Ẩn Sơn Mở Cửa
Diệp Hàn là người đầu tiên nhìn thấy Ẩn Sơn.
Không phải vì hắn nhanh nhất. Vì hắn không dừng. Ba ngày, từ đèo Tuyết Sơn đến chân núi, hắn chạy. Không ngủ. Không ăn. Kiếm ý tầng bốn cuộn quanh người, đẩy gió, xé rừng, mở đường. Kiểu chạy của đứa trẻ mồ côi nghe tin nhà cháy: không nghĩ, chỉ chạy.
Hắn dừng ở chân dốc. Nhìn lên.
Ẩn Sơn đây rồi.
Nhà gỗ sập. Tường vỡ. Vườn rau cháy đen, chỉ còn gốc cải khô quắp, sém, kiểu ngón tay cụt. Bếp không còn mái, nồi nằm nghiêng giữa đống gạch, miệng nồi sứt, tro bám. Đường mòn lên đỉnh núi loang lổ hố đen, kiểu sẹo bỏng trên da.
Và bảng tên.
Bảng tên "Ẩn Sơn Tông" nằm dưới đất. Vỡ đôi. Hai mảnh gỗ cách nhau ba thước, kiểu hai nửa của một thứ từng nguyên vẹn. Nét chữ Bạch Ly khắc, xiên xẹo, trẻ con, nham nhở. Nửa bên trái: "Ẩn Sơn." Nửa bên phải: "Tông."
Diệp Hàn đứng nhìn.
Hắn nhớ ngày Bạch Ly khắc bảng tên đó. Mười mấy năm trước. Tiểu Ly lúc đó nhỏ xíu, tai cáo chưa giấu kỹ, tay cầm dao khắc gỗ, lưỡi thè ra vì tập trung. Nét chữ xấu kinh khủng. Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày: "Viết xấu." Bạch Ly nghiêng đầu: "Tiểu Ly viết đẹp mà~" Thầy cười, treo lên cổng. Xiên xẹo. Và không bao giờ thay.
Bây giờ bảng tên vỡ. Nằm giữa tro tàn. Kiểu ký ức bị ai đó giẫm nát.
Diệp Hàn ngồi xuống. Chân mỏi sau ba ngày chạy, nhưng không phải vì chân mỏi mà ngồi. Vì đứng không nổi.
Hắn nhặt hai mảnh bảng tên. Nhẹ nhàng, kiểu nhặt đồ dễ vỡ (dù nó đã vỡ rồi). Hai mảnh gỗ nằm trong tay, nóng vì nắng, ấm vì hắn nắm.
Ngồi lâu. Không biết bao lâu.
Chiều cùng ngày, A Cẩu đến.
Ma khí cuộn quanh người, nhưng im. Không bùng, không tràn, kiểu đám mây đen bao quanh nhưng không mưa. A Cẩu đứng ở chân dốc, nhìn lên Ẩn Sơn đổ nát, rồi nhìn Diệp Hàn ngồi cạnh bảng tên vỡ.
Không nói (A Cẩu ít khi nói, dù thần thức đã thông). Bước đến. Ngồi cạnh. Ma khí thu gọn lại, kiểu người co mình khi về nhà mà nhà không còn.
Hai sư huynh đệ ngồi giữa đống đổ nát. Im lặng.
Rồi Bạch Ly đến. Từ phía nam, chạy, đuôi cáo thò ra ngoài áo vì quên giấu. Mắt hổ phách ướt. Chạy lên dốc, thở gấp, nhìn quanh. Nhìn nhà sập. Nhìn vườn cháy. Nhìn bảng tên vỡ trong tay Diệp Hàn.
Không nhõng nhẽo. Không giả ngốc. Đứng, nhìn, im.
Rồi bước đến. Ngồi cạnh A Cẩu. Vai chạm vai. Đuôi cáo quấn quanh eo sư huynh, kiểu đuôi cáo tự cuốn khi chủ buồn.
Lục Vô Ưu đến sau. Đi bộ, chân trần, vẫn còn băng ở cánh tay (vết thương chưa lành hẳn). Sát khí trong người thu gọn hoàn toàn, kiểu lửa nến gom thành đốm nhỏ. Nhìn Ẩn Sơn. Không nói. Đứng dưới gốc tùng cháy nửa, nhìn đỉnh núi.
Hạ Linh đến cùng đoàn y sĩ. Nàng để đoàn dưới chân núi, một mình lên. Tay vẫn vấy bột thuốc, mắt vẫn sáng khi nhìn người khác (thói quen bắt mạch), nhưng khi nhìn vườn thuốc cháy, ánh mắt tắt một nhịp. Vườn thuốc nàng trồng năm năm, từng gốc, từng luống, giờ là tro.
Nàng không khóc. Ngồi cạnh đống tro, lấy tay bới. Tìm xem có gốc nào sống không.
Có. Một gốc cam thảo, sém ngoài nhưng rễ còn xanh. Nàng nhẹ nhàng bới ra, đặt sang chỗ đất sạch. Tưới nước.
Ninh Tiểu Nguyệt đến cuối cùng.
Không phải vì xa nhất. Vì nàng phải sắp xếp xong triều đình, ban lệnh ngừng bắn chính thức, ký chiếu chỉ tạm thời, rồi mới rời kinh thành. Nữ Đế không được phép chạy, phải đi. Đi bằng kiệu hoàng gia, có hộ vệ, có nghi lễ. Nhưng đến chân núi, nàng xuống kiệu, đuổi hết người, một mình leo lên.
Nàng đứng ở cổng Ẩn Sơn. Cổng không còn. Chỉ còn hai cọc gỗ cháy, nghiêng, kiểu răng cửa bị gãy.
Nhìn quanh. Nhìn năm sư huynh đệ đang ngồi, đứng, bới đất ở khắp nơi. Nhìn đống đổ nát. Nhìn bảng tên vỡ trong tay Diệp Hàn.
Rồi nhìn thầy.
Tạ Trường An ngồi trên tảng đá trước sân. Lưng dựa gốc tùng cháy. Trường bào xám rách, mới vá sơ sài bằng chỉ khác màu (Hạ Linh vá). Tay bọc băng (Hạ Linh băng). Mặt xanh, gầy hơn, kiểu người vừa ốm dậy. Nhưng mắt vẫn sáng. Và đang nhìn vườn rau cháy, kiểu nông dân nhìn ruộng sau lũ: buồn, nhưng đã tính trong đầu trồng lại cái gì.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Lâu.
Rồi bước tới. Quỳ. Không phải quỳ kiểu Nữ Đế ban ơn, không phải quỳ kiểu đệ tử bái sư. Quỳ kiểu con gái về nhà mà nhà cháy, mà cha vẫn ngồi đó.
– Thầy.
Một chữ. Giọng nhẹ. Kiểu giọng mười lăm tuổi, không phải Nữ Đế.
Tạ Trường An nhìn nàng. Mỉm cười. Kiểu cười trên Ẩn Sơn: bình, ấm, kiểu cha nhìn con về nhà.
– Muộn.
– Triều đình.
– Ừ.
Im. Ninh Tiểu Nguyệt nhìn quanh. Nhìn Diệp Hàn cầm bảng tên. Nhìn A Cẩu ngồi bên luống cải cháy. Nhìn Bạch Ly lặng lẽ nhặt mảnh gỗ. Nhìn Lục Vô Ưu đứng dưới gốc tùng. Nhìn Hạ Linh tưới gốc cam thảo.
– Sáu người, đủ.
Nàng nói nhỏ. Kiểu đếm quân cờ, nhưng giọng run nhẹ.
Tạ Trường An gật.
– Đủ.
Bạch Ly là người nhặt hai mảnh bảng tên từ tay Diệp Hàn.
Không ai bảo. Nàng bước đến, ngồi xổm trước mặt sư huynh, nhìn hai mảnh gỗ, rồi nhẹ nhàng đưa tay: "Cho Tiểu Ly." Diệp Hàn nhìn nàng. Buông. Kiểu buông vì tin: sư muội sẽ biết phải làm gì.
Bạch Ly cầm hai mảnh, ráp lại. "Ẩn Sơn" bên trái, "Tông" bên phải. Nứt giữa, rộng, kiểu vết thương sâu. Nhưng khi ráp, chữ vẫn đọc được. Vẫn xiên xẹo. Vẫn xấu.
Nàng quay sang nhìn thầy. Không nói. Chỉ nhìn.
Tạ Trường An hiểu. Hắn giơ tay, rút trâm gỗ trên đầu. Trâm cài tóc, gỗ thường, đơn giản, dùng từ ngày lập Ẩn Sơn. Tóc hắn xổ xuống, xám lẫn bạc, dài đến vai.
Đưa cho Bạch Ly.
Bạch Ly cầm trâm. Xỏ qua hai mảnh bảng tên, kiểu xỏ kim qua vải: chậm, cẩn thận, sợ gãy thêm. Gỗ kêu nhẹ, kiểu gỗ quen gỗ, kiểu đồ cũ gặp chủ cũ.
Hai mảnh dính lại. Không chắc. Nứt vẫn thấy. Nhưng dính.
Bạch Ly đứng dậy. Mang bảng tên ra cổng. Treo lên cọc gỗ cháy. Xiên xẹo hơn trước. Nứt giữa. Ghép bằng trâm gỗ.
Nhưng vẫn treo.
Tất cả nhìn.
Diệp Hàn nhìn bảng tên. Mắt sáng lạnh. Gật. Kiểu gật của người thề: bảng tên này không vỡ lần nữa.
A Cẩu nhìn. Truyền thần thức về phía bảng tên, nhẹ, kiểu chạm mà không chạm. Ma khí trong người lặng hoàn toàn.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn. Mắt ướt. Không khóc. Lưng thẳng. Kiểu Nữ Đế nhìn biểu tượng mà nàng sẽ bảo vệ bằng cả thiên hạ.
Hạ Linh nhìn. Cười. Nước mắt chảy nhưng cười. Kiểu cười khi thấy thứ mình tưởng mất mà vẫn còn.
Lục Vô Ưu nhìn. Mỉm cười. Nhẹ. Bình. Kiểu mỉm cười dưới trăng ở Ẩn Sơn: yên quá.
Tạ Trường An đứng dậy. Chậm. Đầu gối hơi run (kinh mạch chưa hồi). Nhìn sáu đệ tử. Nhìn đống đổ nát.
– Xây lại.
Hai chữ. Giản dị. Kiểu giọng nói mỗi sáng trên Ẩn Sơn: "ăn cháo", "tưới rau", "xây lại." Không hùng tráng. Không bi thương. Chỉ làm.
Sáu đệ tử không đáp. Không cần đáp. Bắt đầu.
Diệp Hàn bê gỗ. Cây gỗ lớn, nặng, kiểu gỗ tùng cháy nửa nhưng nửa còn tốt. Hắn vác trên vai, bước đều, kiểu bước của người quen lao động nặng. Kiếm Thần vác gỗ. Thiên hạ biết thì sẽ đông cứng.
A Cẩu dọn đá. Ma khí bọc tay, kiểu găng tay vô hình, nhấc tảng đá vỡ ra khỏi nền nhà. Nhẹ nhàng, kiểu sợ làm đau đất. Ma Tôn dọn rác bằng ma khí từng giết Hóa Thần. Mỗi tảng đá hắn nhấc, ma khí lại dịu hơn một chút. Kiểu con người trong hắn mạnh hơn ma thú mỗi khi làm việc bình thường.
Ninh Tiểu Nguyệt chỉ huy. Đứng giữa, nhìn quanh, tính toán: nhà nào xây trước, vật liệu lấy đâu, bố cục mới. Thiên cơ dùng để phân tích chiến trường, bây giờ dùng để quy hoạch nhà. Nữ Đế vẽ sơ đồ xây dựng trên đất bằng que.
Bạch Ly kéo cành. Đuôi cáo vẫy theo nhịp kéo, kiểu đuôi cáo vui khi làm việc chân tay. Nàng kéo cành khô ra khỏi đống đổ nát, phân loại: cành tốt để xây, cành xấu để đốt. Yêu Hoàng phân loại gỗ vụn.
Hạ Linh trồng lại vườn thuốc. Bới đất cháy, tìm gốc sống, tưới nước. Mỗi gốc sống là một phép lạ nhỏ. Nàng tìm được bảy gốc từ hơn trăm gốc cũ. Bảy gốc đủ để bắt đầu lại. Dược Thần trồng cây bằng tay lấm đất, giống cha nàng.
Lục Vô Ưu dọn rác. Việc đơn giản nhất, nhưng hắn làm cẩn thận nhất. Mỗi mảnh rác hắn nhặt, sát khí thu gọn thêm một chút, sợ giết cỏ mới mọc giữa đống đổ nát. Cỏ non xanh, nhỏ, mọc giữa tro. Sát khí không chạm. Hắn mỉm cười.
Chiều muộn.
Tạ Trường An đào đất. Cùng vị trí luống rau đầu tiên, ngày hắn mới đến Ẩn Sơn, mười sáu năm trước. Lúc đó hắn một mình, đào bằng tay, trồng bằng tay, tưới bằng tay. Đất mới, cỏ dại, không ai giúp.
Bây giờ hắn đào lại. Cùng vị trí. Đất cháy đen, cứng, khó đào hơn. Nhưng hắn đào. Tay bọc băng, kinh mạch rung khi dùng sức, mồ hôi chảy, trán nhăn.
Hạ Linh mang nước. Đặt cạnh thầy. Không nói, không ép uống. Chỉ đặt. Kiểu con gái biết cha bướng.
Diệp Hàn đào cạnh. Im lặng. Kiểu ngồi cạnh người mình tôn kính, không cần nói, chỉ cần ở đó.
A Cẩu xúc đất bỏ ra. Ma khí bọc xẻng vô hình, kiểu A Cẩu tám tuổi từng xúc đất bằng tay không.
Bạch Ly mang phân bón (kiếm ở đâu không ai biết, có lẽ yêu tộc gửi). Đổ vào luống. "Thầy ơi, phân này tốt lắm~" Giọng nhõng nhẽo. Đuôi cáo vẫy. Giả ngốc lại. Kiểu Bạch Ly giả ngốc khi vui: không phải che giấu, mà vì biết mọi người cần nàng vui.
Ninh Tiểu Nguyệt không đào. Ngồi trên tảng đá, viết thư cho triều đình, dặn dò. Nhưng thỉnh thoảng ngẩng lên, nhìn thầy đào đất, nhìn năm sư huynh đệ, nhìn bảng tên nứt treo xiên xẹo.
Rồi viết tiếp. Nhanh hơn. Kiểu người muốn viết xong để đi đào đất cùng.
Lục Vô Ưu tưới. Chưa có gì để tưới (mới đào đất, chưa trồng), nhưng hắn tưới đất. Tưới cho đất ẩm. Tưới cho đất mềm. Tưới kiểu người trồng cây, không phải kiểu sát thần. Nước chảy trên đất cháy, kiểu nước mắt trên sẹo: không chữa lành, nhưng mềm đi.
Tối xuống nhanh.
Bếp chưa có mái. Nồi sứt. Nhưng Tạ Trường An nấu cháo.
Cháo trắng. Gạo từ dưới núi (Hạ Linh mang lên cùng đoàn y sĩ). Nước suối. Lửa nhen bằng cành khô. Cháo sôi trong nồi sứt, sùng sục, kiểu tiếng quen thuộc nhất Ẩn Sơn: tiếng cháo sôi.
Sáu đệ tử ngồi quanh. Không có bàn (bàn cháy). Ngồi trên đất, trên đá, trên gốc cây cháy. Nhưng ngồi quanh nồi cháo, kiểu gia đình ngồi quanh bếp: gần, ấm, quen.
Bạch Ly ngồi sát thầy. Đuôi cáo quấn quanh cánh tay thầy (thói cũ). A Cẩu ngồi bên kia thầy. Im. Mắt đen nhìn lửa, bình. Diệp Hàn ngồi hơi xa, lưng dựa kiếm, mắt canh (thói cũ). Ninh Tiểu Nguyệt ngồi đối diện, tay nắm bát, chờ. Hạ Linh múc cháo. Lục Vô Ưu ngồi cuối, phơi nắng (không có nắng, nhưng ngồi kiểu phơi nắng: ngửa mặt, nhắm mắt, bình yên).
Tạ Trường An múc cháo vào bát. Từng bát. Từng đệ tử.
– Cháo nhạt.
Diệp Hàn nói. Giọng bình. Kiểu nhận xét hàng ngày.
– Ẩn Sơn luôn nhạt.
Tạ Trường An đáp. Giọng bình. Kiểu đáp hàng ngày.
Im lặng.
Rồi ăn.
Cháo nhạt. Ngồi trên đất. Bếp không mái. Nhà sập. Vườn cháy. Bảng tên nứt.
Nhưng bảy người. Đủ.
Đêm về muộn.
Tạ Trường An ngồi trước sân. Sân trống trải hơn trước (vì nhà sập nên thấy rộng hơn). Nhìn bảng tên nứt treo trên cọc cháy, dưới trăng. Chữ Bạch Ly khắc, xiên xẹo, kiểu trẻ con.
Gió thổi nhẹ. Bảng tên đung đưa. Trâm gỗ giữ hai mảnh, kiểu giữ bằng ý chí thay vì keo dán.
Hắn nghĩ: mười sáu năm trước, hắn đến đây một mình. Núi hoang. Đất trống. Không ai. Chỉ có hắn, vết thương trong lòng, và lời thề. Hắn trồng rau, nấu cháo, chờ. Rồi từng đệ tử đến. Từng mầm. Và hắn trồng.
Bây giờ, hắn ở đây lại. Nhà sập. Vườn cháy. Nhưng không phải một mình.
Sáu đệ tử ngủ xung quanh. Diệp Hàn không ngủ, ngồi gác ở cổng (thói cũ, từ chương hai). A Cẩu nằm cạnh luống cải mới đào, ma khí cuộn mỏng quanh người, kiểu chăn. Bạch Ly cuộn tròn gần bếp, đuôi cáo ôm mặt, kiểu cáo ngủ. Hạ Linh ngủ cạnh vườn thuốc, tay vẫn nắm bình nước (thói tưới cây). Lục Vô Ưu ngồi dưới gốc tùng, mắt nhắm, nhưng không chắc đang ngủ hay đang thiền. Ninh Tiểu Nguyệt ngồi bên tảng đá, chơi cờ một mình (thói cũ), nhưng mắt đã nhắm, đầu gục trên bàn cờ, tay vẫn nắm quân cờ.
Tạ Trường An nhìn.
Bảng tên nứt. Luống rau mới. Sáu đệ tử ngủ. Trăng trên đỉnh.
Ẩn Sơn mở cửa.
Không phải mở cửa cho chiến tranh. Không phải mở cửa cho thiên hạ. Mở cửa cho tương lai.
Hắn đứng dậy. Chậm. Đi về phía luống rau mới đào. Ngồi xuống. Nhìn đất đen ẩm, chưa có mầm.
Và bắt đầu trồng.
Một mình. Giữa đêm. Kiểu mười sáu năm trước: một mình, giữa đêm, trồng luống rau đầu tiên.
Nhưng lần này, phía sau hắn, sáu đứa trẻ đang ngủ.
Đất mềm hơn hắn tưởng.