Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 199: Chương 179: Relay Stone
Chương 199

Chương 179: Relay Stone

Ngày 65. Hai ngày sau lần xuyên rào đầu tiên.

Thần Khôi đã ngủ hai mươi giờ. Dậy, ăn ba bát cháo, uống nước, rồi nhìn Tạ Trường An bằng mắt tròn, kiểu nhìn khi đứa trẻ câm điếc hỏi bằng mắt: Lại không?

Tạ Trường An gật.

Sáng sớm, sân đông đúc hơn hai ngày trước. Vẫn bảy người, vẫn tam giác, vẫn khoảng cách năm trượng. Nhưng không khí khác. Lần đầu xuyên rào, ai cũng căng, ai cũng nín thở. Lần này, có hy vọng. Hy vọng lặng, nặng, kiểu nặng khi mọi người đã biết: được. Và muốn thêm.

Lần này, Tiêu Vân chuẩn bị khác. Cô không chỉ mở kiếm hồn cảm. Cô nhớ. Nhớ bản đồ Thiên Khuyết mà Ninh Tiểu Nguyệt vẽ cho cô đêm qua, cô bé quân sư ngồi cạnh cô hàng giờ, đọc từng chi tiết: vị trí Ẩn Sơn, vị trí rào cản, vị trí bảy vườn ươm bên ngoài (ước tính từ ký ức Tạ Trường An, những vườn hắn từng đi qua trước khi bị nhốt vào Thiên Khuyết). Nhớ hình dạng Ẩn Sơn: vách đá sân sau, vườn rau phía nam, bàn đá giữa sân, cổng đông. Nhớ khuôn mặt thầy (cô không nhìn thấy khuôn mặt, nhưng cô "thấy" bằng kiếm hồn: sâu, ấm, kiểu ấm khi giếng nước có mạch ngầm chảy bên dưới, kiểu ấm khi đất ẩm sau mưa mà rễ cây uống đủ).

Cô nhớ tất cả, và giữ trong kiếm hồn, và chờ.

Thần Khôi truyền. Bảy cảm xúc gom lại, sông chảy, mạnh hơn lần trước vì quen hơn, vì mầm sinh linh đã biết đường.

Tiêu Vân nhận. Lọc. Và lần này, thay vì truyền cảm xúc thuần, cô truyền cảm xúc có hình. Kiếm hồn bọc nỗi nhớ bản đồ vào cảm xúc "hy vọng" (vì bản đồ là hy vọng, là đường đi, là kế hoạch), bọc khuôn mặt thầy vào cảm xúc "ấm" (vì thầy là ấm, từ ngày đầu tiên đến bây giờ vẫn ấm), bọc hình ảnh Ẩn Sơn vào cảm xúc "nhà" (vì Ẩn Sơn là nhà, dù trước khi đến đây, cô chưa bao giờ có nhà).

Kiếm khí dày hơn lần trước. Nặng hơn. Vì mang theo nhiều hơn. Không chỉ cảm xúc, mà cảm xúc có cốt, có xương, có hình dạng, kiểu nặng khi bức thư không chỉ viết "nhớ" mà viết kèm bản đồ đường về.

A Cẩu nhận. Ma khí bám, chặt, đẩy ra ngoài.

12.000 trượng. Xuyên rào. Ra ngoài.

Và lần này, tín hiệu không chỉ là cảm xúc. Là hình ảnh. Mờ, rung, kiểu mờ khi sóng đến bờ đã yếu, nhưng có hình. Bản đồ: những đường nét mơ hồ, vị trí tương đối của các vườn ươm, khoảng cách, hướng. Khuôn mặt: không rõ đường nét, nhưng rõ cảm giác, ấm, sâu, kiểu ấm khi nhìn ai đó mà biết: người này đáng tin. Ẩn Sơn: vách đá, vườn rau, bàn đá, cổng. Nhà.

A Cẩu nhắm mắt. Chờ phản hồi. Ma khí quét hư không bên ngoài rào cản, tìm.

Im lặng kéo dài. Một phút. Hai phút. Thần Khôi bắt đầu mệt, mầm sinh linh nhấp nháy, mồ hôi lấm tấm trán. Tiêu Vân giữ kiếm hồn mở, chờ, dù kiệt sức hơn lần trước vì hình ảnh nặng hơn cảm xúc thuần.

Rồi có phản hồi.

Mạnh hơn lần trước. Không chỉ cảm xúc, mà cảm xúc có hướng, kiểu hướng khi ai đó cố gắng trả lời: hướng về phía Thiên Khuyết. Và cảm xúc đó là: hiểu. Và chờ. Và thêm.

Hiểu. Chờ thêm.

A Cẩu truyền thần thức: Họ hiểu. Họ muốn thêm thông tin. Và... họ gửi kèm gì đó. Nhẹ. Kiểu nhẹ khi ai đó vội vàng gửi thêm trước khi tín hiệu đứt.

– Gửi gì? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi, sổ đã mở, bút đã sẵn.

Cảm xúc. Không phải vui lần trước. Là... nhiều. Nhiều người. Như thể phản hồi không từ một, từ nhiều.

Tạ Trường An đứng dậy. Mắt sáng, kiểu sáng hiếm thấy ở kẻ trồng vườn vốn bình thản mọi lúc. Vì đây không chỉ là tín hiệu. Đây là giao tiếp. Đây là lần đầu tiên trong bốn nghìn năm kể từ khi Thiên Viên Hội dựng hệ thống vườn ươm, ai đó bên trong gửi hình ảnh ra ngoài mà không cần phá rào.

– Nghỉ, hắn nói. Hai ngày. Lần sau, gửi bản đồ chi tiết hơn.

Thần Khôi nằm xuống đất, ngủ ngay, kiểu ngủ khi đứa trẻ cho đi tất cả mà không giữ lại gì. Tạ Trường An bế hắn lên, nhẹ, mang vào phòng. Đắp chăn. Đặt bát cháo cạnh giường, để khi dậy, ăn ngay.

Ngày 67. Tạ Trường An ngồi trước vườn rau, cuốn sổ của Ninh Tiểu Nguyệt mở trước mặt.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng cạnh. Mắt hẹp, kiểu hẹp khi quân sư đang trình bày chiến lược mà cô đã suy nghĩ hai đêm. Quạt gấp khép, gõ nhịp vào lòng bàn tay trái, thói quen khi cô tập trung.

– Chín lần truyền, chín nội dung. Cô nói. Thứ tự ưu tiên, quan trọng nhất trước, vì nếu phải dừng giữa chừng (Thần Khôi quá mệt, hoặc rào cản vỡ sớm), những thứ đã gửi phải đủ để bên ngoài hành động.

Cô lật sổ. Danh sách, chữ nhỏ, gọn, mỗi dòng một mục.

Lần 1 (đã gửi): Bản đồ Thiên Khuyết, hình ảnh Ẩn Sơn, khuôn mặt Tạ Trường An.

Lần 2: Bản đồ 108 vườn ươm (ước tính). Vị trí 7 Hạt Giống.

Lần 3: Kế hoạch tổng: giải phóng Liêm từ bên trong bằng tháo ghép chiết cành.

Lần 4: Công thức tháo ghép (từ nghiên cứu Hạ Linh).

Lần 5: Thời gian biểu rào cản vỡ (từ quan sát Dương Khuynh).

Lần 6: Yêu cầu: mỗi vườn chuẩn bị nhóm chiến đấu, sẵn sàng khi rào vỡ.

Lần 7: Điểm yếu Liêm (từ phân tích Diệp Hàn và Tiêu Cốt).

Lần 8: Phương pháp liên lạc tiếp tục (duy trì kênh).

Lần 9: Dự phòng: nếu rào vỡ sớm, hành động ngay.

Tạ Trường An đọc. Chậm, từng dòng, kiểu đọc khi kẻ trồng vườn kiểm tra từng hạt giống trước khi gieo. Gật.

– Ban đầu tính mười lần. Cô nói. Lần mười là "lời cuối: đừng bỏ cuộc." Nhưng con nghĩ lại.

– Không cần.

– Tại sao?

– Lần một đã gửi rồi, hắn nói. Bản đồ, khuôn mặt, nhà. Đó là lời cuối. "Có người ở đây." Không cần nói thêm.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Rồi gật, nhẹ, kiểu gật khi đệ tử hiểu: thầy không nói nhiều, nhưng mỗi câu đều đúng. Cô gạch dòng mười trong sổ, viết lại: Lần 9: Dự phòng kèm lời cuối.

– Tám lần còn lại. Mỗi tuần hai lần, nhưng Thần Khôi lần trước ngủ hai mươi giờ, lần này hình ảnh nặng hơn, có thể cần ba ngày hồi phục thay vì hai. Cô tính, mắt nhìn xa, kiểu nhìn khi bộ não quân sư đang chạy nhiều biến số cùng lúc. Bốn tuần, có thể năm. Rào cản còn khoảng năm tháng rưỡi theo tính toán Dương Khuynh. Đủ thời gian, nhưng sát. Nếu Thần Khôi mệt hơn dự tính, hoặc rào cản mỏng nhanh hơn...

– Thì chạy nhanh hơn. Tạ Trường An nói. Mầm không lớn theo lịch. Mầm lớn khi nào mầm sẵn sàng.

Ninh Tiểu Nguyệt gấp sổ. Nhìn thầy lâu hơn bình thường, và cô nghĩ thứ mà cô ít khi nghĩ: Tin thầy. Không phải tin dựa trên số liệu, không phải tin dựa trên phân tích (hai thứ cô quen nhất, hai thứ cô giỏi nhất), tin thuần túy, tin kiểu đệ tử tin thầy, kiểu Ninh Tiểu Nguyệt mười tuổi tin Tạ Trường An lần đầu tiên trong Bích Ngọc Lầu.

Lúc đó cũng sát. Cũng không đủ thời gian. Cũng không đủ người. Và thầy vẫn đến. Thầy bế con ra khỏi lầu, không hỏi, không tính, không đắn đo. Mười tuổi, con không hiểu. Mười lăm, con bắt đầu hiểu. Bây giờ, con vẫn chưa hiểu hết, nhưng con tin.

– Con đi chuẩn bị nội dung lần hai, cô nói.

Cô quay đi. Bước nhanh. Quạt gấp không giở, vì hôm nay không cần quạt, hôm nay cần bút. Và sổ. Và trí nhớ. Bản đồ 108 vườn ươm, Ninh Tiểu Nguyệt đã nghiên cứu từ ký ức Tạ Trường An hai tuần trước, ghi chép vị trí từng vườn, khoảng cách ước tính, hướng. Cô cần chuyển bản đồ thành thứ Tiêu Vân "nhớ" được bằng kiếm hồn: không phải hình vẽ (Tiêu Vân mù), mà cảm giác không gian, hướng, xa gần, kiểu cảm khi đứng giữa phòng tối mà biết bốn bức tường ở đâu.

Ngày 68. Lần truyền thứ hai.

Bản đồ 108 vườn ươm. Vị trí bảy Hạt Giống.

Tiêu Vân nhớ bản đồ mà Ninh Tiểu Nguyệt đọc cho cô nghe suốt đêm qua. Cô mù, không nhìn được bản đồ, nhưng cô "nghe" bản đồ: Ninh Tiểu Nguyệt mô tả từng vị trí, từng khoảng cách, từng hướng, và Tiêu Vân nhớ bằng kiếm hồn, nhớ hình dạng không gian không cần mắt, như nhớ gió có hướng mà không cần nhìn gió. Vườn phía bắc xa nhất, vườn phía nam gần nhất, bảy Hạt Giống rải đều, 108 vườn ươm xếp thành vòng tròn quanh Thiên Khuyết như cánh hoa quanh nhụy.

Thần Khôi truyền, bảy cảm xúc gom, Tiêu Vân bọc bản đồ vào cảm xúc "biết" (vì bản đồ là biết, là nhìn thấy toàn cảnh, là hiểu mình đang ở đâu trong thế giới lớn hơn mình). A Cẩu đẩy, xuyên rào, gửi.

Phản hồi: mạnh hơn lần trước. Không chỉ "hiểu." Là "biết." Kiểu biết khi ai đó nhận bản đồ mà nhận ra: bản đồ này đúng, vì họ đã ở đây, họ biết những vườn này, và ai đó bên trong cũng biết. Xác nhận.

A Cẩu truyền thần thức, mắt phải đen sâu, mắt trái đỏ rực: Họ xác nhận. Bản đồ đúng. Và... có thêm người nghe. Không chỉ một vườn. Nhiều vườn đang phản hồi.

Ninh Tiểu Nguyệt ghi vào sổ, tay run nhẹ, kiểu run khi quân sư nhận tin mà tin đó tốt hơn tính toán: Nhiều vườn phản hồi. Tín hiệu lần đầu đã lan.

Tạ Trường An hỏi: bao nhiêu?

A Cẩu nhắm mắt, ma khí quét, cảm, tìm từng sợi phản hồi trong hư không bên ngoài rào cản. Yếu, mỗi sợi yếu, nhưng nhiều. Hắn đếm. Không chính xác, vì ma khí cảm cảm xúc chứ không cảm số, nhưng ước tính: bảy nhóm, kiểu bảy khi bảy cụm cảm xúc riêng biệt từ bảy hướng khác nhau. Và mỗi cụm không phải một người. Mỗi cụm có nhiều lớp.

Bảy nhóm. Mỗi nhóm nhiều người. Ước tính... 106 người. Trong bảy vườn ươm. Đang nghe.

106 người. Trong bảy vườn. Không phải một Mặc Hà đơn độc nhận tín hiệu rồi tự mình hành động. Là 106 người, đã tổ chức, đã sẵn sàng, đang chờ lệnh.

Tạ Trường An nhìn trời. Và cười. Nhẹ, kiểu cười khi kẻ trồng vườn ném hạt vào gió mà hạt mọc, không phải một cây, mà mọc cả rừng.

Ngày 72. Lần thứ ba. Kế hoạch tổng.

Tiêu Vân bọc kế hoạch vào cảm xúc "quyết tâm": giải phóng Liêm bằng tháo ghép chiết cành, cần phối hợp bên trong và bên ngoài, cần giữ chân Liêm đủ lâu, cần tháo ghép cùng lúc ở nhiều điểm. Hình ảnh mờ, nhưng đủ rõ để hiểu: không phải đánh, là tháo. Không phải phá, là gỡ.

Phản hồi: hiểu. Và lần này có thêm gì đó mới: lo. Kiểu lo khi 106 người nhận kế hoạch mà biết: khó. Nhưng lo kèm quyết tâm. Lo mà vẫn sẵn sàng.

Ngày 76. Lần thứ tư. Công thức tháo ghép.

Hạ Linh viết công thức ra giấy, Ninh Tiểu Nguyệt đọc cho Tiêu Vân, Tiêu Vân nhớ bằng kiếm hồn: cảm giác tháo, cảm giác gỡ, kiểu cảm khi gỡ nút thừng mà không cắt thừng. Bọc vào cảm xúc "cẩn thận" (vì tháo ghép cần cẩn thận, sai một ly, Liêm chết thay vì được giải phóng, và không ai muốn Liêm chết, vì Liêm cũng là nạn nhân, cũng bị ghép, cũng bị cưỡng).

Phản hồi lần này chậm hơn, kiểu chậm khi ai đó đang nghiên cứu, đang tiêu hóa thông tin phức tạp mà cần thời gian. Nhưng cuối cùng vẫn có: hiểu. Và cảm ơn. Cảm xúc "cảm ơn" rõ, ấm, kiểu ấm khi 106 người nhận công thức mà biết: ai đó ở bên trong không chỉ muốn liên lạc, ai đó đã nghiên cứu, đã chuẩn bị, đã sẵn sàng.

Ngày 80. Lần thứ năm. Thời gian biểu rào cản.

Dương Khuynh cập nhật trước lần truyền: năm tháng. Không phải sáu. Rào cản mỏng nhanh hơn dự tính, kiểu nhanh khi vết nứt bắt đầu lan, mỗi ngày rộng thêm, và tốc độ lan tăng theo thời gian. Cô vẽ biểu đồ trong sổ (đường cong xuống, kiểu đường cong khi đồ thị giảm tốc), đưa Ninh Tiểu Nguyệt, Ninh Tiểu Nguyệt đọc cho Tiêu Vân.

Tiêu Vân bọc thời gian biểu vào cảm xúc "gấp" (vì năm tháng là gấp, là không còn nhiều, là phải nhanh). Truyền, xuyên rào, gửi.

Phản hồi: hiểu. Và gấp. Kiểu gấp khi 106 người nhận thời gian biểu mà biết: không còn nhiều thời gian.

Ngày 82. Thần Khôi sốt.

Không phải sốt cao. Nhẹ, âm ỉ, kiểu sốt khi cơ thể mười tuổi bị ép làm việc mà cơ thể người lớn cũng mệt. Năm lần truyền trong mười lăm ngày, mỗi lần gom bảy cảm xúc, truyền qua Tiêu Vân, đẩy qua A Cẩu, xuyên 12.000 trượng rào cản. Mầm sinh linh hao, kiểu hao khi đất bị trồng quá nhiều mà không bón phân: vẫn mọc, nhưng mỗi lần mọc, đất nghèo thêm.

Hạ Linh kiểm tra. Tay cô đặt trên trán Thần Khôi, cảm mạch, cảm nhiệt, cảm dòng linh khí. Kinh mạch Thần Khôi không rạn (hắn không có kinh mạch luyện đan kiểu Hạ Linh, mầm sinh linh hoạt động khác, sinh trưởng tự nhiên, không ép), nhưng mầm hao. Nhỏ hơn trước. Yếu hơn trước. Kiểu yếu khi cây con bị bứng trồng nhiều lần mà rễ chưa kịp bám.

– Thần Khôi cần nghỉ dài hơn, Hạ Linh nói với Tạ Trường An, giọng thấp, chắc, kiểu giọng khi đệ tử báo cáo mà không cho phép thầy phản đối. Một tuần giữa mỗi lần truyền, thay vì hai ba ngày. Mầm sinh linh cần thời gian phục hồi. Nếu ép thêm, mầm sẽ tổn thương vĩnh viễn.

Tạ Trường An nhìn Thần Khôi nằm trên giường. Mười tuổi. Câm. Điếc. Đang sốt vì truyền cảm xúc cứu 108 vườn ươm mà không hiểu mình đang cứu. Hắn chỉ biết: thầy bảo truyền, hắn truyền. Thầy bảo nghỉ, hắn nghỉ. Thầy nấu cháo, hắn ăn. Và bát cháo vẫn ngon, kiểu ngon khi thế giới có thể sập nhưng cháo thầy nấu vẫn nóng, vẫn mặn vừa, vẫn có hành.

– Một tuần, hắn nói. Không ngần ngừ, không đắn đo, không tính toán. Vì đây không phải quyết định chiến lược. Đây là quyết định của thầy dạy về sức khỏe học trò. Và quyết định đó luôn có một đáp án: sức khỏe trước.

Ninh Tiểu Nguyệt tính: một tuần nghỉ thay vì ba ngày. Bốn lần truyền còn lại (lần sáu đến chín), mỗi lần cách nhau mười ngày (ba ngày chuẩn bị và truyền, bảy ngày nghỉ). Bốn mươi ngày. Rào cản còn bốn tháng rưỡi theo cập nhật Dương Khuynh. Vẫn đủ.

Nhưng sát hơn. Mọi thứ đều sát hơn.

Cô ghi vào sổ, nét chữ gọn, không trang trí: Lịch mới: lần 6 (ngày 92), lần 7 (ngày 102), lần 8 (ngày 112), lần 9 (ngày 122). Rào vỡ ước tính: ngày 230. Dư 108 ngày. Đủ, nhưng không có chỗ cho sai.

Đêm ngày 82. Vườn rau.

Tạ Trường An ngồi cạnh luống cải. Không trồng. Không nhổ cỏ. Chỉ ngồi, tay đặt trên đất, cảm hơi ẩm của đất sau cơn mưa chiều, cảm rễ cải đang hút nước bên dưới, cảm mầm mới nhú lên, yếu ớt, kiểu yếu khi mới bắt đầu mà chưa biết mình sẽ thành cây gì.

Diệp Hàn đến. Không gọi, không báo, chỉ đến, ngồi xuống cạnh, kiểu đến của đứa trẻ lớn lên bên cạnh thầy mà không cần xin phép ngồi cạnh. Cành tre trên lưng (hắn đã thay kiếm đá bằng cành tre, dù cành tre nhẹ đến mức không cần mang, nhưng hắn mang, vì kiếm sĩ mang kiếm, và cành tre là kiếm của hắn bây giờ).

Im lặng kéo dài. Thầy trò ngồi cạnh nhau, nhìn vườn rau dưới trăng, không nói. Gió thổi nhẹ, mang mùi cải, mùi đất ẩm, mùi đêm.

– Thầy.

Tạ Trường An không quay.

– Rào cản vỡ, Liêm vào. Con sẽ đánh.

Không phải câu hỏi. Không phải xin phép. Là tuyên bố, bình, nhẹ, kiểu tuyên bố của kiếm sĩ mười chín tuổi đã quyết rồi mà nói ra chỉ để thầy biết. Diệp Hàn mười chín tuổi, kiếm ý tầng bốn, Kiếm Quỷ Thiên Khuyết, đang học kiếm nhẹ qua vật, và hắn biết: khi Liêm đến, hắn sẽ đứng trước mặt. Không phải vì hắn mạnh nhất (hắn không phải). Vì hắn là kiếm sĩ. Và kiếm sĩ đứng trước.

Tạ Trường An nhìn con trai. Mười chín tuổi. Một mắt. Cành tre. Mười năm trước, đứa trẻ mười một tuổi bên vệ đường, gầy, bẩn, mù một mắt, không tên, không nhà, kiểu đứa trẻ mà thế giới đã bỏ rơi và thế giới không nhớ đã bỏ rơi. Hắn đón. Hắn nuôi. Hắn dạy. Và bây giờ, đứa trẻ đó ngồi cạnh hắn dưới trăng, nói bình thản rằng sẽ đứng trước mặt kẻ mạnh nhất 108 vườn ươm thay hắn.

– Không một mình, hắn nói.

– Con biết. Cần bảy vườn. Cần liên minh. Cần Hạ Linh tháo ghép.

– Đúng. Khi Liêm vào, không phải đánh. Là tháo ghép. Hạ Linh biết cách. Ngươi chỉ cần giữ chân Liêm đủ lâu để Hạ Linh tháo.

Diệp Hàn gật, chậm, kiểu gật khi kiếm sĩ tiêu hóa chiến thuật mà không cần giải thích thêm. Giữ chân. Không phải thắng. Không phải giết. Giữ. Câm. Đủ lâu.

– Giữ chân bằng gì?

– Bằng gió, Tạ Trường An nói.

Diệp Hàn rút cành tre trên lưng. Đặt trên đùi. Nhìn. Cành tre mỏng, nhẹ, dưới trăng gần như trong suốt, kiểu trong suốt khi vật nhẹ đến mức ánh sáng xuyên qua mà không bị cản.

– Gió qua vách đá rồi, hắn nói, giọng trầm, tự tin nhưng không kiêu, kiểu tự tin khi kiếm sĩ kể việc đã làm được mà biết: chưa đủ. Gió qua bảy cây trong rừng rồi. Qua toàn bộ vách đá sân sau rồi. Nhưng Liêm dày hơn vách đá. Và Liêm biết chống.

– Liêm có khe. Tạ Trường An nói, giọng chậm, kiểu chậm khi thầy giải thích điều quan trọng mà cần đệ tử hiểu từng chữ. Chiết cành tạo khe giữa thiên phú gốc và ghép. Không hoàn hảo. Luôn có chỗ vênh, chỗ lệch, chỗ cũ và mới không khớp. Kiếm ý tầng bốn ngươi nhìn thấu khe. Gió qua khe. Liêm không chặn được vì không biết khe nào bị qua.

– Nghe có lý, Diệp Hàn nói. Nhưng con chưa thử với người. Chỉ thử với cây và đá. Cây và đá không chống lại. Người chống.

– Tháng sau sẽ thử.

– Với ai?

Tạ Trường An im. Nhìn luống cải. Rồi nói, bình, nhẹ, kiểu bình khi nói về cơ thể mình như nói về luống rau cần tưới:

– Với ta.

Diệp Hàn quay đầu nhìn thầy. Mắt sáng, kiểu sáng khi ngạc nhiên mà không ngạc nhiên, vì hắn biết thầy sẽ nói vậy, nhưng nghe vẫn sáng.

– Thầy?

– Kinh mạch ta hao gần nửa. Nhiều khe. Tạ Trường An nói, giọng bình, kiểu bình khi nói về cơ thể mình mà không than, không sợ, chỉ mô tả sự thật như mô tả đất bạc màu. Ngươi luyện gió qua ta. Nếu qua được ta (kinh mạch Động Hư, nhiều khe vì hao), sẽ qua được Liêm (kinh mạch mạnh hơn nhưng ghép, có khe khác, khe giữa cũ và mới).

Im lặng kéo dài. Gió thổi qua vườn rau, cải rung nhẹ, cành tre trên đùi Diệp Hàn rung theo. Diệp Hàn nhìn thầy, lâu, kiểu nhìn khi con trai nhìn cha mà biết: cha đang đưa cơ thể mình ra cho mình luyện kiếm, vì không có ai khác, vì thầy luôn là người đầu tiên chịu thay mọi thứ.

Rồi cúi đầu.

– Con sẽ nhẹ.

– Cần nhẹ. Nếu nặng, ta chịu không nổi.

Diệp Hàn cười. Nhẹ, buồn, ấm, kiểu cười khi kiếm sĩ và thầy kiếm nói chuyện bằng kiếm mà không cần rút kiếm, vì giữa hai người, kiếm không bao giờ cần rút, chỉ cần hiểu.

Gió thổi qua vườn rau. Cải rung. Cành tre rung. Và đâu đó bên ngoài rào cản, 106 người trong bảy vườn đang chuẩn bị. Nhóm chiến đấu. Công thức tháo ghép. Thời gian biểu. Bản đồ. Kế hoạch. Năm lần truyền, năm bức thư không lời, năm lần cảm xúc xuyên rào cản mang theo hình ảnh và hy vọng.

Bốn lần nữa. Bốn mươi ngày. Rào cản năm tháng.

Đủ. Phải đủ. Vì không có tháng nào thêm.

Trăng lên cao. Sương rơi trên lá cải, trên cành tre, trên vai thầy trò ngồi cạnh nhau trong vườn rau. Và Diệp Hàn nghĩ: Tháng sau, con sẽ vung cành tre qua thầy. Và con sẽ nhẹ. Nhẹ nhất có thể. Vì gió không cần mạnh. Gió chỉ cần qua.

Ch.199/233
3.718 từ