoài cổng, không ai vào được.

· · ·

Người đầu tiên lên tiếng là một vị trung niên áo xanh, Trúc Cơ tầng bảy, tự xưng là tông chủ Thanh Lâm Phái, tông môn hạng trung ở phía đông.

– Tạ tiên sinh!

Giọng vang, dõng dạc, đầy kính trọng. Gã quỳ một gối trước cổng, rập đầu:

– Tiểu nhân Trần Bách Niên, tông chủ Thanh Lâm Phái, đem ba mươi hai đệ tử, mong cầu Tạ tiên sinh chỉ giáo!

Im lặng.

Diệp Hàn không mở mắt. Ninh Tiểu Nguyệt không ngẩng đầu. A Cẩu không nhìn xuống.

Trần Bách Niên quỳ, chờ. Gió thổi, lá rơi. Không ai trả lời.

Rồi có tiếng bước chân.

Chậm, đều, nhẹ. Tiếng dép cỏ trên đường đất.

Tạ Trường An đi ra từ vườn rau, tay còn dính đất, áo xám cũ, tóc búi trâm gỗ. Hắn đi ngang qua Diệp Hàn, ngang qua Ninh Tiểu Nguyệt, đến trước cổng. Nhìn Trần Bách Niên đang quỳ. Nhìn ba trăm người đứng sau.

Rồi nói:

– Đứng dậy.

Trần Bách Niên ngẩng lên. Mắt sáng, đầy hy vọng.

– Tạ tiên sinh...

– Ta không nhận đệ tử.

Giọng bình thản, không lạnh, không ấm. Như nói chuyện thời tiết.

Trần Bách Niên sững.

– Tiên sinh... tiểu nhân không cầu tiên sinh nhận đệ tử. Chỉ cầu tiên sinh... chỉ giáo. Thanh Lâm Phái ba trăm năm, ba mươi hai đệ tử, không ai vượt Trúc Cơ. Tiên sinh nhìn một cái, biết ai có thiên phú, tiểu nhân xin...

– Ta không nhìn.

Hai từ, cắt ngang. Trần Bách Niên há miệng, không nói tiếp được.

Tạ Trường An nhìn gã. Rồi nhìn ba trăm người đằng sau. Rồi quay lại nhìn gã.

– Thanh Lâm Phái ba trăm năm, ngươi là tông chủ đời thứ mấy?

– Đời thứ mười hai.

– Mười hai đời, ba trăm năm, không ai vượt Trúc Cơ. Ngươi nghĩ vấn đề ở đệ tử, hay ở cách dạy?

Im lặng.

– Ngươi đem đệ tử đến đây, muốn ta nhìn xem ai có thiên phú, rồi ngươi đem về dạy kiểu cũ?

Trần Bách Niên mặt đỏ.

– Ta nói cho ngươi nghe. Ta không nhìn thiên phú cho người ngoài. Không phải vì ta keo kiệt. Mà vì nhìn thấy không có nghĩa là nuôi được. Ngươi có biết ta nuôi đệ tử như thế nào không?

Trần Bách Niên lắc đầu.

– Ta nấu cháo cho chúng ăn. Mỗi ngày. Ba năm.

Im lặng.

– Ta ngồi cạnh khi chúng khóc. Ta cầm tay khi chúng sợ. Ta trồng lại luống rau khi ma khí phá nát vườn. Ta tự chịu thương khi sát khí cắt tay. Ta kéo chăn đắp cho đứa gác trước cửa phòng ta cả đêm vì nó sợ ngủ một mình.

Tạ Trường An dừng lại.

– Ngươi có làm được không?

Trần Bách Niên không trả lời.

– Ngươi có sẵn sàng để kinh mạch rạn vì truyền linh lực cho đệ tử không? Có sẵn sàng để ma khí ăn mòn tay mình vì nắm tay đứa trẻ đang mất kiểm soát không? Có sẵn sàng để thiên hạ truy sát mình vì đệ tử mình quá mạnh không?

Im lặng dài hơn. Gió ngừng.

– Thiên phú chỉ là hạt giống. Đất, nước, nắng, và người chịu đau thay cây non khi bão đến, mới là thứ khiến hạt giống thành cây.

Tạ Trường An quay lưng.

– Về đi. Dạy đệ tử của ngươi tử tế. Không cần thiên phú cũng mạnh được.

Trần Bách Niên quỳ thêm một lúc. Rồi đứng dậy. Cúi đầu. Dẫn ba mươi hai đệ tử rời đi, không nói thêm lời nào.

· · ·

Người thứ hai đến sau trưa.

Lần này không phải tông chủ nhỏ. Mà là đại tông chủ.

Hứa Thiên Hùng, tông chủ Vạn Pháp Tông, Nguyên Anh tầng năm. Tông môn hạng nhất phía nam, ba nghìn đệ tử, mười hai trưởng lão, lịch sử sáu trăm năm. Lão mặc trường bào vàng, râu bạc, uy nghiêm, bước đến trước cổng Ẩn Sơn với phong thái của người quen được cúi đầu.

Lão không quỳ. Đứng thẳng, khoanh tay, nhìn tấm bảng xiên xẹo, nhíu mày.

Diệp Hàn mở mắt.

Kiếm ý tầng ba lan ra, lạnh, nặng, không đe dọa nhưng không che giấu. Ánh mắt một mắt của hắn nhìn thẳng vào Hứa Thiên Hùng, bình thản, không kính, không sợ.

Hứa Thiên Hùng nhíu mày sâu hơn. Nguyên Anh tầng năm, bị một thiếu niên Trúc Cơ nhìn thẳng, không né. Lão quen bị cúi đầu, không quen bị nhìn ngang.

Nhưng lão không nổi giận. Vì lão biết thiếu niên này là ai.

Kiếm Quỷ. Một kiếm ép cả Trung Châu cúi đầu. Kiếm ý ép Bạch Dạ Hành, Thánh Cảnh, lùi nửa bước.

Lão đến đây không phải vì ngạo mạn. Lão đến vì tò mò, và vì sợ.

Tạ Trường An bước ra. Lần này tay đã rửa sạch, nhưng áo vẫn dính vệt đất ở ống tay.

– Hứa tông chủ.

Lão nhìn Tạ Trường An. Nhìn lâu. Nhìn từ đầu đến chân. Kim Đan. Gầy. Áo cũ. Trâm gỗ. Không uy áp, không khí chất, không có gì đặc biệt.

Nhưng sáu đệ tử ngồi quanh, mỗi người là bá chủ một phương, và tất cả đều gọi gã bằng "thầy."

– Tạ tiên sinh.

Lão khoanh tay, cúi nhẹ. Không quỳ, nhưng cúi, với Nguyên Anh tầng năm, đó đã là lễ lớn.

– Lão phu đến không xin bái sư. Chỉ muốn hỏi một câu.

Tạ Trường An gật.

– Hỏi.

– Tiên sinh có ba trăm đệ tử, lão phu có ba nghìn. Tiên sinh dạy sáu người, mỗi người thành rồng. Lão phu dạy ba nghìn, không ai thành rồng. Tiên sinh... bí quyết là gì?

Tạ Trường An nhìn lão. Nhìn lâu.

Rồi cười. Không phải cười nhạo, không phải cười lịch sự. Cười kiểu buồn cười thật.

– Bí quyết à.

Hắn quay lại, nhìn vào trong sân. Diệp Hàn ngồi trước cổng, kiếm ngang đùi. Ninh Tiểu Nguyệt pha trà, mắt nhìn xa. A Cẩu trên mái, chân buông. Bạch Ly trên cây, đuôi vẫy. Lục Vô Ưu dựa gốc tùng. Hạ Linh trong nhà, mùi đan dược thoang thoảng.

Sáu đứa trẻ. Sáu quái vật.

Sáu người mà thiên hạ vứt bỏ.

– Ta không có ba trăm đệ tử, Hứa tông chủ.

Hắn quay lại nhìn lão.

– Ta có sáu. Và ta chỉ nhận đứa nào ta muốn nuôi.

– Tiêu chuẩn là gì?

– Không có tiêu chuẩn.

Hứa Thiên Hùng nhíu mày.

– Ta không chọn thiên phú. Ta chọn đứa nào cần ta.

Im lặng.

– Đứa ăn mày mù mắt bên vệ đường, ai cũng bước qua. Thiếu nữ bị bán vào kỹ viện, ai cũng quay đi. Đứa trẻ câm bị trói lên cọc, ai cũng muốn thiêu. Con hồ ly bị thợ săn đuổi, ai cũng muốn lột da. Cô bé bán thuốc sắp chết, ai cũng bỏ mặc. Thằng nhóc bị ba tông truy sát, ai cũng sợ dính vào.

Tạ Trường An nói chậm, giọng nhẹ, nhưng mỗi câu đều nặng.

– Ta nhặt chúng về. Cho ăn cháo. Dạy chúng sống. Đó là toàn bộ bí quyết.

Hứa Thiên Hùng im lặng rất lâu.

– Tiên sinh nói... không phải bí quyết.

– Đúng. Không phải bí quyết. Vì ai cũng làm được. Nhưng không ai muốn làm.

Lão nhìn Tạ Trường An. Rồi cúi đầu, sâu hơn lần đầu.

– Lão phu hiểu rồi. Cảm ơn tiên sinh.

Lão quay lưng, bước đi. Đám tùy tùng theo sau. Ba trăm người đứng ngoài cổng nhìn theo, xì xào.

· · ·

Chiều.

Đám đông vơi dần, nhưng không hết. Người đi, người đến. Có kẻ đứng từ sáng đến chiều, không xin gì, chỉ nhìn. Nhìn tấm bảng xiên xẹo. Nhìn cổng gỗ mục. Nhìn ngọn núi nhỏ mà sáu bá chủ gọi là nhà.

Ninh Tiểu Nguyệt thu chiếu, đứng dậy, phủi áo. Nàng đi vào sân, đến bên Tạ Trường An đang ngồi nhổ cỏ.

– Thầy.

– Hm.

– Con nghe được ba mươi bảy nhóm hôm nay. Trong đó mười hai tông chủ, tám phụ huynh giàu, năm thương nhân muốn quan hệ, và mười hai người thật sự muốn học.

Tạ Trường An nhổ cỏ, không ngẩng.

– Hm.

– Và một người của Thiên Đạo Điện.

Tạ Trường An dừng tay. Rồi tiếp tục nhổ.

– Hm.

Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày:

– Thầy.

– Ta biết. Gã áo nâu đứng hàng thứ ba, bên trái, đội nón lá. Diệp Hàn cũng biết. Không cần lo.

Nàng cười khẽ. Thở ra.

– Thiên hạ bắt đầu gọi Ẩn Sơn bằng tên mới.

– Tên gì?

– "Tông Môn Nuôi Quái Vật."

Tạ Trường An dừng tay.

Hắn ngẩng lên. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt. Rồi nhìn quanh sân.

Diệp Hàn vẫn ngồi trước cổng, kiếm lạnh. Kiếm Quỷ. A Cẩu vẫn trên mái, ma khí phảng phất. Ma Tôn. Bạch Ly vẫn trên cây, đuôi cáo vẫy nhẹ, mắt hổ phách lấp lánh. Yêu Hoàng. Lục Vô Ưu vẫn dưới gốc tùng, ánh mắt sắc lạnh. Sát Thần. Hạ Linh trong nhà, mùi đan dược lan xa. Dược Thần.

Và Ninh Tiểu Nguyệt đứng trước mặt hắn. Nữ Đế.

Sáu quái vật.

Hắn cười.

Không phải cười nhạo, không phải cười buồn. Cười kiểu người nghe xong một câu đùa mà không biết nên cười hay nên im.

– Quái vật à.

Nhìn sáu người.

– Cũng không sai.

Ninh Tiểu Nguyệt nghiêng đầu:

– Thầy không giận?

– Giận gì? Thiên hạ không hiểu thì gọi bậy. Thiên hạ có bao giờ hiểu đâu.

Nàng nhìn thầy. Mắt nàng sâu, kiểu mắt đã nhìn thấu mưu đồ của cả hoàng triều, nhưng vẫn không nhìn thấu được người đàn ông ngồi nhổ cỏ trước mặt.

– Thầy à.

– Hm.

– Tại sao thầy không nhận thêm đệ tử?

Tạ Trường An im. Tay tiếp tục nhổ cỏ, nhưng chậm hơn.

– Người đến hôm nay, có người thật sự có thiên phú. Con nhìn thấy. Thầy chắc chắn cũng nhìn thấy. Nhưng thầy không nhận. Tại sao?

Im lặng lâu. Gió thổi qua vườn rau, lá cải rung nhẹ.

– Không phải vì không muốn.

Giọng hắn nhẹ. Nhẹ hơn bình thường. Ninh Tiểu Nguyệt nhận ra. Nàng biết phân biệt từng tông giọng của thầy. Giọng này là giọng thầy dùng khi nói thật, kiểu thật mà bình thường thầy không nói.

– Thì vì gì?

Tạ Trường An đặt nắm cỏ xuống. Nhìn tay mình. Tay phải bình thường, nhưng tay trái, từ cổ tay trở xuống, vệt đen lờ mờ ẩn dưới ống tay áo. Hắn kéo ống tay áo xuống thấp hơn.

– Sáu đứa. Đã là giới hạn của ta.

Ninh Tiểu Nguyệt mở miệng, muốn hỏi tiếp. Nhưng nàng nhìn mắt thầy, và dừng lại. Có thứ gì đó trong mắt thầy mà nàng chưa từng thấy.

Sợ.

Không phải sợ kẻ thù. Không phải sợ Thiên Đạo Điện. Không phải sợ thiên hạ truy sát.

Sợ mất.

Sợ nếu nhận thêm, sẽ không bảo vệ nổi. Sợ lặp lại điều gì đó đã từng xảy ra.

Nàng không hỏi thêm. Chỉ ngồi xuống cạnh thầy, cùng nhổ cỏ.

Hai người ngồi trong vườn rau, im lặng, cho đến khi nắng tắt.

· · ·

Đêm.

Ẩn Sơn yên tĩnh. Đám đông đã tản hết. Cổng gỗ đóng, tấm bảng xiên xẹo nằm im dưới trăng.

Bữa cơm tối kết thúc. Cháo trắng, rau luộc, đậu phụ, và mấy miếng thịt khô Diệp Hàn mang về từ Trung Châu. Bảy người ngồi quanh bàn, ăn, chọc nhau.

Bạch Ly nhõng nhẽo đòi thêm thịt. A Cẩu đẩy phần thịt của mình sang cho nàng, không nhìn. Bạch Ly cười, đuôi vẫy, rồi đẩy phần đậu phụ của mình sang cho A Cẩu. Lục Vô Ưu nhìn hai đứa, cười nhẹ, kiểu cười mà trước đây sẽ không có. Hạ Linh ép Diệp Hàn uống thuốc bổ, Diệp Hàn mặt lạnh nhưng uống, không cãi. Ninh Tiểu Nguyệt rót trà cho thầy, không nói gì, chỉ đặt chén trước mặt, tay nhẹ.

Tạ Trường An ăn cháo. Chậm, đều, bình thường.

Bữa cơm tan. Đệ tử về phòng. Ẩn Sơn tối dần.

Hắn ngồi lại. Một mình. Trên phiến đá trước sân, nơi hắn thường ngồi.

Trăng lên. Sáng, tròn, lạnh.

Hắn nhìn tay trái. Kéo ống tay áo lên. Vệt đen chạy từ ngón tay đến nửa cẳng tay, như rễ cây đen bám dưới da, mờ nhưng rõ. Ma khí A Cẩu, tích tụ từ ba lần nắm tay, không hồi phục. Hắn nắm, mở, nắm, mở. Ngón tay hơi cứng. Không đau, nhưng chậm hơn trước.

Tay phải cũng không lành. Kinh mạch ngón út và ngón áp út tê nhẹ, vết sẹo từ sát khí Lục Vô Ưu, cũ nhưng chưa hết. Mỗi khi trời lạnh, hai ngón đó không cảm giác.

Sáu đứa.

Kiếm Quỷ. Nữ Đế. Ma Tôn. Yêu Hoàng. Sát Thần. Dược Thần.

Trong mắt thiên hạ, sáu quái vật.

Trong mắt ta...

Hắn nghĩ đến Diệp Hàn mười hai tuổi, gầy trơ xương, một mắt, cắn bánh bao điên cuồng. Nghĩ đến Ninh Tiểu Nguyệt mười bốn tuổi, mắt cảnh giác, hỏi "Ngài muốn gì?" Nghĩ đến A Cẩu tám tuổi, bị trói trên cọc, không khóc, vì đã quên cách khóc. Nghĩ đến Bạch Ly bị thương, tai cáo run, nấp dưới rễ cây. Nghĩ đến Hạ Linh ho ra máu, mặt xanh, vẫn bán thuốc. Nghĩ đến Lục Vô Ưu mắt đỏ, sát khí ngùn ngụt, chạy vì cả thiên hạ muốn giết.

Sáu đứa trẻ bị vứt bỏ.

Hắn nhặt về, cho ăn cháo, dạy sống, che chở.

Và bây giờ, mỗi đứa là bá chủ một phương. Thiên hạ sợ. Thiên hạ kính. Thiên hạ gọi "Tông Môn Nuôi Quái Vật."

Nhưng ta biết.

Hắn nắm tay trái. Ngón cứng, đau nhẹ.

Ta biết ta không mạnh hơn ai. Kim Đan. Chỉ Kim Đan. Cơ thể đang hỏng. Mỗi lần nhìn thiên phú, mất thêm một phần. Mỗi lần nắm tay A Cẩu, tay đen thêm. Mỗi lần truyền linh lực cho Hạ Linh, kinh mạch rạn thêm.

Sáu đứa. Đã là giới hạn.

Nhận thêm, ta không bảo vệ nổi. Nhận thêm, ta sẽ không đủ sức nuôi. Nhận thêm...

Hắn nhắm mắt.

...ta sẽ lặp lại.

Ký ức cũ, sâu, đen, nhói lên rồi tắt. Hắn không để nó lan. Chưa phải lúc.

Sáu đứa. Chỉ sáu. Và ta phải sống đủ lâu để chúng trưởng thành.

Phải đủ.

Hắn mở mắt. Nhìn trăng.

Tiếng bước chân nhẹ.

Bạch Ly. Nàng đi chân trần, đuôi cáo kéo lê trên mặt đất, tóc trắng xõa. Không nhõng nhẽo, không giả ngốc. Khuôn mặt bình thường, mắt hổ phách nhìn thầy.

Nàng không nói gì. Ngồi xuống cạnh, vai chạm vai.

Đuôi cáo quấn nhẹ quanh cổ tay phải của Tạ Trường An. Ấm, mềm, và nhẹ đến mức gần như không có.

Hắn không gạt ra. Không nói gì.

Hai người ngồi dưới trăng.

Bạch Ly nghiêng đầu, tựa vào vai thầy. Nhắm mắt. Tai cáo cụp xuống, thở đều.

Tạ Trường An nhìn đỉnh đầu nàng. Nhìn tai cáo nhỏ. Nhìn đuôi cáo quấn quanh tay.

Con bé này.

Giả ngốc cả ngày. Nhưng đến giữa đêm, lẻn ra đây, ngồi cạnh ta, không đòi gì.

Nó biết. Nó luôn biết.

Hồ ly bạch hồ. Bản năng thú. Ngửi được nỗi buồn.

Hắn không nhúc nhích. Để nàng tựa. Để đuôi cáo ấm quanh tay.

Gió thổi nhẹ. Vườn rau rung. Trăng sáng.

Bên ngoài Ẩn Sơn, tấm bảng gỗ xiên xẹo đứng im dưới ánh trăng. Hai chữ "Ẩn Sơn" nghuệch ngoạc, bạc màu, mục mép.

Thiên hạ gọi nơi đây bằng cái tên khác rồi.

Tông Môn Nuôi Quái Vật.

Nghe ghê. Nghe đáng sợ. Nghe như nơi nuôi dưỡng tai họa.

Nhưng bên trong cái tông môn nghèo nàn đó, chỉ có ông thầy trồng rau ngồi dưới trăng, con hồ ly nhỏ tựa vai ngủ, và mùi cháo trắng chưa tan.

Quái vật.

Đúng. Thiên hạ gọi đúng.

Nhưng quái vật của ta ăn cháo ta nấu. Gọi ta bằng thầy. Và mỗi đêm, có đứa lẻn ra đây ngồi cạnh vì sợ ta buồn.

Nếu đó là quái vật, thì ta nguyện nuôi quái vật cả đời.

Tạ Trường An nhắm mắt. Đuôi cáo vẫn ấm quanh tay.

Trăng xuống. Gió lặng. Ẩn Sơn ngủ.

Bảng tên vẫn xiên. Nhưng giờ, ai đi ngang cũng cúi đầu.

Không phải vì sợ.

Mà vì tự hỏi: bên trong cái tông môn nghèo nàn đó, ông thầy trồng rau đã nuôi ra thứ gì, mà cả thiên hạ phải ngước nhìn.

Ch.66/233
3.313 từ