Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 164: Dương Khuynh Giải Khóa
Chương 164

Dương Khuynh Giải Khóa

Dương Khuynh tỉnh dậy trong vòng tay Tiêu Vân.

Tay nàng bỏng. Mười ngón đỏ rực, da phồng, kiểu phồng khi chạm vào thứ nóng hơn lửa. Nút Mạng Viên phản kích đúng lúc nàng tháo, linh lực bạc bùng qua ngón tay, đốt từ da vào gân, nhưng Giải Luật bảo vệ nàng vừa đủ để không mất tay.

– Sư muội. Tiêu Vân nói. Tay.

Dương Khuynh nhìn xuống. Mười ngón phồng rộp, đau, nhưng còn cử động được.

– Ổn. Nàng nói. Đau thôi.

Ninh Tiểu Nguyệt bước đến. Quạt gấp gãy, nàng cầm nửa quạt còn lại, nhìn tay Dương Khuynh, rồi lấy thuốc từ trong tay áo. Thuốc mà Hạ Linh cho nàng trước trận, "phòng khi sư tỷ bị thương," hai viên, nhỏ, trắng, Hạ Linh luyện bằng kinh mạch đang rạn.

– Ăn đi.

Dương Khuynh nuốt thuốc. Đau giảm, kiểu giảm khi lửa bị nước dập, còn âm ỉ nhưng chịu được.

– Mạng Viên đứt chưa? Nàng hỏi.

– Đứt. Tiêu Vân nói. Kiếm khí nàng quét bầu trời. Không còn dây. Mười hai Liêm đang đứng yên, không di chuyển. Nhưng...

– Nhưng gì?

– Vết nứt. Tiêu Vân quay về phía bắc. Đang mở.

Ba người nhìn lên.

Vết nứt bắc, vốn đã rộng, bây giờ rộng hơn. Không phải ai kéo. Vì Mạng Viên đứt, và Mạng Viên ngoài việc kết nối Liêm, còn là thứ giữ rào cản Thiên Khuyết ổn định. Cắt Mạng Viên nghĩa là rào cản mất trụ, và rào cản đang vỡ dần, kiểu vỡ khi đập bê tông mất thanh thép bên trong.

Ánh bạc tràn qua vết nứt, mạnh hơn, sáng hơn, nóng hơn. Linh lực từ bên ngoài Thiên Khuyết ép vào, đè, nặng, đặc. Dương Khuynh thở khó, vì Luyện Khí không chịu nổi áp lực linh lực ngoại giới. Ninh Tiểu Nguyệt bọc nàng bằng linh lực, nhanh.

– Sư tỷ. Vết nứt sẽ mở đến đâu?

– Không biết. Nhưng nếu mở hết...

– Thiên Khuyết không còn rào cản. Ai muốn vào cũng vào. Ai muốn ra cũng ra.

Im lặng. Ba người đứng trước vết nứt đang nở, nhìn bên ngoài Thiên Khuyết lần đầu tiên.

Bên ngoài: hư không. Đen, rộng, không có trời không có đất, chỉ có khoảng trống mênh mông và xa xa, rất xa, những chấm sáng. Mỗi chấm là một thế giới. Mỗi thế giới là một vườn ươm.

Dương Khuynh nhìn. Giải Luật kích hoạt, không cần cố, vì mắt nàng tự động đọc quy tắc của mọi thứ nàng thấy. Và nàng thấy: rào cản Thiên Khuyết không phải tường. Rào cản là lồng. Lồng kín, đẹp, trong suốt, nhưng là lồng. Và bây giờ lồng đang vỡ.

– Sư tỷ. Nàng nói, giọng run, không phải vì tay đau, vì thứ nàng nhìn thấy. Rào cản này... không phải để bảo vệ Thiên Khuyết. Rào cản này để nhốt Thiên Khuyết.

Ninh Tiểu Nguyệt không đáp. Nàng đã biết. Thầy đã nói ở chương trước: Thiên Khuyết là vườn ươm, rào cản là lồng. Nhưng biết là một chuyện, nhìn thấy là chuyện khác.

Tiêu Vân quay sang Dương Khuynh. Nàng không nhìn thấy vết nứt bằng mắt, nhưng kiếm khí cảm nhận: không gian phía bắc đang mở, và mở nghĩa là có đường đi.

– Sư muội. Nàng nói. Kiếm khí ta cảm nhận được bên ngoài. Có thứ đang đến.

Ba người quay về phía vết nứt.

Từ bên ngoài, từ hư không, một bóng bước qua.

Không. Không phải bước. Hiện. Cách Mạng Viên đứt đến bây giờ chưa đến một khắc, và đã có thứ đến. Nhanh. Quá nhanh. Kiểu nhanh khi đã đợi sẵn bên ngoài.

Bóng đứng trước vết nứt. Cao, mảnh, áo trắng, tóc bạc, mặt hiền, kiểu hiền khi người làm vườn nhìn vườn hoa. Tay phải cầm một cành cây bạc, dài, mảnh, giống liềm, giống cành, giống thứ mà người ta dùng để cắt hoa.

Hứa Vạn Thọ. Viên Chủ Thiên Viên Hội.

Uy áp bùng.

Không phải uy áp tu sĩ. Uy áp khác, lớn hơn, sâu hơn, kiểu uy áp khi đứng trước đại dương mà bản thân là hạt cát. Dương Khuynh quỳ xuống, không phải vì muốn quỳ, vì gối không chịu nổi, vì Luyện Khí trước thứ này giống kiến trước bão. Tiêu Vân rung, kiếm khí nàng co lại, thu nhỏ, bản năng phòng vệ. Ninh Tiểu Nguyệt đứng, đứng vì nàng là Hóa Thần và nàng nén răng mà đứng, nhưng tay nắm quạt gãy run.

Hứa Vạn Thọ nhìn ba người.

– Ồ. Hắn nói. Giọng nhẹ, ấm, kiểu ấm khi nói chuyện với trẻ con. Người phá Mạng Viên của ta. Trẻ quá.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng trước Dương Khuynh. Bản năng. Bảo vệ đệ tử.

– Viên Chủ. Nàng nói, giọng bằng, kiểu bằng khi Thiên Cơ đọc được: không thể thắng, chỉ có thể kéo dài.

– À, cô bé chơi cờ. Hứa Vạn Thọ mỉm cười. Ta nhớ ngươi. Mầm cấp S, Thiên Cơ, hiếm. Người thầy ngươi bảo vệ giỏi lắm, giấu ngươi hai mươi năm mà Thiên Viên Hội không biết.

– Người ta không giấu mầm vì quý. Người ta giấu con vì thương.

Hứa Vạn Thọ nghiêng đầu. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt, lâu, kiểu nhìn khi đánh giá cành hoa trước khi cắt.

– Thương. Hắn nói. Từ hay. Nhưng mầm vẫn cần hái. Thương hay không thương, mầm chín thì hái. Đó là quy luật.

– Quy luật của ai?

– Của vườn.

– Của vườn hay của người trồng?

Hứa Vạn Thọ cười. Nhẹ, thật, kiểu cười khi gặp đối thủ biết nói chuyện.

– Của cả hai. Hắn nói. Nhưng hôm nay ta không đến vì ngươi.

Hắn nhìn về phía nam. Về phía Ẩn Sơn.

– Ta đến vì người phá vườn. Tạ Trường An. Hắn vừa dùng chìa khóa của ta. Cây chìa mà ta tưởng đã mất hai mươi năm trước. Hắn nói, giọng vẫn nhẹ, nhưng mắt lần đầu không cười. Hóa ra hắn giữ. Hóa ra hắn đợi. Hai mươi năm.

Viên Chủ bước qua ba người.

Không đánh. Không hái. Bước qua, kiểu bước khi trẻ con không đáng để dừng. Uy áp hắn đè xuống ba người, rồi nhấc lên, rồi qua, kiểu gió thổi qua cỏ: cỏ ngã, gió đi, cỏ đứng lại.

Hắn bước vào Thiên Khuyết. Qua vết nứt. Và lần đầu tiên trong bốn ngàn năm, Viên Chủ Thiên Viên Hội đặt chân lên đất Thiên Khuyết bằng thân xác thật.

Bầu trời rung. Cả đại lục rung. Mọi tu sĩ trong Thiên Khuyết, từ Luyện Khí đến Thánh Cảnh, đều cảm nhận: có thứ vừa bước vào, và thứ đó lớn hơn bất kỳ ai từng sống ở đây.

Ninh Tiểu Nguyệt quỳ xuống cạnh Dương Khuynh. Nàng ôm đệ tử, nhẹ, tay run, vì nàng vừa đứng trước Viên Chủ và sống.

– Sư tỷ. Dương Khuynh nói, giọng nhỏ. Mạng Viên con phá... mở đường cho hắn vào.

– Không phải lỗi con.

– Nhưng...

– Không phải lỗi con. Ninh Tiểu Nguyệt nói lại, giọng rõ hơn. Thầy biết. Thầy biết Mạng Viên đứt thì vết nứt mở. Thầy biết Viên Chủ sẽ vào. Thầy vẫn bảo cắt.

– Tại sao?

Ninh Tiểu Nguyệt im. Vì nàng không biết. Thầy không giải thích. Thầy chỉ nói: "Cắt mạng lưới. Thầy lo phần còn lại."

Phần còn lại.

Nàng nhìn về phía nam. Ẩn Sơn, ngọn núi nhỏ, xa, không thấy. Nhưng nàng biết thầy đang ngồi đó. Cầm kiếm. Chờ.

Chờ Viên Chủ.

Và Ninh Tiểu Nguyệt lần đầu tiên trong hai mươi năm, không đoán được nước cờ tiếp theo của thầy.

Nàng sợ. Nhưng nàng tin.

Vì thầy chưa bao giờ thua.

Hoặc vì thầy thua mà vẫn đứng dậy.

– Đi. Nàng nói. Về Ẩn Sơn.

Ba bóng bay về phía nam. Nhanh. Vì phía bắc, Viên Chủ đang bước.

Ch.164/233
1.276 từ