Cái Giá Của Việc Nhìn Thấy
Ngày hôm sau, Hạ Linh tìm thầy trên đỉnh núi.
Tạ Trường An ngồi trên mỏm đá chìa ra ngoài vực, chỗ hắn hay ngồi khi muốn yên tĩnh. Mây trắng trôi ngang vai, gió lạnh, nắng nhạt. Từ đây nhìn xuống thấy cả Ẩn Sơn: mái bếp lợp rạ, sân luyện công lát đá phẳng, vườn rau sau bếp, giàn dưa leo, luống cải xanh. Nhỏ. Yên. Kiểu tông môn mà thiên hạ cười: "Có gì đáng kể?"
Hạ Linh leo lên, thở nặng. Nàng yếu nhất trong sáu đệ tử về thể lực, hàn mạch chữa được tám phần nhưng kinh mạch tay trái vẫn rạn, gió lạnh vẫn ho. Hôm nay nàng mang theo túi thuốc, thói quen, và một bộ kim bắt mạch bọc vải.
Tạ Trường An nghe tiếng chân, không quay lại.
– Hạ Linh.
– Dạ.
– Ngồi.
Nàng ngồi cạnh thầy. Gần nhưng không chạm. Chân thõng ngoài mỏm đá, nàng nhìn xuống, hơi sợ, rồi nhìn thẳng ra phía trước. Mây. Trời. Xa.
– Thầy. Con muốn bắt mạch.
Không vòng vo. Hạ Linh học cách nói thẳng từ sư tỷ, nhưng giọng nàng mềm hơn Ninh Tiểu Nguyệt nhiều, mềm kiểu người quen chăm sóc, quen bôi thuốc, quen nói "có đau không" trước khi chạm.
Tạ Trường An quay lại nhìn nàng. Nhìn bộ kim bắt mạch trong tay, nhìn đôi mắt nàng, không đỏ hôm nay, nhưng cương quyết.
– Bắt rồi mà. Hôm qua.
– Hôm qua bắt vội. Hôm nay bắt kỹ.
Hắn im. Lâu. Gió thổi tóc bay, trâm gỗ giữ vững.
– Ngươi sẽ không thích kết quả.
– Con biết.
– Biết mà vẫn bắt?
– Vì biết nên phải bắt.
Hắn nhìn nàng. Nhìn lâu hơn bình thường. Rồi giơ tay trái ra, tay đen nửa cẳng, ống tay áo kéo lên, da đen nhìn rõ hơn dưới nắng nhạt: không phải đen kiểu bầm, đen kiểu mực ngấm vào gỗ, từ bên trong, theo đường kinh mạch.
Hạ Linh đặt ba ngón tay lên cổ tay thầy. Cùn, Quan, Xích. Nhắm mắt.
Bắt mạch là nghe. Không phải nghe bằng tai. Nghe bằng linh lực dẫn qua đầu ngón tay, theo nhịp đập, theo dòng chảy kinh mạch, theo cách linh lực di chuyển trong cơ thể.
Kinh mạch thầy...
Hạ Linh nhíu mày. Rồi nhíu sâu hơn. Rồi mắt mở, nhìn thầy, mắt hoảng.
Kinh mạch không phải hư tổn bình thường. Không phải rách, không phải đứt, không phải yếu. Kinh mạch đang tan. Từ từ. Chậm. Kiểu gỗ mục ăn từ trong ra, bên ngoài vẫn nguyên hình, nhưng bên trong đã rỗng, đã mủn, chỉ cần ấn nhẹ là vỡ.
Nàng dò sâu hơn. Linh lực nàng yếu, Trúc Cơ tầng ba, không đủ quét toàn bộ kinh mạch. Nhưng đủ để thấy: bảy trong mười hai kinh mạch chính đã mục quá nửa. Hai trong tám kỳ kinh bát mạch đã gần như tan hoàn toàn. Đan điền ổn định nhưng bị bao quanh bởi kinh mạch hư, linh lực ra vào bị chặn, kiểu suối chảy qua ống cũ: nước vẫn chảy, nhưng ống rò rỉ, mất dần.
Và ở sâu hơn nữa, dưới Kim Đan, dưới phong ấn, nàng cảm nhận thứ gì đó khổng lồ, bị nén, đang ép kinh mạch từ bên trong. Phong ấn. Sáu tầng tu vi bị nén vào cái chai Kim Đan, và áp lực đó ăn mòn kinh mạch từ bên trong mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút.
Nàng rút tay lại. Tay run.
– Thầy.
– Ừ.
– Cơ thể thầy đang... mục.
Giọng nàng run. Không phải run vì sợ, vì giận. Giận ai? Giận thầy, vì biết mà không nói. Giận mình, vì không phát hiện sớm hơn. Giận thiên hạ, vì ép thầy phải phong ấn, phải giấu, phải chịu đau hai mươi năm một mình.
Tạ Trường An nhìn nàng. Bình.
– Ta biết.
– Thầy biết?
– Biết từ năm thứ ba.
Năm thứ ba. Nghĩa là mười bảy năm trước. Mười bảy năm hắn biết cơ thể đang mục, và tiếp tục trồng rau, nhặt đệ tử, nấu cháo, nhổ cỏ, dạy kiếm, dạy mưu, dạy đan, dạy sống. Mười bảy năm biết mình đang chết dần, và không nói với ai.
– Thầy biết mà vẫn nhìn?
Nàng hỏi, giọng sắc. Không phải giọng đệ tử hỏi thầy, giọng lương y chất vấn bệnh nhân. Giọng người giận.
– Vẫn nhìn thiên phú? Biết mỗi lần nhìn rút thọ mệnh, mà vẫn nhìn? Biết kinh mạch mục, mà vẫn nhìn hàng ngàn người? Thầy biết mà vẫn tìm chúng con?
Tạ Trường An nhìn nàng. Im. Lâu.
Rồi hắn nhìn xuống Ẩn Sơn. Nhìn mái bếp, nơi Hạ Linh nấu cháo mỗi sáng. Nhìn sân, nơi Diệp Hàn luyện kiếm. Nhìn mái nhà, nơi Bạch Ly cuộn ngủ. Nhìn góc tối, nơi A Cẩu ngồi. Nhìn gốc cây, nơi Lục Vô Ưu tựa. Nhìn phòng NTN, nơi bàn cờ bày dở.
– Nếu ta không nhìn, các ngươi giờ ở đâu?
Im lặng.
Câu trả lời không cần nói. Cả hai đều biết. Diệp Hàn chết đói ven đường. Ninh Tiểu Nguyệt mục nát trong kỹ viện. A Cẩu bị thiêu sống. Bạch Ly bị giết lấy lông. Hạ Linh ho ra máu cho đến khi hết máu để ho. Lục Vô Ưu bị truy sát đến chết.
Sáu cuộc đời. Sáu cái chết. Đổi lấy mười năm thọ mệnh của một người.
Hạ Linh khóc. Nhưng không khóc vì buồn. Khóc vì giận, và vì hiểu, và vì hai thứ đó xoắn vào nhau thành nút thắt không gỡ nổi.
– Thầy dùng mạng mình mua mạng chúng con.
– Không phải mua. Trồng.
Một chữ khác, nhưng khác hoàn toàn. Mua là giao dịch, có giá, có hàng. Trồng là cho, là tưới, là chờ, là không biết mầm có lớn không, và vẫn tưới.
Hạ Linh lau nước mắt bằng ống tay áo. Lau xong, mắt vẫn đỏ, nhưng giọng khác. Cứng hơn. Gọn hơn. Giọng Dược Thần.
– Con sẽ luyện đan cứu thầy.
– Không cần.
– Đó không phải thầy quyết.
Câu này nàng nói lần thứ hai. Lần đầu trên đỉnh núi, ngày kia. Lần này cũng trên đỉnh núi, nhưng khác. Lần đầu nàng nói vì xúc động. Lần này nàng nói vì đã suy nghĩ kỹ.
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn lâu.
Hắn nhìn đứa bé bệnh tật hắn nhặt về bốn năm trước. Đứa bé bán thuốc rong ngoài chợ, tóc rối, da tái, ho từng cơn, máu dính khóe miệng. Đứa bé nghĩ mình chết trước hai mươi, mắt buồn kiểu người đã quen với cái chết, quen đến mức không sợ nữa, chỉ mệt.
Bây giờ đứa bé đó ngồi trước mặt hắn, Trúc Cơ tầng ba, Dược Thần, luyện được Thanh Tâm Đan cấp cao, tay cầm kim bắt mạch vững, mắt sáng, lưng thẳng. Nàng không còn mệt. Nàng giận. Và giận, với Hạ Linh, là dấu hiệu nàng muốn sống, muốn chiến đấu, muốn giữ.
Mầm đã lớn. Hắn nghĩ.
– Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan.
Hạ Linh giật mình. Nàng chưa nói tên đan dược. Thầy biết.
– Thầy biết?
– Ta đọc sách cha ngươi rồi. Ba cuốn. Cuốn thứ hai, trang một trăm mười bảy, ghi chép bước cuối Cửu Chuyển Hoàn Nguyên, dang dở. Cha ngươi nghiên cứu nhưng thiếu ba loại dược liệu: Huyết Liên Tâm, Thiên Cốt Thảo, Nguyệt Hồn Hoa. Cả ba chỉ mọc ở Cấm địa.
Hạ Linh mở to mắt. Nàng tưởng thầy không quan tâm đến bệnh mình, vì hắn không bao giờ nhắc. Không phải. Hắn đã đọc sách cha nàng, đã tra cứu, đã biết. Chỉ không nói.
Thầy luôn vậy. Nàng nghĩ. Biết hết. Không nói. Để chúng con tự tìm ra.
– Ba loại dược liệu. Cấm địa Thiên Khuyết.
Tạ Trường An gật.
– Nguy hiểm. Cấm địa có thứ mà ngay cả Đại Đế cũng không dám vào sâu. Ngươi Trúc Cơ tầng ba, vào là chết.
– Con không vào một mình. Con có sư huynh, sư tỷ, và...
– Không đủ. Cấm địa không phải chỗ dùng kiếm hay mưu kế. Cần tu vi tối thiểu Nguyên Anh mới chịu nổi áp lực linh khí ở vùng ngoài. Vùng sâu cần Hóa Thần.
Hạ Linh im. Nàng biết thầy nói đúng. Trúc Cơ vào Cấm địa, kinh mạch sẽ vỡ trước khi thấy bóng dược liệu.
– Vậy con cần mạnh hơn.
– Ừ.
– Mạnh bao nhiêu?
– Đủ.
Nàng nhìn thầy, mắt sáng, kiểu sáng mà nàng chỉ có khi đứng trước lò đan, khi linh lực và lửa hòa làm một, khi thiên phú Dược Thần bùng lên và nàng biết mình sinh ra để làm việc này.
– Bao lâu?
– Mười năm. Có thể ít hơn.
– Vậy con có bao lâu?
Tạ Trường An im. Nhìn tay mình. Tay đen, kinh mạch mục, phong ấn ăn mòn.
– Không biết.
Câu trả lời thật. Hắn không biết. Mười năm là ước tính, dựa trên tốc độ mục hiện tại. Nhưng nếu phong ấn nứt thêm, nếu hắn phải dùng sức mạnh thật, nếu Thiên Đạo Điện tấn công và hắn phải mở phong ấn để bảo vệ đệ tử, thì mười năm có thể thành năm. Hoặc ba. Hoặc một.
Hạ Linh đứng dậy. Phủi đất khỏi áo. Nhét bộ kim bắt mạch vào túi, cẩn thận, từng cây kim xếp ngay, kiểu nàng xếp dược liệu trước khi luyện đan: gọn, chính xác, không thừa.
– Thầy.
– Ừ.
– Con là Dược Thần. Đây là việc của con.
Nàng nói, giọng không run. Không giận nữa. Bình. Bình kiểu thầy: biết việc cần làm, biết giá phải trả, và sẵn sàng.
Tạ Trường An nhìn nàng đi xuống núi. Lưng thẳng. Bước chắc. Túi thuốc đeo vai, nặng, nhưng nàng không nghiêng.
Hắn ngồi lại trên mỏm đá. Nhìn mây. Nhìn Ẩn Sơn bên dưới. Nhìn tay mình, tay đen, tay từng chạm Thiên Mệnh, bây giờ mục.
Vòng xoay kỳ lạ. Hắn nghĩ.
Đứa bé bệnh tật ho ra máu bên đường. Hắn nhặt về. Chữa bệnh. Dạy luyện đan. Cho nó ăn, cho nó ngủ, cho nó sống.
Bây giờ đứa bé đó muốn chữa hắn.
Hắn mỉm cười. Nhỏ. Mỏng. Kiểu cười mà hắn hiếm khi có, kiểu cười của người từng nghĩ mình sẽ chết một mình, và bất ngờ phát hiện có người không cho mình chết.
Gió thổi qua đỉnh núi, lạnh, nhưng hắn không thấy lạnh.
Dưới bếp, Hạ Linh mở ba cuốn sách cha, trải lên bàn, lật đến trang một trăm mười bảy cuốn thứ hai. Ghi chép của cha, bút lông, mực cũ, chữ nhỏ, nghiêng, kiểu chữ người viết vội vì sợ quên.
"Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan. Bước cuối cùng cần hợp nhất chín loại dược liệu ở nhiệt độ lò trên 2.000 độ, duy trì 12 canh giờ liên tục. Người luyện cần tối thiểu Kim Đan trung kỳ để giữ lửa. Dược liệu đặc biệt: Huyết Liên Tâm (Cấm địa, vùng sâu), Thiên Cốt Thảo (Cấm địa, vùng ngoài), Nguyệt Hồn Hoa (Cấm địa, đáy vực, chưa xác nhận). Sáu loại còn lại có thể tìm ngoài đại lục, hiếm nhưng không phải không thể."
"Ghi chú: ta không luyện được. Tu vi không đủ. Thiên phú luyện đan không bùng. Mong con gái nếu đọc được trang này, hãy nhớ: đan dược không phải ma thuật, là khoa học có lửa. Tin vào lửa."
Hạ Linh đọc dòng cuối, tay chạm chữ cha, ngón trỏ lướt trên nét bút.
Tin vào lửa.
Nàng nhắm mắt. Mở. Lau mắt lần cuối.
Rồi nàng lấy giấy trắng, bút mới, bắt đầu viết. Viết danh sách dược liệu. Viết công thức. Viết những gì cần nghiên cứu thêm. Viết thời gian: Kim Đan trung kỳ cần bao lâu? Nàng Trúc Cơ ba, cần phá Trúc Cơ chín rồi Kim Đan. Bình thường mất mười đến hai mươi năm. Nàng không có hai mươi năm. Không có mười năm.
Vậy thì nhanh hơn.
Nàng viết. Viết đến khi nến cháy hết, thay nến mới, viết tiếp. Trên bàn, ba cuốn sách cha mở ra, giấy trắng phủ kín chữ, bút cạn mực, mài thêm, viết.
Bạch Ly nhòm vào bếp, thấy sư tỷ ngồi giữa đống sách giấy, tóc xõa, mắt sáng, bút không dừng. Nàng không vào. Không quấy. Chỉ nhẹ nhàng đặt bát nước ấm ở cửa bếp, rồi rút đi. Đuôi cáo quấn chặt, kiểu quấn khi lo lắng.
A Cẩu đi ngang, dừng. Nhìn vào bếp, nhìn Hạ Linh. Ma khí cuộn nhẹ, chạm đến nàng, nhẹ, ấm, kiểu ma khí không đe dọa, kiểu ma khí hỏi thăm. Rồi hắn đi tiếp. Im lặng.
Diệp Hàn đứng trên mái nhà, nhìn xuống bếp, nhìn Hạ Linh viết. Kiếm ý quét nhẹ quanh Ẩn Sơn, canh gác. Hắn không giỏi an ủi, không giỏi nói, nhưng hắn giỏi bảo vệ. Vậy là đủ.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trong phòng, quạt gấp gõ bàn, nhìn bản đồ. Nàng đã ghi thêm một chấm mới: Cấm địa Thiên Khuyết, đánh dấu bằng mực đỏ. Bên cạnh, nàng viết: "Hạ Linh. Cửu Chuyển. Dược liệu." Rồi viết thêm: "Ai bảo vệ khi nàng vào Cấm địa?"
Quạt gấp gõ bàn. Ba nhịp.
Mười năm. Có thể ít hơn.
Thì nhanh hơn.