Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 97: Sát Thần Vào Thành
Chương 97

Sát Thần Vào Thành

Lục Vô Ưu rời Ẩn Sơn đêm ngày thứ năm.

Muộn nhất. Muộn hơn tất cả. Không phải vì chần chừ. Vì hắn ở lại canh gác cho đến khi chỉ còn hai người trên núi: hắn và Hạ Linh.

Năm ngày. Diệp Hàn đi ngày ba. A Cẩu đi đêm ngày hai. Ninh Tiểu Nguyệt đi sáng ngày ba. Bạch Ly đi đêm ngày bốn. Mỗi người đi, Lục Vô Ưu đứng vòng ngoài, sát khí thu gọn, kiểu bóng tối giấu trong bóng tối. Không tiễn. Không nói. Chỉ đứng, kiểu gác, kiểu người canh cuối cùng trước khi thành trống.

Đêm ngày thứ năm, hắn đứng trước bếp đổ nát. Hạ Linh ngồi bên trong, luyện đan, lửa nhỏ, tay phồng rộp, mắt đỏ. Nàng không nhìn lên.

– Sư huynh đi đi. Con canh được.

Lục Vô Ưu nhìn Hạ Linh. Nhỏ. Mười lăm tuổi. Tay bỏng. Mắt đỏ. Ngồi trong bếp đổ nát luyện đan, kiểu người giữ lửa trong đêm mưa: biết lửa sắp tắt nhưng vẫn che.

Hắn gật. Quay người. Đi.

Không nói gì. Lục Vô Ưu không giỏi nói. Sát khí giỏi hơn lời.

Hắn đi một mình. Hướng: thành trì trung tâm Thiên Đạo Điện. Không nói ai. Không bàn. Không có kế hoạch chung.

Nhiệm vụ tự giao: phá hệ thống chỉ huy từ bên trong.

Hắn biết hệ thống chỉ huy Thiên Đạo Điện nằm ở đâu. Không phải vì ai nói. Vì ba tháng trước, khi thầy giao nhiệm vụ cho từng đệ tử, thầy chỉ nói với hắn một chữ: "Sống."

Nhưng trước đó, trên bàn cờ trong phòng thầy, có một quân cờ đen đặt ở vị trí đặc biệt. Trung tâm. Sâu nhất. Nguy hiểm nhất. Thầy không nói quân cờ đó là ai. Nhưng Lục Vô Ưu hiểu. Hắn là quân cờ sâu nhất. Luôn là.

Sáu ngày đi. Không phi hành (phi hành tốn linh lực, linh lực hắn cần cho sát khí). Đi bộ. Chân trần. Im. Kiểu đi mà sát thủ đi: nhẹ, không tiếng, kiểu gió trên đất, kiểu bóng trên tường.

Sáu ngày, bốn ngàn dặm. Băng rừng, qua sông, leo núi, xuyên trấn. Không ai nhìn thấy hắn. Sát khí thu gọn hoàn toàn, kiểu thầy dạy: kiểm soát sát khí không phải triệt sát khí, mà biến nó thành lớp da thứ hai, mỏng, trong, vô hình. Ba giây kiểm soát hồi chương mười hai, bây giờ là vô hạn. Hai năm luyện. Hai năm từ đứa trẻ giết chim bay qua, thành kẻ đứng giữa chợ mà không ai biết hắn có thể giết tất cả.

Thầy bảo: sống.

Ta sẽ sống. Nhưng trước hết, có vài người phải chết.

Thiên Đạo Điện, thành trì trung tâm. Huyền Thiên Thành.

Thành lớn. Không như kinh thành phàm nhân (tường cao, hào sâu, lính canh). Thành tu sĩ: trận pháp ba lớp bao quanh, linh lực dày kiểu sương, tháp canh bốn phương có tu sĩ Hóa Thần túc trực. Bên trong: cung điện đá trắng, tháp chỉ huy, thư phòng, đàn tế. Hàng ngàn tu sĩ. Tổng hành dinh.

Lục Vô Ưu đứng trên đỉnh núi phía tây, nhìn xuống. Đêm. Trăng khuyết. Gió lạnh.

Hắn nhìn thành. Mắt đỏ nhạt, nụ cười không cảm xúc, chân trần trên đá lạnh. Cao, gầy, mặt trắng bệch, áo đen. Kiểu bóng ma trên đỉnh núi.

Trận pháp ba lớp. Lớp ngoài: phát hiện linh lực lạ. Lớp giữa: cảnh báo thần thức xâm nhập. Lớp trong: phòng thủ vật lý, trận pháp sát thương.

Lục Vô Ưu nhìn. Đánh giá. Kiểu sát thủ đánh giá: không tìm chỗ mạnh, tìm chỗ yếu.

Lớp ngoài phát hiện linh lực lạ. Sát khí không phải linh lực. Sát khí là thứ khác, sinh ra từ bản năng giết, từ ý chí, từ máu. Trận pháp quét linh lực sẽ không phát hiện sát khí thu gọn, kiểu lưới bắt cá không bắt được khói.

Lục Vô Ưu bước xuống núi. Chậm. Không vội. Sát thủ không vội.

Chạm trận pháp lớp ngoài.

Sát khí thu gọn, mỏng kiểu da, không rò rỉ. Hắn bước qua. Trận pháp không phản ứng. Kiểu người vô hình đi qua cổng: không chuông, không báo, không gì.

Lính canh đi qua. Hai tu sĩ Trúc Cơ, tuần tra, cách hắn ba trượng. Không nhìn thấy. Mắt lướt qua hắn kiểu lướt qua bóng cây: có đó nhưng không ghi nhận.

Lục Vô Ưu đi vào thành. Bước giữa lính canh, giữa tu sĩ, giữa ánh đuốc, giữa trận pháp. Không ai biết.

Thầy bảo: sát khí kiểm soát được là vũ khí. Không kiểm soát được là lời nguyền.

Bây giờ, nó là chìa khóa.

Huyền Thiên Thành. Bên trong.

Lục Vô Ưu di chuyển trong bóng tối giữa các tòa nhà đá trắng, lách qua hành lang, tránh tu sĩ tuần tra. Không vội. Quan sát. Học. Kiểu sát thủ học địa hình trước khi ra tay: mỗi ngõ, mỗi cầu thang, mỗi phòng, mỗi lối thoát.

Tháp chỉ huy ở trung tâm. Cao năm tầng, đá trắng, trận pháp liên lạc trên đỉnh. Từ tháp này, Thiên Đạo Điện điều phối toàn bộ chiến trường: lệnh cho bốn sứ giả, lệnh cho các cứ điểm, liên lạc nội bộ. Phá tháp, Thiên Đạo Điện mất liên lạc. Mỗi đơn vị tự chiến đấu. Rời rạc. Yếu.

Lục Vô Ưu nhìn tháp. Bốn tu sĩ Hóa Thần canh bốn mặt. Hai mươi Nguyên Anh tuần tra. Trận pháp bảo vệ hai lớp.

Hắn mỉm cười. Nụ cười không cảm xúc. Kiểu cười của kẻ nhìn thấy mục tiêu.

Giết bốn Hóa Thần trước. Rồi phá tháp.

Đơn giản.

Hắn bắt đầu.

Không từ tháp. Từ xa. Từ rìa thành.

Sát khí thả. Chậm. Nhẹ. Kiểu sương. Không bùng, không nổ, không tiếng. Thả, kiểu nước rỉ qua khe đá: từ từ, đều, lặng lẽ. Sát khí tỏa từ người hắn, lan trên đất, len trong không khí, trôi theo gió đêm.

Lính canh đầu tiên ngã.

Không vết thương. Không tiếng kêu. Đang đi tuần, bước chậm lại, chậm hơn, rồi dừng. Mắt mờ. Gối khuỵu. Ngã. Nằm. Kiểu ngủ gục, nhưng không thở.

Sát khí xâm nhập qua hơi thở. Vào phổi. Vào máu. Dừng tim. Nhẹ nhàng. Không đau. Kiểu chết mà không biết mình chết.

Lính canh thứ hai. Thứ ba. Thứ tư.

Lục Vô Ưu đi trong thành. Chậm. Sát khí tỏa quanh, bán kính năm trượng, mọi sinh vật trong bán kính đều chết. Không tiếng. Không vết thương. Chỉ ngã.

Tu sĩ Trúc Cơ, Nguyên Anh sơ kỳ, ngã kiểu lá rụng: nhẹ, im, không kháng cự. Sát khí của Lục Vô Ưu thuần đến mức nạn nhân không kịp phản ứng. Khi cảm nhận được, đã muộn. Tim đã dừng.

Hắn đi. Đường dài. Vòng vèo. Từ rìa vào tâm. Mỗi bước, thêm người ngã.

"Một người đồ một châu."

Danh hiệu thiên hạ sẽ gọi hắn sau đêm nay. Nhưng không phải hùng tráng. Không phải anh hùng cầm kiếm chém vạn quân. Là yên lặng. Là chết không biết tại sao. Là sương mù đi qua, người nằm xuống, và sáng ra mới biết.

Tháp chỉ huy.

Lục Vô Ưu đứng dưới chân tháp. Phía trên, bốn Hóa Thần canh bốn mặt. Họ chưa biết. Sát khí hắn nhẹ quá, mỏng quá, Hóa Thần không cảm nhận từ xa vì không đề phòng sát khí kiểu này (chưa ai gặp sát khí thiên sinh ở mức này, vì chưa ai sống đủ lâu để luyện nó đến mức này).

Hắn thả sát khí. Mạnh hơn. Đặc hơn. Nhắm bốn Hóa Thần cùng lúc.

Sát khí xâm nhập. Chậm. Hóa Thần có phòng hộ linh lực quanh thân, sát khí cần thời gian xuyên. Một phút. Hai phút. Ba phút.

Hóa Thần phía đông cảm thấy lạ. Nhíu mày. Thần thức quét. Không thấy gì. Nhưng cơ thể khó chịu, kiểu cảm lạnh, kiểu sốt nhẹ, kiểu gì đó sai mà không biết sai ở đâu.

Hóa Thần phía bắc nhận ra trước. Lão già, kinh nghiệm nhiều, cảm nhận nhạy. Mắt lão mở to.

– Sát khí!

Muộn.

Lục Vô Ưu bùng. Sát khí từ thu gọn chuyển sang bùng nổ, kiểu nước vỡ đê: đã ngấm sẵn, giờ phá. Bốn Hóa Thần, sát khí đã xâm nhập ba phút, đã ngấm vào kinh mạch, đã len trong máu. Bùng ra, phá từ bên trong.

Hóa Thần phía tây ngã. Không kháng cự. Sát khí trong máu nổ, kinh mạch đứt bốn mạch, ngã từ đỉnh tháp, đập đất, bất tỉnh.

Hóa Thần phía nam ngã. Kháng cự một nhịp, linh lực bùng đẩy sát khí, nhưng sát khí đã quá sâu. Ngã.

Hóa Thần phía đông giãy, gào, linh lực bùng loạn, trận pháp trên tháp rung. Nhưng ngã.

Hóa Thần phía bắc (lão già, mạnh nhất) chống. Linh lực Hóa Thần trung kỳ đẩy sát khí ra. Đẩy được phần lớn. Nhưng cơ thể đã tổn thương. Lão nhìn xuống, thấy Lục Vô Ưu đứng dưới chân tháp, áo đen, chân trần, mắt đỏ nhạt.

– Sát Thần... Lục Vô Ưu...

Lục Vô Ưu nhìn lên. Mỉm cười.

– Hm. Sống.

Rồi nhảy lên tháp. Nhanh. Sát khí nén vào tay, kiểu kiếm vô hình (kiểu kiếm ý Diệp Hàn, nhưng sát khí, không phải kiếm ý). Tay không chém. Sát khí thành lưỡi.

Lão Hóa Thần đỡ. Linh lực chặn. Va chạm, tháp rung, đá nứt.

Trận pháp liên lạc trên đỉnh tháp lung lay.

Chuông báo động vang khắp Huyền Thiên Thành.

Tu sĩ thức dậy. Nhưng nhiều người không thức. Nằm đó. Im. Sát khí đã giết họ trong giấc ngủ. Kiểu chết mà không biết: mơ rồi không tỉnh.

Hai mươi Nguyên Anh tuần tra kéo đến tháp. Nhìn thấy: bốn Hóa Thần, ba ngã, một đang chiến đấu. Và một bóng đen trên tháp, áo đen, chân trần, sát khí cuồn cuộn kiểu sương đen.

– Kẻ nào?!

Lục Vô Ưu không trả lời. Đang đánh. Lão Hóa Thần phía bắc mạnh, Hóa Thần trung kỳ, kinh nghiệm ngàn năm. Lục Vô Ưu ở Nguyên Anh trung kỳ, chênh lệch. Nhưng sát khí thiên sinh bù, và sát khí đã ngấm sẵn trong cơ thể lão.

Chiêu thứ hai mươi. Lục Vô Ưu bị đánh bay, lưng đập tường tháp, tường nứt, máu phun từ miệng. Nhưng đứng dậy. Mỉm cười, máu trên răng.

Chiêu thứ ba mươi. Lão Hóa Thần yếu dần. Sát khí trong máu vẫn phá, dù đẩy được phần lớn, phần còn lại vẫn ăn kinh mạch. Lão biết: đánh càng lâu, càng yếu. Sát khí kiểu nọc rắn chảy chậm, giết từ từ.

Chiêu thứ bốn mươi hai. Lão Hóa Thần gục. Một đầu gối chạm đất. Nhìn lên Lục Vô Ưu.

– Ngươi... không phải người.

Lục Vô Ưu nhìn xuống lão. Mắt đỏ nhạt. Nụ cười.

– Hm. Có lẽ.

Sát khí bùng. Lão ngã. Bất tỉnh. Không chết (Hóa Thần trung kỳ thân xác mạnh, sát khí chưa đủ giết, nhưng đủ hôn mê).

Lục Vô Ưu quay lại. Nhìn trận pháp liên lạc trên đỉnh tháp. Trận pháp lớn, phức tạp, đá khắc phù văn, linh thạch cung cấp năng lượng. Trung tâm là viên thủy tinh trong suốt, liên kết thần thức đến mọi cứ điểm Thiên Đạo Điện trên đại lục.

Hắn giơ tay. Sát khí nén vào ngón tay, kiểu mũi tên, nhọn, sắc.

Chạm viên thủy tinh. Vỡ. Tiếng vỡ trong, kiểu chuông, vang khắp tháp. Trận pháp tắt. Liên lạc đứt.

Thiên Đạo Điện mất liên lạc nội bộ.

Hai mươi Nguyên Anh bao vây.

Lục Vô Ưu đứng trên đỉnh tháp, sát khí cuộn, máu trên áo (máu mình), tay run nhẹ (kiệt sức, sát khí thả quá lâu). Nhìn xuống hai mươi Nguyên Anh, kiểu nhìn từ trên cao: không sợ, không khinh, chỉ đếm.

Hai mươi. Nguyên Anh. Ta kiệt một nửa sức. Không đánh hết được.

Nhưng không cần đánh hết. Chỉ cần sống đủ lâu.

Hắn nhảy xuống. Giữa hai mươi Nguyên Anh. Kiểu tự sát, nhưng không phải. Kiểu sát thủ đi vào giữa bầy: gần hơn, sát khí mạnh hơn, giết nhanh hơn.

Sát khí bùng. Bán kính mười trượng. Mọi thứ trong mười trượng chết. Cỏ khô. Đất nứt. Không khí lạnh.

Ba Nguyên Anh sơ kỳ ngã. Sát khí xuyên phòng hộ, kiểu nước ngấm qua vải: chậm nhưng chắc.

Bảy Nguyên Anh trung kỳ vây. Đánh. Lục Vô Ưu bị chém vai, bị đâm đùi, bị đánh lưng. Máu phun. Nhưng mỗi lần bị đánh, sát khí bùng mạnh hơn, kiểu lửa gặp gió: đau là nhiên liệu.

Hắn chiến đấu. Tay không. Sát khí thành vũ khí. Mỗi chạm tay, sát khí xâm nhập. Nguyên Anh bị chạm lùi, run, kinh mạch tê. Không chết ngay, nhưng yếu dần.

Năm phút. Mười phút.

Lục Vô Ưu bị thương nặng. Vai trái rách. Ngực có vết kiếm xuyên, không sâu nhưng máu nhiều. Đùi phải đau, bước khập khiễng. Mặt trắng bệch hơn bình thường, kiểu giấy, kiểu ma.

Nhưng quanh hắn: chín Nguyên Anh ngã. Ba chết (sát khí phá kinh mạch). Sáu bất tỉnh (sát khí xâm thực quá sâu).

Mười một Nguyên Anh còn lại lùi. Xa. Mười trượng. Hai mươi trượng. Không dám gần.

Sát Thần.

Cái tên vang trong đầu họ kiểu chuông: Sát Thần. Đệ tử Ẩn Sơn. Kẻ mà đứng gần là chết. Kẻ mà không khí quanh hắn là nọc độc. Kẻ mà nụ cười lạnh hơn kiếm.

Phó chỉ huy đến.

Thánh Cảnh. Cao, già, tóc bạc, mắt sáng. Linh lực Thánh Cảnh tỏa, kiểu mặt trời: mạnh, nóng, đẩy sát khí lùi. Sát khí Lục Vô Ưu bị áp chế, co lại, thu gọn.

Lục Vô Ưu nhìn phó chỉ huy. Mắt đỏ nhạt. Nụ cười tắt. Lần đầu không cười.

Thánh Cảnh. Không đánh được.

Phó chỉ huy nhìn hắn. Nhìn tháp chỉ huy đổ nát, trận pháp liên lạc vỡ, bốn Hóa Thần nằm, chín Nguyên Anh ngã. Nhìn gã thanh niên áo đen chân trần, máu dính khắp người, đứng giữa đống xác.

– Lục Vô Ưu. Sát Thần.

Giọng phó chỉ huy bình. Không sợ. Không giận. Kiểu giọng nhận ra sự thật: "À, ngươi đây."

– Một mình. Phá tháp chỉ huy. Giết bốn mươi tu sĩ. Trong một đêm.

Lão nhìn hắn.

– Thầy ngươi nuôi ra cái gì vậy?

Lục Vô Ưu nhìn lão. Im. Rồi nói, nhẹ.

– Người.

Lão Thánh Cảnh cười. Kiểu cười thực sự. Rồi ra tay.

Trận đánh cuối.

Thánh Cảnh đối Nguyên Anh trung kỳ. Chênh lệch hai cảnh giới. Không có cơ hội.

Lục Vô Ưu biết. Chiêu đầu tiên, hắn bị đánh bay, lưng đập tường thành, tường sụp, bụi mù. Chiêu thứ hai, hắn chui ra khỏi đống đổ nát, máu chảy từ trán, mờ mắt. Chiêu thứ ba, xương sườn gãy, hắn nghe tiếng gãy trong ngực, rõ, kiểu cành khô.

Sát khí bùng. Toàn lực. Tất cả. Mọi thứ còn lại.

Xâm nhập phó chỉ huy. Sát khí thiên sinh, thuần, cổ, mạnh nhất từ trước đến giờ. Nhưng Thánh Cảnh quá mạnh. Linh lực chặn. Sát khí xuyên được ba tầng phòng hộ, chạm da, ngấm vào máu, nhưng chậm. Quá chậm.

Chiêu thứ mười. Lục Vô Ưu quỳ. Một đầu gối.

Chiêu thứ mười lăm. Hai đầu gối.

Chiêu thứ hai mươi. Nằm. Ngửa. Nhìn trời.

Phó chỉ huy đứng trên, nhìn xuống. Kiểu nhìn thương. Kỳ lạ, nhưng thương. Kiểu nhìn tu sĩ già nhìn thiên tài trẻ sắp chết: tiếc, nể, không muốn giết nhưng phải.

– Đáng tiếc.

Lão giơ tay. Chiêu cuối.

Lục Vô Ưu nằm ngửa, nhìn trời. Trăng khuyết. Sao nhạt. Gió lạnh thổi qua, mang mùi máu và mùi đá.

Hắn mỉm cười.

Yên quá.

Giống chương mười hai. Đêm đầu tiên trên Ẩn Sơn. Hắn ngồi ngoài vườn rau, sát khí thu gọn, nhìn trăng. "Yên quá." Lần đầu tiên trong đời cảm thấy yên. Lần đầu tiên sát khí không giết gì quanh hắn. Lần đầu tiên ngồi mà không sợ ai chết vì mình.

Bây giờ cũng yên. Nhưng khác. Không phải yên vì bình an. Yên vì hắn đã làm xong. Tháp chỉ huy vỡ. Liên lạc đứt. Bốn Hóa Thần ngã. Chín Nguyên Anh ngã. Thiên Đạo Điện rối loạn.

Thầy bảo sống. Ta cố. Nhưng nếu không được... cũng yên.

Phó chỉ huy đánh chiêu cuối.

Sát khí trong máu lão phát tác. Bất ngờ. Đúng lúc chiêu đánh ra, kinh mạch tay phải tê, linh lực loạn nửa nhịp. Chiêu lệch. Đánh trượt Lục Vô Ưu nửa thước, đập đất, đất vỡ, nhưng không trúng.

Lão nhìn tay mình. Run. Sát khí. Đã ngấm. Chậm, nhưng đã ngấm. Hai mươi chiêu, mỗi chiêu gần, mỗi lần gần sát khí xâm nhập thêm một chút. Kiểu nọc rắn. Kiểu nước mài đá.

Lão cười khổ.

– Ngươi... đánh không phải để thắng. Đánh để ngấm.

Lục Vô Ưu nằm ngửa. Mỉm cười. Máu trên răng.

– Hm.

Lão Thánh Cảnh đứng. Run. Sát khí trong máu phá kinh mạch từ bên trong, chậm nhưng chắc. Lão mạnh, Thánh Cảnh, đẩy được phần lớn. Nhưng tay phải tê. Chân phải nặng. Đầu hơi choáng.

Lão nhìn Lục Vô Ưu. Nhìn thằng bé nằm ngửa trên đất, máu khắp người, mỉm cười nhìn trời.

Rồi lão ngã. Một đầu gối. Sát khí thắng. Không giết được Thánh Cảnh, nhưng đủ hạ. Đủ làm lão mất sức chiến đấu.

Hai người cùng nằm. Lão Thánh Cảnh ngồi, dựa tường, thở nặng. Lục Vô Ưu nằm ngửa, không cử động, nhìn trời.

Huyền Thiên Thành loạn.

Tháp chỉ huy sụp. Liên lạc đứt. Phó chỉ huy hạ. Bốn Hóa Thần hạ. Hàng chục Nguyên Anh hạ. Tu sĩ chết trong giấc ngủ. Kiểu ác mộng, kiểu truyền thuyết, kiểu thứ không ai tin nếu không tận mắt.

Một người. Một đêm.

"Một người đồ một châu."

Không phải hùng tráng. Là yên lặng. Là chết mà không biết tại sao. Là sương mù đi qua, sáng ra người nằm, và kẻ gây ra tất cả cũng nằm, ngửa mặt nhìn trời, mỉm cười.

Lục Vô Ưu nằm giữa đống đổ nát. Tường thành vỡ quanh. Đá trắng nhuộm đen (sát khí, không phải máu, kiểu đất bị sát khí làm chết). Không cử động. Thở yếu, kiểu thở người sắp hết sức: nông, chậm, mỗi nhịp đau.

Hắn nhìn trời. Trăng khuyết. Sao nhạt.

Thầy.

Hắn nghĩ đến thầy. Kiểu nghĩ cuối cùng.

Thầy bảo sống. Con cố. Nhưng con đã làm xong rồi.

Tháp sụp. Liên lạc đứt. Sư huynh, sư tỷ sẽ dễ hơn một chút.

Con không giỏi nói. Không giỏi cười. Không giỏi ăn cháo (mỗi lần ăn sát khí rỉ ra, thầy phải ngồi cạnh). Nhưng con giỏi một thứ.

Giết.

Và hôm nay, con giết đúng người.

Hắn nhắm mắt. Mỉm cười. Kiểu cười chương mười hai, kiểu cười đêm đầu tiên trên Ẩn Sơn: bình, yên, kiểu người tìm được chỗ nằm.

Yên quá.

Gió thổi qua Huyền Thiên Thành. Lạnh. Mang mùi máu và mùi tro. Sát khí tàn quanh Lục Vô Ưu, mỏng dần, nhạt dần, kiểu sương tan khi trời sáng.

Hắn nằm đó. Bất tỉnh. Nhưng sống. Thở yếu, nhưng thở.

Và hệ thống chỉ huy Thiên Đạo Điện, bốn ngàn năm vận hành, sụp.

Vì một thằng bé mười tám tuổi, chân trần, áo đen, mỉm cười.

Ch.97/233
3.287 từ