Thiên Tài Đều Là Người Của Hắn
Tạ Trường An rời cánh bắc lúc trời chiều.
Không phi hành. Đi bộ. Chân trần (dép cỏ mất trong hư không), giẫm lên cỏ cháy, đất nứt, máu khô. Linh lực Thiên Mệnh thu gọn, không tỏa, kiểu người mạnh nhất đại lục đang đi dạo: bình thường, chậm, kiểu bước của người trồng rau đi thăm vườn. Tu sĩ hai phía nhìn hắn đi qua, không ai dám chặn.
Diệp Hàn theo sau. Im. Không hỏi thầy đi đâu. Biết.
Cánh đông. Đêm.
Ma đạo đóng trại giữa bình nguyên. Vạn tu sĩ, lều đen, lửa trại xanh (ma khí cháy, xanh lạnh, kiểu đèn ma). A Cẩu ngồi giữa trại, không ngồi trên ngai. Ngồi trên đất, chân xếp bằng, mắt nhắm. Ma khí cuộn quanh hắn, kiểu sương đen, nhưng bình, không bạo.
Huyết Ảnh đứng cạnh. Cửu U Ma Tổ ngồi phía sau. Bảy ma chủ đứng vòng ngoài.
Tạ Trường An bước vào trại ma đạo. Không ai chặn. Ma khí tự tách, kiểu biển rẽ: linh lực Thiên Mệnh đi qua, ma khí không dám chạm. Không phải trấn áp. Ma khí tự tránh, kiểu bản năng, kiểu cỏ dại tự rạp khi gió lớn.
A Cẩu mở mắt.
Mắt đỏ. Mắt Ma Tôn. Nhưng trong mắt đỏ đó, có thứ mà mười bảy đời Ma Tôn trước không bao giờ có: nước.
Hắn đứng dậy. Chậm. Bước tới. Mỗi bước, ma khí cuộn mạnh hơn, kiểu huyết mạch Ma Thần đang phản ứng: vui, kiểu máu vui, kiểu cơ thể nhận ra người quen.
Dừng trước mặt Tạ Trường An. Nhìn lên. (A Cẩu thấp hơn thầy nửa đầu, mười hai tuổi, còn nhỏ.)
Không quỳ. Đứng. Nhìn.
Qua thần thức:
"...Thầy."
Một chữ. Nhẹ. Kiểu chữ mà hắn chưa bao giờ nói trước mặt ai khác ngoài gia đình Ẩn Sơn. Truyền âm thần thức, chỉ thầy nghe.
Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Nhìn đứa trẻ câm trong ngôi làng máu, đứa trẻ bị trói thiêu, đứa trẻ mắt đỏ không hiểu vì sao mình sinh ra. Bây giờ đứa trẻ đó đứng trước mặt hắn, Ma Tôn, vạn quân sau lưng, huyết mạch Ma Thần dòng chính, mạnh đến mức Đại Đế cũng chết dưới tay.
Nhưng vẫn gọi "thầy." Vẫn nhìn lên. Vẫn kiểu đứa trẻ.
Hắn giơ tay. Chạm đầu A Cẩu. Bàn tay gầy, lấm đất, sẹo chằng chịt, đen nửa cẳng tay trái (ma khí tích tụ). Chạm nhẹ, kiểu vỗ đầu đứa trẻ: ấm, chậm.
– Ừ. Về rồi.
A Cẩu nhắm mắt. Ma khí xung quanh lắng. Bình. Kiểu hồ nước sau bão: mặt phẳng, sóng dừng.
Tay hắn nắm dép cỏ trong túi. Đôi dép cỏ thầy tết, cũ, sờn, mang theo suốt từ khi rời Ẩn Sơn. Nắm chặt.
Cửu U Ma Tổ nhìn cảnh này. Ngàn năm sống, lão thấy nhiều. Thấy Ma Tôn giết Ma Tôn. Thấy ma đạo loạn, thấy ma đạo sụp, thấy ma đạo dựng lại. Nhưng chưa bao giờ thấy Ma Tôn được vỗ đầu.
Lão quay sang Huyết Ảnh, nói nhỏ:
– Người đó... đáng sợ hơn Ma Thần.
Huyết Ảnh nhìn lão:
– Sao?
– Ma Thần khiến người ta quỳ vì sợ. Người đó khiến Ma Tôn quỳ vì muốn.
Im.
– Khác.
Kinh thành. Đêm khuya.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trong cung, trước bàn cờ. Viên cờ trắng nằm giữa bàn, vững, không rung nữa. Quạt gấp tre nhặt lại, cầm trong tay, gấp gọn.
Nàng đang viết thư. Mực nghiên, bút lông, giấy tuyên. Chữ nàng đẹp, kiểu chữ người tập viết từ nhỏ (trên Ẩn Sơn, thầy dạy viết bằng que trên đất, rồi bằng bút trên giấy). Thư cho tướng lĩnh, thư cho gián điệp, thư cho thái y, thư cho kho lương. Mười hai lá thư trong một canh giờ. Tay không run. Mắt không ướt (đã khóc xong lúc chiều, bây giờ là Nữ Đế, không khóc khi làm việc).
Cửa phòng mở. Không ai thông báo.
Ninh Tiểu Nguyệt ngẩng đầu. Tay cầm bút dừng.
Tạ Trường An đứng ở cửa. Trường bào xám rách. Tóc xổ. Chân trần. Gầy. Xanh. Kiểu người mới thoát chết: da xanh, môi khô, mắt quầng. Nhưng mắt sáng.
Nàng đặt bút xuống. Chậm. Đứng dậy. Chậm. Bước tới. Chậm.
Rồi cười. Nụ cười thật, lần đầu tiên kể từ khi thầy biến mất. Không phải nụ cười Thiên Cơ Nữ (lạnh, tính toán). Không phải nụ cười Nữ Đế (uy nghiêm). Nụ cười Tiểu Nguyệt, mười sáu tuổi, đệ tử Ẩn Sơn: vui, nhẹ nhõm, kiểu đứa trẻ thấy thầy đến đón.
– Thầy. Thầy lại giả chết.
Tạ Trường An nhìn nàng. Cười nhẹ.
– Không giả. Suýt chết thật.
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày. Mắt sáng, kiểu mắt tính toán: quét, đánh giá, phân tích. Nàng nhìn tay trái thầy (đen đến khuỷu), tay phải (sẹo trắng, run nhẹ), khuôn mặt (xanh, gầy hơn mười ngày trước), kinh mạch (loạn, kiểu mở phong ấn quá nhanh, cơ thể chưa thích nghi).
– Cơ thể thầy...
– Chữa sau. Thắng trước.
Nàng nhìn thầy. Lâu. Rồi gật. Kiểu gật của người hiểu: thầy nói đúng, cơ thể quan trọng, nhưng chiến tranh quan trọng hơn. Kiểu gật của đệ tử tin thầy.
– Lần sau, nói trước.
– Nói trước thì không phải ta.
Nàng nhìn thầy. Rồi cười lần nữa. Nhẹ. Kiểu cười mà chỉ gia đình thấy.
– Con nhớ thầy.
– Ta cũng nhớ. Cháo ở đây có ngon không?
Ninh Tiểu Nguyệt cười mạnh hơn. Kiểu cười xấu xí (Nữ Đế cười xấu, ít người biết, chỉ Ẩn Sơn biết), kiểu cười của đứa trẻ nghe câu nói ngốc:
– Không. Cháo cung dở. Không ai nấu bằng thầy.
– Ừ. Về nhà nấu.
Im. Nụ cười tắt từ từ. Mắt nàng ướt lại, nhanh, rồi lau ngay. Kiểu Nữ Đế: không để nước mắt rơi quá một giây.
– Thầy. Con có kế hoạch. Thầy muốn nghe không?
Tạ Trường An nhìn bàn cờ trên án thư. Viên cờ trắng ở giữa, sáu viên cờ khác xung quanh, vị trí chiến trường. Bản đồ thay bàn cờ, quân cờ thay giấy. Nàng đã bày sẵn.
– Nói đi.
Cánh nam. Bình minh ngày hôm sau.
Bạch Ly thấy thầy từ xa. Đuôi cáo vẫy, mạnh, kiểu quạt. Cáo bạc dưới chân cũng vẫy đuôi (yêu thú cảm nhận cảm xúc chủ nhân).
Nàng nhảy xuống. Chạy. Không phải chạy kiểu Yêu Hoàng (uy nghiêm, chậm). Chạy kiểu đứa trẻ mười ba tuổi: nhanh, vấp, suýt ngã, gượng lại, chạy tiếp.
Dừng trước mặt Tạ Trường An. Nhìn lên. Mắt hổ phách, ướt, sáng.
Rồi khóc. Bật. Không kìm. Kiểu khóc mà nàng giấu mười ngày, giấu trước yêu tộc, giấu trước trưởng lão, giấu trước kẻ thù. Mười ngày, Yêu Hoàng Bạch Ly không khóc. Bây giờ, Tiểu Ly khóc.
Rồi cố giả ngốc:
– Thầy ơi... con nhớ thầy...
Giọng nhõng nhẽo, kiểu giọng giả ngốc mà nàng dùng từ bé: kéo dài, ngọt, kiểu con gái nhỏ nhõng nhẽo cha. Nhưng giọng run. Nước mắt chảy. Giả ngốc mà khóc thật.
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn đứa trẻ tóc trắng tai cáo, đứa trẻ hắn cứu khỏi thợ săn, đứa trẻ giả ngốc giỏi nhất Ẩn Sơn. Bây giờ đứa trẻ đó cai quản yêu vực, dẫn vạn yêu thú, hạ sứ giả Đại Đế, ép bốn trưởng lão quỳ. Nhưng vẫn giả ngốc. Vẫn nhõng nhẽo. Vẫn khóc khi thấy thầy.
Hắn cười. Nhẹ. Ấm.
– Tiểu Ly. Không cần giả.
Bạch Ly khóc lớn hơn. Bỏ mặt nạ. Khóc thật, kiểu con gái mất thầy mười ngày, tưởng mất luôn, bây giờ tìm được: khóc ầm, không giữ, không giấu, đuôi cáo vẫy loạn.
Ngân Vĩ đứng xa. Nhìn. Ngàn năm, lão chưa thấy Yêu Hoàng nào khóc trước mặt người. Chưa thấy Yêu Hoàng nào gọi ai bằng "thầy" mà giọng kiểu vậy.
Lão cúi đầu. Nhẹ. Kiểu cúi đầu của Hóa Thần ngàn tuổi trước người mà lão tôn trọng: không quỳ, nhưng nhận.
Bạch Lộ Trấn. Trưa.
Hạ Linh đang thay băng cho thương binh khi Tạ Trường An bước vào trại y tế.
Nàng không dừng. Tay tiếp tục thay băng, kiểu bác sĩ giữa trận: bệnh nhân trước, cảm xúc sau. Băng xong, rửa tay, lau khô, mới quay sang.
Nhìn thầy.
Rồi bước tới. Nhanh. Không chạy, nhưng nhanh. Tay chạm cổ tay thầy, bắt mạch. Phản xạ. Kiểu Hạ Linh: gặp thầy, việc đầu tiên là bắt mạch.
Mạch nhảy loạn. Kinh mạch tay trái vỡ bốn đường chưa lành. Kinh mạch tay phải rạn, nứt do mở phong ấn đột ngột. Nội thương năm tầng. Linh lực Thiên Mệnh cưỡng vận, kiểu máy chạy quá công suất: mạnh, nhưng đang hủy cơ thể.
Mắt nàng tối đi.
– Thầy! Cơ thể thầy...
Tạ Trường An rút tay lại. Nhẹ nhàng.
– Chữa sau. Thắng trước.
Hạ Linh cắn môi. Mắt ướt, nhưng không khóc (đang trong trại y tế, có bệnh nhân, Dược Thần không khóc trước bệnh nhân). Nàng gật. Chậm.
– Con có Hồi Mệnh Đan. Một bình. Cắt máu luyện ba ngày. Thầy uống trước khi đánh.
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn tay nàng (vấy bột thuốc, móng tím, vết cắt chưa lành ở cổ tay, kiểu vết cắt máu luyện đan). Nhìn mắt nàng (quầng thâm, ba ngày không ngủ). Nhìn lưng nàng (hơi cong, kiểu lưng người cúi luyện đan lâu).
– Mười năm thọ mệnh?
Hạ Linh sững. Không ngờ thầy biết.
– Thầy... sao biết?
– Hồi Mệnh Đan cấp Hóa Thần, luyện bằng máu kinh mạch, phải cắt thọ mệnh. Ta biết vì... ta dạy ngươi luyện đan.
Im.
– Hạ Linh. Ngươi không cần làm vậy.
Hạ Linh nhìn thầy. Mắt sáng, kiểu mắt người quyết rồi, không lay:
– Con cần. Thầy dạy con y thuật không phải để con giữ thuốc cho mình. Thầy dạy con y thuật để con cứu người. Thầy là người con muốn cứu nhất.
Im.
– Mười năm thọ mệnh. Con còn sáu mươi năm. Đủ.
Tạ Trường An nhìn nàng. Lâu. Rồi gật. Không cãi. Không đau lòng ra mặt. Kiểu thầy tôn trọng quyết định của trò: không đồng ý hết, nhưng tôn trọng.
– Cảm ơn.
Hạ Linh cười. Nhẹ. Kiểu cười mà nàng hiếm khi cười (Dược Thần ít cười, luôn lo, luôn tính): cười vì thầy nói "cảm ơn." Hai chữ mà thầy hiếm khi nói.
– Đừng cảm ơn. Uống thuốc đi.
Nàng lấy bình sứ trắng từ trong ngực áo. Bình nàng giữ sát ngực mười ngày, ấm, kiểu giữ đứa con. Đưa cho thầy.
Tạ Trường An nhận bình. Mở nắp. Uống.
Hồi Mệnh Đan, máu của Hạ Linh, mười năm thọ mệnh. Đắng. Nhưng ấm.
Cạnh giường Lục Vô Ưu.
Hắn nằm. Mắt nhắm. Sát khí trong người lắng, kiểu lửa tàn: cháy nhẹ, không bùng. Kinh mạch tay phải bọc băng, chân trái nẹp. Mặt xanh, môi khô.
Tạ Trường An ngồi xuống. Cạnh giường. Kiểu ngồi mà hắn ngồi bên giường Diệp Hàn ngày đầu tiên trên Ẩn Sơn: thấp, gần, ấm.
Lục Vô Ưu mở mắt. Chậm. Mắt xám, bình.
Nhìn thầy.
Không nói. (Lục Vô Ưu ít nói, kiểu người sống bằng hành động hơn lời: khi giết thì giết, khi đau thì đau, không cần nói.)
Tạ Trường An nhìn hắn. Nhìn đứa trẻ sát khí thiên sinh, đứa trẻ bị cả thiên hạ truy sát vì sinh ra đã giết, đứa trẻ hắn nhặt trong rừng, dạy thở, dạy dừng, dạy sống. Bây giờ đứa trẻ đó nằm giữa chiến trường, tay phải vỡ kinh mạch, chân gãy, vì phá tháp chỉ huy Thiên Đạo Điện một mình.
– Ngươi làm tốt.
Lục Vô Ưu nhìn thầy. Mắt xám sáng, kiểu sáng mà hắn hiếm khi có: vui. Kiểu vui của đứa trẻ nghe thầy khen.
– Nghỉ đi.
Lục Vô Ưu cười. Nụ cười nhẹ, kiểu cười thật lần thứ hai trong đời. Lần đầu là trên Ẩn Sơn, khi cỏ không chết dưới tay hắn ba giây. Nhắm mắt.
– ...Yên quá.
Hai chữ. Giọng nhẹ, kiểu thì thầm. Câu này hắn từng nói trên Ẩn Sơn, lần đầu tiên nằm trên giường mà không sợ bị giết trong giấc ngủ.
Bây giờ, giữa chiến trường, bên cạnh thầy, hắn cũng thấy yên.
Tạ Trường An ngồi thêm một lúc. Không nói. Kiểu thầy ngồi cạnh trò ốm: im, vững, ở đó. Đợi hắn ngủ. Rồi đứng dậy.
Tạ Trường An bước ra khỏi trại y tế.
Chiều. Nắng xiên. Chiến trường im, kiểu im trước bão: hai phía dừng, chờ, thở. Thiên Đạo Điện rút về cánh bắc, đóng trại, không đánh. Liên quân cũng dừng, chờ chỉ huy.
Hắn đứng giữa đồng bằng. Nhìn xa. Nhìn bốn phương.
Sáu đệ tử, mỗi người một phương, mỗi người đủ mạnh. Kiếm Thần giữ bắc. Nữ Đế giữ cờ. Ma Tôn giữ đông. Yêu Hoàng giữ nam. Dược Thần cứu người. Sát Thần nghỉ ngơi.
Mầm đã thành cây. Cây đã thành rừng.
Mười sáu năm. Từ ngày ta tự phong ấn, từ ngày ta trồng luống rau đầu tiên trên Ẩn Sơn, từ ngày ta nhặt thằng bé một mắt bên vệ đường.
Mười sáu năm. Sáu đứa trẻ. Sáu quái vật.
Bây giờ... đến lượt ta.
Hắn quay về hướng bắc. Nơi mây đen Thiên Đạo Điện cuộn. Nơi Điện Chủ đang đợi.
Bước đi. Bình thản. Trường bào xám bay trong gió. Chân trần trên cỏ cháy. Lưng gầy, vai hơi cong, kiểu lưng người trồng rau. Nhưng bước vững. Mỗi bước, đất rung nhẹ dưới chân, kiểu trọng lực thay đổi: Thiên Mệnh đang đi.
Diệp Hàn theo sau. Im. Kiếm ý lắng. Không cần nói.
Thầy trò đi giữa chiến trường. Kiểu đi về nhà: bình, chậm, vững.
Nhưng lần này, đi ngược hướng nhà.
Đi về phía bão.