Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 117: Người Tạo Ra Quái Vật
Chương 117

Người Tạo Ra Quái Vật

Một năm sau chiến tranh.

Ẩn Sơn thay đổi, nhưng không nhiều.

Vẫn ngọn núi nhỏ. Vẫn không có linh mạch đáng kể. Vẫn nghèo. Nhưng bây giờ, trên núi có thêm năm căn nhà gỗ mới, mái lợp ngay ngắn, vách kín gió hơn căn cũ. Vườn rau rộng gấp ba, luống cải xanh đậm xen luống đậu. Giếng nước có ròng rọc. Bếp có thêm hai nồi lớn.

Và có tiếng trẻ con.

Sáu đứa. Không, bảy, tính cả đứa Diệp Hàn cõng về hai tháng trước.

A Cẩu tìm được ba đứa ở phía đông. Một đứa bị bán cho mỏ đá, hai đứa bị bỏ rơi ngoài hoang mạc. Ma khí hắn cảm nhận được nỗi đau từ xa, kiểu cảm nhận của kẻ từng biết nỗi đau ấy. Hắn mang chúng về, đặt trước sân Ẩn Sơn, truyền thần thức cho thầy: Con tìm được.

Bạch Ly dẫn về hai đứa từ yêu vực. Bán yêu, bị cả người lẫn yêu ghét. Nàng cõng một đứa, dắt một đứa, vừa đi vừa nói chuyện bằng giọng ngọt ngào nhất, kiểu giọng lừa cả thiên hạ nhưng không lừa trẻ con, vì trẻ con tin thật.

Lục Vô Ưu mang về một đứa. Không kể hoàn cảnh. Chỉ nói: "Nó ở một mình." Bốn chữ. Đủ.

Tạ Trường An nhìn bảy đứa trẻ mới ngồi xếp hàng trên sân. Gầy gò, bẩn thỉu, sợ hãi. Mắt cảnh giác, kiểu mắt con thú bị dồn vào góc.

Hắn đã nhìn ánh mắt này sáu lần trong mười sáu năm. Bây giờ nhìn thêm bảy lần.

Không khác. Vẫn sợ. Vẫn không tin. Vẫn co mình.

Hắn ngồi xuống trước đám trẻ. Kiểu ngồi xổm quen thuộc, kiểu ngồi trước luống rau, kiểu ngồi khi nói chuyện với mầm.

– Ăn cháo trước đã. Kiếm đạo không chạy đi đâu.

Bảy đứa trẻ nhìn nhau. Nhìn gã tu sĩ trung niên mặt bình thường, tay lấm đất, áo xám cũ. Không hiểu gã là ai. Không biết gã vừa nói gì.

Diệp Hàn đứng phía sau, mắt phải nhìn bảy đứa trẻ, rồi nhìn thầy ngồi xổm. Và mỉm cười. Nụ cười hiếm hoi của Kiếm Thần, chỉ xuất hiện khi nhìn thầy làm điều mà thầy giỏi nhất.

Cho ăn trước. Dạy sau. Mười sáu năm chưa bao giờ thay đổi.

· · ·

Bạch Ly phụ phát cháo.

Nàng bưng từng bát đến trước từng đứa trẻ. Bát sứt, cháo trắng, nhúm muối nhỏ. Nàng cười tươi, đuôi cáo vẫy nhẹ phía sau, kiểu cười khiến trẻ con buông phòng bị.

– Ăn đi nào. Cháo thầy nấu ngon lắm. À, thật ra nhạt, nhưng ấm bụng.

Một đứa trẻ bán yêu nhìn đuôi cáo nàng. Mắt sáng lên. Lần đầu tiên có ai giống nó, cũng có thứ không phải người mọc trên cơ thể, mà không bị ghét.

Nàng ngồi xuống cạnh đứa trẻ đó. Đuôi cáo quấn nhẹ quanh vai nó.

– Đuôi đẹp không? Thầy bảo đuôi là đuôi, không phải lỗi.

Đứa trẻ bật khóc. Không hiểu vì sao. Chỉ khóc.

Bạch Ly ôm nó. Vỗ lưng. Kiểu ôm của chị lớn, kiểu vỗ lưng học từ thầy, kiểu dịu dàng mà nàng từng phải giả ngốc mười mấy năm mới dám để lộ.

· · ·

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn tất cả từ bậc thềm.

Nàng uống trà, mắt Thiên Cơ quét qua bảy đứa trẻ. Đánh giá. Phân loại. Thói cũ: nhìn ai cũng tính toán trước.

Đứa thứ nhất: mắt lanh, tay nhanh, có thể là trinh sát. Đứa thứ hai: kinh mạch dày, thể chất tốt, luyện thể. Đứa thứ ba: yếu ớt nhưng mắt tập trung cao, có thể luyện đan hoặc trận pháp. Đứa thứ tư...

Nàng dừng lại.

Nhìn thầy ngồi xổm, khuấy nồi cháo lớn, thổi nguội bát cháo cho đứa trẻ nhỏ nhất vì nó sợ nóng. Không tính toán. Không phân loại. Chỉ thổi cháo.

Nàng cười nhẹ. Đặt chén trà xuống.

Thầy không nhìn mầm trước. Thầy cho ăn trước.

Mười sáu năm, nàng vẫn học được điều mới từ thầy.

· · ·

Buổi chiều, Tạ Trường An dạy đệ tử mới.

Không dạy kiếm. Không dạy đan. Không dạy chiến đấu.

Dạy cầm đũa.

Ba đứa trẻ không biết dùng đũa. Chúng quen bốc tay, quen ăn bốc, quen vừa ăn vừa nhìn quanh sợ ai giật. Tạ Trường An ngồi đối diện, cầm đôi đũa, chỉ từng ngón.

– Ngón cái đặt đây. Ngón trỏ đây. Kẹp nhẹ. Không cần nhanh.

Đứa trẻ kẹp miếng đậu. Rơi. Kẹp lại. Rơi. Mặt đỏ, mắt ướt, kiểu mắt sắp khóc vì xấu hổ.

– Không sao. Thầy cũng rơi lần đầu.

Nói dối. Hắn chưa bao giờ rơi đũa. Nhưng hắn nói câu này với Diệp Hàn mười sáu năm trước, và đứa trẻ ấy đã bớt xấu hổ. Nên hắn nói lại. Vì nó hiệu quả.

Diệp Hàn đứng ở góc sân, nghe câu đó. Mắt phải nhìn thầy, rồi nhìn đứa trẻ đang tập cầm đũa. Và nhớ. Nhớ ngón tay mình run rẩy, nhớ miếng rau rơi, nhớ thầy nói "không sao" bằng giọng bình thản.

Hắn quay đi. Đi mài kiếm.

Kiếm Thần không khóc. Nhưng đá mài ướt.

· · ·

Tối, bữa cơm.

Bàn ăn cũ không đủ chỗ. Tạ Trường An kê thêm một tấm gỗ dài, đặt ngang, biến thành bàn lớn. Xấu xí, xiên xẹo. Kiểu bàn của người ghép bằng gỗ sẵn, không bằng thợ.

Nhưng đủ chỗ.

Sáu đệ tử cũ ngồi một bên. Bảy đứa trẻ mới ngồi bên kia. Tạ Trường An ngồi đầu bàn. Điện Chủ ngồi cuối bàn, bưng bát cháo bằng hai tay già nua, bát sứt, kiểu bưng bát của ông già quen rồi.

Mười bốn người. Cháo trắng, rau luộc, đậu phụ kho. Nhiều hơn mười sáu năm trước, nhưng vẫn giản dị.

Bạch Ly gắp rau cho đứa trẻ bán yêu. A Cẩu ngồi im, ma khí thu gọn, không sợ trẻ nhỏ. Hạ Linh kiểm tra tay đứa trẻ bị thương ở mỏ đá, rỉ tai: "Mai sư tỷ luyện thuốc cho, đừng gãi." Lục Vô Ưu ngồi góc, sát khí hoàn toàn thu, cỏ xanh quanh chân, kiểu ngồi bình yên nhất. Ninh Tiểu Nguyệt rót trà, mắt nhìn qua bảy đứa trẻ, đã thôi phân loại, chỉ nhìn.

Diệp Hàn gác kiếm bên cạnh. Ăn cháo. Im lặng. Nhưng đôi khi ngẩng lên, nhìn đứa trẻ hắn cõng về, thấy nó đang tập cầm đũa, kẹp được miếng đậu, cho vào miệng. Mặt đứa trẻ sáng lên. Hắn gật.

Tạ Trường An nhìn cảnh tượng này.

Mười sáu năm trước, bàn này có hai người. Hắn và Diệp Hàn. Cháo trắng, muối nhạt. Rồi ba. Rồi bốn. Rồi năm, sáu, bảy. Bây giờ mười bốn.

Bàn xấu hơn. Cháo nhiều hơn. Tiếng cười nhiều hơn.

Hắn mỉm cười. Kiểu cười khó thấy, kiểu cười mà chỉ đệ tử quen mới nhận ra.

Lần này... khác thật.

· · ·

Sau bữa cơm, Hạ Linh đến.

Nàng bưng khay gỗ, trên khay có một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc. Bước chân nhẹ, tay vẫn dính bột thuốc. Mặt bình tĩnh, nhưng ngón tay siết nhẹ mép khay.

– Thầy.

Tạ Trường An đang rửa bát. Ngẩng lên.

Hạ Linh đặt hộp ngọc trên bàn. Mở nắp.

Bên trong, một viên đan. Tròn. Sáng. Sắc vàng kim pha ánh xanh, kiểu ánh sáng mà Tạ Trường An chỉ thấy ở đan dược bậc thánh phẩm. Linh khí từ viên đan tỏa ra nhẹ nhàng, ấm, kiểu ấm của lửa đan luyện suốt ba năm.

Hồi Mệnh Đan.

Hắn nhìn viên đan. Rồi nhìn Hạ Linh.

– Ngươi... thật sự luyện xong.

Hạ Linh cười. Nụ cười sáng, kiểu cười của cô gái từng ho ra máu bên đường, từng bán thuốc nuôi thân, từng tưởng mình sẽ chết trước hai mươi.

– Lần thứ chín. Tám lần trước hỏng. Lần này... thành.

Hắn biết nàng đã luyện bao lâu. Biết kinh mạch tay trái nàng vẫn rạn. Biết mỗi lần luyện đan cấp cao, nàng đều đánh cược bằng thọ mệnh. Biết lần thứ tám ở chiến trường, nàng mất mười năm thọ cho viên Hồi Mệnh Đan cấp thấp hơn cứu Lục Vô Ưu.

Viên này khác. Viên này là thánh phẩm. Viên này nàng luyện cho thầy.

– Uống đi.

Hai chữ. Giọng nhẹ, nhưng không nhường nhịn. Kiểu giọng con gái nói với cha khi cha hay từ chối bị chăm sóc.

Tạ Trường An nhìn viên đan. Nhìn Hạ Linh. Nhìn đôi tay nàng, ngón tay dính bột thuốc, kinh mạch tay trái vẫn run nhẹ.

Hắn từng cứu nàng. Chữa hàn mạch, mở thiên phú, dạy luyện đan. Mười sáu năm, hắn chăm sóc nàng. Bây giờ nàng đứng trước mặt hắn, bưng viên đan mà ba năm mới luyện xong, bảo hắn uống.

Hắn không quen bị chăm sóc.

Mười sáu năm, hắn là người cho. Cho cháo. Cho kiếm. Cho nhà. Cho đất. Cho tương lai. Hắn không biết cách nhận.

Nhưng Hạ Linh nhìn hắn. Mắt nàng sáng, kiểu sáng của lửa đan, kiểu sáng không chấp nhận từ chối.

– Thầy. Kinh mạch thầy hư tổn từ lần phong ấn Điện Chủ. Tay trái vẫn run. Linh lực vẫn rò rỉ. Con biết. Tất cả đều biết. Thầy giấu, nhưng con là Dược Thần, thầy giấu con không được.

Im lặng.

– Con nói rồi. Đây là việc của con.

Tạ Trường An cầm viên đan. Nhẹ. Ấm. Linh khí tỏa vào lòng bàn tay, kiểu ấm mà hắn đã lâu không cảm nhận.

Hắn nhìn Hạ Linh. Nhìn cô bé bệnh tật hắn nhặt về mười sáu năm trước. Giờ đứng trước mặt hắn, Dược Thần thiên hạ, luyện viên đan mà cả đại lục không quá năm người luyện được, chỉ để chữa cho thầy.

– Cám ơn.

Hai chữ. Rất nhẹ. Hắn ít nói hai chữ này. Không phải vì không biết ơn, mà vì hắn quen chịu đựng một mình, quen không phiền ai, quen coi việc mình đau là chuyện nhỏ.

Hắn đưa viên đan lên miệng. Nuốt.

Linh khí tỏa ra trong cơ thể. Ấm. Từ bụng lan ra tứ chi, chảy vào kinh mạch. Kinh mạch hư tổn từ lần phong ấn Điện Chủ, từ mười sáu năm tự phong ấn bốn lớp, từ mỗi lần chịu ma khí, sát khí, mỗi lần đau thay đệ tử, tất cả bắt đầu được vuốt phẳng. Không phải phục hồi hoàn toàn. Nhưng rạn nứt đang liền. Rò rỉ đang ngừng. Tay trái ngừng run.

Hắn nhìn tay trái. Giơ lên. Nắm. Mở. Không run.

Mười sáu năm, lần đầu tiên tay hắn không run.

Hạ Linh nhìn thầy giơ tay trái, nắm, mở. Nước mắt chảy. Nàng lau bằng tay áo dính bột thuốc, lau xong vẫn có vệt trắng trên má.

– Thầy. Con nói rồi. Đây là việc của con.

Nàng lặp lại. Giọng run. Vì khóc. Vì vui. Vì mười sáu năm nàng tìm mọi cách cứu người đã cứu mình, và hôm nay, cuối cùng, nàng làm được.

Tạ Trường An nhìn nàng. Rồi đưa tay, lau vệt bột thuốc trên má nàng. Nhẹ. Kiểu cha lau mặt con gái.

– Kinh mạch tay trái ngươi cũng rạn. Tự chữa trước đi.

Hạ Linh cười. Cười qua nước mắt. Cười kiểu con gái nghe cha lo, quen rồi nhưng vẫn ấm.

– Dạ. Để con lo.

· · ·

Đêm về.

Tạ Trường An ngồi trên đỉnh núi. Vị trí quen thuộc. Tảng đá phẳng, gốc tùng, nhìn xuống Ẩn Sơn.

Ẩn Sơn đêm nay có đèn. Nhiều hơn mười sáu năm trước. Ánh lửa từ bếp, ánh nến từ phòng, và tiếng trẻ con nói chuyện, tiếng Bạch Ly kể chuyện kiểu chị lớn, tiếng A Cẩu gõ nhẹ vào cửa phòng đứa trẻ khóc đêm, tiếng Hạ Linh dặn "uống thuốc trước khi ngủ."

Hắn ngồi nghe. Lòng bàn tay ấm, linh khí Hồi Mệnh Đan vẫn chảy, kinh mạch đang liền.

Mười sáu năm, hắn trồng sáu mầm. Sáu mầm thành sáu cây. Bây giờ, sáu cây đang gieo thêm mầm.

Hắn nghĩ: lần này phải khác. Rồi cười. Vì lần này đã khác rồi.

Không phải vì mình mạnh hơn. Vì không còn một mình.

Gió thổi. Mang theo mùi cháo từ bếp. Ai đó nấu cháo khuya, có lẽ Bạch Ly, dù nàng nấu dở.

Hắn đứng dậy. Xuống núi.

Phải đi cứu nồi cháo trước khi Tiểu Ly đốt cháy bếp.

Ch.117/233
2.117 từ