Bàn Cờ Không Ai Chịu Ngồi
Cuộc họp diễn ra ở Ẩn Sơn.
Không phải Ẩn Sơn là lựa chọn lý tưởng. Ẩn Sơn nhỏ. Không có sảnh đường lớn. Không có phòng họp chính thức. Nhưng Ẩn Sơn là nơi duy nhất mà không ai có thể phủ nhận quyền mời người khác đến: vì Điện Chủ không có phe nào, không có liên minh nào, không có lợi ích nào trong cuộc chiến này ngoài việc Thiên Khuyết còn tồn tại.
Cố Thanh Sơn đến. Ông không gửi người đi trước, không thông báo, chỉ xuất hiện ở cổng Ẩn Sơn vào buổi sáng với một túi hành lý nhỏ. A Cẩu ra mở cổng, nhìn ông, không hỏi gì, chỉ tránh sang bên.
Trương Thiên Hàn đến chiều hôm đó. Đại biểu của Phong Lôi Môn, một tông phái nhỏ nhưng chuyên về trận pháp. Người trẻ, khoảng ba mươi tuổi, mặt nghiêm, tay cầm cuộn giấy.
Huyết Ảnh không đến.
Cô đứng ở cổng Ẩn Sơn lúc trưa, nhìn vào, nhìn Điện Chủ đang chờ, rồi quay đi mà không nói một lời.
Yêu vực gửi người quan sát, không gửi đại biểu. Người quan sát ngồi ở góc xa nhất của phòng nhỏ, không phát biểu, ghi chép.
Bốn người họp: Điện Chủ, Cố Thanh Sơn, Trương Thiên Hàn, và Ninh Tiểu Nguyệt — cô không phải đại biểu của ai, nhưng Điện Chủ mời cô vào vì cô đã nghĩ về điều này lâu hơn bất kỳ ai.
Hai tiếng. Bản đồ trải trên bàn. Vết nứt, vị trí các tông môn, dự đoán di chuyển của Liêm. Cố Thanh Sơn nói nhiều. Trương Thiên Hàn hỏi nhiều. Điện Chủ ngồi yên, lắng nghe.
Kết thúc không có quyết định nào.
Không phải vì không đồng ý. Mà vì không ai muốn là người đề xuất điều có thể sai.
Mọi người bước ra. Cố Thanh Sơn đi đầu, không nhìn lại. Trương Thiên Hàn theo sau. Người quan sát của Yêu vực cuộn giấy lại, cúi đầu nhẹ với Điện Chủ, rồi đi.
Chỉ còn Điện Chủ và Ninh Tiểu Nguyệt trong phòng nhỏ.
Cô lấy tờ giấy của mình, viết lên bản đồ bốn chữ:
Liên minh để giữ.
Không phải liên minh để thắng. Không phải liên minh để đánh bại Liêm. Liên minh để giữ — giữ Thiên Khuyết còn đủ người sống khi mọi thứ kết thúc.
Điện Chủ đọc bốn chữ đó. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt.
— Cô có thể thuyết phục họ không?
Ninh Tiểu Nguyệt nghĩ. Rồi viết câu trả lời:
Không. Nhưng con có thể cho họ thứ để đồng ý hơn là từ chối.